Sau khi liên tiếp thử vài chục lần, Dương Khai gian nan lắm mới thăm dò được chút tin tức.
Đó là một Linh Trận phụ trợ Luyện Đan, có thể khắc vào lò luyện đan để nâng cao phẩm cấp Đan Dược thành phẩm. Tuy nhiên, hiệu quả của nó không quá cao và cũng không ổn định.
Tiêu hao một lượng Thần Thức mênh mông, lại phải dùng Vạn Dược Linh Dịch vài chục lần mới thu được chút thông tin ít ỏi như vậy, khiến Dương Khai không khỏi chau mày.
Sự trả giá và thu hoạch không hề tương xứng, khiến hắn có cảm giác mất nhiều hơn được.
Với sức mạnh Thần Thức hiện tại còn yếu ớt, rõ ràng hắn không thể thăm dò toàn bộ thâm ảo của bộ Luyện Đan Chân Quyết này.
Dương Khai không khỏi cảm thấy tiếc nuối, chậm rãi thu hồi ý định thăm dò Luyện Đan Chân Quyết, quyết định đợi sau này Thần Thức cường đại hơn sẽ tiếp tục việc này.
Cảm nhận Thần Thức của mình, trong khoảng thời gian dài như vậy nó cũng có chút gia tăng, đây cũng coi như là một niềm vui ngoài ý muốn.
Chỉ có điều, Luyện Đan Chân Quyết này sao lại ở đây? Hơn nữa, nó lại thẩm thấu vào đầu mình thông qua phương thức này?
Nếu người chế tạo cuốn Hắc Thư muốn hắn nắm giữ Luyện Đan Chân Quyết, hoàn toàn có thể phong ấn nó vào một trang nào đó trong cuốn Hắc Thư, đợi khi thực lực hắn đủ lớn mạnh để gỡ bỏ phong tỏa thì có thể đạt được.
Với thực lực hiện giờ, hắn căn bản không có cách nào tiếp nhận được khối lượng tri thức khổng lồ như vậy. Lần này, nếu không phải vì có Ôn Thần Liên hỗ trợ, khi những tin tức kia tiến vào hẳn đã làm hắn bị thương rồi.
Tuy không hiểu được điều này, nhưng Dương Khai cũng đã hiểu ra sự huyền bí của di ảnh Đan Thánh.
Người đời đều nói có thể cảm ngộ được Đan Đạo từ di ảnh của Đan Thánh, ngay cả Mộng Vô Nhai cũng cảm thấy trong di ảnh có đại đạo danh đường. Hiện tại xem ra, đây cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.
Sự huyền bí ẩn chứa trong di ảnh Đan Thánh chính là bộ Luyện Đan Chân Quyết này.
Chẳng qua, những Luyện Đan Sư khác không thu hoạch được là mấy từ việc cảm ngộ di ảnh, còn Dương Khai thì lại lấy đi tất cả.
Cũng không biết sau này di ảnh Đan Thánh còn có thể để người ta tìm hiểu hay không, trong lòng Dương Khai không khỏi lo sợ bất an.
Mọi thứ nơi đây đều đã bị vét sạch, chỉ còn lại một lòng giếng cạn.
Nên rời đi rồi.
Dương Khai yên tĩnh ngồi mấy canh giờ, điều chỉnh trạng thái đến mức tối ưu, sau đó mới đi khắp nơi tìm đường ra.
Hắn vốn tưởng rằng không gian bịt kín này sẽ có mật đạo để thoát ra, nhưng tìm kiếm mãi cũng không thu được gì.
Điều này không khỏi làm hắn nghi hoặc. Không có lối đi bí mật, chẳng lẽ phải đi ra theo lối đã vào sao? Bên ngoài kia có đến hai cao thủ Thần Du Cảnh và một số lượng lớn Chân Nguyên Cảnh cường giả canh giữ.
Một khi hắn nhảy ra khỏi Vạn Dược Đầm, e rằng lập tức sẽ bị tóm gọn.
Dương Khai tin tưởng trời không tuyệt đường sống.
Hắn lại tìm kiếm một hồi lâu trong mật thất nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.
Dương Khai cau mày, cục diện này có phần quỷ dị. Hắc Thư đưa hắn tới đây thu Vạn Dược Linh Dịch, không có lý nào lại không để cho hắn đường rút lui.
Nhưng vì sao lại không tìm thấy? Chẳng lẽ còn có chỗ nào bị bỏ sót sao?
Dương Khai xác định mình đã tìm đi tìm lại trong này đến vài chục lần, ngay cả một tấc nhỏ cũng không bỏ qua.
Nửa ngày sau.
Sự nhẫn nại của hắn đã tới hồi cực hạn.
Dương Khai xác định nơi này không có mật đạo nào, muốn đi ra ngoài e rằng chỉ có cách nhảy ra từ Vạn Dược Đầm.
Đây chẳng phải là chui đầu vào lưới sao? Vạn Dược Đầm là cấm địa của Dược Vương Cốc. Dù cho hiện tại hắn được tính như là nửa đệ tử của Vân Ẩn Phong, nhưng nếu tự nhiên chui ra từ đáy Vạn Dược Đầm, e rằng cũng không có kết cục tốt đẹp.
Cắn chặt răng, Dương Khai vẫn quyết định phá vây lên đỉnh. Tuy rằng bên ngoài có không ít thủ vệ, nhưng nếu tốc độ của hắn đủ nhanh thì chưa chắc đã không còn đường sống.
Sau khi quyết định, Dương Khai liền lẻn lên đỉnh, đưa tay sờ soạng, không chút do dự tung ra một quyền.
Quyền này vốn chỉ là để thăm dò.
Vạn Dược Đầm tồn tại ở Dược Vương Cốc nhiều năm như vậy, chắc chắn đã có nhiều cao thủ từng xuống dưới điều tra, công kích để tìm hiểu huyền cơ ẩn chứa bên dưới.
Những cao thủ đó không phá được phong tỏa dưới đáy này đều là do có trận pháp kia.
Dương Khai cũng không chắc chắn quyền này của mình có thể khai thông đáy đầm.
Nhưng sự tình không ngờ lại kỳ diệu đến vậy. Một quyền này đánh ra, một tiếng vang trầm đục nổ tung, toàn bộ kết giới trên đỉnh đều vỡ vụn, truyền đến những tiếng vang rầm rầm. Nước trong Vạn Dược Đầm ầm ầm dội xuống.
Sắc mặt Dương Khai khẽ biến đổi, không chần chừ mà nhanh chóng vọt lên phía trên đầm nước, Chân Nguyên hung mãnh cuồn cuộn thôi động, vận sức chờ thời cơ hành động.
Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu bị bao vây thì phải nhanh chóng phản công.
Nhưng thật bất ngờ, đến lúc hắn thoát lên giữa không trung cũng không gặp phải bất cứ sự công kích nào. Trong lúc cấp bách quay đầu nhìn chung quanh, đồng tử Dương Khai không khỏi co rụt lại.
Bên bờ Vạn Dược Đầm chất đầy thi thể, máu nhuộm thành sông.
Di ảnh Đan Thánh cao hai ba mươi trượng sừng sững đứng đó ở bờ đầm kia, giờ phút này cũng đã tan thành những mảnh nhỏ, đứt thành vài đoạn, những mảnh vụn lả tả rơi rụng trên mặt đất.
Trong không khí, một mùi máu tươi nồng đậm theo gió bay tới. Bên tai, bốn phía đều có tiếng đánh giết.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, rồi mới từ từ hạ xuống từ trong không trung.
Quan sát xung quanh, hắn chỉ phát hiện bên ngoài mấy trăm trượng, khắp nơi đều lưu lại dấu vết chiến đấu. Mười hai đỉnh lớn của Dược Vương Cốc tràn ngập khói lửa chiến tranh, từ trên cao nhìn về phía trong thành lúc này cũng là một cảnh người ngã ngựa đổ, vô cùng hỗn loạn.
Trên bầu trời, rất nhiều cao thủ Thần Du Cảnh đang ra sức chiến đấu kịch liệt, các loại Vũ Kỹ hung mãnh, Bí Bảo thiên kỳ bách quái đại phóng thần uy.
Thì ra là có người đang công kích Dược Vương Cốc.
Kẻ nào lại to gan lớn mật đến thế?
Hơn nữa, lại còn chọn thời kỳ đại hội luyện đan nhạy cảm như vậy.
Dược Vương Cốc kế thừa mấy ngàn năm, chưa từng kết oán với bất kỳ thế lực nào. Mặc kệ là chính hay tà, mạnh hay yếu, Dược Vương Cốc từ trước tới nay đều kiên trì nguyên tắc trung lập.
Rất nhiều Tà Tu cũng tới Dược Vương Cốc mời Luyện Đan Sư luyện đan.
Chính vì nguyên tắc trung lập này mà Dược Vương Cốc mới có thể duy trì mấy ngàn năm bất diệt như vậy.
Nhưng lúc này đây, lại có kẻ có chủ ý đánh tới Dược Vương Cốc, còn giết chóc tứ phía ở nơi này, lại phá hủy cả di ảnh Đan Thánh.
Đây chính là một biến cố kinh thiên!
Dược Vương Cốc có muôn vàn quan hệ với tất cả thế lực trong thiên hạ. Thành trấn trong cốc cũng có cao thủ của các thế lực lớn nhỏ hàng năm trấn thủ. Thế lực dám ra tay với Dược Vương Cốc, dù mạnh đến đâu cũng sẽ là kẻ thù chung của thiên hạ, và cũng cách không xa vận diệt vong rồi.
Nhưng giờ phút này, chiến sự ở Dược Vương Cốc có phần khó khăn, hơn nữa, Dược Vương Cốc lúc này cũng như rơi vào thế hạ phong.
Chỉ có điều, di ảnh Đan Thánh bị phá hủy như vậy đúng là một tổn thất to lớn của thiên hạ.
Dương Khai mơ hồ cảm thấy việc di ảnh Đan Thánh bị hủy diệt có mối liên hệ gì đó với việc Luyện Đan Chân Quyết nhập vào đầu mình. Dù sao trước kia bộ Luyện Đan Chân Quyết này cũng là ở trong di ảnh của Đan Thánh.
Dương Khai đứng đờ người tại chỗ giây lát, sau đó mới kịp phản ứng, vội vàng triển khai thân pháp hướng Vân Ẩn Đỉnh cấp tốc lao đi.
Đổng Khinh Yên và Hạ Ngưng Thường còn ở đó, Tiêu lão và hai mỹ phụ trói gà không chặt kia cũng ở đó. Tuy nói có Mộng Vô Nhai trấn thủ, nhưng ai biết tình huống bây giờ thế nào.
Nhanh như điện chớp, Dương Khai đã nhanh chóng tiếp cận Vân Ẩn Đỉnh. Cảnh sắc hai bên lùi về phía sau, Thần Thức trải rộng, nắm bắt tình hình trong phạm vi hơn mười dặm.
Sát khí ngất trời, tà khí ngưng tụ ở các đỉnh của Dược Vương Cốc. Những kẻ đang chiến đấu với các đệ tử Dược Vương Cốc cũng là những kẻ tà khí ngập trời.
Thì ra là một đám Tà Ma. Chỉ có điều, không biết bọn chúng xuất thân từ thế lực tà ác nào.
Ngoại trừ đám Tà Ma và những đệ tử Dược Vương Cốc, còn có rất nhiều võ giả tứ phương đang hăng hái chiến đấu. Những người trợ giúp Dược Vương Cốc không có bao nhiêu cao thủ, lại thiếu sự điều động quân lực, như vậy chỉ có thể chuốc lấy thất bại, bỏ lại thi thể khắp nơi.
Bên ngoài vài dặm, một màn khói độc xanh biếc bao phủ trong phạm vi mấy trăm trượng. Trong làn khói độc kia, tất cả cây cối hoa cỏ đều héo rũ khô tàn. Trên mặt đất, vô vàn thi thể võ giả, máu thịt hư thối, xương cốt trắng bệch chất chồng.
Trên bầu trời, không ngừng có cao thủ Thần Du Cảnh bị đánh rơi hoặc bị giết chết. Dù đại bộ phận những người này đều là cao thủ các thế lực lớn, nhưng chiếm thế thượng phong lúc này lại là đám Thần Du Cảnh tà khí ngập trời.
Sắc mặt Dương Khai âm trầm, không biết Dược Vương Cốc vì sao lại xảy ra biến cố lớn như thế, nhưng bước chân hắn vẫn không hề ngừng lại.
Mới đi được nửa đường, phía trước xuất hiện một thanh niên cường tráng toàn thân nhuốm máu. Hắn trên tay cầm một thanh đao, trên đó còn dính một mảnh da thịt đầm đìa máu.
Kẻ thanh niên đó cười một tiếng quái dị, hằm hằm nhìn chằm chằm Dương Khai. Hắn cầm miếng thịt trên đao, nhét thẳng vào miệng, bắt đầu nhai nuốt ngấu nghiến, cứ như được ăn món ngon nhất trên đời vậy, nét mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn.
Dương Khai đảo mắt nhìn qua, thấy bên chân kẻ đó có một thi thể. Người này không phải là đệ tử của Dược Vương Cốc, hẳn là xuất thân từ một Tông Môn khác, một khối da thịt trên mặt đã biến mất không còn thấy gì nữa.
- Lại là một mỹ vị đưa tới cửa! Kẻ đó cười quái dị, khuôn mặt dữ tợn, một thân Chân Nguyên cuồng bạo bất an, tản ra từng hơi thở tà ác.
Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng.
Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Thần Thức đang tản ra đột nhiên bạo phát tập kích, trong nháy mắt đã xâm nhập vào đầu kẻ kia.
Kẻ đó sắc mặt sửng sốt, ánh mắt mê man.
Chưa từng tập luyện qua Thần Hồn Kỹ, Thần Thức của Dương Khai bây giờ tuy rằng không thể so với cao thủ Thần Du Cảnh tứ ngũ tầng, nhưng cũng chỉ có thể sử dụng thô sơ như vậy, nên không thể phát huy toàn bộ uy lực.
Vậy là đủ rồi.
Trong chớp mắt, kẻ đó đã phục hồi tinh thần. Còn chưa kịp thi triển công kích của mình, hắn đã bị một quyền của Dương Khai đánh cho nát óc.
Một tiếng va đập lớn vang lên, thân thể to lớn nặng đến trăm cân của kẻ đó như viên đạn bay khỏi nòng súng. Có thể thấy lồng ngực hắn đã lõm sâu vào trong.
Lơ lửng giữa không trung, thân thể kẻ đó liền hóa thành một vũng máu.
Kẻ đó thậm chí đến thời gian điều động Chân Nguyên cũng không có.
Bước chân chưa ngừng, hắn như lưu tinh xẹt ngang.
Một lát sau, Dương Khai đã vọt tới Vân Ẩn Đỉnh.
So với các đỉnh khác, Vân Ẩn Đỉnh là nơi ít người chết nhất. Dù sao nơi này trước nay u tịch, cơ bản không có người lui tới.
Nhưng hiện tại, nơi này cũng đang chiến đấu kịch liệt nhất.
Còn chưa lên đến đỉnh, Dương Khai ngẩng đầu đã nhìn thấy trong không trung, Mộng Vô Nhai đang cùng một đoàn Thần Du Cảnh cường giả điên cuồng giao thủ.
Mộng Chưởng Quầy thần uy khó lường, thủ đoạn thông thiên, nhưng giờ phút này lão cũng chỉ đạt Thần Du Cảnh đỉnh phong mà thôi. Giao thủ với lão có khoảng sáu cường giả, trong đó hai người lại đạt tới Thần Du Cảnh bát tầng, còn bốn người kia cũng không hề yếu, thực lực cũng phải Thần Du Cảnh ngũ tầng trở lên. So với đám cao thủ Huyết Chiến Bang ngày đó, tố chất của bọn chúng còn vượt trội hơn một bậc.
Bảy vị cường giả Thần Du Cảnh ở Vân Ẩn Đỉnh chiến đấu, khí thế hừng hực.
Trong lúc đại chiến, một kẻ trong số đó kỳ quái gào thét không ngừng: - Lão già này từ đâu xuất hiện mà lợi hại đến thế?
Nếu là Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường, khi bị sáu người bọn chúng công kích đã sớm ngã xuống rồi. Nhưng Mộng Vô Nhai vẫn không rơi vào thế hạ phong, uy lực của Vũ Kỹ lão thi triển ra cũng khiến bọn chúng kinh hãi biến sắc.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay