Chạy một mạch đến Vân Ẩn Đỉnh, hai người mới chậm lại. Dương Khai hoài nghi nhìn Đổng Khinh Yên, vẻ mặt khó hiểu, không rõ vì sao nàng lại đỏ mặt.
"Tại sao vậy?" Dương Khai nhíu mày hỏi.
Đổng Khinh Yên giận dữ liếc nhìn hắn một cái, lúc này mới hít sâu một hơi, bất đắc dĩ giải thích:
"Biểu ca, giữa các Luyện Đan Sư, việc 'so tài' có nghĩa là mọi người cùng lấy những dược liệu giống nhau, sau đó luyện chế thành đan dược. Sau đó dựa vào số lượng, phẩm chất của đan dược cùng thời gian luyện chế để phân định thắng bại. Không phải như huynh đã làm!"
Vừa nói, nàng vừa vẫy tay đầy vẻ hình tượng: "Không phải như thế!"
Dương Khai ngạc nhiên, sắc mặt tự nhiên đỏ bừng, ngượng ngùng nói: "Bọn họ cũng không nói rõ ràng, làm sao ta biết được?"
Đổng Khinh Yên cười khổ: "Đây là kiến thức phổ thông mà. May mà huynh ra tay không nặng, cũng không làm họ bị thương, nếu thật sự đánh họ bị thương, hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm."
Nói xong, nàng dùng tay vỗ mạnh vào trán, than thở: "Quả nhiên người luyện võ đều là một đám man di chỉ biết động tay động chân."
Dương Khai cũng vô cùng xấu hổ, thầm nghĩ, thảo nào ba người kia khi nghe mình đồng ý so tài còn có vẻ mặt hưng phấn, dường như căn bản không biết 'chết' viết ra sao.
Hóa ra bọn họ cho rằng mình sẽ cùng họ so đấu luyện đan thuật.
Trận đòn kia bị đánh thật oan uổng.
Tự thấy mình đuối lý, trên đường trở về Dương Khai trầm mặc không nói, còn Đổng Khinh Yên cứ nghĩ lại chuyện vừa rồi là lại che miệng cười không ngớt.
Trở lại đỉnh núi, Dương Khai đem dược liệu thu thập được giao cho hai vị mỹ phụ. Sau khi dùng bữa do họ chuẩn bị, cả hai người Dương Khai và Đổng Khinh Yên ai nấy về phòng mình nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, Dương Khai còn chưa ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ bên ngoài bay vào, khiến cả người thư thái.
Tò mò, Dương Khai mở cửa bước ra khỏi phòng, men theo mùi hương.
Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy trong hai gian phòng cách đó không xa có hai cái vạc lớn đang bốc hơi nóng hổi. Trong vạc đang nấu những dược liệu kỳ lạ, hai vị mỹ phụ, mỗi người phụ trách một gian, đang quạt lò lửa, bận rộn đến nỗi mồ hôi nhỏ giọt không ngừng.
"Sư phụ đang muốn luyện đan gì đây?" Đổng Khinh Yên cũng bước ra, tò mò quan sát, đôi mắt nàng sáng lạ thường, đầy hưng phấn.
Dương Khai nhìn một hồi, tiến lên trước hỏi: "Có cần chúng tôi hỗ trợ không?"
Hương di nghe vậy đứng dậy cười, nhìn bọn họ gật đầu đáp "ừ".
Dương Khai xắn tay áo hỏi: "Phải làm như thế nào?"
Hương di mỉm cười: "Hai người tạm thời không cần làm gì cả, hai lò thuốc thang này là để chuẩn bị cho hai người đấy, đã nấu cả đêm rồi, đợi thêm chút nữa là được."
"Chuẩn bị cho chúng tôi?" Dương Khai ngạc nhiên hỏi.
Lan di gật đầu: "Đúng vậy, một tháng nay Tiêu Lão đã luôn kết hợp các loại dược liệu, ngay cả những thứ hôm qua các ngươi đi kiếm cũng đã ở trong này rồi."
"Ta cũng có phần?" Dương Khai trong lòng có chút xúc động. Việc Tiêu Lão vất vả chuẩn bị cho Đổng Khinh Yên còn có thể lý giải được, vì dù sao Đổng Khinh Yên cũng đã bái nhập môn hạ của lão, là y bát truyền nhân của lão. Nhưng chính mình cũng có một phần, điều này khiến Dương Khai có chút bất ngờ.
Hương di khẽ gật đầu: "Tất nhiên là có, đã vào Vân Ẩn Đỉnh thì chính là người của Vân Ẩn Đỉnh. Hai người đi dùng bữa trước đi, tự chuẩn bị một chút, một giờ nữa quay lại."
Dương Khai há miệng, ánh mắt có chút cảm động.
Điểm tâm đã được chuẩn bị xong, ngay trong phòng bếp, vẫn còn nóng hổi, hẳn là vừa mới làm xong không lâu. Vừa ăn vừa xem hai dì ở ngoài vội vã bận rộn, Dương Khai trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.
Loại cảm giác này đã thật lâu chưa từng có rồi.
Một lúc lâu sau, Dương Khai và Đổng Khinh Yên đều vào phòng riêng của mình.
Ở gian phòng của Dương Khai, Hương di phụ trách. Dưới chỉ thị của dì, Dương Khai cởi bỏ áo ngoài, chỉ mặc độc chiếc quần lót, rồi nhảy vào vạc thuốc.
Đối với hai vị mỹ phụ ở Vân Ẩn Đỉnh, Dương Khai vẫn rất kính trọng.
Bọn họ đã lặng lẽ bỏ ra hơn hai mươi năm tuổi xuân của mình trên Vân Ẩn Đỉnh này, bỏ đi những năm tháng đẹp nhất của đời mình, nhưng người đời chỉ biết trên Vân Ẩn Đỉnh có một Tiêu Phù Sinh chứ chưa ai biết còn có hai người phụ nữ vô danh.
Mặc dù Dương Khai vào đây đã một tháng, mọi sinh hoạt trong cuộc sống hàng ngày đều do hai người chăm sóc từng li từng tí, nhưng cũng chỉ biết xưng hô là Hương di và Lan di chứ cũng không hề biết đầy đủ tục danh của họ.
Cho nên ngay cả giờ phút này cởi bỏ quần áo trên người, thần sắc cũng không có chút nào mất tự nhiên.
"Hương di, bây giờ phải làm như thế nào?" Dương Khai cảm thụ được xung quanh mình ấm áp, thể xác và tinh thần đều thoải mái, không khỏi mở miệng hỏi.
"Vận chuyển bộ công pháp quen thuộc mà Tiêu Lão đã cho các ngươi luyện. Lò thuốc này chuẩn bị để công pháp kia hấp thu. Những dược liệu này thu thập không dễ, Tiêu Lão đã rất tốn công mới thu thập đủ, cũng chỉ có hai lò này mà thôi, cho nên ngươi phải cẩn thận không được lãng phí dược hiệu, phụ tấm lòng tốt của Tiêu Lão."
"Ta biết rồi." Dương Khai sắc mặt ngưng trọng đáp, liền đó nhắm mắt, vận chuyển công pháp.
Theo công pháp vận chuyển, Dương Khai cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể đều mở ra, dược lực chất chứa trong lò thuốc giờ phút này như hóa thành vô số kim châm.
Có mặt khắp nơi, chỗ nào cũng đâm vào.
Theo lỗ chân lông chui vào cơ thể hắn.
Không kìm được, Dương Khai khẽ kêu lên một tiếng trầm đục, thân hình hơi run rẩy. Ngược lại, ở gian cách vách, chỗ Đổng Khinh Yên lại truyền đến một tiếng kêu cực kỳ thảm thiết.
Đổng Khinh Yên dù sao cũng là nữ tử lại được nuông chiều từ bé, làm sao chịu đựng nổi nỗi đau đớn này.
Tiếng an ủi của Lan di từ gian cách vách truyền đến. Hương di ở bên cạnh nhìn chằm chằm phản ứng của Dương Khai, khuôn mặt khẽ biến động, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia ngưng trọng.
Trước đó Tiêu Lão có nói loại thuốc này tác động rất rõ rệt đến thân thể, người dùng sẽ đau khổ như bị tra tấn. Lão còn lo lắng Dương Khai và Đổng Khinh Yên có thể chịu đựng được không. Hiện tại xem ra, bên Dương Khai không hề có vấn đề gì.
Sự đau đớn dường như càng lúc càng tăng mạnh. Một lát sau, chẳng những thân thể bên ngoài cảm thấy đau đớn, mà ngay cả trong kinh mạch và lục phủ ngũ tạng cũng không có một chỗ nào không có cảm giác đau đớn.
Như thể có hàng vạn con kiến đang gặm cắn thân thể hắn.
Mồ hôi trên trán nhỏ xuống từng giọt lớn như hạt đậu, da thịt toàn thân Dương Khai đỏ bừng như máu, công pháp liên tục vận chuyển không ngừng nghỉ chút nào.
Loại đau đớn vô biên vô hạn này giằng co ước chừng một canh giờ, rồi sau đó dần chậm lại rất nhiều.
Dường như đạt đến cực hạn rồi giảm dần rõ rệt. Một lát sau, toàn bộ sự đau đớn biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái lan tỏa.
Dương Khai không kìm nổi hít sâu một hơi, chậm rãi mở hai mắt, trong mắt lóe lên tia sáng rạng rỡ.
Hương di vui mừng nhìn Dương Khai nở nụ cười, nghiêng tai lắng nghe một lát, rồi mở miệng nói: "Tiêu Lão đánh giá thấp năng lực chịu đựng của hai người rồi, xem ra bên kia cũng chống đỡ được."
Vừa nói, nàng vừa đem các loại dược liệu trên tay ném vào trong vạc thuốc, xoay người tiếp tục quạt lò lửa.
Công pháp thần kỳ kia lúc này đã không cần cố ý vận chuyển, cùng với tác động của dược liệu truyền vào cơ thể, giờ phút này cũng đang tự động chuyển vận.
Mỗi một chu thiên, Dương Khai liền có thể cảm nhận được máu thịt của mình dường như đã kiên cố hơn một ít, kinh mạch càng thêm rộng rãi, cứng cỏi, chân nguyên trong cơ thể cũng ngày càng tinh thuần hơn.
"Hương di, lò thuốc này của ta nên để cho Đổng tiểu thư."
Dương Khai trong lòng có chút áy náy, tự mình đến Vân Ẩn Đỉnh là có mục đích khác, cũng không có tâm trí cho việc luyện đan thuật, nhưng lại không ngờ Tiêu Lão vẫn không coi mình là người ngoài.
Hương di khẽ cười một tiếng: "Dược hiệu của lò thuốc này do Tiêu Lão bào chế rất bá đạo, một người một đời chỉ có thể dùng một lần. Tiểu thư nhà ngươi nếu dùng lần thứ hai thì kinh mạch sẽ không chịu nổi."
Dừng một chút, Hương di lại nói: "Ngươi đừng có cảm thấy áp lực tâm lý. Tiêu Lão kỳ thực cũng rất coi trọng ngươi, chỉ có điều con đường ngươi theo đuổi không giống Luyện Đan Sư thôi."
"Lò thuốc này có tác dụng gì?" Dương Khai tò mò hỏi.
Hương di trầm ngâm một phen, kiên nhẫn giải thích: "Theo như Tiêu Lão nói, bản chất là để cải thiện kinh mạch của một người, để cho các ngươi sau này tu luyện dễ dàng rèn luyện nguyên khí, khiến nguyên khí trở nên tinh thuần."
"Việc này có liên quan đến việc luyện đan không?" Dương Khai nhíu mày, rõ ràng nhớ tới lần đầu tiên tới đây gặp Tiêu Lão, lão đã từng nói một câu nói.
"Con đường Luyện Đan Sư rất nhiều người đều đi nhầm, lão phu cũng lầm rồi." Dương Khai đến nay còn nhớ rõ vẻ cô đơn và tiếc nuối trong giọng nói Tiêu Lão.
Hương di gật đầu: "Có liên quan. Tiêu Lão mấy năm gần đây mới tìm hiểu ra điều này, chỉ có điều tỉnh ngộ quá muộn. Luyện Đan Sư cũng giống như người luyện võ, cần nguyên khí tinh thuần mới có thể tạo ra đan dược tốt, cho nên lão mới phải dùng cách khảo nghiệm đó để chọn đồ đệ."
Vén chút tóc mai, Hương di trầm tư một lát rồi nói: "Tiêu Lão đã từng nói nếu thu đồ đệ sẽ dạy hắn một đạo lý."
"Đạo lý gì?"
"Bất nhập thần du bất luyện đan." Hương di cười khổ một tiếng: "Có lẽ đây không phải chân lý, cũng không nhất định là chính xác, nhưng đây là những gì Tiêu Lão ngộ ra được khi luyện đan."
Bất nhập thần du bất luyện đan! Chẳng trách, bây giờ lão không truyền dạy Đổng Khinh Yên luyện đan thuật. Hơn một tháng nay lại có chút quan tâm đến việc tăng trưởng cảnh giới của nàng.
"Nếu ngươi có tâm học luyện đan thuật thì chắc sẽ là nhân tài mà Tiêu Lão khát vọng." Hương di cười khổ.
Tiêu Lão trước khi bồi dưỡng được một Luyện Đan Sư thì muốn bồi dưỡng được một Thần Du Cảnh, điều này yêu cầu các đệ tử của lão phải có theo đuổi nhất định đối với võ đạo.
Mà Dương Khai lại hướng tới võ đạo hẳn nhiên là phù hợp với điều kiện.
"Tiêu Lão quá lời rồi." Dương Khai khẽ lắc đầu, trước khi thực lực của mình đạt tới một trình độ nhất định, Dương Khai cũng không định phân tâm làm chuyện khác.
Luyện Đan Sư quả thật tôn quý, cũng khiến thế nhân kính ngưỡng, nhưng đây không phải con đường Dương Khai theo đuổi.
"Đúng rồi, nghe nói ngày hôm qua ngươi đánh ba đệ tử của Đoan Trưởng Lão môn hạ ở Vân Lai Đỉnh?" Hương di đổi đề tài, sợ Dương Khai lúng túng.
Dương Khai đỏ mặt, vò đầu bứt tai, ngập ngừng nói: "Ta không biết bọn họ nói so tài là so về luyện đan thuật."
Hương di mím miệng cười, vai run rẩy, một lúc lâu sau mới bình tĩnh nói: "Hiện bên ngoài đang đồn đại rằng đệ tử đến từ Vân Ẩn Đỉnh luyện đan thuật không ra gì nhưng đánh nhau lại rất lưu manh."
"Chưa mang đến phiền toái gì cho Tiêu Lão chứ?" Dương Khai có chút áy náy.
Hương di lắc đầu: "Không có, ngươi cũng không đả thương bọn họ, chỉ có điều sáng nay có người đến đây thông báo một tiếng thôi. Tuy nhiên lần sau chú ý một chút, đừng chưa rõ nguyên do đã động thủ với người khác."
"Nhất định rồi." Dương Khai liên tục gật đầu.
Việc làm sai trái này, mỗi khi nhớ tới đều khiến người ta đỏ mặt.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn