Thái Phòng Sơn là một dãy núi hùng vĩ chạy dài từ bắc chí nam. Dãy núi này tuy không quá rộng lớn nhưng cũng chẳng hề nhỏ hẹp.
Vốn dĩ nơi đây là một chốn yên tĩnh thanh bình, cây cối um tùm, chim hót hoa nở. Thế nhưng giờ đây, cả dãy núi đã biến thành một chiến trường khốc liệt.
Phía nam dãy núi là nơi thế lực Thương Vân Tà Địa hội tụ, còn phía bắc là nơi tập kết của các thế lực đang vây quét chúng.
Hai phe đối đầu nhau qua dãy núi, biến nơi này thành chiến trường đẫm máu. Sau mấy tháng giao tranh, Thái Phòng Sơn đã bị tàn phá nặng nề, khắp nơi đều là dấu vết của đầu rơi máu chảy, không biết đã có bao nhiêu võ giả phải vùi thây nơi này.
Tình hình giằng co như thế này đã trở nên quá đỗi quen thuộc ở nhiều nơi khác.
Thái Phòng Sơn cũng chỉ là một điểm nóng trên toàn bộ chiến tuyến mà thôi!
Sau khi rời khỏi Thương Vân Tà Địa, hai tỷ muội Hồ gia một mạch chạy tới đây, bởi vì đám người Huyết Chiến Bang của họ được phái đến tác chiến tại nơi này.
Ban đầu họ cũng ở đây, nhưng vì bị cao thủ truy sát nên không thể quay về, đành phải lẩn trốn vào Thương Vân Tà Địa.
Trên đường đi, Dương Khai cũng thu thập được không ít thông tin hữu dụng từ hai người họ.
Chiến sự ở Thái Phòng Sơn không quá khốc liệt, cho nên cao thủ hội tụ ở đây cũng không nhiều. Ngoài Huyết Chiến Bang, còn có người của Phong Vũ Lâu. Bên cạnh đó, một vài tinh anh của các thế lực nhị đẳng khác đều quy về dưới sự điều phối của một thế gia nhất đẳng.
Hướng gia chính là thế gia đó!
Vì người ở đây đến từ khắp nơi, đa số đều xuất thân từ thế lực nhị đẳng, tam đẳng, nên một thế gia nhất đẳng như Hướng gia nghiễm nhiên có quyền lãnh đạo tuyệt đối.
Dù có người không phục, cũng đành phải nghe theo mệnh lệnh của Hướng gia. Dù sao thì nội tình của người ta cũng hùng hậu hơn.
Dưới chân Thái Phòng Sơn, tại một nơi dễ phòng thủ khó tấn công, người ta đã dựng lên rất nhiều nơi ở đơn sơ. Đây chính là nơi các võ giả tham gia vây quét Thương Vân Tà Địa nghỉ ngơi.
Một ngày nọ, một nam hai nữ phong trần mệt mỏi từ ngoài đi vào.
Ba người còn chưa đến gần đã bị vài kẻ y phục sặc sỡ chặn lại, lớn tiếng tra hỏi thân phận.
Thấy tu vi của ba người Dương Khai không cao, đám người này cũng chẳng coi ra gì, việc chặn lại tra hỏi cũng chỉ là làm cho có lệ.
Chẳng qua, ánh mắt của chúng lại không ngừng liếc ngang liếc dọc trên thân hình mỹ miều của tỷ muội Hồ gia. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt lấm lem của hai nàng, chúng lập tức mất hết hứng thú, trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét.
Dương Khai thần sắc lãnh đạm, không nói một lời.
Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi vội vàng lau lớp ngụy trang trên mặt, để lộ ra dung mạo thật.
Sau một hồi lau chùi, tuy gương mặt vẫn còn vài vết đen nhưng dù sao cũng đã mang lại phong thái của mỹ nhân.
Những kẻ cản đường sững sờ nhìn một lúc, rồi một tên đột nhiên lên tiếng:
- Hai vị là tiểu thư Hồ gia của Huyết Chiến Bang?
- Phải! – Hồ Kiều Nhi thản nhiên đáp.
- Thì ra là hai vị! – Tên cầm đầu lộ vẻ vui mừng, hưng phấn nói: - Hai vị cô nương không có chuyện gì là tốt quá rồi, mời vào trong, mời vào.
Nói rồi, hắn vội tránh đường, thần sắc trở nên khiêm tốn:
- Tại hạ cũng chỉ làm theo lệ thôi, hai vị cô nương xin đừng để tâm.
Hồ Kiều Nhi chau mày, thần sắc có chút lạnh nhạt, dẫn Hồ Mị Nhi và Dương Khai định đi thẳng vào.
Mấy tên kia lại nghi hoặc đánh giá Dương Khai. Tên cầm đầu cẩn thận hỏi:
- Xin hỏi hai vị cô nương, vị này là…
- Bằng hữu của ta.
- Ồ, đã là bằng hữu của cô nương thì không có vấn đề gì. – Tên đó mỉm cười, cũng không hỏi thêm, phóng khoáng cho qua.
Đợi ba người đi vào trong, khuất bóng, thần sắc tên cầm đầu mới trở nên ngưng trọng, dặn dò:
- Đi bẩm báo với công tử, nói là tỷ muội Hồ gia đã bình an trở về. Mau lên!
- Vâng! – Một tên tuân lệnh, lập tức phóng đi.
Dương Khai đi theo sau tỷ muội Hồ gia, xuyên qua khu vực này. Không lâu sau liền tới nơi sâu nhất.
- Ở bên đó! – Hồ Mị Nhi đột nhiên vui mừng reo lên, ngón tay chỉ về một hướng.
Nhìn theo hướng nàng chỉ, Dương Khai thấy một đám người đang tụ tập, không biết đang bàn tán chuyện gì.
- Là Nhạc thúc! – Hồ Kiều Nhi cũng nở nụ cười, vội vã bước tới.
Đám người bên đó phát hiện có người đến, tất cả đều quay lại nhìn.
Ngay sau đó, một lão giả khoảng năm sáu mươi tuổi mắt hoe đỏ, run rẩy đứng dậy, kinh ngạc nhìn hai tỷ muội Hồ gia, trong đôi mắt già nua tràn ngập niềm vui mừng khôn xiết.
Đó là Quản Trì Nhạc, một vị cường giả Thần Du Cảnh tứ tầng của Huyết Chiến Bang. Năm đó, trong trận đại chiến với Mộng Vô Nhai, lão cũng tham gia.
Nhưng không giống Long Tại Thiên, Quản Trì Nhạc vô cùng trung thành với Huyết Chiến Bang và Hồ gia, cũng là người đã chứng kiến tỷ muội Hồ gia trưởng thành. Vì vậy, ở Huyết Chiến Bang, quan hệ giữa lão và hai tỷ muội rất tốt.
- Là hai vị tiểu thư sao? – Quản Trì Nhạc ngập ngừng hỏi.
- Là chúng ta, Nhạc thúc! – Khuôn mặt Hồ Kiều Nhi tươi cười rạng rỡ.
- Hai tiểu thư quả thật đã bình an trở về! – Quản Trì Nhạc bất chợt rưng rưng nước mắt.
Đám người bên cạnh lão cũng đều kinh ngạc mừng rỡ nhìn về phía hai tỷ muội. Hai người đã mất tích hai ba tháng nay. Gần đây có người thấy họ bị truy sát ở Thái Phòng Sơn, vốn tưởng rằng họ khó thoát khỏi độc thủ, không ngờ hai tháng sau lại bình an vô sự quay về.
Những người tụ tập ở đây rõ ràng có mối liên hệ chặt chẽ với nhau. Thấy tỷ muội Hồ gia trở về, ai nấy đều vui mừng.
Đám người này không đông, chỉ có mười mấy người, nhưng Dương Khai liếc mắt một vòng, lại toàn là người quen!
Có người của Huyết Chiến Bang, có đệ tử của Phong Vũ Lâu!
Hơn nữa, Dương Khai còn thấy cả Phương Tử Kỳ trong số đó!
Tên trọng nam khinh nữ này không ngờ cũng bị điều đến đây tác chiến.
Đệ tử hai phái vốn cùng xuất thân từ một nơi, lại đều bị ép tham gia chiến sự lần này, nên việc họ thân thiết tụ tập lại với nhau cũng không có gì lạ.
- Về là tốt rồi, về là tốt rồi. Bang chủ có thể yên tâm rồi. – Quản Trì Nhạc vô cùng vui mừng, liên tục gật đầu. Sau đó, lão liếc mắt về phía Dương Khai, không khỏi chau mày, nghi hoặc hỏi: - Vị tiểu ca này, hình như ta đã gặp ở đâu rồi thì phải?
Tỷ muội Hồ gia bỗng không biết nên giải thích thế nào.
Nếu chỉ có những người ở đây biết thân phận của Dương Khai thì không sao. Nhưng quan trọng là gần đây còn có võ giả của các thế lực khác thường xuyên lui tới. Lỡ như họ biết Dương Khai đến từ Lăng Tiêu Các, chuyện sẽ trở nên rắc rối.
Phương Tử Kỳ liếc nhìn Dương Khai đầy thâm ý, vội bước lên trước, ho khẽ một tiếng rồi nở một nụ cười kỳ quái, ôm quyền nói:
- Phong Vũ Lâu, Phương Tử Kỳ. Bằng hữu đây trông rất giống một vị cố nhân mà ta từng quen biết. Xin hỏi đại danh của bằng hữu?
- Dương Khai! – Dương Khai thầm buồn cười trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh.
- Thì ra là Dương huynh, hạnh ngộ, hạnh ngộ. Bằng hữu không những có tướng mạo giống một vị cố nhân của ta, mà cái tên cũng giống hệt. Ha ha, các ngươi nói có phải không! – Phương Tử Kỳ vỗ mạnh lên vai một vị sư đệ đứng bên cạnh.
- Phải, phải… – Vẻ mặt tên sư đệ kia đầy bất đắc dĩ, vội vàng gật đầu.
Còn làm ra vẻ thần bí như vậy nữa.
Những người khác cũng nhanh chóng hiểu ý của Phương Tử Kỳ, thần sắc ai nấy đều trở nên cổ quái.
Quản Trì Nhạc là người từng trải, sau khi nghe tên Dương Khai cũng lập tức hiểu ra, thầm nghĩ chẳng trách lại trông quen mắt. Thì ra là hắn!
Một đám người ngầm hiểu ý nhau, nhưng không ai nói ra.
Cảnh tượng vui vẻ, hòa hợp. Nhưng Dương Khai lại nhạy bén nhận ra, trong nụ cười và sự an ủi của vị cao thủ Thần Du Cảnh của Huyết Chiến Bang này ẩn chứa một nỗi lo lắng.
Đang nói chuyện, thần sắc Phương Tử Kỳ chợt lạnh đi, ánh mắt lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch, nói:
- Hướng Sở tới rồi.
Trong lúc nói, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm hai tỷ muội Hồ gia.
Đám người bỗng nhiên im bặt. Sắc mặt Quản Trì Nhạc trở nên ngưng trọng, lộ vẻ không vui.
Dương Khai quay đầu nhìn thì thấy cách đó không xa, một vị công tử phong thái tuấn lãng, y phục lộng lẫy, đang cùng hai cao thủ Thần Du Cảnh sải bước về phía này.
Y phục của y vô cùng chỉnh tề, khuôn mặt nở nụ cười như gió xuân. Dáng vẻ lại nghiêm túc, có thể nói là ngọc thụ lâm phong, tiêu sái hào phóng.
Nhìn dáng vẻ của y, cũng chỉ khoảng hai sáu, hai bảy tuổi.
Hướng Sở!
Công tử của Hướng gia, một thế gia nhất đẳng. Thân phận và địa vị của Hướng Sở đương nhiên không thấp, cũng ngang hàng với Bạch Vân Phong, Đổng Khinh Hàn, đều thuộc lớp nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất.
Trong một tháng qua, Dương Khai đã nghe hai tỷ muội Hồ gia nhắc đến cái tên Hướng Sở mấy lần. Nhưng mỗi lần nhắc tới người này, hai tỷ muội lại vội vàng lảng tránh, không muốn nói nhiều.
Bây giờ nhìn thấy y, lại thấy ánh mắt của y lúc này, cuối cùng Dương Khai cũng hiểu tại sao hai tỷ muội Hồ gia lại không thích nhắc đến y.
Không chỉ tỷ muội Hồ gia, mà tất cả người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu đều không ưa gì cái tên ra vẻ đạo mạo này.
Chỉ có điều, Hướng Sở vẫn tươi cười ôn hòa, từ xa đi tới.
Đến gần, y dừng lại, trong mắt ánh lên niềm vui mừng, dịu dàng nói:
- Kiều Nhi, Mị Nhi, đường xa trở về, vất vả cho hai nàng rồi.
Quản Trì Nhạc nheo đôi mắt già nua, nhìn chằm chằm vào hai vị Thần Du Cảnh phía sau Hướng Sở.
Hồ Kiều Nhi chau mày, thần sắc bình thản, nói:
- Hướng công tử, cái tên Hồ Kiều Nhi không phải để ngài gọi một cách tùy tiện như vậy, ta nghĩ mình không cần phải nhắc lại lần nữa chứ?
Thần sắc Hướng Sở sững lại, dường như nghĩ tới điều gì, cười khan một tiếng, ôm quyền nói:
- Hai vị cô nương thứ lỗi, xa cách đã lâu, nhất thời tâm trạng kích động, có phần thất thố.
- Hy vọng không có lần sau! – Hồ Kiều Nhi hừ nhẹ một tiếng.
- Nhất định, nhất định, bảo đảm sẽ không có lần sau. – Hướng Sở liên tục gật đầu, rồi lại thở dài một tiếng, chau mày khổ sở, nói: - Nhưng tại hạ muốn xin lỗi hai vị cô nương.
- Hử? – Đôi chân mày Hồ Kiều Nhi khẽ nhíu lại, thản nhiên nhìn y.
Hướng Sở cười gượng, nói:
- Lần tác chiến đó, hai vị cô nương bị vây khốn, đáng lẽ tại hạ nên đi cứu viện, nhưng tài nghệ không tinh, thực lực thấp kém, đành phải trơ mắt nhìn hai vị bị tặc nhân truy sát. Hai vị đi đã ba tháng, tại hạ ngày đêm thương nhớ, lòng đau như cắt, đêm không thể an giấc, chỉ hận không thể mọc cánh bay đến bên cạnh để bảo vệ hai vị.
Nói rồi, y bỗng cười, rạng rỡ vô cùng:
- Cũng may, hai vị cát nhân thiên tướng, cuối cùng hôm nay cũng đã trở về, tại hạ cũng an lòng rồi.
Nụ cười này của y chân thành vô cùng, khuôn mặt lộ ra vẻ rạng rỡ như đã xua tan hết mây mù.
Chỉ có điều, tỷ muội Hồ gia vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ.
Hướng Sở không để tâm, ôm quyền nói:
- Hai vị đường xa trở về, chắc hẳn đã mệt nhọc, hay là nghỉ ngơi sớm một chút, hôm sau chúng ta lại nói chuyện. Nếu hai vị cần gì, cứ nói với tại hạ, chỉ cần có thể thỏa mãn, tại hạ nhất định sẽ không chối từ!
Nói xong, y mỉm cười, thong dong rời đi.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe