Cuộc chiến đoạt đích của Dương gia sắp sửa diễn ra, những vị công tử ấy khẳng định đều sẽ ra sức lôi kéo thế lực, tập hợp vây cánh để trợ giúp mình giành thắng lợi.
Lần này, Thu Ức Mộng đưa Dương Khai đến Lã gia. Dù nàng chưa nói rõ, nhưng Lã Lương cũng là người nghe cung biết ý, hiểu rằng đây không chừng lại là một cơ hội.
Hai mươi năm trước, Lã gia suy tàn, gia nghiệp chỉ còn ba phần đất cắm dùi, đương nhiên không có tư cách tham dự vào cuộc chiến đoạt đích.
Nhưng hiện giờ, Lã gia cũng xem như đã vực dậy, trở thành một hào môn nhất đẳng.
Người đi lên chỗ cao, nước chảy xuôi dòng, Lã gia sao có thể không muốn tiến thêm một bước?
Đã nương tựa vào đại thụ Thu gia, nếu lại có thể tạo dựng quan hệ tốt với Dương gia, Lã gia ngày sau nhất định sẽ hưng thịnh.
Chỉ có điều... nương nhờ Dương gia cũng không phải chuyện đơn giản như vậy.
Dương gia là thế gia đứng đầu Trung Đô, mỗi một lần thay đổi gia chủ đều sẽ khiến thế cục rung chuyển dữ dội. Lã Lương tuy có lòng tham dự vào cuộc chiến đoạt đích lần này, nhưng lại không biết Dương Khai có đủ tư cách và thực lực để tranh đoạt hay không.
Nếu đặt cược Lã gia vào Dương Khai, vạn nhất hắn bại trận trong cuộc chiến đoạt đích, chẳng phải mấy chục năm cố gắng của Lã gia sẽ đổ sông đổ biển hay sao?
Lã Lương không thể không cẩn trọng, các cao tầng Lã gia cũng không thể không cảnh giác cao độ.
Hậu quả của việc chọn sai phe không phải là chuyện đùa! Điều này liên quan đến tương lai của cả một thế gia.
Đề tài được mọi người cố ý vô tình dẫn dắt, dần dần chuyển sang cuộc chiến đoạt đích. Mọi người vừa ôn lại chuyện cũ của hai mươi năm trước, vừa âm thầm quan sát phản ứng của Dương Khai.
Nhưng điều khiến họ thất vọng là Dương Khai dường như chẳng mấy hứng thú với những chuyện này, thần sắc bình thản, vừa thưởng thức mỹ vị giai hào, vừa lẳng lặng lắng nghe. Dù không tỏ ra hứng thú, nhưng hắn cũng chẳng hề lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Nhất thời, đám người Lã gia cũng không đoán được trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Dần dần, đề tài đã chuyển đến thế cục trước mắt.
Hiện giờ các công tử Dương gia vẫn chưa lộ diện, toàn bộ thiên hạ không một ai biết được những vị công tử sắp trở về kia rốt cuộc có nội tình ra sao.
Nhưng trước mắt đang có một vị công tử Dương gia bằng xương bằng thịt, Lã Lương đương nhiên có ý muốn dò xét mối quan hệ và lực lượng của Dương Khai.
Câu chuyện đang lúc cao trào, thời cơ đã đến, ngay khi Lã Lương chuẩn bị giả vờ tùy ý hỏi một câu, lại thấy Dương Khai vươn vai ngáp một cái.
Lã Lương không khỏi ngẩn ra, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
- Công tử mệt rồi sao?
Đường Vũ Tiên nhẹ giọng hỏi.
Dương Khai tùy ý đáp:
- Vẫn ổn.
Lã Lương sáng mắt lên, ha hả cười nói:
- Nếu Dương công tử đi đường mệt nhọc, vậy hôm nay đến đây thôi. Người đâu, đưa Dương công tử đi nghỉ ngơi!
Dương Khai cũng không khách khí, chậm rãi đứng dậy, ôm quyền với mọi người xung quanh:
- Nếu đã vậy, tại hạ xin cáo từ trước.
- Dương công tử khách sáo rồi!
Lã Lương khẽ cười.
Tiệc tàn người tan, đợi sau khi Dương Khai và hai vị Huyết Thị rời đi, đám người Lã gia mới mang thần sắc cổ quái, rơi vào trầm tư.
Bọn họ đều nghĩ Dương Khai đến Lã gia là muốn lôi kéo, Lã gia cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, bằng không vừa rồi trong bữa tiệc mọi người cũng sẽ không quan sát Dương Khai như vậy. Lã Lương thậm chí còn suy tính, nếu Dương Khai thiếu kiên nhẫn mà đi thẳng vào vấn đề, mình nên ứng đối thế nào để không làm tổn hại hòa khí và thể diện.
Dù sao, bây giờ y hoàn toàn không biết gì về Dương Khai, tự nhiên không thể tùy tiện trở thành trợ lực cho hắn được.
Nhưng không ngờ vị thiếu gia này lại chẳng hề nhắc tới, cũng không nói năng gì, cứ thế mà rời đi.
Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người.
- Gia chủ!
Một cao tầng Lã gia nhíu mày, thần sắc quái dị nói:
- Chắc không phải chỉ là tiện đường ghé qua thôi chứ?
- Chắc là không...
Lã Lương trầm tư một lát, chậm rãi lắc đầu:
- Hắn nhất định có ý lôi kéo chúng ta, tuy hắn biểu hiện rất hờ hững, nhưng ta có thể cảm nhận được.
- Vậy tại sao hắn không biểu hiện ra?
Người nọ hừ lạnh một tiếng:
- Chẳng lẽ là không có tự tin?
Không ít người cũng đồng tình gật đầu. Nếu không phải vì thiếu tự tin, sao lại không nói một lời nào? Tối thiểu cũng phải thể hiện ra thực lực và sức mạnh của mình chứ?
- Nếu đã như vậy, Lã gia chúng ta cũng không thể đặt hy vọng vào hắn, kẻo đến lúc lại mất cả chì lẫn chài.
Mọi người đều phụ họa, kỳ vọng đối với Dương Khai đã giảm đi không ít.
Lã Lương nhíu chặt mày, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ tinh anh, mỉm cười nói:
- Sao ta lại thấy hắn không phải không có tự tin, mà là đang xem xét Lã gia chúng ta thì đúng hơn?
- A?
Mọi người biến sắc:
- Hắn xem xét Lã gia chúng ta? Hắn có tư cách đó sao?
Cho dù hắn là công tử Dương gia, có thể tham gia cuộc chiến đoạt đích, nhưng hắn cũng chỉ là một thiếu gia mà thôi, dựa vào cái gì mà xem xét Lã gia ta?
Lã Lương khẽ cười một tiếng:
- Các ngươi có phải đã quên rồi không? Cuộc chiến đoạt đích, không chỉ chúng ta lựa chọn công tử Dương gia, mà họ cũng đang lựa chọn chúng ta. Đừng cho rằng chúng ta mang danh thế gia nhất đẳng thì có bao nhiêu vinh quang, đến mức các công tử phải đến lôi kéo, cầu xin sự giúp đỡ của chúng ta hay sao?
Mọi người thần sắc ngượng ngùng, cười hì hì.
Có người nói:
- Gia chủ nói khó nghe quá, chúng ta cũng đâu có ý đó?
- Đúng vậy, đúng vậy. Nếu đúng như gia chủ nói, chẳng phải tiểu tử kia quá mức càn rỡ, quá mức ngạo mạn rồi sao?
Lã gia dù sao cũng là thế gia nhất đẳng, ít nhiều cũng có thể cung cấp cho ngươi một chút trợ lực. Bất kể là nhân lực, vật tư hay các phương diện khác cũng không phải quá yếu. Có thể giúp ngươi đã là may mắn, còn xem xét cái gì nữa?
Lã Lương nghiêm mặt, trầm giọng nói:
- Nếu ta đoán không lầm, vị Dương công tử này… thật sự không đơn giản.
Mọi người ngẫm nghĩ một chút, sắc mặt đều có chút biến đổi.
Đến cả một thế gia nhất đẳng muốn trở thành trợ lực mà còn phải cân nhắc, chứng tỏ mạng lưới quan hệ của hắn rất rộng. Trong mắt hắn, thế lực của Lã gia có lẽ là có cũng được, không có cũng chẳng sao, cho nên hắn mới thản nhiên như vậy, tuyệt không có vẻ gì là cấp bách.
Nếu hắn vừa đến đã vội vàng lôi kéo Lã gia, đó mới là biểu hiện của sự thiếu tự tin.
Nghĩ thông suốt điểm này, Lã Lương càng cảm thấy suy đoán của mình là đúng.
Lập tức thấp giọng nói:
- Không biết vị thiếu gia kia sẽ ở lại Lã gia bao nhiêu ngày, nhưng bất kể thế nào, các ngươi gặp lại hắn cũng không được đề cập đến chuyện đoạt đích, cũng đừng biểu hiện ra bất cứ điều gì.
Trầm tư một lát, y gật đầu:
- Ta đi tìm Thu tiểu thư hỏi thăm tình hình xem sao.
Người là do nàng mang đến, chắc hẳn phải biết rõ chi tiết về vị thiếu gia kia.
Mọi người đều gật đầu. Trong đám người này, thực lực của Lã Lương không phải cao nhất, nhưng danh vọng chắc chắn là cao nhất. Mấy năm nay cũng là do y nắm quyền quản lý, Lã gia mới không ngừng phát triển như vậy, thủ đoạn và tài nhìn người của y đã quá rõ ràng.
…
Hậu viện Lã gia, trong một đại viện rộng rãi.
Dương Khai chắp hai tay sau lưng, như có điều suy nghĩ nhìn về một hướng.
Đang lúc xuất thần, Đường Vũ Tiên lại lên tiếng:
- Tiểu công tử, vừa rồi vì sao lại biểu hiện hờ hững như vậy? Người làm thế có thể sẽ khiến họ hiểu lầm đấy, chẳng lẽ người không muốn lôi kéo Lã gia về phe mình sao?
Dương Khai cười nhạt một tiếng: "Ta nói không muốn, ngươi tin không?"
Đường Vũ Tiên khẽ mím môi cười, chậm rãi lắc đầu.
Nếu thật sự không muốn, hắn cũng sẽ không tùy tiện theo Thu Ức Mộng đến nơi này. Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn đến đây là để mượn hai con Đạp Vân Câu, Dương Khai hoàn toàn có thể đi thẳng về Trung Đô.
Đã đến đây, vậy khẳng định là có ý đồ.
- Kỳ thật ta thật sự không muốn.
Dương Khai ha hả cười, chậm rãi lắc đầu:
- Tin hay không là tùy ngươi!
Đường Vũ Tiên lập tức ngạc nhiên, hồ nghi đánh giá Dương Khai. Nàng dường như muốn nhìn thấu lòng hắn, nhưng thần sắc Dương Khai lại thản nhiên, không có chút dấu hiệu nói dối nào.
Thần sắc Đồ Phong hơi động, kinh ngạc nhìn Dương Khai chằm chằm.
Cục diện hiện nay, lôi kéo càng nhiều trợ lực thì càng có lợi về sau. Trước mắt có một cơ hội rất tốt, chỉ cần Dương Khai thể hiện ra thủ đoạn và thực lực để Lã gia cam tâm tình nguyện, Lã gia tất nhiên sẽ nương tựa vào hắn.
Thế nhưng hắn lại không có ý định đó?
- Ta và Lã gia không có chút giao tình nào, nếu họ giúp ta, cũng chỉ xuất phát từ lợi ích. Loại quan hệ này, ta không thích!
Dương Khai nhẹ nhàng nói:
- Cho dù tạm thời ở cùng một phe, đến lúc nguy hiểm khó tránh khỏi họ sẽ đâm sau lưng ta một nhát. Điều ta muốn, là những đồng minh dù phải chịu áp lực lớn đến đâu, dù trong hoàn cảnh ác liệt thế nào, vẫn có thể kiên định đứng về phía ta.
Hai vị Huyết Thị đều kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như đột nhiên cảm thấy vị công tử trước mắt có chút ngây thơ.
Thế nhân hối hả, đều vì lợi mà đến, vì lợi mà đi, không có lợi ích ràng buộc, ai sẽ cam nguyện đồng cam cộng khổ với ngươi?
- Các ngươi không tin sẽ có người như thế sao?
Dương Khai nhếch miệng cười với hai người.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều ho nhẹ một tiếng, không biết nên đáp lại thế nào.
- Sẽ có thôi, các ngươi cứ chờ xem.
Đường Vũ Tiên ngơ ngác một chút, không biết lòng tin của Dương Khai từ đâu mà ra, nhưng thái độ này lại khiến nàng có chút xúc động, cười nói:
- Vậy chúng ta sẽ chờ xem.
Đồ Phong cũng cười:
- Nhưng cách làm của công tử hôm nay không tồi. Nếu người biểu hiện ra ý muốn lôi kéo, Lã gia cũng chỉ đối phó qua loa, sẽ không tỏ thái độ thật sự. Nếu đã như vậy, chi bằng không nói gì cả.
- Ừm.
Dương Khai gật đầu:
- Lã gia muốn biết lai lịch của ta, điểm này ta cũng nhìn ra được. Hiện tại bất kể họ nói ba hoa chích chòe thế nào, cũng chỉ là thăm dò. Trước khi thế cục chưa rõ ràng, họ không thể nào đưa ra quyết định chính thức.
Thế cục hiện tại tự nhiên là không chắc chắn, các công tử Dương gia là ai, có mấy người, vẫn chưa ai biết.
Nhưng muốn kết giao với một người, không thừa dịp hắn còn yếu thế mà đặt cược một lần, đợi đến khi hắn hùng mạnh rồi mới đầu quân, hiệu quả đương nhiên không giống nhau.
Dệt hoa trên gấm vĩnh viễn không khiến người ta cảm kích bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
- Không nói chuyện này nữa, ta không có hứng thú với Lã gia, nhưng Lã gia có một thứ lại khiến ta khá hứng thú đấy, ha ha!
Dương Khai cười một tiếng.
- Là thứ gì vậy?
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên tò mò hỏi.
- Không biết.
Dương Khai nói xong, xoay người đi vào trong phòng.
Hai vị Huyết Thị không khỏi ngẩn người.
Thiên hạ nào có chuyện như vậy, rõ ràng bản thân cảm thấy hứng thú, nhưng lại không biết vật kia là gì. Ngươi còn không biết nó là cái gì, vậy làm sao mà có hứng thú được?
Thấy Dương Khai đã vào phòng nghỉ ngơi, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên chỉ biết cười khổ, càng ngày càng cảm thấy không nhìn thấu vị tiểu công tử này.