Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 372: CHƯƠNG 372: HẮN LẠI KHÔNG CẮN NGƯƠI

Ngày hôm sau, đoàn người chuẩn bị xuất phát.

Lăng Tiêu Các không một ai đến tiễn! Giải Hồng Trần càng cảm thấy không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mắt Dương Khai, chỉ trầm mặc chủ trì việc trùng kiến tông môn.

Đến lúc này, Dương Khai mới hiểu hôm qua Thu Ức Mộng nói muốn mượn hào quang của hắn có nghĩa gì.

Ngân Huyết Kim Vũ Ưng bay lượn trên bầu trời, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều cưỡi Đạp Vân Câu, thần sắc quái dị nhìn Dương Khai, khóe miệng mỉm cười, dường như đang mong đợi điều gì.

Dương Khai nhíu mày nhìn, lập tức có chút buồn bực.

Đám người bọn họ chỉ có ba con Đạp Vân Câu, hai vị huyết thị mỗi người cưỡi một con, Dương Khai cũng cưỡi một con, Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn không có tọa kỵ.

Đường Vũ Tiên có thể mang theo một người, còn người kia thì sao?

Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn đều là thiếu nữ. Đoạn đường này đi về Trung Đô, đường xá xa xôi, trên đường ít nhiều sẽ có xóc nảy, bất kể trong các nàng ai cưỡi cùng với Dương Khai thì không tránh khỏi va chạm thân thể.

– Ta và Tiểu Mạn, ngươi tự chọn một đi.

Thu Ức Mộng không hề bận tâm, mắt đẹp nhìn chằm chằm Dương Khai mỉm cười nói.

Nàng cười thản nhiên, ánh mắt mỉm cười, thậm chí có chút mờ ám, khiến người ta nhìn không khỏi miên man suy nghĩ.

Lạc Tiểu Mạn cũng nhận ra tình cảnh hiện tại, không khỏi đỏ mặt.

Dương Khai bĩu môi, nói:

– Vũ Tiên dẫn theo một người, Đồ Phong dẫn theo một người, một mình ta cưỡi một con.

Nụ cười trên mặt Thu Ức Mộng vội thu lại, kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như không nghĩ hắn sẽ từ chối cơ hội tốt để gần gũi mỹ nhân như vậy.

Ngay cả hai vị huyết thị cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

Đồ Phong cười ha ha một tiếng:

– Ta cũng không để ý, chỉ sợ hai vị tiểu thư không chịu.

Thu Ức Mộng không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn y, Đồ Phong lập tức im tiếng, cười gượng không ngừng.

– Như vậy, ta có ý này.

Thu Ức Mộng đảo mắt, vui vẻ nói.

– Cái gì?

– Ngươi và Đồ Phong cùng cưỡi một con, như vậy ta có thể cùng Tiểu Mạn cưỡi một con.

– Ngươi nằm mơ!

Dương Khai quyết đoán cự tuyệt, đùa à, bảo hắn cùng Đồ Phong cưỡi chung một con Đạp Vân Câu. Hắn lại không cắn ngươi, làm sao có thể ra thể thống gì!

Thu Ức Mộng dường như biết hắn sẽ nói như vậy, lại đảo mắt, nói:

– Vậy ngươi cùng Đường tỷ tỷ!

Đường Vũ Tiên đang xem trò vui, nghe vậy khuôn mặt xinh đẹp liền sầm xuống, vô cùng xấu hổ. Tuy Dương Khai là công tử Dương gia, nàng là huyết thị của Dương gia, nếu Dương Khai muốn cùng nàng cưỡi Đạp Vân Câu, nàng cũng sẽ không từ chối, nhưng việc này có chút kỳ lạ.

Nàng vừa lo lắng vừa đề phòng, sợ Dương Khai sẽ đồng ý.

– Không được!

Dương Khai nhíu mày, đột nhiên cảm thấy sự tình có chút khó giải quyết.

– Như này cũng không được, như kia cũng không được, ngươi muốn sao?

Thu Ức Mộng cũng không nóng nảy, chỉ cười, trong ánh mắt lóe lên một tia tinh quái, rõ ràng hôm qua nàng cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi.

Dương Khai trầm mặc hồi lâu, vẫn không nghĩ ra cách nào vẹn toàn.

– Ngươi là nam nhân sao, mau nghĩ cách đi! Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng đây mãi sao?

Thu Ức Mộng thúc giục nói.

Dương Khai cắn chặt răng, trực tiếp trở mình lên Đạp Vân Câu, chìa tay xuống.

Sắc mặt Thu Ức Mộng vui vẻ, đang muốn thuận thế lên, Dương Khai lại nói:

– Lạc Tiểu Mạn ngươi lên!

Sắc mặt Đại tiểu thư Thu gia liền thay đổi, ngạc nhiên nhìn chăm chú vào Dương Khai, trong đôi mắt hiện lên một tia ngượng ngùng và xấu hổ, trong lòng hận không thể băm vằm Dương Khai thành trăm ngàn mảnh.

Ngược lại là Lạc Tiểu Mạn, như chú thỏ con bị giật mình, liên tục lùi về sau, vội vàng xua tay:

– Không, không, không cần!

Cũng không biết vì lý do gì, trong lòng nàng e dè Dương Khai.

– Đi!

Vẻ mặt Dương Khai có chút mất kiên nhẫn, thu tay về, hét lớn một tiếng với Đồ Phong và Đường Vũ Tiên, lập tức thúc ngựa phi nhanh.

– Này…

Thu Ức Mộng vội vàng kéo lấy chân hắn, nổi giận nói:

– Ngươi sao lại vô tình vô nghĩa đến vậy?

– Cái gì vô tình vô nghĩa, Trung Đô không phải các ngươi không biết đường. Nếu mà không muốn tự đi thì thuê một cỗ xe ngựa không được sao?

Dương Khai thật sự không muốn giằng co cùng các nàng.

Thu Ức Mộng oán hận trừng mắt nhìn hắn, phát hiện hắn không hề nói đùa chút nào, thật lâu mới nói:

– Tiểu Mạn đi lên!

– Ta… Ta… Ta sợ!

Lạc Tiểu Mạn sắp khóc đến nơi.

– Sợ cái gì, hắn có cắn ngươi đâu.

Thu Ức Mộng không nói gì, kéo tay Lạc Tiểu Mạn, để nàng ngồi sau Dương Khai giữa tiếng thét kinh hãi của nàng, rồi khẽ nhún một cái, bay lên Đạp Vân Câu của Đường Vũ Tiên.

– Ôm chặt.

Dương Khai dặn dò một tiếng, sau đó thúc mạnh Đạp Vân Câu, phi nhanh như tia chớp.

Lạc Tiểu Mạn chân tay luống cuống, lo lắng nắm chặt áo Dương Khai, khuôn mặt xinh đẹp bỗng chốc trắng bệch.

Suốt đường không nói gì.

Thu Ức Mộng dường như rất tức giận, suốt đường đi, lúc tạm nghỉ cũng không tìm Dương Khai nói chuyện. Còn Lạc Tiểu Mạn sau một ngày lo lắng, chậm rãi thả lỏng.

Đường xá xa xôi, lúc xóc nảy, Dương Khai thỉnh thoảng có thể cảm nhận được hai khối mềm mại cực lớn chạm vào, cảm giác đàn hồi kinh người, khiến hắn cảm thấy may mắn bởi quyết định của chính mình.

Lạc Tiểu Mạn cô nương này, quả nhiên có vóc dáng đầy đặn, phong thái kinh người!

Nếu là mang theo Thu Ức Mộng, sợ là không được trải nghiệm như vậy.

Phát hiện này, khiến hành trình trở về Trung Đô không còn buồn tẻ chút nào.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng có thể cảm thấy không khí kỳ lạ trong đoàn, tất nhiên là không dám nói nhiều, cho nên suốt đường đi, bầu không khí tương đối trầm mặc, chỉ có gió gào thét bên tai, căn bản không nghe rõ tiếng người nói chuyện.

Dọc đường đi, thiên hạ đều biết việc Dương gia triệu tập các công tử dòng chính, tin tức về đoạt đích chi chiến cũng dần dần truyền ra.

Trước đó không lâu nổ ra đại chiến chính tà, bây giờ Dương gia lại sắp khai triển đoạt đích chi chiến. Trong năm này, cả Đại Hán nhất định sẽ không yên bình.

Đoạt đích chi chiến, cũng hấp dẫn hàng nghìn hàng vạn người quan tâm.

Dương gia đoạt đích chi chiến, tuy chỉ là lựa chọn gia chủ kế tiếp của thế gia đứng đầu, nhưng mỗi lần đều liên lụy rộng khắp, sức ảnh hưởng không gì sánh bằng, các đại thế lực khắp thiên hạ gần như đều sẽ tham gia.

Trong số thế lực tham gia, một mặt là khiến người trẻ tuổi của gia tộc mình ra ngoài, chiêm ngưỡng phong thái và nội tình của các công tử thế gia đứng đầu, đồng thời tôi luyện bản thân.

Mặt khác, cũng là mượn cơ hội này, giao hảo với Bát Đại Thế Gia Trung Đô.

Nếu chọn đúng người, sau này đương nhiên là vô vàn ưu đãi.

Trừ những thế lực lớn này ra, còn có nhiều võ giả độc hành, cũng tới Trung Đô tìm kiếm cơ hội để vươn lên.

Đây là cơ hội ngàn năm có một, cũng là thịnh hội vạn người mong đợi. Có người dựa vào cơ hội này, cá chép hóa rồng, có người bị truy sát tận diệt, gia đình tan nát.

Lợi hại đều có cả, toàn bộ đoạt đích chi chiến chính là một cuộc chiến đánh cược tính mạng và tương lai.

Trận chiến này hoàn toàn xoay quanh các công tử trẻ tuổi của Dương gia.

……

Năm ngày sau.

Đoàn người đã đến nơi ngàn dặm xa xôi, nhưng vẫn còn cách Trung Đô một đoạn.

Ba con Đạp Vân Câu dừng lại, Thu Ức Mộng ngắm nhìn xa xa, một lát sau nói:

– Nơi đó là địa phận Lã gia, ta muốn qua đó một chuyến, mượn thêm hai con Đạp Vân Câu.

Nói xong, quay đầu nhìn Dương Khai nói:

– Các ngươi có muốn ghé qua đó nghỉ ngơi một chút không?

Dương Khai nhíu nhíu mày, đúng lúc định cự tuyệt, Đường Vũ Tiên lại nói:

– Nếu đã đến đây, vậy liền ghé qua đó một chuyến đi, dù sao cũng không chậm trễ bao lâu.

Dương Khai hoài nghi liếc nhìn nàng, không biết vì sao nàng lại thay mình quyết định.

Đường Vũ Tiên cười khẽ, nói:

– Dường như Lã gia và Thu gia có chút quan hệ thân thiết?

Thu Ức Mộng gật gật đầu:

– Ừ, xem như quan hệ họ hàng. Tuy nhiên Bát Đại Thế Gia Trung Đô, có gia tộc nào lại không có chút quan hệ với thế lực bên ngoài? Nếu tính ra, thiên hạ này đều là người một nhà cả. Chỉ có điều quan hệ giữa Lã gia và Thu gia quả thật thân mật, mấy năm nay cũng thường xuyên lui tới.

Đường Vũ Tiên nói:

– Lã gia cũng coi như là nhất đẳng thế gia, Tiểu công tử ghé thăm cũng không tính là hạ thấp thân phận.

Lời nói của nàng ẩn chứa thâm ý, Dương Khai lập tức hiểu rõ. Đường Vũ Tiên là muốn để mình nhân cơ hội lôi kéo Lã gia, xem có thể tăng thêm chút trợ lực cho đoạt đích chi chiến hay không.

Cho dù lôi kéo không được, cũng làm quen.

Bây giờ tuy Dương Khai mang thân phận công tử Dương gia, nhưng nói cho cùng vẫn chưa có gì trong tay. Công tử Dương gia không có nội tình thì dù cho thực lực có mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ là hổ giấy mà thôi.

Sau khi biết tính toán của nàng, Dương Khai cũng không cự tuyệt nữa, gật đầu nói:

– Cũng tốt, nơi này nói như thế nào cũng là đất của người ta, không ghé thăm một chút cũng thật thất lễ.

Thu Ức Mộng hừ nhẹ một tiếng, khinh miệt Dương Khai nghĩ một đằng nói một nẻo, được lợi còn ra vẻ.

Lã gia vốn dĩ không phải nhất đẳng thế gia, nhưng mười năm trở lại đây, do thường xuyên lui tới với Thu gia. Sau khi được Thu gia quan tâm và chỉ điểm, thế lực gia tộc cũng dần trở nên cường thịnh, thậm chí còn xuất hiện một vị cao thủ Thần Du Chi Thượng, nhờ đó mới được tấn thăng.

Đây cũng là chuyện của mấy năm gần đây.

Tính ra thì trong các thế lực nhất đẳng, Lã gia cũng không quá mạnh mẽ.

Sau khi tấn thăng lên thế lực nhất đẳng, các thế lực nhị tam lưu gần đó cũng đành phải cúi đầu xưng thần. Đương nhiên Lã gia cũng hùng bá một phương.

Lã Lương là Gia chủ Lã gia, thực lực không phải mạnh nhất, chỉ là Thần Du Cảnh tầng bảy. Nhưng thân là gia chủ, thực lực không phải là thứ quan trọng nhất. Mối quan hệ và khả năng quản lý của y mới là nguyên nhân lớn nhất để Lã gia phát triển không ngừng.

Cũng chính vì những năm gần đây vui vẻ thăm hỏi, thỉnh thoảng lui tới Thu gia, cho nên mới có thể bám vào cây đại thụ Thu gia này.

Lúc đoàn người tới đây, vài vị thủ vệ lập tức nhận ra thân phận của những người đến đây bất phàm, vội vàng lên trước cung kính hỏi.

Họ thủ vệ đại môn của Lã gia, đương nhiên có chút nhãn quan. Loại yêu thú như Đạp Vân Câu từ trước tới nay chỉ có các thế lực nhất đẳng mới có thể nuôi dưỡng, đủ để chứng minh sự tôn quý của đoàn người.

Thu Ức Mộng báo thân phận và danh tính của mình, mọi người lập tức được đón vào, còn có người vội vàng chạy vào trong, đại khái là đi thông báo với các tiền bối của Lã gia.

Đây là một trang viên với nhiều lầu các. Trong trang viên tiểu kiều lưu thủy, đình đài lầu tạ, có đủ các loại hoa cỏ, khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy tươi mới.

Những lầu các kia cũng không cao lớn, nhưng tinh xảo, toát lên một vẻ thi tình họa ý.

Thu Ức Mộng đi đầu, Lạc Tiểu Mạn sánh bước cùng nàng. Dương Khai đi phía sau, cuối cùng là hai vị huyết thị.

Vừa đi vừa ngắm nhìn, Dương Khai cũng cảm thấy hứng thú với trang viên này.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!