Tử Mạch đã lĩnh giáo sâu sắc sự lợi hại của Vũ Thừa Nghi. Quả không hổ danh là cao đồ xuất thân từ Cửu Tinh Kiếm Phái. Ngay cả Xích Huyết, kẻ từng bị Yêu thú Lục giai truy sát ròng rã một tháng trời mà vẫn thoát được, cũng không làm gì được hắn. Huống hồ Tử Mạch, càng không phải là đối thủ.
Tử Mạch nghiến chặt răng, nói khẽ:
— Nếu ta giao Nô Thú Pháp cho ngươi, ngươi có thể thả ta một con đường sống không?
— Ta có thể ban cho ngươi một cái chết sảng khoái!
Sắc mặt Vũ Thừa Nghi vô cùng cay nghiệt.
Tử Mạch biến sắc, lạnh lùng nói:
— Ta đã đưa cho ngươi thứ ngươi cần mà ngươi vẫn muốn đuổi cùng giết tận ư? Ngươi còn chút nhân tính nào không?
Vũ Thừa Nghi cười lên u ám:
— Nhân tính? Thắng làm vua, thua làm giặc. Cớ gì ta phải nói chuyện nhân tính với kẻ bại trận như ngươi?
Hắn đang nói thì chợt biến sắc, cặp mắt sáng quắc lên. Trong nháy mắt, mấy luồng kiếm khí sắc lạnh đã ập đến, ghim sâu xuống mặt đất cách chân hắn chỉ một thước.
Âm thanh kiếm khí xuyên phá vang lên, những vệt máu đỏ sẫm lập tức ứa ra trên mặt đất, nơi mấy con Khống Hồn Trùng mà Tử Mạch đã lén lút phóng ra.
— Tiện nhân!
Vũ Thừa Nghi gầm lên. Tuy hắn vẫn luôn đề phòng cô ả trông yểu điệu của Thiên Lang Quốc này, nhưng không ngờ lại suýt nữa trúng kế. Nếu hắn không đủ cảnh giác, bị đám trùng này chui vào người sẽ gay to.
— Ngươi đã tự tìm đường chết! Ta sẽ bẻ gãy toàn bộ chân tay ngươi, khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết cũng không xong!
Sát khí nổi hừng hực trên gương mặt Vũ Thừa Nghi. Hắn huơ Trường kiếm lên, cả thân mình nép trong ánh kiếm, lao thẳng đến Tử Mạch như một mũi tên rời cung.
— Khốn kiếp!
Tử Mạch nghiến răng chửi thầm trong bụng. Đụng độ tên máu lạnh Vũ Thừa Nghi này, nàng quả thật cũng hết cách.
Tử Mạch vội vàng né tránh nhát kiếm kinh hồn đó. Trong lúc dịch chuyển, nàng vung tay, mấy lưỡi dao hình thù kỳ lạ theo đó bay ra.
Trường kiếm của Vũ Thừa Nghi vung lên vài đường hòng ngăn cản mấy lưỡi dao nọ, đánh lên cả mảng lửa đốm lập lòe.
Tử Mạch tái xanh mặt mày, cắn răng chống đỡ. Khó khăn lắm mới tránh được những chỗ hiểm, còn bả vai lại bị kiếm khí quẹt trúng.
Nàng kêu lên đau đớn, bờ vai mảnh dẻ đã thấm đẫm một màu đỏ thẫm.
Hoàn toàn yếu thế nhưng Tử Mạch cũng không chịu ngồi chờ chết. Nàng chĩa lưng về phía Vũ Thừa Nghi, phân tán toàn bộ Khống Hồn Trùng còn lại xuống đất, hy vọng đám trùng này có thể cắn xé Vũ Thừa Nghi một phen.
Nhưng Vũ Thừa Nghi vừa rồi suýt nữa thì mắc bẫy, lúc này hắn nào dám sơ suất?
Kiếm quang dâng lên như một dải lụa, quét sạch cả một vùng đất rộng mười mấy trượng. Kiếm khí vừa vung lên, toàn bộ Khống Hồn Trùng đều bị tiêu diệt gọn gàng.
Khống Hồn Trùng khi gieo vào cơ thể người thì cực kỳ mạnh mẽ, không sợ bất cứ thứ gì ngoài nhiệt độ cao. Nhưng trước khi chui vào cơ thể, chúng bất quá cũng chỉ là lũ sâu bọ, kiếm khí của Vũ Thừa Nghi đủ sức tiêu diệt chúng dễ dàng.
Tử Mạch mặt cắt không còn giọt máu. Mất đi quân cờ ẩn là Khống Hồn Trùng, nàng thực sự không biết nên đối phó thế nào với Vũ Thừa Nghi. Giữa lúc lo âu, một tia kinh ngạc nồng đậm chợt lướt qua mắt nàng. Tử Mạch nhìn về sau lưng Vũ Thừa Nghi, gương mặt lập tức tràn ngập nét phấn khởi và vui mừng.
Chỉ một chút thay đổi nhỏ trên sắc mặt cũng không thoát khỏi con mắt của Vũ Thừa Nghi.
Hiểu ra có điều bất thường, Vũ Thừa Nghi trầm sắc mặt xuống, không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, hắn vung Trường kiếm lên cho đòn tấn công cuối cùng.
Chẳng đợi hắn kịp phóng thích chiêu kiếm, sau lưng hắn chợt có một luồng sát khí mãnh liệt khóa chặt lấy hắn. Vũ Thừa Nghi nhíu chặt mày, vung kiếm đi, Mạn Thiên Kiếm Ảnh phong tỏa cả một phạm vi rộng lớn.
Giữa ánh lấp loáng của kiếm quang, một bàn tay đỏ rực thò ra. Quyền phong quét tới, khiến Mạn Thiên Kiếm Ảnh vang lên tiếng nứt vỡ dữ dội.
Một bóng người đáp xuống.
Vũ Thừa Nghi bay vọt ra mấy chục trượng, sau đó mới quay lại nhìn về phía người vừa đến. Khi nhìn rõ gương mặt người nọ, hắn không khỏi kinh ngạc:
— Là ngươi!
— Hê hê, không ngờ được đúng không?
Dương Khai nở nụ cười quái đản, nhìn Vũ Thừa Nghi một cách hứng thú.
Lúc trước khi đang khổ luyện ở Kỳ Địa, hắn đã một lòng muốn tìm ra tên Vũ Thừa Nghi này để xử gọn. Nhưng sau đó lại đụng độ Xích Huyết rồi đuổi theo hắn đến vùng sương trắng, vô tình bỏ lỡ cơ hội.
Nhưng nào ngờ lại gặp hắn ở đây. Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, đi mòn gót tìm chẳng thấy, con mồi lại tự tìm đến nộp mạng.
Nén cơn vui mừng trong lòng xuống, Dương Khai quay sang nhướn mày với Tử Mạch, bộ dạng ngả ngớn:
— Mỹ nữ, hoàn cảnh khó khăn chăng?
— Ừm, ngươi mà đến muộn một chút là khỏi còn nhìn thấy ta nữa rồi!
Tử Mạch trợn mắt nhìn hắn, nhưng trong lòng thì lại mừng thầm.
Tách khỏi Dương Khai đã mấy tháng nay, gặp lại, Tử Mạch cũng không biết nên có cảm tưởng gì. Nàng vốn nghĩ cả đời này sẽ không còn gặp lại hắn, và cũng không phải lo bị hắn dày vò thần hồn nữa.
Nhưng hiện giờ, quỹ đạo nhân sinh của cả hai lại một lần nữa giao nhau. Song lần này Tử Mạch không hề lo thần hồn của mình sẽ bị chi phối, mà ngược lại còn vui sướng nữa. Dầu sao tính mạng của nàng cũng tạm bảo toàn rồi, còn về những cái khác thì nếu còn sống sẽ tính sau.
Dương Khai nghiêng đầu sang nhìn cô từ trên xuống dưới:
— Cô là nhân tài Sâm La Điện cơ mà, sao lại đến nông nỗi này vậy?
— Ngươi thì biết cái gì!
Tử Mạch nghiến răng:
— Ngươi phải cẩn thận gã này. Hắn rất mạnh, Chân Nguyên tinh thuần, vượt xa ta rất nhiều.
— Không mạnh thì hắn đâu còn là Vũ Thừa Nghi nữa!
Dương Khai cười khẩy.
Còn về phần Chân Nguyên tinh thuần hơn Tử Mạch âu cũng dễ hiểu. Chắc chắn Vũ Thừa Nghi đã nuốt Lưu Viêm Dịch, thứ bảo bối tôi luyện nguyên khí, vào trong bụng. Chân Nguyên của hắn không tinh thuần mới là chuyện lạ.
— Không ngờ hạng háo sắc như ngươi cũng sống sót trở ra được, số ngươi kể ra cũng may mắn nhỉ!
Vũ Thừa Nghi nhìn Dương Khai đầy khinh miệt, giống hệt lần đầu gặp nhau, vẻ mặt hắn lạnh băng, hờ hững khinh khi.
— Nếu số ta không may mắn thì đã bị sư đệ ngươi giết từ lâu rồi.
Ánh mắt Dương Khai sắc bén như lưỡi đao.
— Ngươi đã biết ta muốn lấy mạng ngươi thì không nên tự dâng thân mình ra trước mặt ta chứ! Vận số của một người không phải lúc nào cũng tốt đâu.
Vũ Thừa Nghi bình thản, không hề dao động vì cái chết của Tề Kiếm Tinh.
— Muốn đánh thì đánh đi! Bọn đàn ông các ngươi sao lại lắm lời như vậy!
Vừa rồi Tử Mạch phải nếm không biết bao nhiêu ngón đòn của Vũ Thừa Nghi, giờ Dương Khai đã xuất hiện thì lập tức như hồi sức, ráo riết đòi xoay chuyển tình thế.
Nàng biết rõ sức mạnh của Dương Khai, có hắn giúp đỡ, cả hai liên thủ thì thừa sức áp chế Vũ Thừa Nghi.
— Nói đúng lắm!
Dương Khai gật đầu.
— Ta cũng có ý đó!
Vũ Thừa Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, chậm rãi nâng kiếm lên.
— Dương Khai, ngươi ở một bên hiệp trợ, để ta đối phó với hắn!
Tử Mạch nghiêm nghị nói.
— Không, cô hãy hiệp trợ cho ta!
Dương Khai đáp gọn lỏn. Câu nói còn chưa dứt thì hắn đã lao về phía Vũ Thừa Nghi. Nội thể hắn đang yên tĩnh bỗng nhiên phát tán một luồng sóng dữ dội, ngang tàng.
— Ngươi...
Nét kinh ngạc thoáng qua ánh mắt Tử Mạch, nàng hãi hùng cảm nhận sức ép đến từ Dương Khai.
Hắn đã thăng lên Chân Nguyên Cảnh rồi sao? Bốn tháng trước, khi chia tay, hắn chỉ mới bước lên Li Hợp Cảnh Bát Tầng. Bốn tháng ngắn ngủi mà đã đột phá lên Chân Nguyên Cảnh. Tốc độ này... quá kinh khủng!
Song nghĩ lại, Tử Mạch thấy thư thái hẳn. Hắn là một tên khác thường, có thể đột phá nhanh đến vậy cũng chẳng có gì lạ.
Trong nháy mắt, Dương Khai đã áp sát Vũ Thừa Nghi. Vũ Thừa Nghi triển khai chiêu thức, kiếm khí dâng trào, sát khí đằng đằng. Dương Khai tung ra song quyền nhanh như chớp giật. Hắn xoay chuyển, tung hoành giữa Mạn Thiên Kiếm Ảnh, quanh thân tỏa ra hơi nóng hừng hực, tựa như một ngọn đuốc sống đang bùng cháy.
Thiên địa năng lượng hỗn loạn, cuồng phong nổi lên tứ phía. Tử Mạch nheo mắt lại, dù có lòng muốn tương trợ nhưng lại không biết phải nhúng tay vào bằng cách nào!
Hai người này vừa bắt đầu đã tung hết toàn lực, không chút nương tay. Tất thảy sát khí và hơi thở đều giao hòa cùng nhau. Tử Mạch nếu cố chấp xen vào, chỉ tổ nếm đòn phản kích từ cả hai phía mà thôi.
Nàng nào dám liều mạng như vậy?
Dương Khai bảo nàng hiệp trợ xem ra cũng chỉ là lời nói khách sáo thôi. Tử Mạch lúc này chỉ có thể đứng một bên quan sát, đến tư cách áp trận còn chẳng có nữa là.
— Tên đàn ông thối tha!
Tử Mạch cười mếu máo, nhưng cũng quyết đoán, lướt về sau cả trăm trượng nhẹ nhàng như tơ liễu, sau đó mới dừng lại.
Trong trận chiến, Vũ Thừa Nghi ngạc nhiên ra mặt. Hắn căn bản không ngờ cái tên trong mắt hắn chỉ là rác rưởi, phế vật này lại có sức giao chiến ngang ngửa với hắn. Biết bao nhiêu kiếm ảnh đều bị quyền phong hung bạo của hắn diệt gọn. Chiêu thức của đối phương lúc khép lúc mở, còn kiếm chiêu của hắn thì linh động mờ ảo, mỗi người mỗi vẻ, trước mắt chẳng ai gây khó dễ được ai!
Chỉ trong thời gian nửa chén trà ngắn ngủi, hai bên đã giao thủ mấy trăm chiêu, Chân Nguyên vỡ òa khắp chốn. Vũ Thừa Nghi càng đánh càng kinh hãi, còn Dương Khai lại càng đánh càng điên cuồng, hưng phấn ra mặt, trông chẳng khác nào một kẻ háo sắc vừa vớ được mỹ nhân tuyệt sắc khỏa thân.
Ầm...
Hai người đột nhiên tách ra.
Vũ Thừa Nghi kêu lên, bay ngửa ra, khóe miệng ứa một chút máu.
Dương Khai cũng bị thương, bụng hắn bị Trường kiếm của Vũ Thừa Nghi rạch một vết rất dài, máu tươi đổ lênh láng.
Cả hai đều lùi lại hơn ba mươi trượng mới dần dần đứng vững được.
— Ha ha! Thật sảng khoái!
Tuy bị thương đến đổ máu nhưng Dương Khai vẫn cười sặc sụa.
Thế mới là chiến đấu đúng nghĩa, khiến người ta sảng khoái vô bờ, một cuộc chiến giữa những nam nhân, muốn ngừng tay cũng không thể bỏ cuộc. Tuy đối phương là tên Vũ Thừa Nghi mà hắn căm ghét và thù hằn, nhưng Dương Khai không thể không thừa nhận rằng y quả thực rất có bản lĩnh.
Suy cho cùng hắn cũng là cao thủ Chân Nguyên Cảnh Bát Tầng, chỉ riêng độ tinh thuần và hùng hậu của Chân Nguyên đã áp đảo Dương Khai rồi!
— Ngươi lợi hại lắm!
Vũ Thừa Nghi nhìn đau đáu vào Dương Khai, ánh nhìn có phần đau đớn, tựa hồ không chịu tin rằng tên đệ tử tông phái nhị đẳng này lại có thể đấu một trận ngang sức với mình.
— Quá khen!
Dương Khai lãnh đạm sắc mặt.
— Ta thừa nhận lúc trước đã từng khinh thường ngươi! Xem ra sư đệ ta không phải chết vì tai nạn, mà là chết dưới tay ngươi.
Vũ Thừa Nghi chậm rãi xoay Trường kiếm, rồi lại vung kiếm lên.
— Ngươi phái hắn đến đánh lén ta, hẳn đã có thể nghĩ đến điều này rồi.
— Ngươi thừa nhận là tốt rồi!
Vũ Thừa Nghi tiếp tục vung kiếm.
— Muốn báo thù à?
Dương Khai cười nhạt.
— Hắn chết là tại hắn kém cỏi, chẳng trách ai được! Nhưng hôm nay ngươi dám đối đầu với ta thì đừng hòng sống sót rời khỏi đây!
Gương mặt Vũ Thừa Nghi chợt hằn lên nét cuồng bạo, hắn lạnh lùng quát lên:
— Tôn nghiêm của Cửu Tinh Phái ta không dễ dàng bị chà đạp! Ngay cả các công tử của Bát Đại Gia Tộc Trung Đô cũng chỉ có thể ngưỡng vọng ta, ngươi thì chẳng là cái thá gì!
— Kiếm Thân!
Một tiếng quát âm trầm vang lên. Từng luồng kiếm khí phân ly quanh thân Vũ Thừa Nghi đột nhiên kêu vang, hóa thành thực thể, xoay vần quanh hắn.
Chiêu thức này vẹn toàn cả công kích và phòng ngự. Dương Khai từng lĩnh giáo một lần từ Lưu Kiếm Tinh, giờ lại được Vũ Thừa Nghi thi triển, trông lại càng ngoạn mục hơn.
Tuy nhiên bên trong Kiếm Thân hỗn loạn này có ẩn chứa một lực sát thương cực lớn.
— Mau tới chịu chết! Ta sẽ ban cho ngươi một cái chết thật sảng khoái!
Vũ Thừa Nghi đột nhiên phấn khích như uống phải xuân dược, hắn chĩa Trường kiếm về phía Dương Khai, vênh váo rú lên.