Giữa cánh rừng rậm rạp, ánh mắt Tử Mạch phức tạp chăm chú nhìn bóng lưng Dương Khai. Nàng mấy lần định mở lời nhưng lại thôi, không biết nên nói gì.
Sự tĩnh mịch bao trùm lấy hai người. Dương Khai dẫn đầu, thỉnh thoảng dừng lại nhíu mày trầm tư, quan sát xung quanh rồi lại lập tức tiếp tục hành trình. Tử Mạch như cái bóng, bám sát theo sau Dương Khai, không rời nửa bước.
Một ngày sau, Tử Mạch cuối cùng không chịu nổi sự trầm mặc này nữa. Nàng dường như hờn dỗi, dừng lại tại chỗ. Dương Khai đã chạy đi mấy trăm trượng mới nhận ra điều bất thường, vội vàng quay lại thì chỉ thấy Tử Mạch đứng đó, khẽ nhếch chiếc cằm thanh tú, lạnh lùng nhìn hắn.
- Ngươi đang làm gì vậy?
Dương Khai nhướng mày, vẻ mặt có chút không vui.
- Ta còn muốn hỏi ngược lại ngươi đang làm gì nữa đấy.
Tử Mạch ngực phập phồng, buông ra một câu ngang ngạnh, rồi giọng lại không khỏi dịu xuống:
- Kỳ thực, ngươi không cần phải làm như vậy.
- Làm như vậy là làm thế nào?
Dương Khai nghi hoặc nhìn nàng.
- Là việc ngươi rời khỏi đám người đó. Nếu đi cùng bọn họ, ngươi không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn của mình. Hiện tại ở Dị Địa này, ngoài ngươi, ta và nhóm người kia ra, chỉ còn lại hai cao thủ là Sư huynh của ta và Võ Thừa Nghi. Với thực lực và nhân số của họ, căn bản không cần sợ Sư huynh ta và Võ Thừa Nghi. Vì thế, ngươi thật không sáng suốt khi tách khỏi bọn họ.
Dương Khai nhìn chăm chú vào nàng, khóe miệng từ từ hiện lên một nụ cười khó hiểu.
- Không phải ngươi cho rằng ta vì lo lắng cho tình cảnh của ngươi nên mới tách khỏi bọn họ đấy chứ?
Dương Khai cau mày nói.
Tử Mạch đỏ mặt, nhìn thẳng vào Dương Khai, hỏi vặn lại:
- Chẳng lẽ không phải sao?
- Ngươi cũng quá xem trọng bản thân rồi.
Dương Khai cười khinh miệt:
- Ngươi là võ giả của Thiên Lang, trước ngày hôm qua chúng ta vẫn là kẻ thù không đội trời chung. Cho dù ngươi có biểu hiện tốt thế nào đi nữa, trong lòng ngươi vẫn có ý muốn lấy mạng ta. Ngươi bất nhân, thì ta cũng bất nghĩa. Ta việc gì phải bận tâm đến sống chết của ngươi.
Tử Mạch vô cùng tức giận, ngực phập phồng, cắn răng nói:
- Từ sau khi bị ngươi khống chế, ta có chỗ nào không tốt? Ta biết người như ngươi sĩ diện, miệng lưỡi cứng rắn, nhưng cũng không cần phải nói những lời vô tình như vậy chứ?
Lúc giết Tất Tu Minh cũng vậy. Tuy hắn căm tức Tất Tu Minh vì đã giễu cợt coi thường hắn trước đó, nhưng ít nhiều việc hắn lộ diện cũng là vì nàng. Thế nhưng nam nhân này khăng khăng không chịu thừa nhận. Tử Mạch thông minh lanh lợi, hắn nói gì nàng đương nhiên biết rõ, nhưng cũng không vạch trần để hắn mất mặt.
Nhưng lúc này hắn lại vẫn nói những lời tương tự. Thể diện quan trọng đến mức đó sao?
- Chúng ta lúc trước có giao tình gì sao?
Dương Khai ha hả cười lớn, rồi bước lên trước đưa tay ôm lấy eo Tử Mạch, một tay không chút khách khí vuốt ve làn da mềm mại nơi đó.
Tử Mạch vội giơ hai tay đẩy lên ngực Dương Khai. Thân trên cong về phía sau, một cảm giác tê dại từ vòng eo truyền đến khiến nàng không khỏi rùng mình, cau mày trách mắng:
- Ngươi đang làm gì vậy!
- Ngươi nói ta vô tình, vậy ta hữu tình cho ngươi xem thôi.
Tay Dương Khai càng trở nên suồng sã hơn.
- Buông ta ra!
Vẻ mặt Tử Mạch lạnh như băng.
Dương Khai nhếch miệng cười, rồi cũng không tiếp tục suồng sã nữa, tự nhiên buông tay ra.
Tử Mạch vội lùi lại mấy bước, tách xa khỏi Dương Khai, vẻ mặt đầy cảnh giác và phòng bị.
- Ngươi nói không sai.
Dương Khai đột nhiên gật đầu.
- Ta tách khỏi bọn họ, một phần nguyên nhân là vì lo cho hoàn cảnh của ngươi.
Tử Mạch lúc này đang tức giận, đôi mắt không khỏi hiện lên chút cảm động.
- Dù sao thì ngươi cũng chịu sự khống chế của ta, coi như là nô bộc của ta. Ngươi mất mặt thì ta cũng không còn mặt mũi gì, đúng không?
Khuôn mặt xinh đẹp của Tử Mạch chợt lạnh xuống.
Tên nam nhân trời đánh này! Tử Mạch tức giận thầm mắng, trong lòng không khỏi âm thầm căm hận.
- Tuy nhiên, đây không phải là nguyên nhân chủ yếu!
Dương Khai giơ ngón tay lên đung đưa.
- Nguyên nhân chủ yếu là gì?
Tử Mạch hít sâu một hơi rồi hỏi.
- Ta muốn đi tìm Võ Thừa Nghi!
Trên mặt Dương Khai hiện lên vẻ độc ác:
- Ta muốn giết chết hắn!
Võ Thừa Nghi đã phái Sư đệ hắn đến lấy mạng Dương Khai, mà Dương Khai không phải là người dễ dàng bỏ qua. Oan có đầu, nợ có chủ, Võ Thừa Nghi phải trả giá cho hành động của mình. Hắn thân là cao đồ của Cửu Tinh Kiếm Phái, địa vị nhất định không thấp. Một khi để hắn rời khỏi Dị Địa này, ra đến bên ngoài thì muốn giết hắn sẽ rất khó khăn. Vì thế, Dương Khai muốn giải quyết hắn ngay tại đây. Không thể để tuột mất thời cơ, cơ hội này qua đi sẽ không còn nữa.
Huống chi, trên người hắn nhất định có bảo bối Lưu Viêm Dịch, Dương Khai càng không thể bỏ qua. Lưu Viêm Dịch không có tác dụng gì với hắn, nhưng lại rất hữu dụng với người khác. Chỉ là nếu cùng hành động với đám người kia, cho dù giết được Võ Thừa Nghi thì cũng không đủ để chia chác. Dương Khai muốn độc chiếm!
- Gan ngươi cũng to thật đấy! Người có thể thoát mạng khỏi tay Sư huynh ta thì thực lực nhất định không tầm thường. Ta không phủ nhận bản thân ngươi rất mạnh, nhưng ngươi có cảm thấy mình có thể thắng được tên Võ Thừa Nghi đó không?
Tử Mạch nhìn Dương Khai như nhìn một quái vật, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, thầm nghĩ người này quả là cả gan làm loạn.
- Thắng được hay không thì đánh mới biết.
Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, nhìn Tử Mạch với vẻ thâm ý sâu sắc:
- Chẳng phải vẫn có ngươi trợ trận sao? Ngươi cho rằng ta mang ngươi theo là để làm gì?
Khuôn mặt xinh đẹp của Tử Mạch lạnh băng, nàng dậm chân nói:
- Ngươi có thể đi chết đi!
Hóa ra hắn lại tính toán chi li đến vậy! Thật uổng công vừa rồi nàng còn vì hắn mà cảm động.
- Ha ha!
Dương Khai cười lớn, đưa tay lên sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Mạch, làm ra vẻ tâm đầu ý hợp:
- Đừng nói những lời vô tình như vậy. Ở cùng ta thêm một thời gian nữa, ngươi sẽ phát hiện ra rất nhiều ưu điểm của ta đấy, nói không chừng lại bị ta làm cho mê mẩn điên đảo.
- Đúng là không biết xấu hổ!
Tử Mạch tức giận bật cười. Câu nói của hắn có chút vô sỉ, nhưng không thể phủ nhận, người này có nhiều điểm sáng mà nhiều nam tử đồng bối khác không có. Những điểm sáng vô hình toát ra này vô cùng hấp dẫn người khác, đặc biệt là nữ nhân!
Biết được ý nghĩ thực sự của hắn, Tử Mạch cũng không tức giận nữa, ngược lại còn mỉm cười nói:
- Trên đường ngươi nhìn ngó khắp nơi, hóa ra là đang tìm tung tích tên Võ Thừa Nghi đó. Đã tìm được đầu mối gì chưa?
- Chưa.
Dương Khai lắc đầu:
- Cao thủ như hắn muốn ẩn giấu tung tích của mình thì cũng là việc đơn giản.
Ngập ngừng một chút, Dương Khai tự tin cười:
- Nhưng chỉ cần hắn vẫn còn ở đây, cuối cùng cũng sẽ tìm được.
- Ta nghĩ ta có thể giúp ngươi!
Tử Mạch khẽ cười.
Dương Khai gật đầu:
- Ta cũng đang có ý đó!
Mấy ngày tiếp theo, Dương Khai cùng Tử Mạch vừa tìm tung tích của Võ Thừa Nghi, vừa lùng tìm Yêu Thú.
Hai tên Diêu Hà và Diêu Khe lúc đầu khống chế hơn trăm con Yêu Thú, sau đó ba bốn mươi con bị giết, nhưng vẫn còn gần bảy mươi con. Đây có lẽ là số Yêu Thú còn sống sót trong Dị Địa này.
Mấy ngày sau đó, thu hoạch không nhiều, Tử Mạch chỉ dùng Hồn Khống Chế khống chế được bảy con Yêu Thú. Những Yêu Thú bị khống chế này lại tứ tán phân tán, làm tăng thêm phạm vi và hiệu suất truy tìm.
Mười mấy ngày trôi qua, số lượng Yêu Thú bị Tử Mạch khống chế tăng lên mười lăm con. Ngày này, cuối cùng Dương Khai cũng phát hiện được tung tích Võ Thừa Nghi.
Một con Yêu Thú phân tán ra ngoài phạm vi lùng tìm đã mất mạng. Khi hai người Dương Khai và Tử Mạch đến xem, họ rõ ràng phát hiện thấy xung quanh có dấu vết Kiếm Khí.
- Là Võ Thừa Nghi!
Thần sắc Dương Khai chấn động. Kiếm Khí này người thường không thể thi triển ra được, chỉ có thể là đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái. Hơn nữa, con Yêu Thú ngã xuống đất chết này lại là Yêu Thú bậc năm. Có thể một kích đoạt mạng nó thì thực lực của người thi triển Kiếm Khí này nhất định không hề thấp.
Tổng hợp tất cả đầu mối lại, Dương Khai gần như trong nháy mắt đã đoán được là do Võ Thừa Nghi hạ thủ.
Đuổi theo dấu vết để lại, nhưng nửa ngày sau họ lại để mất tung tích của Võ Thừa Nghi.
Dương Khai chau mày, lần đầu tiên cảm thấy việc không tu luyện được Thần Thức lại khiến hắn phải bó tay chịu trói như vậy. Muốn tìm một người lại khó khăn đến thế. Nếu như tu luyện được Thần Thức thì đã không phải như vậy rồi, chỉ cần Thần Thức đủ mạnh, lan tỏa ra phạm vi hơn mười dặm là có thể thấy ngay.
Trong lúc Dương Khai đang ảo não, khuôn mặt Tử Mạch đột nhiên biến sắc, nhìn Dương Khai nói:
- Sư huynh ta ở gần đây!
Dương Khai quay đầu nhìn nàng:
- Xích Huyết sao?
- Ừ.
Sắc mặt Tử Mạch trông rất khó coi.
- Huynh ấy có một con Lục Giai Yêu Thú, kết hợp với thực lực của bản thân thì ở đây không ai là địch thủ của huynh ấy.
- Hắn cũng ở đây sao? Lẽ nào là đuổi theo Võ Thừa Nghi đến?
Tâm tư Dương Khai nhanh chóng chuyển động. Lúc đầu, bốn người của Thiên Lang Sâm La Điện dùng đại quân Yêu Thú tấn công các Võ Giả của Đại Hán. Ngoại trừ Võ Thừa Nghi dựa vào sức lực của mình chạy thoát được, những người khác đều bị bắt hết. Sau đó, Xích Huyết dẫn theo con Lục Giai Yêu Thú đuổi theo. Mấy ngày nay có lẽ hắn vẫn luôn truy sát Võ Thừa Nghi.
Việc Dương Khai đang làm cũng chính là việc này. Hai người cùng chung mục tiêu, gặp phải nhau thì không có gì là kỳ lạ.
- Không kịp nữa rồi!
Tử Mạch hoa dung thất sắc, quay đầu nhìn về một bên rồi lập tức khẽ dặn dò:
- Lát nữa ngươi đừng nói gì cả, để ta chu toàn với Huynh ấy. Nếu như để Huynh ấy biết quan hệ giữa chúng ta, Huynh ấy nhất định không tha cho ngươi đâu.
Dương Khai vẻ kinh ngạc nhìn nàng.
Tử Mạch hừ lạnh:
- Ta là tự bảo vệ mình thôi, ngươi đừng nghĩ nhiều. Nếu ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết thì cũng chỉ là một ý niệm trong đầu mà thôi. Vì thế, ta không thể để ngươi xảy ra chuyện, tránh việc ngươi chó cùng rứt giậu kéo ta cùng chịu tội.
- Ha ha.
Dương Khai khẽ cười, ngoảnh đầu nhìn theo hướng nàng chỉ.
Chỉ thấy một con Yêu Thú thần tuấn uy mãnh đang chạy ra từ chỗ rừng cây. Con Yêu Thú này vừa giống sói lại vừa như hổ, thân hình mạnh mẽ, tứ chi cường tráng hữu lực, hung khí đằng đằng, thân dài đến hơn ba trượng. Mặc dù cách xa mấy chục trượng, con Yêu Thú này vẫn mang đến cho Dương Khai cảm giác bị áp bách!
Lục Giai Yêu Thú! Quả nhiên là Lục Giai Yêu Thú danh bất hư truyền!
Khi nó xông đến, những con Yêu Thú bên cạnh Tử Mạch đều lần lượt phủ phục xuống, ngoan ngoãn như chuột thấy mèo. Ngồi thẳng trên lưng con Yêu Thú là một nam nhân trẻ tuổi, thân khoác trường bào màu tím, tuổi khoảng chừng hai lăm, hai sáu. Song mi như kiếm, tà phi nhập tấn, đôi mắt long lanh hữu thần, thần sắc lãnh khốc.
Đó chính là Xích Huyết! Hắn có khí chất hoàn toàn khác biệt so với Võ Thừa Nghi. So sánh thì Võ Thừa Nghi trầm tĩnh hơn, còn Xích Huyết lại tỏ ra càng bá đạo. Nhưng bất luận là ai, họ đều mang đến cho người ta cảm giác kiêu ngạo, cuồng vọng. Đều là Thiên Chi Kiêu Tử, có tư cách kiêu cuồng!
Hắn nhìn Tử Mạch, tùy ý ngồi trên Lục Giai Yêu Thú lững thững đi tới, mắt cũng không thèm nhìn Dương Khai. Lục Giai Yêu Thú dừng lại ở bên ngoài hơn chục trượng.
- Sư huynh!
Tử Mạch tiến lên hành lễ. Con Lục Giai Yêu Thú kia khẽ gầm một tiếng, đầy ý uy hiếp. Sự phản ứng của con Yêu Thú khiến Tử Mạch trong lòng chấn động, nàng nhìn Sư huynh, nhưng chỉ thấy hắn đang nhìn mình bằng một ánh mắt lạnh băng.