Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 281: CHƯƠNG 281: ĂN CẢ TRONG BÁT, LẪN TRONG NỒI

Mộng Vô Nhai và Tiêu Phù Sinh tranh cãi hơn nửa ngày, không biết đã thỏa thuận được điều gì mà khi đi ra, cả hai lão giả đều tươi cười rạng rỡ.

Tiêu Phù Sinh lập tức đi chuẩn bị để mở Vạn Dược Đầm, đưa Hạ Ngưng Thường đến trước di ảnh Đan Thánh để nàng chính thức bước vào con đường luyện đan.

Mở Vạn Dược Đầm là một việc vô cùng tốn kém và hao tổn công sức, bởi mỗi lần mở ra đều phải đưa vào đó một lượng lớn đan dược thì di ảnh của Đan Thánh mới hiển lộ được sự huyền diệu khó lường, từ đó giúp người khác có được cảm ngộ.

Số lượng đan dược mỗi lần đưa vào phải trên dưới trăm viên, hơn nữa số lượng càng nhiều, phẩm chất càng quý thì năng lượng của di ảnh Đan Thánh duy trì được càng lâu.

Cũng chính vì sự hao phí tài nguyên như thế, cho nên dù là Dược Vương Cốc thì trong một năm cũng không mở ra mấy lần. Mỗi lần mở ra, hoặc là để các Chư Phong trưởng lão tự mình tìm hiểu, hoặc là dành cho các đệ tử tinh anh trong cốc lĩnh ngộ.

Ngoại trừ người của Dược Vương Cốc, những luyện đan sư bên ngoài muốn tìm hiểu đạo luyện đan từ di ảnh Đan Thánh cũng chỉ có một con đường duy nhất là tham gia đại hội luyện đan.

Cứ năm năm, đại hội luyện đan lại được tổ chức một lần, mỗi lần đều quy tụ vô số luyện đan sư trong thiên hạ.

Những đan dược mà các luyện đan sư luyện chế ra trong đại hội, bất kể phẩm chất cao thấp, bất kể số lượng nhiều ít, toàn bộ sẽ được đưa vào Vạn Dược Đầm để mở ra cấm địa, cho phép năm mươi người đứng đầu đại hội được hưởng di trạch của Đan Thánh.

Mấy ngàn năm nay, Vạn Dược Đầm không biết đã nuốt chửng bao nhiêu đan dược.

Cũng vì thế mà nó mới có tên gọi Vạn Dược Đầm.

Mối liên hệ và sự huyền bí giữa Vạn Dược Đầm và di ảnh Đan Thánh, các thế hệ của Dược Vương Cốc cũng đã điều tra nhưng vẫn không nắm được điểm mấu chốt.

Nơi này đã trở thành thánh địa trong lòng các luyện đan sư trong thiên hạ. Di ảnh Đan Thánh là thánh vật mà các luyện đan sư tha thiết được chiêm ngưỡng. Rất nhiều người cả đời dốc sức phấn đấu cũng chỉ để có được một lát tĩnh tọa trước di ảnh Đan Thánh.

Sau khi biết Vạn Dược Đầm sẽ được mở ra cho Hạ Ngưng Thường, tâm tư Dương Khai lập tức dao động.

Hắn tuy không thể tự mình đi cùng Hạ Ngưng Thường vào Vạn Dược Đầm, nhưng lại có thể phái Địa Ma đi điều tra tình hình ở đó.

Sau một phen chuẩn bị, đảm bảo tuyệt đối không có sai sót, Dương Khai mới tìm đến Hạ Ngưng Thường, giao cho nàng Phá Hồn Chuỳ và cả Địa Ma, nhân tiện cũng đưa khối ngọc ẩn giấu hơi thở của Đổng Khinh Yên cho nàng mang theo.

Nếu không có khối cổ ngọc này, ma khí của Địa Ma không có cách nào che giấu được trước mặt các cao thủ Thần Du Cảnh.

Hai ngày sau, tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, Tiêu Phù Sinh tự mình đưa Hạ Ngưng Thường vào Đan Thánh Đỉnh để đến Vạn Dược Đầm.

Mộng Vô Nhai mặt dày mày dạn đòi đi theo để chiêm ngưỡng một phen, nhưng bị Tiêu Phù Sinh vô tình từ chối.

Đến cả Mộng Vô Nhai cũng không được tiếp cận, có thể thấy cấm địa của Dược Vương Cốc được coi trọng đến mức nào.

Ngày Hạ Ngưng Thường đi vào Vạn Dược Đầm, Mộng Vô Nhai buồn chán không có việc gì làm, liền tìm đến Dương Khai nói chuyện.

Trong lúc trò chuyện, Mộng chưởng quỹ kể lể cho Dương Khai nghe chuyện trong lúc hắn vắng mặt, Tô Nhan đã gầy mòn tiều tụy, nhớ nhung khôn nguôi ra sao, lại còn bị Giải Hồng Trần quấn quýt không rời thế nào. Lão vừa nói vừa liếc mắt quan sát phản ứng của Dương Khai.

Nghe xong, Dương Khai khẽ cười một tiếng:

- Mộng chưởng quỹ, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, lão đang lo lắng ta sẽ xuống tay với tiểu sư tỷ chăng?

Mộng Vô Nhai thần sắc ngượng ngùng, không ngờ da mặt Dương Khai lại dày đến thế, nói thẳng ra như vậy, liền cười lớn:

- Tiểu Dương Khai à, lão phu là người nhìn con lớn lên đấy, ta biết con sẽ không phải loại cầm thú như vậy, đúng không? Ngưng Thường tuổi còn nhỏ, lại ngây thơ khờ khạo, dễ bị lừa gạt. Khụ, ta không nói con, chỉ là không muốn nó bị tình yêu làm tổn thương. Hơn nữa, Tô Nhan lại là thiên kim kiều nữ, có được tình cảm của nó là điều mà bao nhiêu người mơ ước. Con không thể ăn trong bát lại ngó trong nồi được, đúng không?

Mộng Vô Nhai lần đầu tiên công khai nói chuyện với Dương Khai về Hạ Ngưng Thường, tỏ ra vô cùng thẳng thắn và thành khẩn.

Dương Khai cười ha hả:

- Mộng chưởng quỹ, ta chỉ hỏi lão một câu.

- Được.

- Tiểu sư tỷ sau này liệu có kết hôn sinh con không? Hay là lão hy vọng nàng cả đời cô đơn hiu quạnh?

- Ta làm sao có thể hy vọng nó cô đơn cả đời? - Mộng Vô Nhai trừng mắt. - Nó là đệ tử cưng của ta, ta tự nhiên hy vọng nó có thể cả đời hạnh phúc, vô ưu vô lự.

- Vậy Mộng chưởng quỹ cảm thấy, dưới gầm trời này có ai xứng đôi với tiểu sư tỷ?

Mộng Vô Nhai lắc đầu, vẻ mặt cao ngạo:

- Không một ai có thể xứng. Đồ đệ của lão phu là minh châu ngọc lộ, người xứng đôi với nó còn chưa ra đời đâu.

- Tô Nhan thì sao? So với tiểu sư tỷ thì thế nào? - Dương Khai cười híp mắt hỏi.

Mộng Vô Nhai nghiêm mặt:

- Nha đầu Tô Nhan quả thật không tầm thường, nhưng không phải lão phu khoác lác, so với Hạ Ngưng Thường nhà ta vẫn còn kém hơn một bậc.

- Kể cả khi có thể kế thừa Truyền Thừa Động Thiên thì cũng chỉ thế thôi sao? - Dương Khai nói đầy ẩn ý.

Mộng Vô Nhai thần sắc biến đổi:

- Nó thực sự đã có được truyền thừa sao?

Dương Khai khẽ gật đầu.

Sắc mặt Mộng Vô Nhai biến đổi liên tục, nhớ lại hình ảnh long phượng ấn ngày đó, lão nghiêm nghị nói:

- Nếu thật là như vậy, tương lai của nó thật không thể lường được, so với Ngưng Thường thì đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.

- Ha ha! - Dương Khai khẽ bật cười.

Mộng Vô Nhai hồ nghi nhìn hắn, đột nhiên hiểu ra tại sao hắn lại vòng vo như vậy.

Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường kẻ tám lạng người nửa cân, Tô Nhan đã nguyện ý theo hắn, vậy tại sao Hạ Ngưng Thường lại không thể?

- Cho nên, đồ trong bát phải ăn, của trong nồi cũng không thể bỏ. Nam nhân phải dám yêu dám hận, cứ dây dưa không dứt mới thật sự làm tổn thương tiểu sư tỷ. - Dương Khai thản nhiên nói.

Mộng Vô Nhai há miệng thở dốc nhưng lại không thể phản bác, thẹn quá hóa giận, đứng phắt dậy mắng:

- Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi, ta đã sớm nhìn ra ngươi không có hảo tâm, đúng là thủ đoạn, lưu manh! Mẹ nó, trời cao đất dày, lão phu năm đó sao lại nảy sinh ý định ở lại Lăng Tiêu Các, mà không đi tìm nơi tự tại cho mình chứ!

Lúc này hối hận cũng đã muộn, đồ đệ yêu quý của mình một lòng hướng về Dương Khai, mà tên tiểu lưu manh này lại ai đến cũng không cự tuyệt. Sự tình đã không còn cách nào cứu vãn.

Mộng Vô Nhai nghiến răng nói:

- Tiểu tử khốn kiếp, nếu ngươi dám để Ngưng Thường đau lòng, lão phu sẽ đến Trung Đô tiêu diệt Dương gia nhà ngươi!

Dứt lời, lão nổi giận đùng đùng, phẩy tay áo bỏ đi.

Dương Khai sờ mũi, hồn nhiên không để tâm.

Mộng Vô Nhai thần thông quảng đại, lão biết thân phận của hắn cũng không có gì lạ, hẳn là đã tìm hiểu được từ Chưởng môn. Lão đã dám nói ra điều này, chắc chắn là rất yên tâm về hắn rồi.

Cho nên, hắn cũng không cần lo lắng lão sẽ bán đứng mình.

Một ngày sau, Hạ Ngưng Thường và Tiêu Phù Sinh đã trở về.

Sau khi lén lút đưa Phá Hồn Chuỳ và khối cổ ngọc cho Dương Khai, tiểu sư tỷ liền vội vã đóng cửa bế quan.

Thời gian một ngày cảm ngộ trước di ảnh Đan Thánh, nàng đã thu hoạch được rất nhiều, cần phải bỏ chút thời gian để sắp xếp lại những kiến thức đã lĩnh ngộ được.

Thu Phá Hồn Chuỳ vào trong người, Dương Khai mới kịp hỏi chi tiết.

- Tình hình nơi đó thế nào?

- Phòng thủ rất nghiêm ngặt. Trong phạm vi ba mươi trượng có bốn cao thủ Thần Du Cảnh trấn giữ, ngoài ra còn có hơn mười cao thủ Chân Nguyên Cảnh, người tuần tra khắp nơi cũng không ít. - Địa Ma vội vàng đáp.

- Có lẻn vào trong được không?

- Lão nô chỉ có thể đi một vòng quanh Vạn Dược Đầm, cũng không có phát hiện gì lớn, tuy nhiên dưới đáy đầm dường như có một trận pháp huyền diệu vô cùng bí ẩn, lão nô không cách nào phá giải.

- Trận pháp dạng gì?

Địa Ma khẩn trương ngưng tụ thần thức, truyền những gì mình chứng kiến được vào đầu Dương Khai. Những gì lão nhìn thấy rất mơ hồ, cũng may mà lão nhãn lực cao minh, nhìn ra được một ít dấu vết của trận pháp, đổi lại là người khác đi xuống thì căn bản không phát hiện ra manh mối gì.

- Trận pháp này… - Dương Khai nhìn hồi lâu, bỗng nhiên có phản ứng. Trận pháp này có hơi giống với hoa văn hiển thị trên trang thứ năm của Vô Tự Hắc Thư.

Nhất định có mối liên quan ở đây! Nếu đoán không nhầm, hoa văn ở trang thứ năm chính là chìa khóa để mở ra trận pháp.

Vẫn phải tự mình đi một chuyến. Chỉ có điều, nơi đó phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, phải làm thế nào mới có thể vào trong được?

- Thiếu chủ, lão nô trước đó ở đấy nghe mấy tên thủ vệ nói thầm rằng một khi tổ chức đại hội luyện đan, phòng thủ nơi đó sẽ nới lỏng đi một chút. Bởi vì người của Dược Vương Cốc vốn không nhiều, mỗi lần đại hội luyện đan đều rất náo nhiệt, cho nên có không ít người phải xuống chân núi duy trì trật tự. Đến lúc đó, chỉ còn hai cao thủ Thần Du Cảnh trấn giữ, đây chính là một cơ hội. - Địa Ma nhắc nhở.

- Hai người Thần Du Cảnh… - Dương Khai chau mày.

Hai người Thần Du Cảnh cũng là Thần Du Cảnh, cho dù có cổ ngọc để che giấu hơi thở và Chân Nguyên thì cũng khó tránh được tai mắt của họ.

Hơn nữa, ngoài hai người Thần Du Cảnh này, chắc chắn ở đó vẫn còn những người khác.

Nếu có người có thể thay mình dụ bọn họ rời đi thì tốt rồi.

Địa Ma hẳn là có thể dụ được một người rời đi, chỉ cần lão tốc độ đủ nhanh, có thể trốn về Vân Ẩn Đỉnh, trở về chỗ tiểu sư tỷ. Đợi mình hành động xong xuôi đến thu lão về cũng không muộn.

Mấu chốt là một mình lão chắc chắn không thể dẫn dụ toàn bộ thủ vệ đi được, phải tìm thêm người trợ giúp. Dương Khai nhíu mày suy nghĩ.

Đúng thời điểm tổ chức đại hội luyện đan, luyện đan sư trong thiên hạ tập trung tại Dược Vương Cốc, tất cả đều chuẩn bị thi triển thân thủ để giành lấy thứ hạng cao.

Trên Vân Ẩn Đỉnh, mọi người cũng không quan tâm đến đại hội, chỉ có Đổng Khinh Yên muốn đi xem náo nhiệt. Về chuyện này, Tiêu Phù Sinh cũng không ngăn cản, tùy ý để nàng đi học hỏi thêm kiến thức.

Hạ Ngưng Thường và Mộng Vô Nhai cũng tạm ở lại Vân Ẩn Đỉnh, mỗi ngày cùng Đổng Khinh Yên học luyện đan ở chỗ Tiêu lão.

Học xong, nàng lại ở bên cạnh Dương Khai. Có đôi khi chỉ là ngồi đó không nói một lời, có khi lại cùng Dương Khai trò chuyện. Mỗi ngày đều trôi qua rất vui vẻ, dường như nàng cảm thấy sau này chỉ cần như vậy cũng đủ hài lòng.

Đại hội luyện đan diễn ra trong mười ngày, ngày mai chính là trận chung kết. Sau đại hội, ban tổ chức sẽ chọn ra năm mươi luyện đan sư xuất sắc nhất, sau đó dốc hết số đan dược luyện chế được lần này để mở ra Vạn Dược Đầm, cho năm mươi vị danh sư này tìm hiểu di ảnh Đan Thánh.

Đây là sự kiện lớn năm năm mới có một lần, cả thiên hạ đều chăm chú theo dõi.

Đêm khuya, Dương Khai quỷ mị lướt ra khỏi phòng.

Ngày mai là trận chung kết, tối nay hẳn là thời điểm Dược Vương Cốc bận rộn nhất. Đợi nhiều ngày như vậy, tốn nhiều thời gian tìm cách chuẩn bị, cuối cùng cũng đến lúc hành động.

Dương Khai cầm khối ngọc mượn của Đổng Khinh Yên trong tay, liên tục rót Chân Nguyên vào đó, che giấu hơi thở và dấu vết của mình.

Trăng sáng sao thưa, trong núi rừng, tốc độ của Dương Khai nhanh như gió, thẳng hướng Đan Thánh Đỉnh mà đi.

Trong khoảng nửa canh giờ, Dương Khai đã tới vị trí cách Đan Thánh Đỉnh ba trăm trượng, từ nơi này đi lên chính là cấm địa.

Nghiêng tai lắng nghe hồi lâu, Dương Khai trườn mình như một con mèo, tiếp tục hướng lên đỉnh.

Khi chỉ còn cách khoảng trăm trượng, hắn mới dừng bước.

Ngẩng đầu nhìn trời, hắn lặng lẽ chờ thời cơ.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!