Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 268: CHƯƠNG 268: DƯỢC VƯƠNG CỐC

Trong lòng hồ nghi, Dương Khai quay đầu nhìn thiếu nữ kia.

Thiếu nữ bị hắn đá văng thì ngồi bệt xuống đất, đến giờ vẫn chưa đứng dậy. Gương mặt còn vương nét kinh hoàng, trong lòng sợ hãi tột độ, dường như vừa trải qua một trận kinh hãi cực lớn, thân thể mềm mại run lên bần bật.

Vừa rồi chỉ thiếu chút nữa là nàng đã ngọc nát hương tan. Thanh trường kiếm kia thậm chí đã chém đứt vài lọn tóc, trên chiếc cổ trắng ngần vẫn còn hằn một vệt máu đỏ sẫm. Giờ phút này, nàng đang ôm lấy cổ, mồ hôi lạnh túa ra.

Thấy Dương Khai nhìn về phía mình, thiếu nữ không khỏi hoảng loạn, nét mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Đến lúc này, nàng mới biết mình đã chọc phải hạng người gì. Bảy tám mạng người đã bị hắn kết liễu chỉ trong chưa đầy ba mươi hơi thở. Dùng từ ‘giết người như ngóe’ để hình dung cũng không hề quá đáng.

Dương Khai nhíu mày, bước tới rồi ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

Thiếu nữ liên tục lùi về phía sau, hàng mi dài không ngừng run lên, sợ hãi đến cực điểm.

Khẽ cười, Dương Khai gạt tay nàng ra, nhìn vết thương trên cổ nàng rồi nói:

- Chỉ là vết thương ngoài da, tĩnh dưỡng một chút là khỏi, sẽ không để lại sẹo đâu.

Vừa nói, hắn vừa đưa tay vào ngực lấy ra một viên liệu thương đan.

Thiếu nữ gượng cười nói:

- Ta có đan dược.

Lòng cảnh giác quả nhiên rất cao, Dương Khai cũng không để tâm, thu lại đan dược của mình. Thiếu nữ vẫn sợ hãi nhìn hắn, thấy hắn dường như không có ác ý mới dám lấy ra một chiếc bình nhỏ, nuốt một viên đan dược.

- Vừa rồi bị khống chế, ngươi không biết phản kháng sao?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Ta chưa từng đánh nhau với ai.

Thiếu nữ hơi đỏ mặt. Từ nhỏ đến lớn, tuy nàng vẫn luôn tu luyện nhưng nhiều nhất cũng chỉ là so tài với người thân, căn bản chưa từng trải qua trận chiến sinh tử nào. Bị người ta kề kiếm uy hiếp, nàng nhất thời hoảng loạn, không biết phải làm sao.

Dương Khai cẩn thận quan sát, phát hiện thiếu nữ này da thịt non nớt, y phục lộng lẫy quý phái, vẻ ngoài trông có chút tinh quái nhưng lại toát ra khí chất độc đáo. Loại khí chất này không phải thế lực nhỏ nào cũng bồi dưỡng được.

Đây nhất định là tiểu thư của một đại gia tộc nào đó. Chẳng trách tuổi tác không hơn mình là mấy mà thực lực đã đến Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại kém cỏi như vậy.

Đúng là kết quả của việc được nuông chiều từ bé.

- Sao ngươi lại chọc phải đám người kia?

- Ta nào biết được.

Thiếu nữ lập tức tỏ vẻ oan ức.

- Ta rời nhà đi du ngoạn thì đám người đó đột nhiên xuất hiện, nếu không chạy nhanh thì sớm đã bị bọn họ bắt lại rồi. Một đám người xấu xa, làm ta sợ chết khiếp.

Dương Khai không kìm được mà khẽ mỉm cười.

Thấy hắn có vẻ dễ nói chuyện, thiếu nữ cũng bạo dạn hơn nhiều, mắt hạnh trừng lên, nghiến răng nhìn Dương Khai:

- Còn ngươi nữa, sao lại bỏ mặc ta? Ngươi có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không? Nếu ta chết thật, có làm ma cũng không tha cho ngươi, ngày ngày ám theo ngươi cho xem.

Dương Khai nhìn xa xăm, ánh mắt thâm thúy, một lát sau mới thu hồi tầm mắt, trầm giọng nói:

- Có lẽ lúc ấy ngươi hô lên như vậy là vô tình, nhưng nếu đổi lại là một người không có thực lực thì sao? Không may thì có khi đã bị loạn kiếm phanh thây rồi.

Thiếu nữ ngẩn ra, ánh mắt lóe lên, cúi đầu lí nhí:

- Ta sai rồi…

Nói xong lại ngẩng đầu, oan uổng nói:

- Nhưng ngươi cũng quá nhẫn tâm đi. Người ta thường nói, đường thấy bất bình, rút đao tương trợ. Thực lực ngươi cao như vậy, dù bị ta lợi dụng một chút cũng có sao đâu.

Dương Khai khẽ cười, không giải thích.

Vừa rồi, lúc mấy gã kia vây lấy thiếu nữ, ánh mắt dâm đãng của chúng đã khiến Dương Khai để tâm. Hắn vốn định chờ bọn chúng rời đi thì lén theo dõi xem sao, nào ngờ đám người kia lại không chịu buông tha cho mình. Vừa hay hợp ý hắn, nên tiện tay giết luôn cho xong chuyện.

Đứng dậy, không để ý đến thiếu nữ đang lớn tiếng chất vấn, Dương Khai triển khai thân pháp, hướng thẳng về Dược Vương Cốc.

Thiếu nữ ngẩn người, rồi cũng vội vàng đứng dậy đi theo. Từ đây đến Dược Vương Cốc chỉ còn vài dặm đường, nàng rất sợ lại gặp phải ác nhân nào nữa, tự nhiên muốn nhanh chóng vào Dược Vương Cốc ẩn náu rồi tính sau.

Nàng đuổi theo bóng dáng Dương Khai, nhưng khi vào đến thành trong Cốc thì đã không tìm thấy hắn đâu nữa.

- Tuổi tác cũng không lớn hơn ta bao nhiêu mà thực lực lại mạnh như vậy? Là người của gia tộc nào nhỉ?

Thiếu nữ khẽ lẩm bẩm, suy nghĩ một lúc lâu cũng không đoán ra được là nhân vật nào, không khỏi có chút ảo não.

Vào trong thành trấn của Dược Vương Cốc, đủ loại mùi thuốc tỏa ra khiến người ta sảng khoái. Dương Khai đi một vòng quanh thành, phát hiện các cửa hàng ở đây, ngoại trừ nhà trọ và quán rượu, tất cả đều kinh doanh thảo dược và đan dược.

Linh thảo bình thường hay dị thảo, kỳ trân dị quả, thần dược… cái gì cũng có, đủ loại vật liệu được bày bán trong các cửa hàng. Thậm chí có nhiều loại chưa từng nghe tên cũng xuất hiện ở đây, rực rỡ muôn màu.

Không hổ là Dược Vương Cốc! Dương Khai thầm khen trong lòng.

Cảnh tượng thế này, chỉ cần là Luyện Đan Sư đến đây, e là sẽ không muốn rời đi nữa. Luyện Đan Sư vốn có tình yêu đặc biệt với dược liệu, nơi đây có vô số dược liệu hấp dẫn, họ muốn đi mới là lạ.

Mỗi cửa hàng đều có rất nhiều võ giả ghé chân quan sát, hoặc mặc cả với chủ tiệm để mua dược liệu.

Cũng có rất nhiều Luyện Đan Sư đang bàn bạc chuyện làm ăn, giúp các võ giả luyện chế đan dược.

Tuy nhiên, toàn bộ Luyện Đan Sư trong thành trấn Dược Vương Cốc đều là đệ tử của Dược Vương Cốc. Võ giả đến đây nhờ luyện đan đa số đều tìm đến những nhân vật hàng đầu của Dược Vương Cốc, đương nhiên sẽ không tìm Luyện Đan Sư của các thế lực khác.

Dương Khai đi dạo một hồi, phát hiện Luyện Đan Sư cũng được phân chia cấp bậc.

Tương ứng với cấp bậc của thiên tài địa bảo, Luyện Đan Sư được chia thành Phàm cấp, Địa cấp, Thiên cấp và Huyền cấp. Mỗi cấp lại chia thành ba bậc Thượng, Trung, Hạ.

Hắn thấy đại đa số đều là Luyện Đan Sư Địa cấp. Ví dụ như người đang ngồi trong một cửa hàng, trước ngực thêu hai cánh hoa màu bạc, đó chính là Luyện Đan Sư Địa cấp trung phẩm, đồng nghĩa với việc người này có thể luyện chế đan dược Địa cấp trung phẩm.

Một cánh hoa tương đương với một cấp bậc, ba màu vàng, bạc, trắng tương ứng với tam phẩm thượng, trung, hạ. Thông qua hình thêu trên y phục, chỉ cần liếc mắt là có thể biết được trình độ của các Luyện Đan Sư này.

Luyện Đan Sư Thiên cấp trở lên rất ít, còn Huyền cấp thì chưa thấy một ai.

Chắc chỉ có các trưởng lão của Dược Vương Cốc mới là Luyện Đan Sư Huyền cấp.

Rất nhiều cửa hàng có bán đan dược thành phẩm. Dương Khai không mấy hứng thú với đan dược thông thường, nhưng những loại đan dược tẩm bổ thần hồn lại khiến hắn lưu luyến không rời.

Những đan dược này không chỉ giúp thần thức vừa mới tu luyện của hắn lớn mạnh hơn, mà còn có thể tư dưỡng thần hồn, giúp Ôn Thần Liên ngũ sắc tiến hóa thành Ôn Thần Liên thất sắc.

Một khi Ôn Thần Liên tiến hóa đến bậc thất sắc, tác dụng sẽ vô cùng to lớn.

Nhưng dưỡng thần đan dược rất hiếm, giá cả lại đắt hơn nhiều lần so với đan dược thông thường.

Một lọ đan dược Địa cấp hạ phẩm bình thường có mười viên được bán với giá năm ngàn lượng.

Nhưng một lọ dưỡng thần đan Địa cấp hạ phẩm ít nhất cũng ba vạn lượng, đắt hơn đến sáu lần.

Dương Khai xấu hổ vì túi tiền rỗng tuếch, cũng chỉ đành lực bất tòng tâm.

Đi dạo một hồi, thấy trời đã sẩm tối, Dương Khai liền tìm một nhà trọ để nghỉ lại.

Ban đêm, thành trấn Dược Vương Cốc càng thêm náo nhiệt. Dương Khai ăn tạm chút gì đó rồi ra ngoài tìm hiểu tin tức.

Hắn đến Dược Vương Cốc lần này là muốn tìm đến Vạn Dược Đầm, nhưng Vạn Dược Đầm là cấm địa của Dược Vương Cốc, muốn vào đó không phải là chuyện dễ dàng.

Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai luôn tìm hiểu tin tức ở Dược Vương Cốc nhưng vẫn không thu hoạch được gì, trong lòng có phần nôn nóng.

Vạn Dược Đầm của Dược Vương Cốc nằm ngay trên đỉnh Đan Thánh của ngọn núi cao nhất. Nơi đó không chỉ có Vạn Dược Đầm mà còn có di ảnh của Đan Thánh, là thánh địa niết bàn trong lòng các Luyện Đan Sư trong thiên hạ. Nơi đây bình thường được canh gác nghiêm ngặt, dù là đệ tử bình thường của Dược Vương Cốc cũng đừng hòng đến gần. Chỉ có Cốc chủ và các trưởng lão mới đủ tư cách tìm hiểu những bí kíp luyện đan huyền bí lưu lại trong di ảnh của Đan Thánh.

Những lời đồn xung quanh di ảnh của Đan Thánh, Dương Khai đã nghe qua rất nhiều.

Tương truyền, tài nghệ của ngài như thần, nghe nói khi linh hồn Đan Thánh hiển hiện sẽ giải đáp những khúc mắc trong lòng các Luyện Đan Sư, thậm chí còn truyền thụ đan thuật, khiến không ít người thu được lợi ích to lớn.

Chính vì vậy nên Dược Vương Cốc mới bảo vệ Vạn Dược Đầm nghiêm ngặt đến thế.

Phòng thủ nghiêm mật như vậy, làm sao mới có thể tiếp cận được?

Vạn Dược Đầm không giống cấm địa Khốn Long Giản của Lăng Tiêu Các. Khốn Long Giản tuy là cấm địa nhưng nơi đó trải dài và vô cùng hung hiểm, nên tự nhiên không có ai dám đến gần.

Một ngày nọ, khi Dương Khai đang lang thang, bỗng nhiên một bóng hình quen thuộc lướt qua tầm mắt.

Nhìn bóng dáng người này, Dương Khai khẽ nở nụ cười.

Hắn lặng lẽ đi theo, không lâu sau đã thấy người đó đi vào một cửa hàng. Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, thấy tấm biển treo có đề “Đổng Thị Dược Hành”.

Vừa bước vào trong dược hành, một tiểu nhị đã chạy ra đón tiếp nhiệt tình:

- Khách quan, ngài muốn tìm gì ạ? Đổng Thị Dược Hành chúng ta dược liệu phong phú, cần gì có nấy, bất kể là nguyên liệu luyện đan hay đan dược thành phẩm đều có bán, giá cả phải chăng, già trẻ không gạt. Nếu khách quan có nhã hứng, xin mời xem thử.

- Ta không mua đồ.

Dương Khai lắc đầu.

- Vậy…

- Ta tìm người trẻ tuổi vừa mới đi vào.

Dương Khai nói.

Sắc mặt tiểu nhị lập tức trở nên thận trọng, cẩn thận đánh giá Dương Khai, nhưng cũng không hề nổi giận mà chỉ dò hỏi:

- Xin hỏi tiểu ca xưng hô thế nào?

Dương Khai khẽ mỉm cười:

- Ngươi cứ vào nói với người đó, có cố nhân của Lăng Tiêu Các đến thăm.

Tiểu nhị ngẩn người, rồi khẽ gật đầu.

Hắn xoay người vào trong bẩm báo, không lâu sau lại đi ra, trên mặt là nụ cười nịnh nọt:

- Tiểu ca đi theo ta, công tử nhà ta cho mời.

Dương Khai gật đầu.

Vào nội đường, đi thẳng lên tầng ba. Khi đến cửa, tên tiểu nhị cung kính nói:

- Công tử đang ở bên trong.

Dứt lời, hắn lại cung kính lui ra.

Dương Khai đẩy cửa phòng, rảo bước tiến vào.

Vừa liếc mắt, hắn đã thấy một gương mặt mập mạp đang mỉm cười hướng về phía mình.

Đổng gia, Đổng Khinh Hàn!

Phía sau y là Phong Vân song vệ của Đổng Gia. Hai người đã ngoài tám mươi, không nói một lời, trông như tuổi già sức yếu nhưng ánh mắt lại lóe lên tinh quang, khẽ gật đầu với Dương Khai.

Bên cạnh y còn có một thiếu nữ đoan trang xinh đẹp đang tức giận bưng một tách trà. Dương Khai đưa mắt nhìn qua, bốn mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ tại trận.

Thiếu nữ kia cũng không thể ngờ tới, thần sắc vô cùng phấn khích, mở to đôi mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm Dương Khai, ngụm trà vừa uống không tự chủ được mà phun thẳng vào mặt Đổng Khinh Hàn.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!