Thời gian thoi đưa.
Thoáng chốc, mười ngày đã trôi qua.
Dương Khai chậm rãi mở mắt, khẽ cựa quậy thân thể cứng ngắc. Một tràng tiếng xương cốt lạo xạo vang lên khắp cơ thể, toàn thân tràn ngập sức mạnh vô tận, chân nguyên trong cơ thể sôi trào, đạt đến trạng thái tuyệt vời chưa từng có.
Chân Nguyên Cảnh Tứ Trọng!
Mười ngày tĩnh tọa, lại thêm không ít năng lượng tinh thuần từ "tình chủng" của Phiến Khinh La, đã giúp hắn đột phá đến cảnh giới này, thu hoạch cực lớn.
Đối diện, một ánh mắt chiếu tới. Dương Khai ngẩng đầu, vừa lúc thấy yêu nữ lười biếng tựa vào vách động, đôi mắt đẹp đang nhìn hắn với vẻ cực kỳ phức tạp.
Dương Khai giật mình, chân nguyên không tự chủ vận chuyển.
Phiến Khinh La cười duyên: - Nếu ta muốn giết ngươi, đã sớm ra tay rồi, ngươi có mấy cái mạng cũng không đủ sống đâu.
Dương Khai thoáng ngượng ngùng, thầm nghĩ quả đúng là như vậy, lập tức vẻ mặt cũng dễ chịu trở lại, cười ha hả, ôm quyền nói: - Đa tạ ân tỷ tỷ đã tha mạng.
Phiến Khinh La lắc đầu:
- Ta vốn không muốn giết ngươi, bắt ngươi cũng chỉ là tình thế bất đắc dĩ.
Trong lúc nói chuyện, nàng không kìm được ho nhẹ một tiếng, sắc mặt hơi tái nhợt.
- Ngươi sao vậy? Dương Khai nhíu mày nhìn nàng, hơi thở của yêu nữ này giờ đây suy yếu hơn trước rất nhiều, hơn nữa còn như đang bị thương.
- Còn không phải chuyện tốt ngươi làm ra! Phiến Khinh La khẽ cắn răng, đôi mắt phượng toát ra vẻ đau đớn.
- Ta ư? Dương Khai chỉ vào mình, vẻ mặt mơ hồ, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Ngươi đã làm gì ta?
- Chẳng làm gì cả. Dương Khai mơ mơ màng màng đáp.
- Vậy tại sao sức mạnh của ta lại bị ngươi lấy đi không ít? Phiến Khinh La hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Dương Khai ngơ ngẩn, nhớ lại cảnh tượng trước đây, cau mày nói: - Ta rơi vào ảo mộng, cùng ngươi điên long đảo phượng, chung chăn gối, sau đó vận chuyển một bộ công pháp thì thoát ra khỏi ảo mộng đó.
Khuôn mặt Phiến Khinh La ửng đỏ, nhìn hắn không tin nổi: - Cùng ta sao?
- Ừ, ngươi rất chủ động, rất phóng khoáng. Dương Khai gật đầu lia lịa, nhớ lại biểu hiện của Phiến Khinh La trên giường hương kia, không kìm được máu nóng sôi trào. - Thật là đáng tiếc! Dương Khai than ngắn thở dài, hơi ảo não.
- Tên khốn! Phiến Khinh La gắt lên một tiếng, mặt đỏ bừng.
- Có ảnh hưởng gì đến ngươi sao? Dương Khai nhíu mày hỏi.
- Ngươi nói xem? Phiến Khinh La hít sâu một hơi, bộ ngực căng tròn phập phồng, chiếc áo đỏ dường như sắp bị căng đến rách. - Ta đang ngay trước ngưỡng đột phá, năng lượng bản thân lại bị ngươi chiếm đoạt, ha ha, ngươi nói xem có ảnh hưởng hay không?
Dương Khai lập tức cảm thấy ngượng ngùng: - Không phải vậy chứ? Ta không hề hay biết.
- Nếu ngươi biết, thì ta đã sớm giết ngươi rồi. Phiến Khinh La oán hận nhìn hắn: - Nào có thể để ngươi sống đến giờ.
- Vậy ngươi chưa đột phá sao? Ánh mắt Dương Khai lóe lên.
- Chưa! Không những không đột phá, mà còn bị công pháp phản phệ, thực lực giảm mạnh! Lần đột phá tiếp theo cũng không biết phải đợi đến bao giờ, ngươi nói xem, đây có phải lỗi của ngươi không!
- Cái này làm sao có thể trách ta được? Dương Khai nhéo nhéo mũi, nhưng khi nghe nàng nói thực lực giảm mạnh, thần thái hắn cũng càng lúc càng thả lỏng. Hắn nhìn nàng với ánh mắt thâm ý, hỏi: - Vậy ngươi bây giờ ở cảnh giới nào?
- Chân Nguyên Cảnh Nhất Trọng, ngươi hài lòng chưa? Phiến Khinh La tức giận đáp, vạn phần phong tình liếc nhìn Dương Khai.
- Sớm nói rồi mà! Dương Khai cười ha hả, một chút câu nệ và cảnh giác cũng hoàn toàn biến mất. Hắn đã hoàn toàn yên tâm.
Yêu nữ này chỉ có Chân Nguyên Cảnh Nhất Trọng, thấp hơn cảnh giới của mình, vậy thì không cần sợ nàng ta nữa.
Nhưng mà dù nàng cảnh giới thấp hơn mình, suy cho cùng căn bản của cao thủ vẫn còn đó, thật sự phải giao đấu với nàng ta, cũng không biết ai thắng ai thua.
May mà bất luận là ai, cả hai bên đều không có sát tâm với nhau, chắc sẽ không đến nỗi động binh đao.
- Ai, cũng không thể hoàn toàn trách ngươi. Nếu không phải ta bắt ngươi đến đây, cũng sẽ không gặp phải vận rủi thế này! Đều là ta tự chuốc lấy. Phiến Khinh La khẽ thở dài một tiếng.
Nghe nàng nói chân thành, Dương Khai cũng có chút áy náy, xấu hổ gật đầu: - Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn ngươi trước đây đã cứu ta một lần.
- Tiểu tử thối ngươi coi như còn chút lương tâm. Phiến Khinh La hé miệng cười khẽ, dường như lần đột phá thất bại này cũng không gây ra ảnh hưởng gì lớn, cũng không mang chút tâm trạng xấu nào đến cho nàng.
Tán gẫu một hồi, Dương Khai bỗng nhiên đứng lên nói: - Ngươi nghỉ ngơi một chút đi, ta đi tìm gì đó ăn.
- Cẩn thận một chút! Phiến Khinh La nhỏ giọng dặn dò.
Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng một cái, không hiểu tại sao yêu nữ này giờ đây lại quan tâm mình như vậy, cũng không suy nghĩ sâu xa, liền quay người ra khỏi sơn động.
Đợi sau khi Dương Khai rời đi, Phiến Khinh La mới nhẹ nhàng thở dài, thần sắc có chút cổ quái. Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn sờ lên ngực mình, khuôn mặt ửng đỏ, lẩm bẩm: - Tình chủng ư...
Phiến Khinh La sở hữu huyết mạch đặc thù, công pháp tu luyện cũng đặc thù. Tuy xinh đẹp quyến rũ, nhưng cả đời chỉ có thể yêu một người nam nhân, và chỉ có thể phát sinh quan hệ với nam nhân đó một lần duy nhất.
Trước đó, nàng buộc phải gieo Tình Chủng trong lòng, đợi đến khi thời cơ chín muồi, Tình Chủng viên mãn, mới là lúc hai người mây mưa.
Một đêm xuân tình, người nam nhân đó phải chết! Cũng là lúc công pháp sở tu đại thành.
Trước đây, Dương Khai vô tình suồng sã với nàng, vô ý thâm nhập vào thức hải nàng, lưu lại một luồng thần thức trong đầu. Không nghi ngờ gì nữa, trong lúc ý thức lơ đãng, hắn đã gieo một hạt mầm trong trái tim nàng.
Đây chính là Tình Chủng!
Dòng dõi của nàng thật bi ai, huyết mạch đơn truyền, sinh ra chỉ toàn nữ tử.
Nhưng mỗi đời đều phải trải qua loại giày vò cực kỳ vô nhân đạo này.
Phiến Khinh La đến giờ vẫn còn nhớ mẫu thân mình đã trải qua quãng đời còn lại nhớ phụ thân như thế nào, trong lòng đã chịu đựng giày vò và tra tấn ra sao, cuối cùng buồn bực không vui mà chết không bệnh tật.
Bởi vì Tình Chủng chỉ có thể viên mãn khi tình cảm sâu đậm, cho nên muốn công pháp đại thành, nữ tử Phiến Khinh La này cũng phải dâng hiến tất cả tấm lòng chân thành, đó là ái niệm khắc cốt ghi tâm.
Sau một đêm xuân, ái lang đột tử!
Chuyện này nữ tử nào có thể chấp nhận?
Mà giờ đây, chuyện này lại sắp rơi xuống đầu nàng.
Khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Phiến Khinh La có chút không biết phải làm sao, nàng còn chưa có chút chuẩn bị tâm lý nào.
Vốn dĩ nàng muốn qua mấy năm nữa, tìm được một nam tử thích hợp, chân thành yêu chàng, thúc đẩy Tình Chủng, lại không ngờ chuyện này đến đột ngột như vậy.
Tiếng lách tách cách đó không xa truyền đến, quanh mũi còn phảng phất mùi thịt nướng thoang thoảng. Hàng mi dày của Phiến Khinh La khẽ động, hơi mở mắt.
Dương Khai ngồi cách đó không xa trước mặt nàng. Một đống lửa được dựng lên, trên ngọn lửa đang nướng một con thú rừng đã chín được một nửa.
- Ngươi đúng là yên tâm thật đấy!
Dương Khai cười nhẹ một tiếng, vừa nãy lúc hắn quay lại thấy yêu nữ vẫn đang ngủ, không kìm được kinh ngạc một hồi.
- Có gì mà không yên tâm chứ, chẳng lẽ ngươi còn có thể ăn được ta sao? Phiến Khinh La nhìn Dương Khai cười dài.
- Muốn chứ, chỉ cần ngươi không ngại.
- Chỉ sợ ngươi không có phúc khí này! Phiến Khinh La liên tục cười duyên.
Một lúc sau, thú rừng đã nướng xong, Dương Khai bẻ một cái chân đưa qua cho nàng. Phiến Khinh La nhận lấy, chậm rãi xé một miếng thịt, đưa vào miệng, nhã nhặn nhai, tư thế tao nhã.
Ngược lại, Dương Khai ôm nguyên phần to còn lại cắn ăn, tướng ăn tục tằn.
- Dã man! Phiến Khinh La trừng mắt nhìn hắn.
Dương Khai cười ha hả, vừa ăn vừa nói: - Đây là đâu vậy? Ta vẫn chưa kịp hỏi ngươi.
- Bản thân ngươi mà cũng không biết đây là đâu sao? Phiến Khinh La hồ nghi nhìn hắn. - Ngươi không phải đệ tử của Thánh Địa ư?
- Thánh Địa? Thánh Địa gì? Đầu óc Dương Khai mờ mịt.
Trước đây Phiến Khinh La cũng từng hỏi hắn là đệ tử của lãnh địa nào, giờ nghĩ lại, e là có chút quan hệ với cái Thánh Địa này.
Vô cùng kinh ngạc, Dương Khai giật mình nói: - Nơi này không phải Đại Hán sao?
Phiến Khinh La cười khanh khách, nói: - Ngươi thật sự hồ đồ hay giả hồ đồ vậy? Nơi này đương nhiên là Đại Hán!
Dương Khai cười ngượng một tiếng: - Ta thực sự không rõ lắm, còn đang u mê không hiểu chuyện gì thì đã đến đây rồi.
Thấy hắn dường như không nói dối, sắc mặt Phiến Khinh La lúc này mới nghiêm túc, nói:
- Đây là Thương Vân Thánh Địa!
- Thương Vân Thánh Địa? Thương Vân Tà Địa! Dương Khai giật mình, vô cùng kinh hãi nhìn Phiến Khinh La.
- Ngươi quả nhiên không phải đệ tử Thánh Địa! Đôi mi thanh tú của Phiến Khinh La chau lại, nói với chút tức giận: - Cái gì mà tà địa với không tà địa, nói nghe khó chịu vậy. Tà trong miệng các ngươi, chính là Đạo trong lòng bọn ta! Chỉ là quan niệm của mọi người khác nhau thôi, sao phải phân rạch ròi như thế, tự nhiên làm thiên hạ này phân tranh nhiều hơn bao nhiêu chứ.
- Thương Vân Tà Địa... Phiến Khinh La... Trong đầu Dương Khai lóe lên một ý, bỗng đứng dậy, ánh mắt sáng quắc nhìn yêu nữ trước mặt, hai mắt híp lại, thất thanh nói:
- Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La?
Thương Vân Tà Địa, dưới trướng Tà Chủ, Lục Đại Tà Vương:
Lôi Đình Thú Vương, Bá Thiên Lực Vương, Âm Minh Quỷ Vương, Yêu Mị Nữ Vương, Tia Chớp Ảnh Vương, Tuyệt Diệt Độc Vương!
Vì liên quan đến sự ra đời của Tà Chủ, Dương Khai lúc trước cũng đã nhiều lần tìm hiểu tin tức về Thương Vân Tà Địa, danh xưng của Lục Đại Tà Vương đương nhiên cũng có nghe nói.
Trong Lục Đại Tà Vương, chỉ có duy nhất một nữ nhân!
Đó chính là Phiến Khinh La, hồng nhan họa thủy xinh đẹp quyến rũ trước mắt đây!
Chả trách trước đây khi nghe được cái tên này, hắn đã cảm thấy có chút quen thuộc.
Thấy Dương Khai hoảng hốt như vậy, Phiến Khinh La khẽ cười một tiếng, ung dung nói: - Đúng thế, chính là bổn tọa, sợ rồi sao?
- Sợ ư? Dương Khai bỗng nhiên nhếch miệng cười, thần sắc thản nhiên trở lại: - Có gì phải sợ chứ, chẳng qua là nữ nhân xinh đẹp đệ nhất thiên hạ trong truyền thuyết đang ở ngay trước mặt, có chút không chân thật thôi.
Hắn vừa nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Phiến Khinh La, vừa tấm tắc kêu kỳ lạ.
Yêu Mị Nữ Vương trong lời đồn bên ngoài thì ra là thế này, quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt hơn hẳn nghe danh, quả thực đẹp đến cực hạn.
- Nhìn đủ chưa, tên khốn! Phiến Khinh La bị ánh mắt nóng bỏng của hắn nhìn đến cả người không được tự nhiên, giơ tay lên, lấy miếng thịt làm ám khí ném qua.
Dương Khai thân hình vừa né, khiến nàng ném vào khoảng không. Hắn cười gian lại ngồi xuống, nhíu mày trầm tư.
Lần này Hư Không Dũng Đạo sụp đổ, lại có thể đưa hắn đến được Thương Vân Tà Địa. Nơi này cách chỗ bọn Tô Nhan đặt chân đúng là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, e là trong thời gian ngắn không cách nào tìm được họ.
Huống hồ, nơi này đã là Thương Vân Tà Địa, chắc chắn tà ma rất nhiều, hắn phải làm thế nào để rời khỏi đây đây?
Phải tạo quan hệ tốt với Phiến Khinh La mới được, dùng thân phận và phương pháp của nàng, đưa hắn rời khỏi Thương Vân Tà Địa thật là dễ như chơi.
Chủ ý trong lòng đã quyết, Dương Khai lại xé một miếng thịt nướng, ân cần đưa qua.
Phiến Khinh La tức giận nhìn hắn, hừ nhẹ nói: - Đồ đã dính nước miếng rồi thì không ăn.
- Chưa từng ăn qua. Dương Khai làu bàu một tiếng, cũng không miễn cưỡng nàng.
Ngực Phiến Khinh La lập tức phập phồng, nhớ tới lần đó bất đắc dĩ đã phải hôn môi, hận đến nghiến răng.