"Lại là người của Dương gia các ngươi!" Tên cao thủ Thần Du Cảnh tầng tám đang kịch chiến giằng co với hai vị Huyết Thị nhe răng cười độc địa.
“Dương gia các ngươi ngang ngược, không coi ai ra gì, lần này phải khiến cho các ngươi đoạn tử tuyệt tôn!”
Giọng điệu của hắn vô cùng ác độc, dường như có mối thù hận không đội trời chung với Dương gia.
Sắc mặt Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lập tức trầm xuống. Trong lòng họ hiểu rõ, đây không phải là một cuộc chiến tình cờ gặp mặt, mà là đối phương đã sớm có dự mưu, mai phục tại đây để giăng bẫy nhắm vào người của Dương gia.
Đối thủ có ba người, hai vị Huyết Thị dù lòng nóng như lửa đốt, muốn nhanh chóng đến ứng cứu Dương Khai, nhưng nhất thời cũng không thể thoát ra được.
“Vũ Tiên!”
Đồ Phong bỗng nhiên gầm lên một tiếng giận dữ, biết thời gian quý giá, không thể trì hoãn thêm nữa.
“Ừ!”
Đường Vũ Tiên thân hình khẽ lượn, chân nguyên mênh mông hung mãnh tuôn trào từ cơ thể, mây mù giăng kín khắp đại địa. Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh thần thức quỷ dị mà hùng mạnh cũng được phát động, Thần Hồn Kỹ với uy lực kinh người tấn công thẳng vào tên Thần Du Cảnh có thực lực yếu nhất.
Hai vị Huyết Thị hộ chủ đã sốt ruột, hiển nhiên là đã dốc toàn lực.
Ba tên đối thủ hợp lực, dễ dàng đỡ được Thần Hồn Kỹ của Đường Vũ Tiên, nhưng bản thân cũng bị một tầng mây mù dày đặc bao phủ, không nhìn rõ phương hướng. Cảm nhận được luồng khí huyết dao động kịch liệt truyền đến từ phía Đồ Phong, tên Thần Du Cảnh cầm đầu sắc mặt đại biến, gầm lên giận dữ:
“Mẹ kiếp, Huyết Thị của Dương gia quả nhiên tên nào cũng là một lũ điên! Là Bá Huyết Cuồng Thuật! Mau ngăn hắn lại!”
Bá Huyết Cuồng Thuật, vũ kỹ thần kỳ độc môn của Huyết Thị Dương gia.
Sử dụng chiêu này, khí huyết của Huyết Thị sẽ tăng vọt gấp hai, ba lần trong một thời gian ngắn. Mặc dù cảnh giới không thay đổi, nhưng cả lực phòng ngự lẫn sức tấn công của bản thân đều sẽ được tăng cường mạnh mẽ.
Điều này tuy không giống với sự thay đổi khí huyết sau khi Dương Khai nhập ma, nhưng hiệu quả lại tương đồng một cách kỳ diệu.
Thế nhưng, Bá Huyết Cuồng Thuật cũng không giống nhập ma, bởi vì sử dụng nó sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Các Huyết Thị đang dùng chính sức mạnh sinh mệnh của mình để cưỡng ép tăng cường khí huyết.
Một khi đã sử dụng Bá Huyết Cuồng Thuật, Huyết Thị sẽ trở nên không ai địch nổi trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng khi thời gian hiệu lực qua đi, họ sẽ rơi vào trạng thái cực kỳ suy yếu.
Trận chiến này chỉ vừa mới bắt đầu, Đồ Phong đã quyết đoán sử dụng cấm chiêu như vậy, có thể thấy trong lòng y lo lắng đến mức nào, cũng khiến cho ba tên Thần Du Cảnh kia hoảng sợ tột độ.
Bọn chúng vốn không ngờ rằng tấm lòng hộ chủ của Đồ Phong lại bức thiết đến thế, hoàn toàn không màng đến an nguy của bản thân.
Biết thời gian không còn nhiều, ba tên kia ra tay cũng không còn nương nhẹ, hung mãnh công kích Đường Vũ Tiên, ý đồ nhanh chóng đánh bại nàng rồi quay sang đối phó Đồ Phong.
Nhưng Đường Vũ Tiên dù sao cũng là một Huyết Thị, thực lực hùng mạnh, toàn thân bí bảo xuất hiện, một mình giữ chân cả ba người, khiến chúng không thể nhúc nhích.
“Mau ra tay!”
Tên Thần Du Cảnh tầng tám thấy không thể đột phá phòng ngự của Đường Vũ Tiên, vội vàng gầm lên về phía bên kia.
Bên kia, trong số những kẻ truy kích Dương Khai, tên cầm đầu có tu vi Thần Du Cảnh tầng ba, theo sau y là một Thần Du Cảnh tầng một, ngoài ra còn có hai tên Chân Nguyên Cảnh tầng chín.
Đội hình như vậy, đủ để dễ dàng đánh chết bất kỳ Chân Nguyên Cảnh tầng bảy nào.
Nhưng không bao gồm Dương Khai!
Nghe thấy tiếng gầm giận dữ truyền đến từ bên kia, gã trung niên cầm đầu thần sắc lạnh lùng, nhắm thẳng vào bóng lưng Dương Khai, thúc giục Thần Hồn Kỹ.
Một luồng sức mạnh vô ảnh vô hình phá không lao tới, chui thẳng vào trong đầu Dương Khai.
Dương Khai đang lao đi vun vút bỗng toàn thân run lên, chân nguyên trong cơ thể đột nhiên tắc nghẽn, thân hình lảo đảo rồi cắm đầu rơi thẳng từ trên không trung xuống.
“Hừ!”
Gã trung niên lạnh lùng hừ một tiếng, thân hình cùng mấy kẻ khác chợt lóe lên, nhanh chóng đáp xuống bên cạnh Dương Khai, bao vây hắn lại.
“Đây là công tử Dương gia sao?”
Tên Thần Du Cảnh tầng một lộ vẻ khinh miệt nhìn Dương Khai ngã sõng soài trên đất, sắc mặt thống khổ, khinh thường bĩu môi:
“Cũng chẳng có gì đặc biệt, ta còn tưởng lần này sẽ có chút trắc trở, không ngờ lại đơn giản như vậy!”
Gã trung niên kia nặng nề hừ một tiếng:
“Ngươi quá coi thường người của Dương gia rồi. Nếu để hắn đạt đến cảnh giới như ngươi, chỉ sợ đến ta cũng không thắng nổi.”
Tên Thần Du Cảnh tầng một kia thần sắc có vẻ không đồng tình nhưng cũng không phản bác, chỉ gật đầu nói:
“Đáng tiếc hắn vẫn chỉ là Chân Nguyên Cảnh, nhất định sẽ bị bắt dễ như trở bàn tay!”
Thần Du Cảnh đối phó Chân Nguyên Cảnh, quả thực là quá đơn giản. Nếu Chân Nguyên Cảnh không có bí bảo phòng ngự thần hồn, thì căn bản không thể nào chống đỡ được đòn tấn công của Thần Hồn Kỹ.
Vì vậy, các công tử, tiểu thư của những đại thế gia trên người tối thiểu cũng phải trang bị một món bí bảo như vậy. Mà chỉ dựa vào vốn liếng và nội tình của những thế lực đó, họ cũng có đủ tài lực để trang bị cho những nhân vật quan trọng trong gia tộc mình.
“Đừng nói nhảm nữa, giết nhanh lên, để lâu lại sinh biến!”
Gã trung niên thấy Dương Khai không còn sức chống cự, hai tròng mắt có chút ánh sáng mờ ảo, không dài dòng nữa, thản nhiên ra lệnh.
Tên Thần Du Cảnh tầng một kia nhún vai, cười ha hả nói:
“Được rồi, để ta làm chuyện đắc tội với người khác vậy.”
Vừa nói, y vừa cầm vũ khí của mình, chậm rãi đi đến trước mặt Dương Khai, giơ một chân đạp lên lồng ngực hắn, rồi dùng vũ khí nhắm vào cổ họng Dương Khai, hung hăng đâm xuống.
Dương Khai hai mắt vô thần, sắc mặt thống khổ, dường như thật sự đã không còn lực phản kháng, chỉ có thể mặc người ta chém giết.
Nhưng đúng vào lúc này!
Trong đôi mắt vô thần kia bỗng bắn ra một luồng hào quang kinh người, một tia tử sắc u quang chợt lóe lên rồi biến mất, chui thẳng vào đầu của gã võ giả Thần Du Cảnh tầng một.
Hơi thở tà ác, thô bạo, âm u, lạnh lẽo đủ loại bùng nổ trong nháy mắt.
Vũ khí trên tay y chỉ còn cách cổ Dương Khai chưa đến ba tấc! Trên mặt gã này vẫn còn treo nụ cười khinh miệt.
Nhưng y không thể đâm vũ khí xuống được nữa. Sau khi Thần Hồn Kỹ của hồn tà linh trong Hung Sát Tà Động bùng nổ trong đầu, y lập tức đứng sững tại chỗ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng, toàn bộ thức hải như bị đóng băng.
Dương Khai đột ngột vùng lên!
Tử sắc u quang liên tiếp đánh ra bốn phía, lan ra từng vòng gợn sóng, bao trùm lấy cả tên Thần Du Cảnh tầng ba và hai tên Chân Nguyên Cảnh tầng chín còn lại.
Gã trung niên bị tập kích, theo phản xạ có điều kiện hoảng hốt lùi về phía sau, đôi mắt run rẩy kịch liệt, gần như không thể tin vào những gì mình đang thấy. Hai tên Chân Nguyên Cảnh kia thì kêu lên thảm thiết, hai tay ôm đầu quỳ rạp trên mặt đất, thống khổ rên rỉ.
Đoàng!
Một tiếng nổ vang lên, Dương Khai chỉ một quyền đã đấm thẳng vào ngực tên Thần Du Cảnh tầng một. Mắt thường có thể thấy được, sau lưng y lồi ra một mảng, dường như toàn bộ xương sườn trong lồng ngực đều bị đánh gãy, xương gãy đâm vào tim phổi, Chân Dương nguyên khí cuồng bạo nổ tung trong cơ thể y.
Người này không kịp kêu lên một tiếng, hai tròng mắt liền ảm đạm.
Trong chớp mắt, một Thần Du Cảnh tầng một đã bỏ mạng!
Dương Khai bay vọt lên, thân hình như gió lốc, đã đến bên cạnh hai tên Chân Nguyên Cảnh tầng chín, thần sắc ác nghiệt như đao, hai tay nắm lấy đầu của bọn chúng, hung hăng bóp mạnh.
Răng rắc! Hai tiếng giòn vang.
Đầu của hai tên thanh niên này bị vặn ngoặt một trăm tám mươi độ một cách dị thường, cổ gãy lìa, ngã vật xuống đất.
Gã trung niên vừa mới đứng vững gót chân, Dương Khai đã liên tiếp giết chết ba người!
Nhìn xung quanh, thần sắc Dương Khai lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cổ quái. Gã trung niên sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Chỉ vì một thoáng sơ sẩy mà ba người đã mất mạng.
Điều càng khiến y không thể tin nổi là, y rõ ràng cảm giác được Thần Hồn Kỹ của mình đã đánh trúng tên công tử Dương gia này, nhưng tại sao hắn lại không hề hấn gì?
Trên người hắn vừa rồi cũng không có dấu vết của bí bảo phòng ngự thần hồn, rõ ràng đã bị Thần Hồn Kỹ đánh thẳng vào đầu.
Làm sao có thể bình an vô sự được? Cho dù là Thần Du Cảnh đỉnh phong bị mình đánh một đòn như vậy, cũng sẽ ít nhiều bị ảnh hưởng.
Nhìn biểu hiện của hắn vừa rồi, đòn tấn công của mình đến tư cách gãi ngứa cho hắn cũng không có.
Còn nữa, cái luồng khí tức âm hàn lạnh lẽo vừa rồi, đòn tấn công thần hồn tà ác thô bạo kia là chuyện gì?
“Thằng nhãi nhà ngươi dám giả chết!”
Gã trung niên khóe mắt như muốn nứt ra, gầm lên một tiếng giận dữ.
Dương Khai cười lạnh, khinh thường bĩu môi:
“Thì đã sao?”
Đúng vậy, thì đã sao? Các ngươi mai phục ở đây, ỷ đông hiếp yếu, ỷ mạnh hiếp yếu, chẳng lẽ còn không cho phép người khác dùng chút mưu mẹo giả chết hay sao?
Đây là cái đạo lý gì?
Gã trung niên sắc mặt xanh mét, bỗng nhiên cười gằn một tiếng:
“Hay cho ngươi! Quả nhiên là hạt giống của Dương gia, ai nấy đều bất phàm, nhưng hôm nay ngươi khó lòng thoát chết!”
Dương Khai quan sát lời nói và sắc mặt của y, phát hiện người này tuy miệng lưỡi độc địa nhưng lại không có ý định động thủ ngay, ngược lại còn lộ vẻ kiêng kỵ nhìn mình. Trong lòng hắn biết, màn giao thủ nhanh như điện quang hỏa thạch vừa rồi, chỉ sợ đã khiến y có chút hoang mang.
Mà người này, tất nhiên cũng là kẻ cẩn thận, cho nên mới dè dặt như vậy.
“Ngươi không phải đối thủ của ta!”
Dương Khai vẻ mặt ác nghiệt, ung dung nói.
Gã trung niên sững sờ, dường như không ngờ hắn lại có thể nói ra những lời như vậy:
“Cho dù ngươi là người của Dương gia, khó tránh khỏi càn rỡ, nhưng Thần Du Cảnh…”
“Thần Du Cảnh thì thế nào?”
Dương Khai chủ động bước về phía y, vẻ mặt bình thản, không hề để y vào mắt:
“Ta vừa mới giết một Thần Du Cảnh ngay trước mắt ngươi đấy thôi.”
Gã trung niên thần sắc kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Dương Khai, bỗng nhiên cũng có chút rối loạn, trên mặt lộ vẻ không biết phải làm sao.
“Chẳng những là kẻ vừa rồi, mà cả ngươi, một Thần Du Cảnh tầng ba, hôm nay cũng nhất định sẽ chết dưới tay ta.”
Dương Khai cười lạnh.
“Đáng tiếc, ngươi tuy tu vi không tệ, nhưng nhận thức về Thần Hồn Kỹ của ngươi lại không được tinh xảo cho lắm, chắc chắn thời gian tu luyện không dài đúng không? Bằng không ngươi đã không thể không nhìn ra, ta vốn dĩ không hề bị thương. Không sợ nói cho ngươi biết, sức mạnh thần thức của ta còn mạnh hơn ngươi gấp nhiều lần!”
“Nói láo!”
Gã trung niên cười lạnh, tâm thần ổn định lại, hiển nhiên sẽ không tin vào chuyện ma quỷ này.
Lời còn chưa dứt, một luồng thần thức mạnh mẽ bỗng nhiên quét qua người y.
Thần thức này mạnh mẽ vô cùng, không thua kém gì so với Thần Du Cảnh tầng bảy, tầng tám, thậm chí có thể sánh ngang với thần thức của Thần Du Cảnh đỉnh phong.
Không, đã có thể sánh ngang với thần thức của một Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường rồi.
Gã trung niên cho đến lúc này, cũng chỉ từng cảm nhận được thần thức hùng mạnh như vậy từ vài người, mà mấy người đó đều là cường giả ở cảnh giới Thần Du đỉnh phong!
Tâm thần vừa mới bình ổn, lại điên cuồng run rẩy