Trên Vân Ẩn Đỉnh, Mộng Vô Nhai vẻ mặt bi phẫn tột độ, Hạ Ngưng Thường dìu sư phụ mình, khẽ mỉm cười.
Tiêu Phù Sinh thần sắc kỳ quái, hết nhìn Hạ Ngưng Thường lại nhìn Dương Khai, trong ánh mắt tinh quang lóe lên vẻ thấu hiểu. Hương di và Lan di thì đầu óc mù mịt, không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Đổng Khinh Yên cũng lén lút tiến đến bên cạnh Dương Khai, dùng ngón tay khều hắn: - Này, đừng có nhìn người ta chằm chằm như vậy, nhìn đến đỏ cả mặt người ta rồi đấy.
- Các vị có quen biết nhau sao? Tiêu Phù Sinh cười híp mắt nhìn mọi người.
Dương Khai khẽ gật đầu, mỉm cười chắp tay hành lễ đệ tử: - Mộng Chưởng Quầy.
Hắn lại quay đầu, vẻ mặt dịu dàng: - Tiểu sư tỷ!
Vành tai nhỏ xinh của Hạ Ngưng Thường ửng đỏ, hơi cúi đầu nhẹ nhàng đáp: - Sư đệ.
Giọng nói nàng run rẩy, hiển nhiên nội tâm đang vô cùng xao động.
- Khụ khụ! Mộng Vô Nhai vội ho khan hai tiếng, cắt đứt bầu không khí nhu tình mật ý, thậm chí không thèm chào hỏi Dương Khai mà đảo mắt:
- Tiêu lão, khách từ xa tới mà ngươi cứ chắn lão phu ở ngoài cửa như vậy sao?
Tiêu Phù Sinh cười ha hả: - Mộng huynh mời, vào trong nói chuyện.
Tuy trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Tiêu Phù Sinh tuổi già tinh tường, làm sao không nhìn ra đồ đệ của Mộng Vô Nhai quả thực có chút tình ý với Dương Khai. Năm đó khi gặp mặt, tiểu cô nương này mới chỉ khoảng mười hai tuổi, Mộng Vô Nhai đã coi nàng như bảo bối. Hiện tại thiếu nữ gặp mối tình đầu, Mộng Vô Nhai lo lắng cũng là điều dễ hiểu. Có thể thông cảm, một nữ tử xinh đẹp hồn nhiên như vậy, nếu là đệ tử dưới môn hạ của mình, ông cũng sẽ lo lắng nàng nhìn nhầm người mà chịu thiệt thòi.
Mộng Vô Nhai và Tiêu Phù Sinh dắt tay nhau đi vào. Hạ Ngưng Thường liếc nhìn Dương Khai một cái rồi rảo bước đi theo.
Nhẹ nhàng, tiếng Mộng Vô Nhai như gió truyền tới: - Đồ nhi à, con xem tên tiểu tử khốn kiếp này đúng là phong lưu, đi tới đâu cũng có mỹ nhân làm bạn, đúng là một tên sắc đồ. Con nên cẩn thận, cảnh giác cao độ, nhìn cho kỹ vào nhé.
Hạ Ngưng Thường ngoan ngoãn gật đầu.
- Lão già này! Đổng Khinh Yên lập tức bĩu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt bất mãn.
Hương di và Lan di mím miệng cười khẽ, rồi đi theo vào bưng trà nước.
- Biểu ca, vị kia là ai vậy? Đợi mọi người đều đi vào phòng rồi, Đổng Khinh Yên mới tò mò hỏi.
- Một vị sư tỷ ở Lăng Tiêu Các. Dương Khai thản nhiên đáp.
- Chỉ đơn giản là sư tỷ thôi sao? Đổng Khinh Yên khúc khích cười nhẹ.
Dương Khai liếc nàng một cái rồi đi thẳng về phòng mình.
Đổng Khinh Yên đứng nguyên tại chỗ, cắn đôi môi đỏ mọng, con ngươi liên tục đảo qua đảo lại. Một lúc sau nàng mới nói: - Hừ, tưởng ta không nhìn ra sao, ta đâu phải trẻ con?
Nghĩ rồi nàng lại bật cười không dứt.
Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường đến Dược Vương Cốc nằm ngoài dự liệu của Dương Khai. Mặc dù sắp tới là Đại hội Luyện Đan, Dương Khai cũng từng nghĩ Lăng Tiêu Các sẽ cử người đến tham gia, nhưng tiểu sư tỷ có thể chất đặc thù, thuật luyện đan của nàng không phải những Luyện Đan Sư trẻ tuổi khác có thể sánh bằng. Nếu nàng tham gia đại hội lần này, danh hiệu đệ nhất chắc chắn sẽ thuộc về nàng.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Dương Khai khẽ mỉm cười đứng lên mở cửa, liền thấy Hạ Ngưng Thường đang vui vẻ đứng đó.
- Sư đệ. Hạ Ngưng Thường ánh mắt lấp lánh, vui sướng như người xa cách lâu ngày gặp lại, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
- Vào rồi nói. Dương Khai lách người nhường đường.
Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng gật đầu, cất bước đi vào, mang theo một làn hương thơm ngát. Dương Khai tiện tay đóng cửa lại.
- Các người làm sao lại tới đây? Dương Khai vừa rót nước vừa hỏi.
- Sư phụ nói ở đây có một Luyện Đan Sư tốt nhất trên đời, muốn ta tới lãnh giáo một phen. Hạ Ngưng Thường điềm tĩnh ngồi đó. Đã hơn một năm không gặp, nàng hiển nhiên có chút căng thẳng gò bó, nhưng phần nhiều vẫn là vui vẻ.
- Ừ, Tiêu lão đúng là Luyện Đan Sư tốt nhất thiên hạ. Dương Khai khẽ gật đầu.
- Sư đệ, ngươi tại sao lại ở chỗ này? Hạ Ngưng Thường nghiêng đầu hỏi: - Ngươi không phải đã đi U Minh Sơn rồi sao?
- Chuyện nói ra dài lắm. Dương Khai cười khổ một tiếng, không nói tỉ mỉ mà chỉ đáp: - Ta tới nơi này có một việc cần làm.
- Chuyện gì? Ta có thể giúp đỡ ngươi hay không?
Dương Khai không muốn lừa nàng, nhưng bên trong căn phòng này có một đạo thần thức mờ ảo đang phiêu đãng, không cần nghĩ cũng biết là Mộng Vô Nhai đang giám sát. Dương Khai cười ha hả, vẫy Hạ Ngưng Thường ghé sát tai hắn.
Trái tim Hạ Ngưng Thường run lên, thân mình cứng đờ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, không dám động đậy, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại. Dương Khai mặc kệ, vẫn kề sát tai nàng, hạ giọng: - Ta muốn đi Đan Thánh Đỉnh một chuyến, nhìn Vạn Dược Đầm kia.
- Ồ, à... Hạ Ngưng Thường như vô thức đáp lời, mười ngón tay xiết chặt chén trà, cơ bản không nghe rõ Dương Khai đang nói gì.
- Khụ, khụ khụ khụ! Cách đó không xa, trong phòng truyền đến tiếng ho khan của Mộng Vô Nhai.
- Mộng huynh! Đối diện Mộng Vô Nhai, Tiêu Phù Sinh nhìn lão dở khóc dở cười khuyên giải: - Có những chuyện, thuận theo tự nhiên là tốt, muốn phòng cũng không phòng được đâu.
- Phải. Mộng Vô Nhai xấu hổ liên tục gật đầu, nét mặt già nua đỏ bừng, thu lại thần thức. Lão tuy rằng quan tâm đồ đệ, nhưng cũng không thể đi rình mò thời khắc riêng tư của đồ đệ được. Nhưng nghĩ tới đồ đệ cưng của mình cách đó vài chục trượng đang ở cùng tên tiểu tử khốn kia, cô nam quả nữ ở chung một phòng, hai người lại còn thân mật như vậy, lão không thể không lo lắng. Haiz, đành nhắm mắt làm ngơ vậy.
Trong phòng, Hạ Ngưng Thường thân mình cứng ngắc một lúc lâu, vẫn còn cảm giác được hơi thở nóng hổi bên tai, tim đập loạn nhịp như đi vào cõi thần tiên. Rất lâu sau nàng mới kịp phản ứng: - A, sư đệ, ngươi muốn đi...
- Suỵt!
Hạ Ngưng Thường vội vã nín thinh: - Ta cũng phải đi tới đó một chuyến.
- Nàng cũng phải đi? Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng.
Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu: - Sư phụ nói nơi đó ẩn giấu huyền cơ, bên trong có khả năng thực sự là tâm đắc của một thế hệ Luyện Đan Đại Sư, nên muốn để ta đi xem. Không biết chủ nhân nơi này có đồng ý hay không.
- Nếu là lời của tiểu sư tỷ, Tiêu lão không chừng sẽ đáp ứng. Dương Khai nhíu mày trầm tư, hai mắt không khỏi tỏa sáng.
Hiện tại hắn còn không biết Vạn Dược Đầm rốt cuộc che giấu điều gì. Nếu mượn tay Hạ Ngưng Thường thăm dò trước, hắn hành sự cũng dễ dàng hơn. Nếu tự mình có thể đi một chuyến thì đương nhiên là không còn gì tốt hơn, nhưng Tiêu lão đối với hắn không tệ, không có khả năng tùy tiện mở Vạn Dược Đầm. Mộng Vô Nhai đã cứu lão một mạng, Hạ Ngưng Thường lại là Dược Linh Thánh Thể, đây có thể coi là lý do phá lệ để mở ra Vạn Dược Đầm rồi. Tiểu sư tỷ đúng là cứu tinh, đến thật đúng lúc. Dương Khai vui vẻ phấn chấn.
Trong lúc vui vẻ, Dương Khai đột nhiên nghe thấy tiếng hừ nhẹ từ hướng cửa, trong nháy mắt một đạo khí tập kích xuất hiện. *Rầm!* Một tiếng va đập, cánh cửa đang đóng bật mở.
- Ai da! Đổng Khinh Yên đang nghiêng tai nghe ngóng tiếng nói chuyện trong phòng, nhất thời không cẩn thận đầu đập vào cửa, ngã nhào ra.
- Ngươi lén lén lút lút làm cái trò gì đấy? Dương Khai trừng mắt nhìn nàng.
Đổng Khinh Yên vội vàng đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên quần áo rồi cười hì hì, hăng hái đánh giá Hạ Ngưng Thường.
- Vị này chính là... Hạ Ngưng Thường chân thành đứng dậy, nghi hoặc hỏi.
- Biểu muội ta, Đổng gia thiên kim tiểu thư. Dương Khai nhẹ nhàng nói.
- Đổng gia? Lần trước có một vị Đổng gia đi qua Lăng Tiêu Các.
- Người đó chính là ca ca của muội ấy.
- Hóa ra là Đổng tiểu thư.
- Khách khí, khách khí. Đổng Khinh Yên cơ bản không coi mình là người ngoài, tiến đến trước mặt Hạ Ngưng Thường, cẩn thận đánh giá nàng khiến Hạ Ngưng Thường đỏ mặt. Lúc này Đổng Khinh Yên mới nhẹ nhàng nói: - Ngươi là chị dâu?
Hạ Ngưng Thường sửng sốt, trái tim đập loạn, len lén nhìn Dương Khai rồi vội vàng xua tay: - Không, không phải... Chị dâu ngươi, là một người khác hoàn toàn.
- Ta thấy sớm muộn gì cũng thế thôi. Đổng Khinh Yên làm bộ dạng khẽ gật đầu, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Nàng ngồi thẳng người, vờ ho một tiếng, sau đó đi đến một bên kéo ghế, ngồi trước mặt Hạ Ngưng Thường và Dương Khai, mở to đôi mắt tròn trong veo, cười đùa nói: - Các ngươi coi như ta không tồn tại, cần làm gì thì cứ làm đi.
Tiểu nha đầu này vốn tò mò với mối tình đầu và tình cảm nam nữ. Hiện tại vất vả lắm mới kiếm được một đôi kim đồng ngọc nữ, tự nhiên cũng muốn nghiên cứu một chút.
Hạ Ngưng Thường chân tay luống cuống, kích động nói: - Sư phụ gọi ta, ta đi trước! Nói xong liền vội vã rời đi.
Đổng Khinh Yên ngạc nhiên, vẻ mặt thất vọng ảo não, không ngừng nhíu mày: - Không nên như vậy chứ...
- Vậy ngươi cảm thấy nên như thế nào? Dương Khai nhìn nàng kỳ lạ.
- Các ngươi xa cách từ lâu gặp lại, không phải hẳn là... hẳn là tình ý kéo dài, tâm tình không dứt, sau đó Thiên Lôi động Địa Hỏa, sau đó thì...
Càng nói, Đổng Khinh Yên càng có chút không chịu nổi, vẻ mặt đỏ bừng xấu hổ.
Dương Khai thở dài: - Lẽ ra là như vậy đấy, nhưng ngươi đã đến rồi nên không như vậy nữa, hiểu chưa?
Thân hình mềm mại của Đổng Khinh Yên run lên, lập tức cảm thấy áy náy, hối hận nói: - Biểu ca, ta sai rồi. Lần sau các ngươi ở cùng nhau, ta sẽ không bao giờ quấy rầy nữa.
- Ừ, biết sai là tốt rồi, cút đi. Dương Khai thản nhiên gật đầu.
- A...
*
Trong phòng khác, Mộng Vô Nhai và Tiêu Phù Sinh đang ngồi đối diện nhau uống trà. Uống vài chén trà, Mộng Vô Nhai mới cười ha hả: - Tiêu lão nhân, mục đích lão phu lần này tới, chắc ông cũng biết chứ?
Tiêu Phù Sinh ha hả cười, đặt chén trà xuống gật đầu: - Ta biết, nhờ ta lãnh giáo luyện đan thuật, lão phu không thể chối từ. Nhưng còn một chuyện khác...
- Thế nào? Không tiện sao?
- Cũng không phải là không tiện, chỉ có điều không biết đồ nhi kia có tư cách đó hay không? Nếu không có tư cách, vất vả mở ra Vạn Dược Đầm cũng là vô ích. Mở ra Vạn Dược Đầm một lần tiêu phí rất lớn đấy.
Nghe vậy, Mộng Vô Nhai cười ha hả: - Đồ đệ của ta sao lại không có tư cách? Nếu nó mà không được, thì trên đời này không ai có đủ tư cách đó rồi.
- Ngươi tự tin vậy sao? Tiêu Phù Sinh nhướn mày.
Mộng Vô Nhai khẽ mỉm cười: - Không phải ta không tự tin, là ta tin tưởng nó. Nếu lão không tin, bây giờ có thể khảo giáo một phen.
- Đồ Nhi! Mộng Vô Nhai gọi lớn.
- Có đệ tử. Hạ Ngưng Thường nhanh chóng đáp lời.
- Tiêu lão nhân muốn kiểm tra trình độ của con, hãy biểu hiện cho tốt, đừng làm Tiêu lão thất vọng. Mộng Vô Nhai ha hả cười quái dị.
- Vâng.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa