Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 295: CHƯƠNG 295: ĐÂY LÀ ĐÂU

Ánh mắt chợt lóe, Dương Khai đã rời khỏi thông đạo hư không.

Ngay sau đó, Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn cũng hiện thân gần đó. Hai người đứng cách nhau không xa, đột nhiên bước vào một nơi xa lạ, cả hai đều không khỏi ngỡ ngàng, ngơ ngác nhìn quanh, nhất thời quên cả chuyện ra tay với Dương Khai.

Vụt... Thêm một bóng người xuất hiện. Đợi đến khi cả ba nhìn rõ người này, họ không khỏi rùng mình.

Người này là một cao thủ Thần Du Cảnh ngũ tầng của Thu gia do Thu Ức Mộng đưa tới.

Thế nhưng lúc này, y chỉ còn lại nửa thân trên, nửa thân dưới đã không biết lưu lạc nơi nào, tựa như bị một cao thủ tuyệt đỉnh nào đó chém ngang lưng, vết chém gọn gàng đến kinh người.

Y rơi xuống đất, lục phủ ngũ tạng và máu tươi vương vãi khắp nơi, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

- Sao lại... – Đôi mắt Thu Ức Mộng run rẩy, kinh ngạc chứng kiến tất cả. Lạc Tiểu Mạn thì mặt mày trắng bệch, suýt nữa thì nôn mửa, vội vàng che miệng nép sát vào Thu Ức Mộng.

- Là ngươi làm? – Thu Ức Mộng đột ngột ngẩng đầu, thần sắc nghiêm nghị nhìn Dương Khai, chân nguyên trong cơ thể dần sôi trào.

Nàng không hiểu sự huyền bí của thông đạo hư không, chỉ cho rằng Dương Khai đã bày sẵn cạm bẫy trong nơi hỗn độn đó mới có thể sát hại cao thủ của gia tộc mình, lòng không khỏi căm phẫn.

Một cao thủ Thần Du Cảnh ngũ tầng, Thu gia phải vất vả lắm mới bồi dưỡng được, vậy mà bây giờ lại chết một cách không minh bạch như vậy.

Dương Khai chẳng buồn để tâm đến nàng, chỉ trầm mặc quan sát xung quanh.

Nơi này ngoài hắn và hai nữ nhân đối diện ra thì không còn một bóng người. Đừng nói đến các sư thúc và sư huynh đệ Lăng Tiêu Các đã đi vào thông đạo trước đó, ngay cả Tô Nhan đi trước hắn một bước cũng không thấy đâu.

Hơn nữa, nơi này hoàn toàn xa lạ, không phải là nơi Dương Khai từng đặt chân khi đi theo Lăng Thái Hư lần trước.

Khẽ thả thần thức ra, tỉ mỉ quan sát mọi thứ trong vòng hai mươi dặm, một lát sau, lòng Dương Khai chùng xuống tận đáy.

Trong phạm vi hai mươi dặm quả thật có người, nhưng không phải người của Lăng Tiêu Các. Còn các cao thủ Chân Nguyên Cảnh và Thần Du Cảnh mà hai nữ nhân kia mang đến cũng không biết đã gặp phải biến cố gì, vị trí của họ khi ra khỏi thông đạo cách nơi này khá xa, phân tán khắp bốn phương tám hướng. Số người cũng không còn nhiều, chỉ còn lại khoảng mười mấy người, trong đó chỉ có hai ba vị Thần Du Cảnh.

Là do cuộc chiến trong thông đạo hư không vừa rồi sao? Dương Khai trầm tư suy nghĩ.

Chỉ có khả năng này mà thôi. Chân nguyên va chạm kịch liệt trong thông đạo, dẫn đến thông đạo bị hủy hoại, khiến những người bên trong bị đưa đến những nơi khác nhau.

Còn nửa cái xác trên mặt đất kia, có lẽ phần còn lại đã bị bỏ lại vĩnh viễn trong thông đạo.

Nguy hiểm thật! Nghĩ đến đây, Dương Khai bất giác toát mồ hôi lạnh.

Xem ra việc đi qua thông đạo hư không này cũng không hề dễ dàng, chỉ một chút sơ sẩy là có thể bị giết chết mà không kịp phản kháng.

Có điều, Tô Nhan đi trước hắn, hẳn là đã an toàn đoàn tụ cùng những người khác của Lăng Tiêu Các rồi. Nghĩ đến đây, Dương Khai mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

- Này, người ta đang hỏi ngươi đấy! – Sắc mặt Lạc Tiểu Mạn có phần tái nhợt, thấy Dương Khai vẫn đứng trơ ra đó, không khỏi cảm thấy chướng mắt.

Một tên đệ tử của tiểu tông phái mà dám ngông cuồng đến thế! Cho dù hắn có chút thủ đoạn thì cũng chỉ có hạn mà thôi. Thu tỷ tỷ của nàng nhan sắc diễm lệ, danh tiếng lẫy lừng, bình thường ngay cả công tử của Bát đại gia tộc ở Trung Đô nói chuyện, tỷ ấy cũng chưa chắc đã để ý. Bây giờ Thu tỷ tỷ đã hạ mình bắt chuyện, vậy mà hắn lại không thèm đáp lời, đúng là cho mặt mũi mà không biết điều.

Dương Khai sắc mặt âm trầm, ngẩng đầu nhìn hai nữ nhân đối diện, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Nếu không phải đám người này đột nhiên xuất hiện quấy nhiễu, thì lúc này hắn đã cùng Tô Nhan rời xa vạn dặm rồi.

Mới vừa rồi còn ước hẹn cùng nàng nắm tay vân du thiên hạ, chính vì sự xuất hiện của bọn họ mà đôi bên phải chia cắt, bây giờ không biết phải đi đâu tìm Tô Nhan, trong lòng Dương Khai sầu não đến mức nào.

- Đây là đâu? – Thu Ức Mộng nhướng mày, đứng đó với vẻ cao ngạo, đôi mắt đẹp ghim chặt vào Dương Khai.

Dáng người nàng cao ráo, đôi chân thon dài, vòng eo con ong mảnh dẻ, gương mặt xinh đẹp mê người, đặc biệt là vòng eo uyển chuyển như không xương được thắt chặt bởi đai lưng màu tím, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng nảy sinh ảo tưởng muốn ôm trọn vào lòng.

Hơn nữa, thân là đại tiểu thư của Thu gia ở Trung Đô, khí chất của nàng cao quý ngạo mạn. Bình thường, nam tử cùng thế hệ nhìn thấy nàng đều cảm thấy một áp lực vô hình, không dám có chút càn rỡ.

Từ trước đến nay, mọi câu hỏi nàng đặt ra đều luôn có người trả lời.

Dương Khai tỏ rõ vẻ chán ghét và bực bội, lạnh lùng đáp:

- Đây là đâu ư? Khốn kiếp, ta làm sao biết đây là đâu?

Lời mắng chửi thô tục buột ra, hai nữ nhân đối diện đều sững sờ.

Lạc Tiểu Mạn giận đến mức mặt mày tái mét, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nghiến răng quát:

- Tiểu tử thối nhà ngươi dám ăn nói như vậy với bọn ta ư!

Trên gương mặt kiều diễm của Thu Ức Mộng lại chợt nở một nụ cười đầy hứng thú, nàng ung dung thong thả, giọng nói nhẹ nhàng:

- Thú vị lắm, xưa nay chưa có nam nhân nào dám mắng ta, ngươi là người đầu tiên. Ngươi không muốn trả lời cũng không sao, đợi ta bắt được ngươi rồi sẽ từ từ tra khảo.

Hiển nhiên nàng cho rằng tất cả những gì đã xảy ra đều do Dương Khai giở trò, nào ngờ hắn thật sự không biết nơi này là nơi nào.

Dương Khai lạnh lùng hừ một tiếng, sải bước xông lên, chân nguyên tuôn trào. Ngay sau đó, hắn triển khai bộ pháp, vị trí cũ chỉ còn lại một tàn ảnh trong khi bản thân đã nhanh chóng tiếp cận hai nữ nhân.

Hắn nhận ra ba cao thủ Thần Du Cảnh ở gần đó đã phát hiện ra tung tích của Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn, đang cấp tốc lao về phía này. Vì vậy, Dương Khai bắt buộc phải khống chế một trong hai người làm con tin, bằng không một mình hắn bị mấy tên Thần Du Cảnh đó bao vây thì chỉ có con đường chết.

Thấy hắn to gan như vậy, Lạc Tiểu Mạn liền hét lên:

- Đánh!

Từng vòng sáng màu xanh lam đột nhiên tỏa ra từ người nàng, mỗi vòng sáng đều ẩn chứa sức mạnh nhu hòa, linh động, vừa ngăn cản Dương Khai, vừa len lỏi vào cơ thể hắn.

Dương Khai vẫn không dừng bước, chân nguyên hung hãn vận chuyển, chiêu này của Lạc Tiểu Mạn căn bản không thể cản được bước tiến của hắn. Thấy hắn lao đến như sao băng, Lạc Tiểu Mạn cuối cùng cũng khẽ biến sắc.

- Coi chừng! – Thu Ức Mộng vội lên tiếng nhắc nhở, đồng thời giơ tay lên, không biết đã tung ra võ kỹ gì, một tay nắm lấy vai Lạc Tiểu Mạn rồi vội vàng lùi về sau.

Dương Khai đột ngột dừng bước, dậm mạnh xuống một bên, chân nguyên va chạm trong hư không, tạo ra một tiếng nổ vang rền.

Lực phản chấn khiến Dương Khai hơi run lên. Hắn chưa kịp phản ứng thì phía Thu Ức Mộng đã vang lên tiếng cười trong trẻo, thân hình mềm mại như chiếc lá bay trong gió, khẽ đạp vào hư không, không để lại chút dấu vết nhưng lại nhanh vô cùng, chớp mắt đã đến gần Dương Khai.

Đó là một loại bộ pháp cực kỳ cao minh, khi thi triển, cả người Thu Ức Mộng thoắt ẩn thoắt hiện, không để lộ chút tung tích.

Dương Khai nghiêm mặt, thần thức dò xét, nháy mắt đã tìm ra vị trí ẩn thân của Thu Ức Mộng, lập tức tung ra Viêm Dương Tam Điệp Bạo.

Thu Ức Mộng đột nhiên hiện thân, gương mặt thoáng vẻ kinh ngạc, chân nguyên trong cơ thể cũng thôi thúc mãnh liệt.

Một tiếng rên khẽ vang lên, Dương Khai bất giác lùi lại mấy bước, còn Thu Ức Mộng vẫn bình thản như không. Nàng nở một nụ cười điềm tĩnh, quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, giọng điệu ung dung:

- Có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu ngươi chỉ có chút tài mọn đó, ta khuyên ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn chịu trói, bằng không ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.

Khó đối phó!

Thấy nàng nói năng ung dung như vậy, sắc mặt Dương Khai trầm xuống. Hắn vốn định bắt Lạc Tiểu Mạn làm con tin, nhưng vị đại tiểu thư Thu gia này quả thật không dễ đối phó. Nếu hắn dốc toàn lực có lẽ sẽ thắng, nhưng trong thời gian ngắn thì khó mà làm được.

Ba tên Thần Du Cảnh của đối phương đang nhanh chóng đến gần, Dương Khai không còn nhiều thời gian nữa.

- Muốn chạy à? – Sự đắc ý và xảo quyệt lóe lên trong mắt Thu Ức Mộng, nàng đã nhìn thấu ý đồ của Dương Khai. Chẳng đợi hắn trả lời, nàng đã phi thân lao đến: - Có ta ở đây, ngươi chạy thoát được sao?

- Cút ngay! – Dương Khai gầm lên, cùng lúc tung ra Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn.

Hổ gầm, trâu rống, hai con yêu thú đỏ rực hiện ra, nhe nanh múa vuốt vồ về phía Thu Ức Mộng.

Thu Ức Mộng không kinh sợ mà ngược lại còn tỏ ra thích thú, cười khanh khách:

- Quả nhiên có trò hay, chẳng trách Bạch Vân Phong lại bại dưới tay ngươi!

Thu Ức Mộng vừa nói vừa vung tay, từng luồng chân nguyên hữu hình hiện ra, hóa thành những bàn tay khổng lồ đánh úp xuống.

Hai thú hồn còn chưa kịp lao đến trước mặt Thu Ức Mộng đã bị đánh tan.

Dương Khai cười gian xảo, nắm chắc Tu La Kiếm trong tay, dồn hết Chân Dương Nguyên Khí về đan điền, giải phóng toàn bộ tà năng trong Ngạo Cốt Kim Thân.

Tà khí ngút trời tràn ngập, toàn thân Dương Khai như bị bao phủ trong một làn sương đen dày đặc, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu là còn phát ra ánh sáng ghê người.

Có Tu La Kiếm trong tay, Dương Khai như biến thành một người khác.

Cảm nhận được luồng khí tức tà ác đó, Thu Ức Mộng mới biến sắc, kinh hãi nói:

- Lăng Tiêu Các quả nhiên tu luyện tà công!

Nàng chỉ tay về phía trước, ngưng tụ một quả cầu sấm sét cực lớn nơi đầu ngón tay rồi ném thẳng về phía Dương Khai. Hồ quang điện nổ vang rền, ẩn chứa uy năng kinh thiên động địa.

Dương Khai cầm kiếm lao tới.

Một đường kiếm quét qua, quả cầu sấm sét vỡ tan, vô số tia chớp li ti xoay vần như những con linh xà, bao trùm cả một vùng mấy mươi trượng.

Thu Ức Mộng vội vàng lùi lại, không dám khinh suất thêm nữa, thần sắc vô cùng thận trọng.

Dương Khai bước đi giữa vùng hồ quang điện, những tia chớp lấp lóe trên người hắn nhưng cũng không thể ngăn cản được bước chân. Hắn tăng tốc, nháy mắt đã đến trước mặt Thu Ức Mộng, một kiếm bổ thẳng xuống đầu.

Cảm nhận được sát cơ và tà khí kinh người trong đó, Thu Ức Mộng thất sắc, khẽ hô:

- Ngăn!

Trên tay nàng đột nhiên xuất hiện một tấm khiên cổ, trên khiên tỏa ra thứ hào quang mờ ảo, bao bọc lấy nàng.

Đó rõ ràng là một bí bảo phòng ngự, hơn nữa với gia thế của Thu gia, bí bảo này chắc chắn không phải là hàng tầm thường.

Keng một tiếng vang trời, Tu La Kiếm chém vào tấm khiên, chân nguyên của hai bên xung đột kịch liệt, xung quanh cuồng phong gào thét.

Khẽ hừ một tiếng, Thu Ức Mộng lùi về sau hơn mười trượng, thân hình lảo đảo. Trong lần giao phong vừa rồi, nàng đã phải chịu chút thiệt thòi.

Nghiến răng nhìn tấm khiên trên tay mình, Thu Ức Mộng khẽ cười:

- Ngươi quả nhiên có chút thủ đoạn, một Chân Nguyên Cảnh tam tầng nhỏ nhoi mà có thể gây khó dễ cho ta đến vậy. Xem ra ta đã xem thường ngươi rồi

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!