Tử Mạch và Lãnh San nhìn đến ngây cả người, chỉ thấy nơi Dương Khai đứng liên tục hiện ra hai ảo ảnh yêu thú đỏ rực, sau đó lại sụp đổ. Chỉ có một luồng u quang thỉnh thoảng bắn ra, khiến hai nàng hoàn toàn không hiểu hắn đang làm gì. Nhưng dù sao hai người cũng là tinh anh trong tông môn, nhãn lực ít nhiều vẫn có, đương nhiên nhìn ra được Dương Khai đang luyện tập một loại võ kỹ thần kỳ nào đó chưa từng nghe qua.
Chỉ có điều, luyện tập không ngừng nghỉ như vậy, hẳn là tiêu hao nguyên khí không ít.
- Ngươi thấy với một thân nguyên khí của hắn, có thể thi triển chiêu thức như vậy được bao nhiêu lần?
Tử Mạch không nén nổi tò mò, nhẹ nhàng dịch đến bên cạnh Lãnh San, khẽ hỏi.
- Nhiều nhất là năm chiêu, nguyên khí sẽ cạn kiệt.
Lãnh San tính toán.
Lần này Tử Mạch không phản bác, gật đầu đồng ý với quan điểm của Lãnh San.
Hai nàng đều có thể cảm nhận được lượng nguyên khí khổng lồ bị tiêu hao qua mỗi lần dao động năng lượng trào ra. Qua đó có thể thấy cấp bậc của loại võ kỹ này tuyệt đối không thấp, mà cấp bậc võ kỹ càng cao, uy lực tuy càng lớn, nhưng nguyên khí tiêu hao cũng càng nhiều. Cho dù là các nàng thi triển thì cũng chỉ có thể thi triển được chừng mười lần. Cảnh giới của Dương Khai không cao, đương nhiên không thể kiên trì trong thời gian dài được.
- Thế nào, ngươi có ý đồ gì?
Lãnh San quay đầu liếc Tử Mạch một cái.
Tử Mạch hoảng sợ vỗ ngực nói:
- Ngươi đừng nói lung tung, cho dù hắn thật sự tiêu hao hết nguyên khí cũng chỉ cần một ý niệm là có thể đẩy chúng ta vào chỗ chết. Tốt nhất chúng ta vẫn nên thành thật một chút, thần hồn bị khống chế không phải chuyện đùa đâu. Mau nhìn xem, lần thứ năm rồi đấy.
Trong lúc nói chuyện, phía Dương Khai lại đánh ra Thú Hồn Kỹ, nhưng lần này vẫn chưa dung hợp thành công. Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn đều tự phát huy uy lực, hai Thú Hồn vừa hiện ra, Dương Khai đã không vội vã hủy diệt chúng, dụng tâm cảm ngộ huyền ảo trong bộ võ kỹ này, nhớ lại từng chi tiết và cảm giác đặc biệt lúc dung hợp thành công.
Tử Mạch cười yếu ớt, khẽ đưa tay vào ngực lấy ra một cái lọ nhỏ.
- Ngươi làm gì thế?
Lãnh San kinh ngạc nhìn nàng.
- Lấy lòng hắn.
Tử Mạch lắc lắc cái lọ:
- Đây là nguyên đan khôi phục nguyên khí của Thiên Lang Quốc bọn ta, trên người hắn hẳn là cũng có. Nhưng bây giờ chính là lúc hắn cần để khôi phục. Cơ hội tốt không thể bỏ lỡ, mất rồi sẽ không có lại đâu.
- Đê tiện! Vô sỉ! Không biết xấu hổ! Bán mình cầu vinh!
Lãnh San tức giận mắng.
- Đừng nói như vậy chứ.
Tử Mạch che miệng cười duyên.
- Cùng lắm thì chờ đến lần sau hắn cần khôi phục, ta sẽ nhường cơ hội lại cho ngươi. Chúng ta cứ lần lượt mà đến.
- Hừ!
Lãnh San khẽ hừ một tiếng, thu lại vẻ thù địch. Bảo nàng đi quyến rũ Dương Khai thì nàng không làm được, nhưng tặng chút đan dược để tranh thủ thiện cảm của hắn thì vẫn có thể.
Hiện tại sinh tử đang nằm trong tay hắn, vì bảo toàn tính mạng, thái độ phải hạ thấp một chút. Nếu không để Tử Mạch chiếm hết thời cơ, những ngày tháng sau này của mình sẽ không hề dễ chịu.
- Ta đi đây.
Tử Mạch nói xong liền đứng dậy, nhưng vừa bước chưa được hai bước đã thấy từ bên kia lại truyền tới hai tiếng thú gầm.
- Lại thi triển thêm một lần nữa?
Tử Mạch kinh hãi vô cùng, Lãnh San cũng vô cùng kinh ngạc.
- Lần này hẳn là đã cạn kiệt rồi nhỉ?
Tử Mạch nói, trên mặt hiện lên nụ cười quyến rũ, lại tiến về phía trước một bước.
Nhưng Dương Khai lại phá tan hai con Thú Hồn, rồi không thể ngờ lại một lần nữa thi triển ra Thú Hồn Kỹ.
Thành công!
Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn hoàn mỹ dung hợp, hóa thành một luồng u quang bắn ra. Nếu như phía trước có yêu thú, chắc chắn nó sẽ bị Nô Thú Ấn đánh trúng và bị khống chế.
Tranh thủ thời cơ, Dương Khai hai tay không ngừng múa may, liên tiếp thi triển Thú Hồn Kỹ.
Một hơi thi triển bốn lần, hai lần thất bại, hai lần thành công. Dương Khai loáng thoáng nắm bắt được cảm giác đó, nhưng lại không quá rõ ràng.
Tử Mạch bước trở lại, hai người khẽ hé đôi môi anh đào, ngơ ngác nhìn về phía trước. Sức bền của Dương Khai đã hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của hai người.
Một ngày trôi qua, Dương Khai vẫn đang luyện tập Thú Hồn Kỹ.
Tử Mạch và Lãnh San buồn bã, trong lòng thầm kêu than khóc lóc.
Rốt cuộc trong cơ thể người này tích trữ bao nhiêu nguyên khí, sao có thể ra chiêu liên tục như vậy? Chẳng lẽ nguyên khí tiêu hao của võ kỹ này rất ít? Không riêng gì hai người kinh ngạc, ngay cả Dương Khai trong lúc vô tình cũng thấy hoảng sợ. Dương dịch tích trữ trong đan điền đã giảm đi hai mươi giọt! Hiện tại hắn không có đan dược thuộc tính dương để bổ sung Dương dịch. Những giọt tích trữ trong đan điền này phải dùng thật tiết kiệm, nếu không một khi dùng hết, hắn sẽ không có cách nào khắc chế năng lượng tà ác bên trong Ngạo Cốt Kim Thân. Tuy nhiên, thi triển Thú Hồn Kỹ quả thật tiêu hao quá nhiều nguyên khí.
Chẳng những là Thú Hồn Kỹ, mà hàng loạt võ kỹ như Viêm Dương Tam Điệp Bạo, Dương Viêm Chi Dực, Tinh Ngân đều cần một lượng nguyên khí cực lớn để duy trì. Đổi lại là bất kỳ võ giả Ly Hợp Cảnh bát tầng nào cũng không thể sử dụng những chiêu thức này quá thường xuyên. Không thể tiếp tục dùng Dương dịch để luyện Thú Hồn Kỹ nữa.
Nhíu mày trầm tư hồi lâu, hai mắt Dương Khai chợt sáng lên.
Trong cơ thể mình tồn tại ba loại năng lượng. Một là võ kỹ Tinh Ngân do Tinh Đồ không gian truyền thừa, hai là Dương dịch trong đan điền không thể tiếp tục phung phí, nhưng ba là năng lượng trong Ngạo Cốt Kim Thân. Năng lượng dự trữ trong Kim Thân vô cùng khổng lồ, gần như không thể đo đếm được. Bình thường chỉ khi nào vận dụng Bất Khuất Chi Ngạo, hắn mới lấy năng lượng từ Kim Thân. Bây giờ, liệu có thể dùng năng lượng bên trong Kim Thân để thi triển võ kỹ không? Nếu có thể làm được, khả năng chiến đấu bền bỉ của hắn lại tăng thêm một bậc, sau này sẽ không phải lo lắng vì số lượng Dương dịch ít ỏi nữa.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Dương Khai liền hứng khởi. Bởi vì chiêu thức mà hắn luyện tập không nhất thiết phải sử dụng nguyên khí thuộc tính dương, mà có thể sử dụng được nguyên khí thuộc các loại khác. Hít sâu một hơi, hắn đẩy Chân Dương nguyên khí còn sót lại trong kinh mạch vào đan điền, khiến kinh mạch hoàn toàn trống rỗng.
Tâm thần chìm đắm vào Kim Thân, liên kết với nó rồi cố gắng rút năng lượng từ bên trong ra.
Dần dần, Kim Thân đã có chút phản ứng. Một lượng nhỏ năng lượng từ Kim Thân trào ra, rót vào trong kinh mạch.
Một cỗ khí tức thô bạo, một cảm giác khát máu trào lên trong lòng.
Đây là đặc tính của năng lượng trong Ngạo Cốt Kim Thân, năng lượng tà ác! Nó hoàn toàn khác biệt với Chân Dương nguyên khí, là hai thái cực đối lập.
Năng lượng trong Kim Thân rót vào, toàn thân Dương Khai dần dần bị một cỗ hắc khí bao trùm, điên cuồng, tàn nhẫn vô cùng, khiến cho lòng người kinh hãi bất an. Hơi thở tà ác lan tràn bốn phía.
Tử Mạch và Lãnh San nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi kinh hãi.
- Tẩu hỏa nhập ma!
Tử Mạch kinh ngạc thốt lên.
- Đúng là tẩu hỏa nhập ma!
Lãnh San cũng bật người đứng dậy, nhìn chằm chằm Dương Khai.
Hai người bỗng nhiên nhìn nhau, đều thấy được vẻ vui sướng và hưng phấn trong mắt đối phương.
Hai người cho rằng, Dương Khai rõ ràng vì luyện tập loại võ kỹ thần kỳ đó quá mức nên dẫn đến nguyên khí trong cơ thể hỗn loạn, tâm ma trỗi dậy, sau đó không thể khống chế được nên đã xuất hiện tình trạng này. Hai người không quan tâm đến sự sống chết của Dương Khai, nhưng hiện tại hắn lâm vào tình thế này lại khiến các nàng nhìn thấy một con đường sống.
Tẩu hỏa nhập ma, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, tu vi bị phế sạch, hoàn toàn trở thành một phế nhân; nặng thì có thể mất mạng ngay tại chỗ, hồn bay phách tán.
Bất kể Dương Khai rơi vào trường hợp nào, Tử Mạch và Lãnh San đều muốn nhìn thấy.
Tốt nhất là chết đi! Hai nàng thầm cầu nguyện trong lòng, vẻ mặt khoái trá chờ mong. Nếu Dương Khai thật sự bị tẩu hỏa nhập ma, hồn tiêu phách tán thì lạc ấn thần hồn trong đầu các nàng sẽ tự động tiêu tán, hai người lại có thể khôi phục tự do.
Ánh mắt hai nàng gắt gao nhìn Dương Khai, hơi thở trở nên dồn dập, thần sắc cũng khẩn trương vô cùng. Hắc khí bên ngoài cơ thể Dương Khai cũng trở nên dày đặc, khiến cho khí tức thô bạo khát máu kia càng ngày càng đậm.
- Sau khi tẩu hỏa nhập ma, thần trí mơ hồ, lục thân bất nhận. Nếu hắn không cẩn thận kích nổ luôn lạc ấn trong thần thức của chúng ta thì sao?
Lãnh San đột nhiên nghĩ tới một khả năng đáng sợ. Dương Khai lúc này khẳng định không hề tỉnh táo, cũng không thể suy nghĩ được. Tuy khả năng nàng nghĩ tới rất thấp nhưng đúng là vẫn phải đề phòng.
Nếu chẳng may Dương Khai làm như thế thật, các nàng sẽ chết rất oan uổng.
Nghe xong, Tử Mạch biến sắc, liếm đôi môi hồng nhuận, ánh mắt thâm sâu, lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn làm gì?
- Giúp hắn một tay.
Lãnh San cắn môi, run giọng đề nghị.
Đôi mắt thanh tú của Tử Mạch suy tính thiệt hơn, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu:
- Được, nhưng chờ thêm một lát. Ta không biết bây giờ hắn còn thần trí hay không, nếu đợi lát nữa tình huống trở nên nghiêm trọng hơn, chúng ta sẽ ra tay.
Câu nói sau cùng chắc như đinh đóng cột, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn. Lãnh San khẽ gật đầu, cắn chặt răng nhìn chằm chằm về phía Dương Khai. Nàng suy nghĩ nhiều hơn Tử Mạch, dù sao nếu như Dương Khai chết đi, giải trừ được lạc ấn trong đầu, Tử Mạch vẫn còn mấy chục con yêu thú làm nô bộc, còn Lãnh San chỉ là kẻ đơn độc một mình, đương nhiên cần phải cẩn thận tính toán đường lui.
Hai nàng quan sát, dấu hiệu Dương Khai tẩu hỏa nhập ma càng ngày càng nghiêm trọng, hắc khí nồng đậm vạn phần, gần như đã không nhìn thấy được thân ảnh của hắn bị bao bọc trong đó, chỉ lộ ra một hình dáng lờ mờ. Mặc dù đứng cách mấy chục trượng nhưng hai người vẫn có thể cảm nhận được khí tức tà ác bên trong hắc khí kia.
Khoảng chừng một nén nhang sau, Tử Mạch mới nói:
- Xem ra hắn đã hoàn toàn bị tẩu hỏa nhập ma, thực sự không có cách nào thoát khỏi.
- Có đi hay không?
Lãnh San liếc nhìn Tử Mạch.
Tử Mạch cắn răng khẽ gật đầu.
Hai nàng hít sâu một hơi, chậm rãi tới gần Dương Khai, một thân nguyên khí dần dần ngưng tụ, cảnh giác mọi động thái của hắn.
Năm mươi trượng, bốn mươi trượng, ba mươi trượng…
Hai nàng càng lại gần, tim đập càng nhanh không tài nào áp chế được. Việc này liên quan đến sinh tử tự do của họ, sao có thể thản nhiên?
Hai mươi trượng, mười trượng…
Chỉ cần đi thêm năm trượng nữa, hai nàng sẽ có thể ra tay lấy mạng Dương Khai trong nháy mắt. Giết chết hắn thì lạc ấn trong đầu sẽ được hủy.
Dường như thấy được tự do đang vẫy tay với mình, bất kể là Tử Mạch hay Lãnh San, nét mặt đều hiện lên sự khẩn trương và mong chờ.
Ngay lúc hai nàng hạ quyết tâm, chuẩn bị liều lĩnh hạ thủ, đột nhiên từ trong màn hắc khí, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra.
Đôi mắt ấy tựa như ẩn chứa một sức mạnh thần bí, chỉ một cái liếc nhìn đã xuyên thấu mọi suy nghĩ trong lòng Lãnh San và Tử Mạch.
Hai nàng không tự chủ được bèn lùi lại, cả người run rẩy. Họ có thể thấy đủ loại tà ác trong đôi mắt đó, nhưng cho dù thế nào, trong ánh mắt này vẫn hiện lên một sự điềm tĩnh và trào phúng.