Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 29: CHƯƠNG 29: ĐẠI Ý THẤT THỐ

Sau một lần thất thố, Lý Vân Thiên không dám sơ suất nữa. Nhờ thân pháp linh hoạt, y bắt đầu lượn vòng quanh Dương Khai, thoắt ẩn thoắt hiện, tìm kiếm thời cơ thích hợp để xuất chưởng. Chẳng mấy chốc, y đã giáng mười mấy chưởng lên người Dương Khai.

Nghĩ đến cái tên hẹp hòi dám khiến mình phải chạy vạy cả buổi trời đến Cống Hiến Đường, chịu đựng sự sỉ nhục, Lý Vân Thiên trong lòng khoan khoái, ra tay cực mạnh. Mỗi một chưởng giáng lên người Dương Khai đều vọng lại âm thanh "bình bịch" rõ lớn. Tô Mộc đang ẩn mình gần đó cũng hoa cả mắt, cảm giác như đang được đích thân hạ thủ vậy, không thể diễn tả được sự vui sướng của y.

Hai người đang giao chiến đều là võ giả Thối Thể Cảnh, do mới bắt đầu tu luyện nên chiêu thức xuất ra còn rất ít. Cộng thêm Dương Khai cố ý muốn thử nghiệm thể chất hiện giờ của mình, nên mới để Lý Vân Thiên chiếm đa phần ưu thế.

Giao đấu được một lúc, Dương Khai cũng đã có tính toán. Sức khỏe hiện tại tạm coi là ổn, tốt hơn mấy ngày trước nhiều rồi. Mục đích đã thành, Dương Khai cũng chuẩn bị chấm dứt màn giao đấu với tên sư đệ này.

Lý Vân Thiên đang định thừa thắng xông lên thì chợt nhận ra tên Dương sư huynh bị mình đánh dồn dập nãy giờ thần sắc đột nhiên phấn khởi, cứ như mãnh thú nhìn thấy con mồi, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn đó khiến Lý Vân Thiên sởn gai ốc.

Nhưng nhìn kỹ lại, kiểu hưng phấn này và kiểu hưng phấn kia lại có phần không giống nhau. Đây là kiểu hưng phấn tàn nhẫn, khát máu.

Lý Vân Thiên tự nhủ không ổn, đang định kéo giãn cự ly thì Dương Khai một bước lao tới, như ngọn núi sừng sững cản đường y.

Lý Vân Thiên nhảy lên cao nhằm thoát khỏi vòng truy kích của Dương Khai, nhưng Dương Khai một cước bay lên, lướt mạnh qua lưng y.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Lý Vân Thiên như miếng vải rách bay ra xa đến mấy trượng. Không đợi y bò dậy, Dương Khai bước một bước xông lên, ngồi thẳng trên người Lý Vân Thiên, hai tay giáng liên tục như mưa xuống lưng y.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên tức khắc.

Trận tỉ thí này sau cùng lại kết thúc ở lời xin tha của Lý Vân Thiên.

Vốn dĩ lúc bị Dương Khai quật ngã xuống đất mà đánh, Lý Vân Thiên vẫn còn muốn phản kháng lại, thế nhưng Dương Khai chẳng hề xá gì đến đòn tấn công của y mà giữ nguyên tư thế ăn miếng trả miếng, đánh trả điên cuồng.

Không lâu sau, Lý Vân Thiên không gắng gượng được nữa. Y phát hiện một điểm quái lạ, phản ứng sau khi bị đánh của y và Dương Khai hoàn toàn khác nhau.

Mình đánh hắn, càng đánh hắn càng hưng phấn; hắn đánh mình, càng đánh mình càng thấy đau đớn tột cùng.

Trên đời này có kẻ nào bị đánh mà lại hưng phấn vậy chứ? Đến phút cuối, Lý Vân Thiên còn nhìn thấy toàn thân Dương Khai da thịt đỏ ửng, máu đỏ cuộn trào bên dưới lớp da, gân xanh nổi lên, trông rất hung tợn, như điên dại đến nơi.

Có lúc, Lý Vân Thiên đã nghĩ Dương Khai điên thật rồi. Nhưng sau khi cuộc tỉ thí kết thúc, tên sư huynh này lại bình thường vô sự, vẻ mặt vẫn vui vẻ, lại còn thân thiết kéo y đứng dậy, cười tít mắt nói một câu đa tạ, xong cất bước rời đi.

Lúc chiến đấu và lúc không chiến đấu, hắn căn bản là hai người hoàn toàn khác nhau!

Lý Vân Thiên đau hết cả mình mẩy, y đã ăn không ít quả đấm của Dương Khai, bảo sao không đau được chứ.

Lần này đúng là mất cả chì lẫn chài, Lý Vân Thiên muốn khóc mà không ra nổi nước mắt.

Người ta đã ba bốn lần từ chối, không muốn tỉ thí với mình, thế mà mình quá tốt đi, đem hai mươi điểm cống hiến đổi lấy thảo dược để cầu xin được đánh nhau. Kết quả... chính mình bị nhừ đòn, không những thảo dược bị hắn lấy mất, mà bản thân thua trận này, lại còn bị trừ mất điểm cống hiến nữa.

Lần này đúng là lỗ to rồi! Thế này thì chẳng phải là mình bị hạ thấp quá rồi sao? Lý Vân Thiên uất ức.

Đám người Tô Mộc đứng gần đó cũng ngây người ra. Lúc Lý Vân Thiên và Dương Khai giao đấu, chúng chỉ muốn gào thét tung hô để chúc mừng kế hoạch của Lý Vân Thiên đã thành công. Cảnh tượng Dương Khai bị đánh cho nhừ tử cũng sắp bày ra trước mắt rồi.

Thậm chí Tô Mộc còn tính trước, đợi Dương Khai bị đánh tả tơi rồi, y sẽ lại đâm chọc vài câu, cũng nhằm để giải tỏa cơn tức tích tụ trong người. Thế mà bọn chúng phải kinh hoàng khi trận chiến bắt đầu, vì không ngờ Dương Khai và Lý Vân Thiên lại ngang tài ngang sức.

Đột nhiên, Tô Mộc cảm thấy hơi dao động, y ngờ vực hỏi:

- Lý Vân Thiên ở cảnh giới nào vậy?

- Thối Thể Cảnh tầng bảy ạ. Nội thể đã sản sinh được chút nguyên khí, có điều thời gian còn ngắn nên vẫn chưa luyện tập võ công.

Một tên bên cạnh đáp.

- Dương Khai thì sao?

Tô Mộc hỏi tiếp.

- Chắc khoảng Thối Thể Cảnh tầng bốn?

Ngữ khí có phần không chắc chắn.

Bọn chúng ngạc nhiên nhìn nhau. Khoảng cách thực lực của hai người là ba tầng, vậy mà đánh đến ngang tài ngang sức, quả thực khiến chúng sửng sốt. Chẳng trách hôm qua Triệu Hồ lại bại dưới ba chiêu của Dương Khai. Với thực lực mà Dương Khai phô bày ra lúc này thì cho dù Triệu Hồ có triển khai toàn lực cũng không phải đối thủ nữa là.

Chỉ có điều, công lực của kẻ chuyên làm chỗ trút giận như lời đồn đại này sao lại mạnh đến thế? Nếu đúng là hắn mạnh như vậy thật, thì tại sao lúc trước hắn toàn thua trận? Dương Khai nhập môn đã hơn ba năm, về cơ bản thì sau khi nhập môn được một năm là bắt đầu bị khiêu chiến, kể từ lúc đó cho đến hôm qua, hắn chưa từng thắng trận, thời gian này phải đến hơn hai năm cơ mà.

Điều khiến đám người Tô Mộc kinh ngạc vẫn còn ở phía sau. Chúng vốn nghĩ Dương Khai có thể tạm cân bằng thế trận với Lý Vân Thiên đã là kỳ tích rồi, đằng nào cũng không đánh lại. Thế nhưng sau khi Dương Khai xử lý gọn Lý Vân Thiên thì bọn chúng lặng ngắt như tờ, không dám tin vào mắt mình nữa.

Thối Thể Cảnh tầng bốn đánh thắng Thối Thể Cảnh tầng bảy, chuyện này chưa từng có trong lịch sử mấy trăm năm của Lãng Tiêu Các. Không lẽ cái tên cá ươn này cũng có lúc đổi đời?

Trong lúc tâm thần hỗn loạn, Tô Mộc đột nhiên cảm giác có người vỗ vai mình. Y quay đầu lại thì thấy Dương Khai trên tay đang cầm chổi, mỉm cười nhìn mình, tỏ vẻ thân mật:

- Tô sư đệ, lần sau mà có chuyện tốt thế này thì nhớ thông báo cho ta một tiếng.

- Ngươi đã biết trước rồi?

Khóe miệng Tô Mộc hơi co giật.

Dương Khai cười ha hả:

- Tuy là hôm qua vị Lý sư đệ kia nấp trong cả đám người, nhưng sư huynh thì chẳng có sở trường gì, chỉ có trí nhớ là tốt thôi.

- Thật nham hiểm!

Tô Mộc hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đến giờ y mới biết, cả đám bọn chúng đều sa vào bẫy của Dương Khai.

- Như nhau cả thôi.

Dương Khai cười.

- À phải rồi, ngày mai vẫn có thể tỉ thí được, mỗi ngày đều có một cơ hội không phải sao? Các vị cứ chơi vui vẻ, ngày mai ta sẽ đến tìm.

Bọn chúng lập tức sa sầm nét mặt. Nghe những lời này của Dương Khai, cứ như hắn đã biết cảm giác chiến thắng đó sung sướng như thế nào, đâm ra thích trò này rồi? Chúng nhìn bộ dạng bây giờ của Lý Vân Thiên, rồi so đo xem thực lực giữa mình và Lý Vân Thiên, không kẻ nào không rùng mình, hoảng loạn nói:

- Tô thiếu, giờ phải làm sao?

Tô Mộc cũng bế tắc. Suy cho cùng, khiêu chiến vẫn là thói tục của tông môn, có đệ tử nào mà chưa bị khiêu chiến một lần? Tuy y có kẻ chống lưng, nhưng cũng không dám tùy tiện làm trái quy củ tông môn.

- Yên tâm đi. Có khi chỉ dọa các ngươi vậy thôi, hắn mà dám khiêu chiến với các ngươi thật thì ta sẽ cho hắn phải nếm mùi.

Nghe Tô Mộc nói vậy, đám thủ hạ mới tạm an tâm một chút.

Dương Khai cũng chỉ nhất thời nảy ra ý này thôi. Mỗi ngày đệ tử Lãng Tiêu Các đều có một cơ hội khiêu chiến. Ngày trước hắn chẳng bao giờ sử dụng quyền lợi này, thành ra cũng quên luôn. Hôm nay cũng nhờ Lý Vân Thiên nhắc nhở nên mới nhớ ra.

Mỗi ngày khiêu chiến một lần, đánh thắng một tên đệ tử phổ thông tuy chỉ được hai điểm cống hiến, nhưng “thịt muỗi cũng là thịt” mà. Tích góp một tháng cũng được kha khá.

Huống chi việc tu luyện tuyệt đối không thể xa rời thực tế, mỗi ngày động tay động chân, cọ xát chút đỉnh với mấy sư huynh sư đệ cũng có ích chứ chẳng hại gì. Đằng nào cũng không phí phạm thời giờ, cứ xem như lấy đó làm trò tiêu khiển, lại còn được điểm cống hiến. Chuyện vui vậy cớ gì không làm?

Tính lại thì chỉ có trận chiến hôm nay kiếm được nhiều, không những thu hoạch được hai điểm cống hiến, mà còn được mười cây Tuyệt Địa Khô Mộc Thảo đang thiếu. Đúng là lời to.

Nếu mỗi ngày đều có người dâng cho mười cây thảo dược như vậy thì tốt biết mấy! Dương Khai mơ tưởng.

Trở lại căn nhà gỗ, lấy lư hương ra, đốt lấy dị hương. Dương Khai tiếp tục công cuộc tu luyện gian khổ của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!