Ngoài mười dặm, người của Quỷ Vương Cốc, Bảo Khí Tông và tỷ muội Hồ gia vẫn đang cấp tốc quay trở lại.
- Các ngươi theo tới đây làm gì?
Hồ Kiều Nhi vừa cùng muội muội lao đi, vừa cười khổ hỏi.
- Vậy hai người các ngươi quay lại làm gì?
Lãnh San không đáp mà hỏi ngược lại.
- Quan hệ giữa bọn ta và hắn khác!
Hồ Kiều Nhi đáp, vừa dứt lời, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng. Ý thức được sự mập mờ trong lời nói của mình, nàng vội vàng giải thích:
- Bọn ta quen biết nhau từ lâu rồi, Huyết Chiến Bang và Lăng Tiêu Các vốn là láng giềng.
Nghe nàng nói vậy, mọi người mới hiểu ra vì sao trước đó Dương Khai và hai người họ lại có chút thân mật, thì ra là có tầng quan hệ này.
- Quay lại rất có khả năng sẽ chết!
Giọng Hồ Kiều Nhi trầm xuống.
Lãnh San bĩu môi:
- Đó là các ngươi, bọn ta dù sao cũng là người của Quỷ Vương Cốc, thuộc phạm vi quản hạt của Âm Minh Quỷ Vương, bọn Si Mị Võng Lượng chưa chắc đã dám ra độc thủ với bọn ta.
Thẩm Dịch gật đầu:
- Nói không sai, vẫn là Đào huynh các người đừng nhúng tay vào vũng nước đục này thì hơn.
Đào Dương thản nhiên cười:
- Bọn ta là người của Bảo Khí Tông, càng không thể chết được. Bốn lão già đó chỉ cần còn chút lý trí thì sẽ biết giá trị của bọn ta.
- Các ngươi… Haizz!
Hồ Kiều Nhi nhất thời không nói nên lời, nàng nào không biết đám người này chỉ đang tự tìm cớ cho mình, thực chất vẫn là muốn quay lại giúp một tay.
Dù sao trước đó Dương Khai cũng đã nhiều lần cứu họ khỏi nước sôi lửa bỏng, lúc này hắn gặp nạn mà bọn họ lại khoanh tay đứng nhìn thì e rằng lương tâm cũng không cho phép.
Thế nhưng, đối mặt với bốn đại cao thủ kia, những người này quay lại thì có ích gì?
Chẳng khác nào châu chấu đá xe!
Trong lúc đang phi thân, phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rung trời, ngay sau đó, tia sáng xanh biếc trên người tỷ muội Hồ gia đột nhiên tan vỡ rồi biến mất.
Đám người vội vàng dừng bước, kinh ngạc nhìn hai người.
- Chuyện gì thế này?
Hồ Kiều Nhi mặt đầy vẻ nghi hoặc.
- Không phải ngươi nói trừ phi lão già đó chết, Phụ Cốt U Ảnh mới có thể phá giải sao?
Mọi người đều ngẩn ra, vẻ mặt kinh hãi.
- Không thể nào? Mới bao lâu chứ?
Vẻ mặt Thẩm Dịch không dám tin.
Bọn Si Mị Võng Lượng mới đi chưa được nửa canh giờ, lẽ nào đã có người chết rồi? Nhưng nếu không phải như vậy, tại sao Phụ Cốt U Ảnh trên người tỷ muội Hồ gia lại đột nhiên tự phá giải?
Bốn lão đó liên thủ lại thì gần như vô địch trong Thần Du Cảnh, rốt cuộc là đã gặp phải nguy hiểm gì mà chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã có người mất mạng?
Vút vút…
Hai bóng người từ phía trước bay tới, mọi người vội vàng đề phòng. Ngẩng đầu nhìn lên, họ thấy đó chính là hai lão trong Si Mị Võng Lượng đang cấp tốc lao đến.
Một tên là lão già áo xanh đã bắt Dương Khai, tên còn lại là lão già áo tím, hai lão mặc áo vàng và áo lục thì không thấy đâu.
Hơn nữa, hai lão này không còn vẻ ngang ngược càn rỡ như trước nữa, lúc này sắc mặt bọn chúng tái nhợt, khóe miệng rỉ máu, quanh thân lượn lờ những luồng hắc khí. Những luồng khí này tựa như những con rắn độc quấn quanh người, khiến chúng vô cùng hoảng sợ.
Cả hai đều bị thương rất nặng, trong đó một cánh tay của lão già áo xanh rũ xuống, rõ ràng đã bị gãy, còn bụng lão già áo tím thì có năm lỗ máu, trông như bị người ta dùng tay khoét thủng. Bọn chúng chạy đến đâu, máu tươi rỉ ra không ngừng, vương vãi khắp đường đi.
Không thấy bóng dáng Dương Khai đâu, lòng mọi người đều trĩu nặng.
Hai lão sắc mặt kinh hoàng, tựa như một cơn lốc lướt qua đỉnh đầu mọi người, đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái, dáng vẻ hoảng hốt tột độ.
Vẻ mặt hoảng sợ và hành động liều mạng bỏ chạy của hai lão càng khiến mọi người thêm lo lắng.
Trước đó bốn lão cùng đi, chỉ trong nửa canh giờ đã có hai lão chết, hai lão còn lại thì trọng thương bỏ chạy. Sự nguy hiểm ở phía trước đã không phải là nơi mà đám người trẻ tuổi này có thể chạm đến, nếu cứ đi sâu vào trong, e rằng thập tử vô sinh.
Hơn nữa, Dương Khai liệu còn sống hay không vẫn là một ẩn số, rất có khả năng hắn đã chết rồi.
- Tỷ tỷ…
Hồ Mị Nhi khẽ gọi một tiếng, ánh mắt kiên định nhìn vào sâu bên trong.
- Ừm.
Hồ Kiều Nhi vẻ mặt lạnh lùng gật đầu, không nói một lời, hai tỷ muội thân hóa trường hồng, nhanh như tia chớp lao vào trong đó.
Người của Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông nhìn nhau, rồi cũng không chút do dự mà bám theo.
…
Chân nguyên toàn thân Dương Khai ngưng tụ, bước chân không nhanh không chậm, cẩn trọng tiến gần đến chiến trường.
Không lâu sau, thi thể của lão già áo lục và lão già áo vàng hiện ra trong tầm mắt. Nhìn thấy cái chết của hai lão, Dương Khai không khỏi nheo mắt lại.
Thực lực của hai người này tuy không được coi là đỉnh cao, chỉ ở Thần Du Cảnh tầng bảy, tầng tám, nhưng Lãnh San từng nói, bốn người họ liên thủ lại thì vô cùng lợi hại.
Cái gọi là Ma Linh kia, có thể trong thời gian ngắn ngủi phá vỡ hợp kích chi thuật của bọn họ, lại còn giết chết hai người, thực lực hùng mạnh đến mức nào không cần phải nghi ngờ nữa.
Cái chết của hai lão áo lục và áo vàng đều vô cùng thê thảm, một người bị đánh mất nửa thân dưới, chết không nhắm mắt, còn người kia thì thịt nát xương tan, thảm không nỡ nhìn. Nhìn thương thế của bọn họ, rõ ràng là bị Ma Linh một chiêu giết chết, đến thời gian phản ứng cũng hoàn toàn không có.
Cách đó không xa có tiếng thở hồng hộc truyền đến, Dương Khai vội ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy ngoài đó mấy dặm có một nam nhân thân hình vô cùng lực lưỡng, mình trần, tướng mạo cuồng dã, bị một cây trường giáo dài mấy trượng cắm xuyên qua bụng, ghim chặt xuống đất.
Ma Linh!
Đây chính là Ma Linh sinh ra từ trong cái kén lớn đó, và cũng là vật hội tụ tất cả nước suối Tà Sát và tinh hoa của mấy trăm con Tà Linh mà thành.
Hắn không giống Tà Linh, mà đã có một cơ thể hoàn chỉnh với tứ chi và ngũ quan, trông không khác gì một con người.
Chỉ có điều, bên ngoài cơ thể hắn, những luồng ma khí đen kịt như mực đang lượn lờ, trong mỗi luồng khí đó đều ẩn chứa năng lượng vô cùng kinh khủng.
Phát hiện sự xuất hiện của Dương Khai, Ma Linh chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, ánh mắt hoàn toàn không để hắn vào trong mắt.
Đồng thời, mấy luồng hắc khí bên ngoài cơ thể hắn cuốn thẳng về phía Dương Khai.
Trong lúc ma khí cuồn cuộn, sắc mặt Dương Khai vẫn bình tĩnh, hắn đưa tay ra phía trước, một tầng lồng phòng ngự bằng Chân Dương Nguyên Khí liền chắn ngay trước mặt.
Phụt phụt phụt…
Ma khí đập vào tấm chắn, nhưng chỉ khiến Dương Khai lùi lại mấy bước chứ không hề phá vỡ được lớp phòng ngự.
Ma Linh nhìn Dương Khai với chút kinh ngạc, dường như không ngờ hắn lại có thủ đoạn này. Nó ngẩn ra một lúc rồi lại nhếch mép nhìn Dương Khai cười dữ tợn.
Chợt, nó giơ một bàn tay to lớn cường tráng ra, nắm lấy cây trường giáo đang đâm trên bụng mình, gầm lên một tiếng rồi từ từ rút cây giáo ra khỏi cơ thể.
Cây trường giáo này hẳn là bí bảo của bốn lão Si Mị Võng Lượng, chính nhờ uy lực của bí bảo này ghim Ma Linh xuống đất mà hai người còn lại mới có cơ hội thoát thân.
Trường giáo từ từ bị rút ra, Ma Linh không những không tỏ ra đau đớn, ngược lại vẻ mặt đầy dữ tợn và hưng phấn. Máu chảy ra ngoài, chỉ là máu tươi của Ma Linh không phải màu đỏ, mà là màu tím, trông vô cùng quỷ dị.
Hắn chưa kịp rút hẳn trường giáo ra thì Dương Khai đã ra tay.
Tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên, một bộ bí bảo đột nhiên bay ra từ trong người Dương Khai, tỏa ra năng lượng nóng rực tinh thuần trong không trung, khuếch tán ra bốn phía.
Bị ảnh hưởng bởi dòng năng lượng này, cơ thể Ma Linh bất giác run lên, những luồng hắc khí lượn lờ bên ngoài cơ thể hắn cũng vội thu vào trong người.
Loảng xoảng…
Tiếng xiềng xích trong không trung lại càng thêm vang dội, trong bóng tối, dường như nó ẩn chứa một loại năng lượng thần kỳ khiến tên Ma Linh vô cùng sợ hãi.
Trong nháy mắt, sợi xiềng xích đó đã hoàn toàn triển khai, dài không đầy ba thước, trên đỉnh có một cái vòng, hình dáng đơn giản, trông có phần giống một sợi xích chó.
Tỏa Ma Liên!
Bí bảo mà Dương Khai thu được từ đáy Khốn Long Giản, vẫn luôn được ôn dưỡng bằng Chân Dương Nguyên Khí trong đan điền cho đến tận bây giờ. Nó trước giờ chưa từng có tác dụng gì, nhưng lần này lại chủ động có phản ứng.
Nếu không có Tỏa Ma Liên, Dương Khai cũng sẽ không tùy tiện chạy đến đây.
Tỏa Ma Liên là bí bảo mà tổ sư của Lăng Tiêu Các để lại, nó có thể khóa chặt toàn thân ma khí của con ma đầu dưới đáy Khốn Long Giản, chưa hẳn là không khóa nổi con Ma Linh này.
Sau khi Tỏa Ma Liên hoàn toàn hiện ra, tên Ma Linh vốn không coi Dương Khai ra gì cuối cùng cũng phải hoảng sợ. Sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi hẳn, thất thanh nói:
- Thuần dương chí bảo, ma khí khắc tinh!
Vừa nói, bàn tay to lớn đang nắm trường giáo liền dùng sức rút mạnh ra, bất chấp vết thương của mình mà hung hăng ném cây giáo đó về phía Tỏa Ma Liên.
Tiếng xé gió chói tai vang lên, cây trường giáo trong phút chốc gần như đã phá vỡ sự ngăn chặn của không gian, xuất hiện một cách kỳ lạ trước mặt Tỏa Ma Liên.
Nhưng một kích đủ sức hủy thiên diệt địa này lại đánh vào khoảng không.
Tỏa Ma Liên đột nhiên lóe lên kim quang rực rỡ, cây trường giáo không bị ngăn cản mà xuyên qua nó. Ngay sau đó, kim quang chợt lóe lên, Tỏa Ma Liên đã xuất hiện trên cổ của tên Ma Linh, vừa vặn siết chặt lấy.
Tiếng xèo xèo truyền ra, tên Ma Linh tựa như bị dội nước sôi, trên người không ngừng bốc lên khói trắng, ma khí đen kịt bên ngoài cũng nhanh chóng bị trấn áp vào trong cơ thể.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân hình khổng lồ của Ma Linh mạnh mẽ giãy giụa, hai tay giữ chặt Tỏa Ma Liên, muốn kéo nó ra nhưng dù dùng sức thế nào cũng không làm nó lay động mảy may, ngược lại còn khiến hai tay bị đốt đến khói trắng cuồn cuộn, kêu thảm không ngừng.
Tỏa Ma Liên lúc sáng lúc tối, lập lòe bất định.
Ma khí đen kịt trên người Ma Linh lúc hiện lúc ẩn.
Hai bên rõ ràng là đang liều mạng giao đấu.
Dương Khai mặt trầm như nước, mau chóng lùi lại phía sau, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Hắn không ngờ con Ma Linh này lại có thể nói chuyện.
Quá trình Ma Linh hình thành, hắn đã tận mắt chứng kiến, chính là lấy bản nguyên trong con suối Tà Linh làm trung tâm, hội tụ nước suối và tinh hoa của mấy trăm con Tà Linh mà thành.
Một Ma Linh được hình thành như vậy, lẽ ra không thể có bất kỳ nhận thức gì mới đúng, tư tưởng của nó phải là một mảnh trống rỗng, chỉ có bản năng.
Nhưng nó vừa nhìn đã nhận ra Tỏa Ma Liên là khắc tinh của ma khí, điều này có chút không bình thường.
Ánh mắt Dương Khai lóe lên, cũng không biết phải lý giải thế nào về những gì đang diễn ra trước mắt mình.
Trận đấu giữa Ma Linh và Tỏa Ma Liên diễn ra không lâu, cùng lắm chỉ bằng thời gian một nén nhang, hai bên đã phân thắng bại.
Tỏa Ma Liên đã trấn áp hoàn toàn ma khí của Ma Linh, còn Ma Linh cũng không dám phản kháng giãy dụa nữa, mặc cho cơ thể bốc lên sương trắng, khoanh chân ngồi trên đất, nhe răng cười gằn nhìn Dương Khai.
Không hề có một chút kinh hoàng và sợ hãi khi đối mặt với cái chết, ngược lại nó còn đầy hứng thú, cặp mắt hiện ra tia sáng kỳ dị.
- Tiểu tử, ta chính là Ma Tướng Mông Qua, ngươi dám làm tổn thương một luồng phân thần của ta, bản tọa nhớ kỹ mặt ngươi rồi. Sau này có cơ hội, bản tọa sẽ đích thân bắt lấy ngươi, khiến ngươi sống không được, chết cũng không xong! Ha ha ha ha