Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 379: CHƯƠNG 379: ĐIỀU KIỆN GIAO DỊCH

Khẩu khí của Lã Lương vô cùng cứng rắn, nhưng thần sắc Dương Khai vẫn bình thản như không.

Lã Tư nhìn ra phản ứng này, cũng âm thầm gật đầu, biết vị công tử Dương gia trước mặt không phải là kẻ không biết lý lẽ.

Dương Khai khẽ cười, ung dung nói:

– Nếu Lã Gia Chủ đã nói như vậy, vậy chúng ta trước hết không đề cập đến chiếc Dương Tinh Ngọc Sàng này nữa.

Ngoài phòng, Lã Lương hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt có chút khó tả. Chỉ cần ngươi từ bỏ ý định với Dương Tinh Ngọc Sàng của Lã gia ta, mọi chuyện khác đều dễ bàn.

– Tư Trưởng Lão, nếu ngài không để ý, chúng ta nói về ngài, thế nào?

Dương Khai nghiêng đầu, dù có chút sốt ruột nhưng vẫn giữ vẻ thong dong nhìn Lã Tư.

Dù đã đạt đến cảnh giới Thần Du Chi Thượng, Lã Tư cũng không khỏi ngạc nhiên, ngón tay chỉ vào mũi mình:

– Nói về lão phu ư?

– Vâng.

Dương Khai gật đầu tự nhiên.

– Dương công tử cứ việc nói, lão phu xin rửa tai lắng nghe.

Lã Tư cười ha hả, lộ rõ vẻ hứng thú. Một người trẻ tuổi như vậy, lại có thể trước mặt mình ăn nói lưu loát, trôi chảy, còn dõng dạc muốn bàn luận về mình, quả thực là thú vị.

Kể từ khi tấn nhập Thần Du Chi Thượng, đã rất lâu rồi không có ai dám tùy tiện nói chuyện trước mặt lão như vậy. Nhất thời, Lã Tư không kìm được tò mò, muốn biết Dương Khai sẽ nói gì, liệu có đưa ra lời lẽ kinh người nào.

– Vậy vãn bối xin mạo phạm.

Dương Khai ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt lại chẳng có chút vẻ khiêm tốn nào, thuận miệng nói:

– Tư Trưởng Lão hiện giờ đã đạt đến Thần Du Chi Thượng, đã gần chạm tới đỉnh cao Võ Đạo của thế gian này rồi. Trừ những kẻ cùng cảnh giới đối địch với ngài, có thể nói thế gian không có địch thủ.

Lã Tư khẽ mỉm cười.

– Thần Du Chi Thượng là cảnh giới gì, ta không rõ. Nhưng ta biết thực lực đã đạt đến trình độ này, đã không cần phải mượn đến ngoại lực nữa. Bất luận là Linh Đan Thảo Dược hay Bảo Điển Bí Tịch, e là cũng không thể giúp thực lực của Tư Trưởng Lão tiến thêm bước nào! Muốn thực lực thăng tiến, dường như chỉ có thể dựa vào Cảm Ngộ của bản thân đối với Võ Học, phá vỡ gông cùm xiềng xích của trời đất!

Thần sắc Lã Tư cuối cùng cũng ngưng trọng, nhìn chằm chằm Dương Khai với vẻ kinh ngạc. Trong lòng lão không rõ tại sao hắn lại biết điều này.

Dương Khai đoán ý qua sắc mặt, đặt biểu cảm của lão vào đáy mắt, tự tin cười:

– Nhưng từ đầu đến cuối, Tư Trưởng Lão ngài chỉ ngồi trên chiếc giường ngọc này, chưa từng rời khỏi nó. Hơn nữa, ngài quanh năm suốt tháng đều ở trên đó!

– Phải.

Lã Tư nhẹ gật đầu.

– Ngài làm như vậy, không ngoài hai nguyên nhân. Một là muốn tu luyện thông qua giường ngọc này, tăng cường tự thân. Nhưng vừa nãy ta có nói, thực lực đã tới trình độ của ngài, đã không thể dùng đến ngoại lực nữa, cho nên nguyên nhân này có thể bỏ đi!

– Dương công tử võ đoán rồi đấy.

Lã Tư cười ha hả:

– Thực lực của lão phu bây giờ quả thực không cần mượn đến ngoại lực để tăng cường tự thân, nhưng hoàn toàn có thể dựa vào chiếc giường ngọc này để củng cố tu vi mà.

– Không không không, công pháp Tư Trưởng Lão tu luyện không phải thuộc tính dương, cho nên việc ngồi trên đây không hề liên quan đến tu luyện!

Dương Khai khẳng định chắc chắn.

Lã Tư không khỏi biến sắc, nhìn hắn hồ nghi:

– Tại sao ngươi biết công pháp ta tu luyện không phải thuộc tính dương?

Thực lực lên đến mức độ này của lão, cả thân khí tức nội liễm, không phóng ra Chân Nguyên thì cho dù là Thần Du Cảnh Đỉnh Phong cũng không thể nhìn ra. Dương Khai dựa vào cái gì khẳng định như vậy?

Dương Khai nhếch miệng cười, không giải thích.

Lã Tư kinh ngạc, không phủ nhận nữa, nói:

– Dương công tử nói không sai, ta ngồi ở trên này, quả là không liên quan gì đến việc tu luyện.

Dương Khai chỉnh lại tư thế ngay ngắn, tự nhiên cười:

– Vậy thì chỉ có một cách giải thích thôi. Tư Trưởng Lão sở dĩ cứ ngồi trên đó, là vì… trị thương, hoặc là… vấn đề liên quan đến việc chữa trị.

Đôi mắt Lã Tư hơi nheo lại, đám người Lã gia ở bên ngoài cũng ngừng hô hấp, không dám thở mạnh. Một cảm giác lạnh lẽo xẹt qua trong lòng họ, âm thầm thán phục nhãn lực của Dương Khai sao có thể nhạy bén đến mức này!

Lã Tư là căn bản và bảo đảm cho vị trí Thế Gia Nhất Đẳng của Lã gia, nhưng chuyện thân lão có bệnh cũng là bí mật lớn nhất của Lã gia. Bí mật này nếu truyền ra ngoài, nói không chừng sẽ gây ra bão táp phong ba. Chuyện khác không nói, chỉ nói đến các Thế Gia Nhất Đẳng lân cận, e là sẽ nổi dậy có quy mô.

Dường như vẫn chưa phát hiện ra tia nguy hiểm trong mắt Lã Tư, Dương Khai vẫn tiếp tục nói một cách chậm rãi thản nhiên:

– Tư Trưởng Lão tuy khí tức nội liễm đến cực hạn, nhưng vẫn còn một cảm giác suy yếu như có như không. Hơn nữa, khi Chân Nguyên trong cơ thể lưu chuyển, không phải liên tục không dứt, mà có lúc có cảm giác như bị dừng lại. Nếu ta đoán không nhầm… Tư Trưởng Lão, kinh mạch của ngài hơi bị ứ đọng đấy?

Hai mắt Lã Tư lóe lên như sao sáng, nhìn chằm chằm Dương Khai hồi lâu, thần sắc bất động, nhưng trong lòng lại như sóng thần cuộn trào!

Người thanh niên trước mặt này, rõ ràng chỉ là Chân Nguyên Cảnh Thất Tầng!

Nhưng nhãn lực của hắn lại nhạy bén và chuẩn xác hơn cả một cao thủ Thần Du Cảnh! Cái nhìn và phỏng đoán của hắn về tình hình sức khỏe hiện tại của lão, không sai chút nào!

Thần sắc Lã Tư dần dần trở nên cổ quái, người của Lã gia ở bên ngoài cũng không khỏi vẻ mặt kinh hãi! Giống như một bí mật kinh khủng vừa bị người ta khám phá.

Dương Khai cười ha hả, tuy sốt ruột nhưng vẫn ung dung nói:

– Nếu là người khác dám ở trước mặt Trưởng Lão nói như vậy, kết quả đại khái chính là phơi thây tại chỗ.

– Đúng!

Lã Tư gật đầu nặng nề:

– Vì sự an bình của Lã gia, chết vài người không phải chuyện gì lớn!

– Nhưng ta không giống đúng không? Lã gia không thể và cũng không dám giết ta.

Dương Khai tiếp tục nói, biểu cảm không hề biết sợ hãi. Lã Tư kinh ngạc bật cười, đám người Lã Lương cũng bất đắc dĩ lắc đầu.

– Hiện tại ta đã biết bí mật lớn nhất của Lã gia, Tư Trưởng Lão cảm thấy nên dùng thứ gì để chặn miệng của ta đây?

Dương Khai cười nhìn lão.

Thần sắc Lã Tư quái dị, lần đầu tiên cảm thấy khó xử trước một người trẻ tuổi. Bối cảnh sau lưng Dương Khai và thân phận của chính hắn, quả thật khiến Lã Tư đau đầu vô cùng.

– Dương công tử có yêu cầu gì cứ trực tiếp đưa ra, nhưng Dương Tinh Ngọc Sàng này tuyệt đối tuyệt đối không thể trao đổi.

Trong lòng Lã Tư hối hận muốn chết. Sớm đã biết tên tiểu tử này không có ý tốt, mình còn nhất thời hiếu kỳ gọi hắn vào nói chuyện, lại không ngờ thành ra tự rước họa vào thân, thật là năm xui tháng hạn, bị kẻ trộm nhớ thương!

Dương Khai cau mày, Lã Tư nói như vậy, hắn cũng biết Dương Tinh Ngọc Sàng này có tính trọng yếu đối với lão rồi.

Khối bảo ngọc lớn này, tối thiểu cũng là Thiên Tài Địa Bảo phẩm chất Huyền Cấp. Dương Nguyên tinh thuần hùng hậu chứa đựng bên trong, Lã Tư mượn Dương Nguyên ôn hòa đó để hóa giải và khai thông sự ứ đọng trong kinh mạch. Nếu mình thật sự lấy đi, e là tính mạng Lã Tư cũng không còn được lâu nữa, Lã gia tuyệt đối không thể chịu để yên.

Trầm mặt suy nghĩ một chút, Dương Khai ngẩng đầu nói:

– Tình hình của Tư Trưởng Lão, không còn cách hóa giải nào khác sao?

Nếu có thể khiến Lã Tư không cần đến Dương Tinh Ngọc Sàng để đả thông kinh mạch nữa, vậy mình mới có thể khiến lão từ bỏ thứ yêu thích. Nếu không còn cách nào khác, vậy thì Dương Khai chỉ có thể từ bỏ.

– Có.

Nằm ngoài dự kiến của Dương Khai, Lã Tư nghe hắn hỏi như vậy, không ngờ lại gật đầu.

– Hả? Biện pháp gì?

Dương Khai lập tức nhìn thấy một tia hy vọng, vội hỏi.

– Cần một viên Huyền Đan!

Lã Tư cười híp mắt liếc nhìn Dương Khai:

– Nếu ngươi có thể giúp lão phu tìm được viên Huyền Đan này, lão phu có thể tặng ngươi Dương Tinh Ngọc Sàng này.

Lão nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng Dương Khai biết, đó không phải là đan dược bình thường.

– Huyền Cấp Đan Dược?

Dương Khai cười khổ.

– Đúng, hơn nữa là Huyền Cấp Trung Phẩm Đan!

Lã Tư bổ sung.

Dương Khai vẻ mặt bất đắc dĩ. Huyền Cấp Trung Phẩm Đan, trong thiên hạ người có thể luyện chế được loại đan dược này có thể đếm được trên đầu ngón tay. Không nói đến xác suất luyện đan thành công, thì nguyên liệu cũng không phải dễ tìm. Một viên Huyền Cấp Trung Phẩm Đan nào, không phải giá trăm vạn lượng trở lên?

Nhưng mà… Huyền Đan như vậy không phải là không có người luyện chế được. Dương Khai biết có hai người có thể. Tiêu Phù Sinh và Hạ Ngưng Thường!

Tiêu Phù Sinh là Luyện Đan Sư đứng đầu thiên hạ, có thể luyện chế ra Huyền Cấp Thượng Phẩm Đan! Còn Hạ Ngưng Thường ngày trước có thể luyện chế được Huyền Cấp Hạ Phẩm Đan, thời gian dài trôi qua, thực lực nàng khẳng định có tiến bộ, bây giờ luyện chế Huyền Cấp Trung Phẩm Đan đối với nàng mà nói chắc chắn không phải chuyện khó khăn.

Dường như là nhìn ra sự rối bời của Dương Khai, Lã Tư lại cười:

– Lão phu lùi một bước nữa. Nguyên liệu luyện đan, lão phu giúp ngươi gom đủ. Nếu ngươi có thể tìm người giúp lão phu luyện chế thành Huyền Đan, Dương Tinh Ngọc Sàng đưa cho ngươi như cũ!

– Thật sao?

Dương Khai vẻ mặt vui mừng.

Lã Tư không khỏi giật mình, trong lòng có chút linh cảm chẳng lành. Lão thầm nghĩ tại sao tên tiểu tử này trông có vẻ rất hưng phấn đây! Hắn không những không cảm thấy có gì hóc búa, ngược lại còn nóng lòng muốn thử. Chẳng lẽ hắn quen biết Đại Sư Luyện Đan nào sao?

Tuy vậy dù sao Lã Tư cũng là một vị Thần Du Chi Thượng, lời nói ra như nước tát đi, đương nhiên không thể thu hồi, gật đầu, nghiêm mặt nói:

– Tất nhiên!

– Ha ha ha ha!

Dương Khai không kìm nổi cười ha hả:

– Vậy tốt rồi, Dương Tinh Ngọc Sàng của Tư Trưởng Lão ngài e là sắp phải đổi chủ rồi.

Thấy hắn tự tin như thế, Lã Tư cuối cùng biến sắc, không chờ thêm được nữa vội hỏi:

– Dương công tử có cách giải quyết?

– Có, có, đương nhiên là có!

Dương Khai liên tục gật đầu.

Hô hấp của Lã Tư không kìm được trở nên dồn dập. Mấy năm nay, vì vấn đề kinh mạch trong cơ thể, lão cứ bị giam cầm trên Dương Tinh Ngọc Sàng này, không có lúc nào ra ngoài. Nói ra, lão là một vị Thần Du Chi Thượng, được người trọng vọng, nhưng nỗi khổ chỉ mình lão biết. Lão là một kẻ đáng thương bị giam hãm trong gian phòng này.

Nếu quả thật có thể có được viên Huyền Đan kia, Lã Tư có thể thoát ra rồi. So với tự do của thân thể mà nói, một Dương Tinh Ngọc Sàng quý giá, cũng chả là cái gì.

Khó khăn nuốt nước miếng, Lã Tư kìm chế giọng nói run rẩy, dò hỏi:

– Dương công tử có phải là quen cao nhân nào?

Dương Khai cười ha hả nói:

– Ta từng trải qua những ngày tháng trên đỉnh Vân Ẩn Phong của Dược Vương Cốc!

Thần sắc Lã Tư hơi đổi, mọi người Lã gia ở bên ngoài cũng hơi kinh ngạc.

Thật lâu sau, Lã Tư mới hỏi:

– Vân Ẩn Phong? Tiêu Phù Sinh?

– Ờ.

Thần sắc của Lã Tư lập tức trở nên cổ quái, lão đánh giá Dương Khai từ trên xuống dưới, cau mày nói:

– Dương công tử không phải đang nói đùa chứ?

– Đương nhiên không phải nói đùa.

Thần sắc của Lã Tư càng trở nên quái dị, rất lâu sau mới chậm rãi lắc đầu:

– Không phải lão phu không tin tưởng Dương công tử, chỉ là… môn hạ của Tiểu Đại Sư hình như chỉ có một đồ đệ, hơn nữa lại là nữ tử. Huống hồ, hai tháng trước lão phu cũng từng đích thân đến Vân Ẩn Phong, mà không hề gặp ngươi ở đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!