Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 403: CHƯƠNG 403: NGƯƠI ĐỢI ĐẤY, TA NHỚ KỸ NGƯƠI RỒI

Hoắc Tinh Thần, con trai độc nhất của gia chủ Hoắc gia – Hoắc Chính. Kể ra, Hoắc Chính cũng là một nhân vật đầy bi kịch, thân là gia chủ một trong Bát đại gia, thê thiếp nhiều vô số kể, đêm đêm cần mẫn cày cấy, vậy mà qua bao nhiêu năm cũng chỉ có được một mụn con trai, trong khi con gái lại đông đến mức đủ để lập thành một đạo quân phấn hồng.

Về điểm này, y và Bang chủ Huyết Chiến Bang là Hồ Man lại giống nhau đến kỳ lạ.

Có điều, y vẫn may mắn hơn Hồ Man, suy cho cùng cũng có một đứa con trai để nối dõi tông đường.

Chính vì là độc đinh của gia tộc, nên từ nhỏ đến lớn, đặc ân mà Hoắc Tinh Thần được hưởng nhiều vô kể, muốn gì có nấy, cả Hoắc gia đều vây quanh y, từ đó tạo nên một tính cách vô cùng đặc biệt.

Trước khi các công tử hậu bối của Dương gia trở về Trung Đô, toàn cõi Trung Đô nổi danh với ba người trẻ tuổi kiệt xuất nhất.

Người thứ nhất là Liễu Khinh Diêu của Liễu gia, công lực thâm hậu, tư chất hơn người. Thứ hai là Thu Ức Mộng của Thu gia, không những dung mạo tuyệt trần mà tư chất và bản lĩnh cũng áp đảo quần hùng, một nữ tử phong hoa tuyệt đại như vậy dĩ nhiên luôn thu hút mọi ánh nhìn.

Người thứ ba chính là vị Hoắc Tinh Thần này, được mệnh danh là Trung Đô đệ nhất công tử bột. Uống rượu, đánh bạc, mua vui hưởng lạc là những thú vui y cực kỳ ưa thích, còn ỷ mạnh hiếp yếu, gây sự ẩu đả lại là tài năng mang đậm bản sắc của y.

Các gia tộc khác khi nâng đỡ những thế lực cấp dưới đều không để người nhà mình ra mặt quản lý, càng không dính vào những cuộc tranh đấu giữa các thế lực này. Thế nhưng vị Hoắc công tử này vì quá buồn chán, nên lần nào thế lực dưới trướng có giao tranh, y đều đích thân đến chiến trường, đứng ở một góc an toàn để thưởng thức cảnh tượng hỗn chiến mà tiêu sầu.

Bên cạnh y luôn có hai vị cao thủ Thần Du Cảnh công lực không kém huyết thị túc trực bảo vệ, nên Hoắc Tinh Thần cũng không phải lo lắng cho an nguy của mình. Nhưng y không ngờ lần này lại lật thuyền giữa cống ngầm, bị kẻ khác kề kiếm vào cổ ngay trước sự chứng kiến của hai hộ vệ.

Hoắc Tinh Thần chẳng những không tức giận, ngược lại còn tỏ ra hưng phấn ra mặt, thậm chí lúc nói chuyện với Dương Khai còn lén lút ngưng tụ chân nguyên, chờ thời cơ đào thoát khỏi tay hắn.

Cảm giác kích thích mạo hiểm ngàn cân treo sợi tóc này khiến máu nóng toàn thân y sôi trào, không kìm được một cảm giác khoái trá chỉ muốn hét lên thật to.

Cảm nhận được động tĩnh bất thường từ y, thần sắc Dương Khai có chút cổ quái, khẽ đẩy lực vào Xích Huyết Kiếm trong tay, vạch một đường đỏ thẫm trên cổ đối phương.

- Khốn nạn!

Hoắc Tinh Thần không kìm được mà ngoác mồm chửi rủa.

- Ta đã bảo ta là Hoắc Tinh Thần của Hoắc gia rồi, ngươi còn dám làm vậy với ta?

Vừa nói, tim y vừa giật thót, vội vàng tán đi sức mạnh đang ngưng tụ, lo sợ kẻ sau lưng sẽ thẳng tay giết mình. Y quả thực rất thích mạo hiểm, nhưng cũng không đến mức xem thường sinh tử của bản thân.

- Này, ngươi là ai?

Hoắc Tinh Thần cũng ý thức được điều bất thường, tên tuổi của y đã vang dội khắp Trung Đô, nếu đối phương không có chút thân phận gì, sao dám làm vậy với y?

Lúc này, hai vị cao thủ Thần Du Cảnh kia cũng đã nhìn ra manh mối, một người trong đó chắp tay từ xa, trầm giọng hỏi:

- Dám hỏi các hạ là vị công tử nào của Dương gia?

Người trẻ tuổi trước mặt này rất lạ, họ chưa từng gặp bao giờ, nhưng từ những biểu hiện của hắn, có thể đoán được hắn nhất định là người của Bát đại gia.

Chỉ có lớp hậu bối vừa trở về của Dương gia, họ mới thấy lạ mặt!

- Dương Khai!

- Hóa ra là Khai công tử!

Hai người chợt hiểu ra, vội vàng chắp tay hành lễ.

Dương Khai sắc mặt lạnh lùng, khẽ gật đầu.

Trong lúc họ nói chuyện, trận chiến bên dưới đã dừng lại. Tính mạng của chủ nhân bị kẻ khác nắm trong tay, bọn người của Huyền Quang Hội nào dám hành động ngông cuồng, liền đồng loạt rút khỏi vòng chiến, đứng im chờ lệnh.

Bọn Bàng Trì thoát khỏi kiếp nạn, ai nấy đều há mồm thở dốc, vây tụ lại một chỗ, ánh mắt kinh ngạc hướng lên nóc nhà, vẻ mặt ngập tràn xúc động.

Họ hoàn toàn không ngờ, vị tân chủ nhân mấy ngày trước còn đại sát tứ phương trong đại điện đã thật sự đến cứu họ, hơn nữa lại còn đơn thương độc mã đến đây.

Điều khiến họ càng thêm kinh hãi là hắn đã thành công!

Tuy đã sớm biết sự lợi hại của Dương Khai, nhưng đến giờ Bàng Trì mới nhận ra, hình như mình đã đánh giá quá thấp bản lĩnh của hắn.

- Khai công tử. – Một vị cao thủ Hoắc gia trầm ngâm một lúc rồi nói. - Liệu có thể thả thiếu gia nhà tiểu nhân ra trước rồi hẵng nói không? Ngài yên tâm, bọn tiểu nhân sẽ không có bất cứ hành động ngông cuồng nào nữa.

Người còn lại cũng gật đầu nặng nề, vẻ mặt nghiêm túc.

Dương Khai chau mày, suy nghĩ một lát rồi rút Xích Huyết Kiếm về.

Hắn không lo đối phương sẽ nuốt lời, mà đối phương cũng có suy nghĩ tương tự. Về điểm này, hai bên đều ngầm hiểu rõ trong lòng.

Được tự do, Hoắc Tinh Thần vội chạy lên phía trước mấy bước, quay lại nhìn kỹ Dương Khai. Đợi đến khi đã nhìn rõ tướng mạo của hắn, y không kìm được kêu toáng lên:

- Khốn thật, trẻ vậy! Ngươi bao nhiêu tuổi?

Trong giọng nói ẩn chứa một tia thất vọng, cứ như thể kẻ có thể khống chế y trong chớp mắt thì không nên trẻ hơn y mới phải.

Dương Khai lạnh lùng nhìn y, không trả lời.

- Này, bổn công tử đang nói với ngươi đấy! – Hoắc Tinh Thần bực bội, la oai oái.

- Thiếu gia. – Vị cao thủ Hoắc gia bất lực, kéo y lại cạnh mình. Trước khi biết rõ tính tình của Dương Khai, gã không yên tâm để thiếu gia nhà mình tiếp tục chọc tức hắn.

- Bàn về tình hình một chút nào. – Dương Khai khẽ cười.

- Khai công tử cứ nói, hai lão phu xin rửa tai lắng nghe.

- Bàng Trì! – Dương Khai vẫy tay với bên dưới.

Bàng Trì giật mình, vội vàng bay lên, chắp tay nói:

- Có thuộc hạ.

- Kiểm kê thương vong.

- Vâng!

Đáp lời, y liền bay trở xuống, bắt tay vào thống kê.

Chiến trường sau trận chiến là một mảnh hỗn loạn, người của Huyền Quang Hội và Trúc Tiết Bang bên dưới phân biệt rõ ràng. Tuy trong mắt đôi bên vẫn còn địch ý, nhưng cũng không ai dám đánh tiếp.

Hoắc Tinh Thần phấn khởi quan sát Dương Khai, khóe miệng thoắt ẩn thoắt hiện một nụ cười mỉm. Dương Khai thì khoanh tay đứng đó, im lặng đợi chờ.

Hoắc gia nhị lão thầm kinh ngạc vì phong thái bình tĩnh của hắn.

Một lát sau, Bàng Trì lại bay lên, vẻ mặt bi thương, hồi bẩm:

- Đệ tử trong bang tử trận sáu mươi tám người, bị thương một trăm tám mươi chín!

Dương Khai quăng ánh nhìn sang Hoắc Tinh Thần, sắc diện lãnh đạm.

Hoắc Tinh Thần nhún vai hờ hững:

- Cứ quy ra tiền, ta đền ngươi là được!

- Năm vạn lượng một người chết, một vạn lượng một người bị thương. Có thể đền bằng tiền, hoặc linh đan diệu dược, thiên tài địa bảo tương đương!

- Ngươi cướp tiền đấy à? – Hoắc Tinh Thần la lớn.

Tuy y là người thừa kế duy nhất của Hoắc gia, nhưng cái giá Dương Khai đưa ra cũng khiến y phải méo mặt. Nếu tính theo cách đó, lần này y phải bồi thường đến mấy trăm vạn lượng.

- Khai công tử, cái giá này có phải hơi đắt rồi không ạ? – Một vị cao thủ Hoắc gia có vẻ không hài lòng, thực sự không ngờ Dương Khai lại tham lam đến vậy.

- Không thương lượng. – Dương Khai lắc đầu kiên quyết.

- Lão tử không trả! – Hoắc Tinh Thần nghểnh cao cổ, khẩu khí cương quyết, bao năm qua y thật sự chưa từng sợ ai.

Dương Khai nở một nụ cười yên ắng mà quỷ dị:

- Ngươi tưởng mình có cơ hội để trả giá sao?

Lời vừa dứt, một mùi hương thoang thoảng thình lình vấn vít nơi đầu mũi của chúng nhân.

Trước ngực Hoắc Tinh Thần chợt tỏa ra một chấm hồng quang, ngay lập tức, hồng quang đó phân tán thành mấy trăm, mấy nghìn tia sáng, trực tiếp bao vây lấy y.

Soạt soạt soạt...

Nghìn cánh hoa vần vũ xung quanh Hoắc Tinh Thần, bọc y vào bên trong kín không kẽ hở, mỗi một cánh hoa đều sắc bén vô cùng, tản mác khí tức chết chóc u ám. Trán Hoắc Tinh Thần liền toát mồ hôi lạnh ngay tức thì.

Hai vị cao thủ Hoắc gia không khỏi tái mặt.

Họ hoàn toàn không phát giác ra Dương Khai đã động tay động chân với Hoắc Tinh Thần từ lúc nào. Nghìn cánh hoa này hiển nhiên là một món bí bảo sát phạt, trong lúc họ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chúng đã được vị công tử Dương gia trước mặt này bố trí lên người thiếu gia của họ.

Hai vị cao thủ cuối cùng không còn dám khinh thường Dương Khai nữa, càng không dám so sánh hắn với những gã trẻ tuổi bình thường. Bản lĩnh đến mức này thật sự đáng kinh hãi.

- Ngươi dám giết ta? – Hoắc Tinh Thần đến tận lúc này vẫn còn mạnh miệng.

- Cho ngươi nằm liệt trên giường vài tháng hay một năm thì được. – Dương Khai hừ lạnh, Hoắc Tinh Thần liền nín bặt.

Phát giác ra lãnh ý và sự bực dọc trong mắt hắn, một vị cao thủ Hoắc gia vội vàng nói:

- Khai công tử, chúng tôi nhận thua, cứ bồi thường theo ý ngài! Chỉ xin ngài thả thiếu gia nhà tiểu nhân ra trước đã.

- Đừng thách thức lòng kiên nhẫn của ta nữa. – Dương Khai cười nhạt, đầy ý cảnh cáo.

- Tuyệt đối không đâu ạ! – Người nọ trầm giọng gật đầu.

Lúc này, nghìn cánh hoa bỗng ngưng tụ thành một điểm hồng quang, vụt trở về nội thể Dương Khai, biến mất không tăm tích.

Ba người Hoắc gia đều bất giác thở phào một hơi, sắc mặt Hoắc Tinh Thần cứ u ám, không biết đang nghĩ gì.

Còn một vị cao thủ Hoắc gia thì lại nhìn Dương Khai một cái đầy đăm chiêu:

- Khai công tử hình như có dấu hiệu sắp đột phá.

Liếc nhìn y, Dương Khai điềm nhiên gật đầu.

Vốn đang ở giai đoạn bình cảnh, trận chiến hôm nay có vẻ không nguy hiểm gì, cũng đã giải quyết xong trong vài hơi thở, nhưng khi đối mặt với hai vị cao thủ Hoắc gia này, Dương Khai vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.

Nào ngờ dưới áp lực này, bình cảnh của hắn lại bị phá vỡ.

Thấy hắn thừa nhận, hai vị cao thủ Hoắc gia không khỏi hít sâu một hơi, Hoắc Tinh Thần lại càng nhìn hắn sửng sốt, ánh mắt lóe lên vẻ ngưỡng mộ.

- Khai công tử, đột phá vẫn quan trọng hơn. Chuyện ở đây ngài không cần phải lo nữa, vốn chỉ là hành động trong lúc buồn chán của thiếu gia nhà tiểu nhân thôi, hai lão hủ sẽ đứng ra xử lý!

Nghe y nói thế, Bàng Trì và Mộc Nam Đẩu liếc nhìn nhau, đều bất giác lắc đầu cười khổ. Hai bên đều có tử thương, vậy mà chỉ xuất phát từ phút buồn chán của một tên công tử bột. Mạng người trong mắt mấy gã thiếu gia này, thật sự chẳng là gì cả.

- Được. – Dương Khai gật đầu, sắp đột phá đến nơi, hắn cũng không có thời gian ở lại đây nói nhảm, vội vàng lách mình một cái, bay vào trong đại điện của Trúc Tiết Bang.

- Dương Khai! – Hoắc Tinh Thần bỗng nhiên gọi lại từ phía sau.

Dương Khai khựng lại, quay đầu nhìn.

- Ngươi sắp tham gia đoạt đích chi chiến phải không? – Hoắc Tinh Thần mỉm cười hỏi.

- Phải!

- Được, được, được! – Hoắc Tinh Thần bật cười ha hả. - Ngươi đợi đấy, ta nhớ kỹ ngươi rồi, ta cũng sẽ tham gia!

Dương Khai không đáp lại, vụt biến vào trong đại điện.

Đợi khi bóng dáng Dương Khai đã khuất khỏi tầm mắt, Hoắc Tinh Thần mới cười lạnh lùng:

- Thú vị, thú vị lắm!

Một vị cao thủ Hoắc gia vội trấn an:

- Thiếu gia không cần tức giận, chỉ cần đứng đúng vị trí trong đoạt đích chi chiến thì lúc nào cũng có thể phản đòn. Đến lúc đó, hắn sẽ biết hôm nay đắc tội ngài không phải là một hành động sáng suốt.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!