Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 397: CHƯƠNG 397: TIỂU THỦ ĐOẠN

Kinh ngạc nhìn Kim Vũ Ưng một hồi lâu, Đỗ Thành Bạch chỉ từ ánh mắt của nó nhìn ra địch ý.

Thân là người nuôi ưng của Dương gia, lại không thể chế ngự được Kim Vũ Ưng mà mình đã nuôi dưỡng mười mấy năm, chuyện này nếu truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị người đời cười chê sao? Đỗ Thành Bạch nhất thời xấu hổ vô cùng, ngây người tại chỗ không biết phải làm sao.

Nhận thấy sự lúng túng của y, Dương Khai khẽ mỉm cười, lặng lẽ từ không gian Hắc Thư lấy ra một giọt Vạn Dược Linh Dịch. Hắn đưa tay sờ lên mỏ Kim Vũ Ưng, nhỏ linh dịch vào miệng nó, rồi căn dặn:

- Không được đả thương người khác!

Kim Vũ Ưng vỗ nhẹ đôi cánh, dường như có chút bất mãn mà kêu lên vài tiếng.

- Nghe lời!

Dương Khai nhíu mày.

Hai cánh của Kim Vũ Ưng lập tức khép lại, trở nên nghe lời vô cùng.

Đỗ Thành Bạch không khỏi biến sắc, kinh ngạc nhìn Dương Khai, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, thốt lên:

- Tiểu công tử, ngài có thể trò chuyện với con ưng này sao?

- Cũng tạm được.

Dương Khai gật đầu.

Đỗ Thành Bạch lập tức lộ vẻ sùng bái. Đỗ gia của hắn dựa vào bộ Nô Thú Pháp Quyết do tổ tiên truyền lại mới có thể trở thành người nuôi ưng của Dương gia, chuyên trách chăn nuôi và huấn luyện Kim Vũ Ưng. Trước đây hắn vẫn cho rằng Nô Thú Pháp Quyết của mình đủ để độc bá thiên hạ.

Nhưng hiện tại so với phương pháp thần kỳ của Dương Khai, quả là khác nhau một trời một vực.

Đỗ Thành Bạch tự biết mình không thể đạt tới trình độ như Dương Khai, cho dù tu luyện Nô Thú Pháp Quyết đến đỉnh phong cũng không thể nào làm được điều thần kỳ đến thế.

Trong khoảnh khắc, Đỗ Thành Bạch vừa kinh ngạc lại vừa hoảng sợ. Trên đời này rõ ràng có người có thể thấu hiểu yêu thú đến mức này.

Hai mắt Dương Ứng Phong sáng ngời, tinh quang lóe lên, nét mặt tràn đầy tự hào. Dương Khai là con hắn, biểu hiện càng xuất sắc thì y tự nhiên càng vui mừng. Mặc dù việc có thể thấu hiểu yêu thú không được coi là thủ đoạn thông thiên, nhưng đây cũng là một ngón nghề đặc biệt.

- Đỗ Lão tiên sinh!

Dương Khai nhìn Đỗ Thành Bạch một cái.

Đỗ Thành Bạch biến sắc, vội vàng nói:

- Không dám, tiểu công tử cứ gọi thẳng tên ta là được.

Không ai hiểu rõ việc chăm sóc và huấn luyện Kim Vũ Ưng khó khăn đến mức nào hơn Đỗ Thành Bạch. Dương Khai có thể khiến chim ưng nghe lời như thế, tự nhiên nhận được sự tôn trọng của lão.

- Nếu ta muốn con ưng này, thì nên làm thế nào để có được nó?

Dương Khai nhìn Đỗ Thành Bạch hỏi.

- Muốn con ưng này?

Đỗ Thành Bạch cả kinh, nghi hoặc nhìn Dương Khai.

- Đúng vậy, hoàn toàn sở hữu nó, không phải là vật thuộc về gia tộc!

Dương Khai trầm giọng nói. Đỗ Thành Bạch lập tức hiểu ý hắn.

Không phải là không có đệ tử dòng chính Dương gia muốn Kim Vũ Ưng, nhưng Kim Vũ Ưng bướng bỉnh khó thuần, hơn nữa nó chỉ là yêu thú cấp năm, sức mạnh bản thân chỉ tương đương với một võ giả Chân Nguyên Cảnh. Cho dù có được cũng không có tác dụng quá lớn, nên căn bản không ai làm việc mất công vô ích như vậy.

Nhưng tiểu công tử phủ Tứ gia thì khác, hắn có thể lập tức trò chuyện được với Kim Vũ Ưng. Nếu có thể có được một con dị thú như vậy, tác dụng đối với hắn là rất lớn.

Ít nhất, dùng để đưa tin cũng là một lựa chọn không tồi.

Trầm ngâm một lát, Đỗ Thành Bạch nghiêm mặt nói:

- Tiểu công tử thứ lỗi, con Kim Vũ Ưng này thuộc về gia tộc, Đỗ mỗ chỉ là người nuôi ưng, không thể tự ý tặng nó cho ngài được.

- Việc này ta biết. Hiện tại ta chỉ muốn biết ta phải làm thế nào mới có thể thu nó làm của riêng. Ngươi ở Dương gia nuôi ưng nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa từng có ai mang đi mấy con chim ưng từ tay ngươi sao?

Đỗ Thành Bạch chậm rãi lắc đầu:

- Chưa từng có ai thành công mang đi, mặc dù gia tộc đã cho phép. Chim ưng cũng sẽ không rời khỏi chuồng nuôi.

Dương Ứng Phong nhíu mày, chen lời:

- Nếu là lúc khác, ta còn có thể dùng công lao của bản thân đối với gia tộc để giúp con đổi một con Kim Vũ Ưng, nhưng lúc này thì không được. Đây là thời kỳ nhạy cảm, mọi việc con đều phải tự mình thu xếp.

Dương Khai gật đầu biểu thị đã hiểu. Khoảng thời gian tiếp theo là Đoạt Đích Chi Chiến, gia tộc chắc chắn sẽ không cho phép người thân trợ giúp các vị công tử.

Đỗ Thành Bạch gật đầu:

- Đúng như Tứ gia đã nói, có thể dùng công lao của bản thân đối với gia tộc để đổi chim ưng.

Dừng một chút, hắn lại cười khổ lắc đầu:

- Chẳng qua Tiểu công tử ngài vừa mới trở về Dương gia, chưa có chút công lao nào với gia tộc.

- Công lao?

Dương Khai nhíu mày:

- Công lao như thế nào mới có thể đổi được một con chim ưng?

Việc này ngay cả Dương Tứ gia cũng không rõ ràng, chỉ có thể đưa mắt nhìn về Đỗ Thành Bạch.

Đỗ Thành Bạch đáp:

- Công lao phải là thứ giúp gia tộc đạt được lợi ích rõ rệt, ví dụ như khiến các thế lực thần phục Dương gia, hoặc là dâng lên gia tộc một ít bí bảo, vũ kỹ, linh đan thần dược quý hiếm, hay thiên tài địa bảo!

Hai mắt Dương Khai tỏa sáng:

- Huyền Cấp Vũ Kỹ, có đáng giá hay không?

Lời vừa nói ra, không chỉ Đỗ Thành Bạch biến sắc, mà ngay cả Dương Ứng Phong cũng kinh hãi.

Y tuyệt đối không nghĩ tới nhi tử ở bên ngoài mấy năm lại có thể tập luyện Huyền Cấp Vũ Kỹ. Trong ký ức của y, Lăng Tiêu Các chỉ có một bộ Huyền Cấp Vũ Kỹ hạ phẩm, do Lăng Thái Hư và mấy vị Trưởng Lão cất giữ, đệ tử bình thường căn bản không thể tập luyện.

- Khai nhi, con không phải là…

Dương Ứng Phong nhíu mày.

- Không phải, Nhi tử ở tông môn chưa từng tập luyện bất kỳ vũ kỹ nào!

Dương Khai lắc đầu, biết rõ phụ thân đang lo lắng mình để lộ bí mật của tông môn.

Lần này Dương Ứng Phong càng kinh ngạc hơn. Không phải tập luyện trong tông môn? Chẳng lẽ mấy năm nay nhi tử đã xông pha bên ngoài? Ngược lại, Đỗ Thành Bạch ở một bên gật đầu liên tục:

- Huyền Cấp Vũ Kỹ, vậy là đủ rồi.

Huyền Cấp Vũ Kỹ thường là vũ kỹ trấn phái của các thế lực. Trừ phi đời sau không thể luyện tập, còn không, dùng một bộ Huyền Cấp Vũ Kỹ để đổi một con Kim Vũ Ưng cấp năm, gia tộc nào lại không ưng thuận?

- Tiểu công tử, có muốn Đỗ mỗ giúp ngài hỏi gia tộc trước không? Bình thường những việc liên quan đến Kim Vũ Ưng đều phải qua tay tiểu nhân mới được.

Đỗ Thành Bạch xung phong đề nghị.

- Tốt, vậy thì nhờ Đỗ lão tiên sinh.

- Tiểu công tử khách khí.

Đỗ Thành Bạch đỏ mặt, ôm quyền nói:

- Đỗ mỗ chỉ kỳ vọng, lúc nào rảnh rỗi tiểu công tử có thể chỉ bảo Đỗ mỗ một chút về phương pháp Nô Thú. Đỗ mỗ sẽ vô cùng cảm kích.

- Được.

Dương Khai gật đầu. Thật ra hắn cũng có ý muốn xem Nô Thú Pháp Quyết của Đỗ gia, xem liệu có thể lĩnh ngộ ra chút gì để tăng cường uy lực của Nô Thú Ấn hay không.

Đỗ gia có thể làm người nuôi ưng ở Dương gia, khẳng định có điều hơn người trong nghề nô dịch yêu thú này. Nếu không, Dương gia đã sớm đoạt lấy Nô Thú Pháp Quyết, đâu còn đến phiên Đỗ gia ở đây nuôi ưng.

- Vậy bây giờ Đỗ mỗ trở về xử lý việc này, nhanh thì một hai ngày, lâu thì năm sáu ngày sẽ có tin tức.

Đỗ Thành Bạch được Dương Khai nhận lời, mặt lộ vẻ vui mừng, nhìn qua Dương Khai. Lại nhìn Kim Vũ Ưng đang tràn đầy địch ý, Đỗ Thành Bạch hơi chút xấu hổ nói:

- Tiểu công tử, con Kim Vũ Ưng này tạm thời còn phải cùng Đỗ mỗ quay về. Bằng không gia tộc truy cứu, lão hủ đảm đương không nổi.

Dương Khai gật đầu, dặn dò Kim Vũ Ưng một câu. Lập tức Kim Vũ Ưng giang rộng đôi cánh, bay thẳng lên trời, trong nháy mắt đã trở về chuồng nuôi.

- Đừng giam nó, mỗi ngày nó sẽ đến chỗ ta một lần.

Dương Khai căn dặn.

- Đỗ mỗ nhớ kĩ.

Đỗ Thành Bạch gật đầu, cáo từ rời đi, hào hứng bừng bừng.

- Rất tốt.

Dương Ứng Phong khóe miệng mỉm cười, không nhịn được khen con mình một tiếng.

Dương Khai cười khổ lắc đầu:

- Chỉ là tiểu thủ đoạn, không đáng kể. Nhi tử chuẩn bị đi khu Bắc Thành, mấy ngày tới có lẽ không thể về nhà, xin Phụ thân nói với Mẫu thân một tiếng.

- Ừ, đi đi.

Dương Ứng Phong gật đầu, cũng không ngăn cản.

Trung Đô Thành thực sự quá lớn, nếu đi bộ phải mất vài ngày mới có thể đến Bắc Thành. Hơn nữa, trong thành không thể phi hành để tránh gây sự chú ý, Dương Khai đành dắt ra một con Đạp Vân Câu, cưỡi ngựa rời đi.

*

Ban đêm, khi Đổng Tố Trúc trở về, phát giác Dương Khai đã đi rồi, không nhịn được oán giận Dương Ứng Phong.

Nhi tử trở về chưa được hai ngày đã bế quan mười ngày, nay vừa mới xuất quan, không ngờ lại đi Bắc Thành. Đổng Tố Trúc hiển nhiên đau lòng.

Tứ gia mặc kệ nàng oán giận, thở dài một tiếng. Đợi tâm trạng Đổng Tố Trúc bình thường trở lại, y mới nói:

- Khai nhi đã điều chế ra dược dịch, dặn chúng ta mỗi ngày đều phải uống một giọt.

Nói rồi, y đem Vạn Dược Linh Dịch mà Dương Khai đưa trước khi đi ra, đặt trên bàn.

- Một giọt?

Đổng Tố Trúc nghi hoặc:

- Không phải nói là dùng để chữa thương cho chàng sao, sao thiếp cũng phải uống?

- Khai nhi nói thường xuyên uống có thể bảo trì thanh xuân.

- Thiếp muốn nó!

Vẻ mặt Đổng Tố Trúc hưng phấn, không đợi Tứ gia nói hết câu đã kêu lên, những buồn bực lúc trước đã sớm bị ném lên chín tầng mây.

Hai phu thê hiển nhiên không tin dược dịch do Dương Khai điều chế có thể bảo trì thanh xuân, nhưng dù sao đây cũng là lòng hiếu thuận của nhi tử. Cho dù là chén nước lã, nó cũng sẽ ngọt ngào!

Trong tay cầm chén rượu, Dương Ứng Phong cẩn thận rót cho phu nhân một giọt, lại rót cho chén rượu của bản thân một giọt. Sau đó hai người nhìn nhau, đều nhíu mày lại.

Mỗi lần một giọt... Thật đúng là rất khó uống, e rằng không đủ làm ướt đáy chén.

- Hay là rót nhiều một chút, dù gì cũng không có độc, hơn nữa còn ngửi thấy mùi thơm.

Đổng Tố Trúc đề nghị, trên mặt lộ vẻ nóng lòng muốn thử.

- Cũng đúng.

Dương Ứng Phong cũng không có ý kiến gì, rót vào chén phu nhân nhiều một chút, sau đó lại rót vào chén của mình.

- Chàng rót đầy đi. Nếu nó có thể hóa giải tà khí trong cơ thể chàng, uống nhiều một chút cũng không có hại.

Nghe theo lời phu nhân, Dương Tứ Gia thực sự rót đầy chén.

Hai người nâng chén rượu lên, Đổng Tố Trúc còn rất tinh nghịch kéo cánh tay mình và Tứ gia chéo vào nhau.

Tứ gia khẽ mỉm cười, hai vợ chồng giống như đêm động phòng hoa chúc năm xưa, uống một hơi cạn sạch.

Vạn Dược Linh Dịch vào bụng, hai người đều ném chén xuống đất rồi cẩn thận cảm nhận. Dược dịch này mùi thơm ngào ngạt, rất dễ uống, thật không biết nhi tử mình điều chế bằng cách nào. Dư vị vô cùng tuyệt vời!

Nhìn nhau cười một tiếng, Dương Tứ Gia còn chưa kịp mở lời, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, cả khuôn mặt trở nên đỏ bừng. Ngay sau đó, Chân Nguyên trong cơ thể Đổng Tố Trúc điên cuồng vận chuyển không thể khống chế, cùng lúc đó, bên trong bụng nàng đột nhiên bùng nổ một nguồn năng lượng khủng bố.

Sắc mặt hai người đều trở nên cực kỳ hoảng sợ. Trong phòng giống như nổi lên một cơn cuồng phong, bàn ghế trong nháy mắt bị biến thành bột mịn. Bốn vách tường đồng thời xuất hiện dấu vết của mấy ngàn lưỡi đao xẹt qua, đó là dấu vết do Chân Nguyên tàn phá bừa bãi lưu lại.

Không chút do dự, hai người khẩn trương khoanh chân tại chỗ, vận chuyển công pháp, dẫn dắt nguồn năng lượng khổng lồ đáng sợ trong cơ thể chạy vào kinh mạch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!