Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 405: CHƯƠNG 405: CHO TA MỘT LỜI GIẢI THÍCH

Trong thư phòng, Dương Tứ gia đang ngồi nghiêm nghị, bên cạnh là Đổng Tố Trúc đang mỉm cười. Ngoài ra, còn có một nam một nữ, nam tử thân hình cường tráng, nữ tử dung mạo xinh đẹp, chính là hai vị huyết thị đã hộ tống hắn trở về Trung Đô, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên.

Thấy Dương Khai trở về, cả hai vội vàng đứng dậy khỏi ghế, chắp tay hành lễ:

- Tiểu công tử!

Dương Khai mỉm cười đáp lại:

- Ngồi đi.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lúc này mới ngồi xuống, nhưng khi ánh mắt lướt qua Dương Khai lần nữa, cả hai đều không khỏi kinh ngạc vạn phần. Bọn họ phát hiện, Dương Khai lại đột phá thêm một tầng, đã đạt tới Chân Nguyên Cảnh bát tầng.

Thời gian trôi qua chưa được bao lâu, tính từ lần đột phá trước nhiều nhất cũng chưa tới hai tháng, tốc độ này quả thực có phần đáng kinh ngạc.

Lần trước, khi Dương Khai đột phá Chân Nguyên Cảnh thất tầng, bọn họ cũng có mặt. Đó là lần đầu tiên mọi người gặp nhau, lúc ấy hai vị huyết thị chỉ cảm thấy vị tiểu công tử này tư chất không tệ. Giờ nhìn lại, há chỉ là không tệ, mà phải nói là vô cùng xuất sắc.

Nhưng sao lại nghe nói hắn chỉ ở trong Hóa Long Trì có nửa ngày đã đi ra rồi? Nghĩ đến đây, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều lặng lẽ lắc đầu, trong lòng có chút không hiểu.

- Khai nhi, con cũng ngồi đi. – Dương Tứ gia trầm giọng nói. – Có một số việc ta muốn bàn với con.

- Vâng.

Thấy ông nói năng nghiêm túc như vậy, Dương Khai cũng ý thức được sự việc không hề đơn giản, bèn ngồi xuống bên cạnh Đổng Tố Trúc.

Sau khi tất cả đã an tọa, trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Chỉ thấy Dương Ứng Phong chau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Nói về việc thứ nhất trước. Hôm qua, Trưởng Lão Viện đã truyền lệnh xuống các đích phủ, có liên quan đến đoạt đích chi chiến. Có thể xem là một tin tốt, huyết thị của Huyết Thị Đường sẽ được tham gia!

Dương Khai liền nhướng mày, không giấu được vẻ vui mừng.

Huyết thị trong Huyết Thị Đường, mỗi một người đều là cường giả trong số những cường giả, tu vi về cơ bản đều ở Thần Du Cảnh, rất khó tìm được đối thủ, trừ những cao thủ đến từ các thế lực lớn có nội tình thâm hậu.

Có huyết thị tương trợ, đoạt đích chi chiến chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

- Đây là chuyện tốt mà. – Dương Khai ngạc nhiên, không hiểu tại sao Đồ Phong, Đường Vũ Tiên và cả Dương Tứ gia lại có vẻ mặt sầu muộn như vậy.

- Là chuyện tốt. – Dương Ứng Phong gật đầu. – Tuy nhiên, Trưởng Lão Viện có lệnh, huyết thị của Huyết Thị Đường tham dự đoạt đích chi chiến không sai, nhưng nhiệm vụ của họ chỉ là bảo vệ an toàn cho các vị công tử, không được phụ trách những việc khác.

Dương Khai khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói:

- Nói cách khác, bọn họ chỉ có thể bị động phòng ngự, không thể chủ động xuất kích, đúng không?

- Không sai, huyết thị quá mạnh, nếu chủ động xuất kích, rất dễ dàng giải quyết một đối thủ. – Dương Ứng Phong gật đầu. – Làm vậy cũng là để tránh việc các con không chiêu mộ được những trợ lực quá mạnh mẽ.

- Con hiểu rồi. – Dương Khai cười, nhìn sang Đồ Phong và Đường Vũ Tiên. – Có điều, muốn có được sự giúp đỡ từ huyết thị, chắc là còn có điều kiện gì khác nữa phải không?

Hai vị huyết thị không khỏi kinh ngạc, không ngờ ngay cả điều này Dương Khai cũng đoán được. Dương Ứng Phong cũng mỉm cười gật đầu:

- Đúng là có điều kiện. Nhất định phải cống hiến cho gia tộc những công lao nhất định về số lượng và đẳng cấp. Ví dụ như những công pháp, võ kỹ mà các con học được trong những năm rèn luyện bên ngoài!

Trưởng Lão Viện hạ lệnh này, không ngoài mục đích buộc các công tử Dương gia phải dâng nộp bí kíp bất truyền của những tông môn mà họ đã bái nhập. Đây cũng là việc mà gia tộc nhất định sẽ làm trước khi đoạt đích chi chiến bắt đầu, mượn cớ này để thu thập những trân tàng trong thiên hạ.

Cũng chính vì vậy mà kho tàng võ kỹ và công pháp của Dương gia mới phong phú và đồ sộ đến thế. Trong khắp thiên hạ, luận về số lượng võ kỹ công pháp được cất giữ, Dương gia chắc chắn là đệ nhất, ngay cả bảy đại gia tộc còn lại cũng không thể sánh bằng.

- Dâng nộp càng nhiều, càng chất lượng thì huyết thị có được sẽ càng mạnh, lựa chọn cũng sẽ càng nhiều!

Tuy huyết thị đều rất mạnh, nhưng ở Huyết Thị Đường, giữa họ vẫn có sự phân chia mạnh yếu. Đồ Phong và Đường Vũ Tiên thuộc hàng khá mạnh, nhưng trên họ vẫn còn những huyết thị mạnh hơn nữa, đó là những cường giả Thần Du Cảnh cửu tầng.

- Thêm nữa, mỗi người chỉ được chọn không quá hai huyết thị! Đó là giới hạn. – Dương Ứng Phong bổ sung.

- Hê hê… – Dương Khai cười khẽ hai tiếng đầy thâm ý. – Cha có phải đang lo con không có đủ thứ để đổi lấy sự giúp đỡ của hai vị huyết thị không?

Dương Ứng Phong nghiêm nghị gật đầu. Lần trước, Dương Khai vì một con Kim Vũ Ưng mà đã dâng nộp cho gia tộc một bộ võ kỹ Huyền cấp. Trong suy nghĩ của Dương Ứng Phong, con trai rèn luyện bên ngoài nhiều năm như vậy, có thể học được một bộ võ kỹ Huyền cấp đã là rất tốt rồi, làm sao còn có thứ gì quý giá hơn nữa?

- Điều này cha không cần lo, con đã có chuẩn bị. – Dương Khai tự tin cười, ở đây không có người ngoài, hắn cũng không cần phải giấu giếm, ra vẻ thần bí.

Dương Ứng Phong chợt nhớ tới Vạn Dược Linh Dịch, cau mày nói:

- Không lẽ con định dùng thứ đó?

Vạn Dược Linh Dịch quả thực quá thần kỳ, nếu Dương Khai dâng nộp nó, chắc chắn có thể đổi lấy hai vị huyết thị mạnh nhất. Nhưng gia tộc cũng sẽ không ngồi yên làm ngơ, biết đâu sẽ dẫn đến không ít phiền toái. Thân là phụ thân, Dương Tứ gia không thể không lo lắng.

Dương Khai lắc đầu.

Dương Ứng Phong lúc này mới thật sự biến sắc. Tới tận bây giờ, ông mới phát hiện ra rằng, mình căn bản không hề biết con trai rốt cuộc có bao nhiêu át chủ bài.

Liếc nhìn sang Đồ Phong và Đường Vũ Tiên, Dương Khai cười nói:

- Đồ Phong, Vũ Tiên, xem ra chúng ta thực sự sắp hợp tác với nhau rồi.

Hắn tưởng hôm nay hai vị huyết thị đến đây là vì chuyện này. Trên đường về Trung Đô, Đồ Phong và Vũ Tiên cũng đã tỏ thái độ, sau này nếu gia tộc cho phép huyết thị tham gia đoạt đích chi chiến, họ nhất định sẽ đi theo Dương Khai, nguyện dâng sức khuyển mã.

Giao hẹn ngày ấy vẫn còn văng vẳng bên tai, Đồ Phong và Vũ Tiên sẽ không quên, Dương Khai tất nhiên cũng không quên!

Nay đã đến lúc thực hiện lời hứa.

Nào ngờ Dương Khai vừa dứt lời, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên chẳng những không vui mừng mà ngược lại còn lộ vẻ sầu muộn, gượng cười, ánh mắt lảng tránh, căn bản không dám đối diện với hắn.

Nụ cười trên môi Dương Khai dần tắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, hắn khẽ hừ một tiếng:

- Hai vị có phải nên cho ta một lời giải thích không?

Thần sắc của hai người họ đã nói lên rất nhiều vấn đề.

Cả Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều không phải hạng người lật lọng. Mặc dù trong lòng Dương Khai có chút không vui, nhưng hắn vẫn muốn nghe xem rốt cuộc họ sẽ nói gì. Tại sao họ lại có vẻ mặt gượng ép, ánh mắt trốn tránh như vậy.

- Khai nhi. – Dương Tứ gia khẽ quát một tiếng, đứng ra hòa giải. – Không phải như con nghĩ đâu, đừng hiểu lầm.

Đổng Tố Trúc cũng vội vàng nói:

- Phải đó con trai, đừng nói vậy. Ta và Vũ Tiên có giao tình, thường xuyên cùng nhau nghiên cứu võ kỹ. Lần này biết là Vũ Tiên đón con về, mẹ vui biết bao nhiêu.

Thấy Dương Khai có dấu hiệu tức giận, Đổng Tố Trúc không khỏi giật mình. Bà chưa bao giờ thấy hắn có biểu cảm này, trước kia Dương Khai vô cùng ngoan ngoãn, hoàn toàn khác với dáng vẻ hiện tại. Nhìn thấy thần sắc của hắn, Đổng Tố Trúc cũng không kìm được kinh ngạc và sợ hãi trong lòng, thầm nghĩ con trai đã trưởng thành thật rồi, đã có quan điểm và suy nghĩ của riêng mình. Bỗng nhiên trong tâm vừa buồn bã vừa vui mừng.

Thấy nhị lão đều lên tiếng bênh vực, sắc mặt Dương Khai dịu đi đôi chút, hắn hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Nếu con thật sự hiểu lầm thì đã đuổi người đi rồi, chứ không hỏi nhiều lời.

Ngừng một lát, hắn lại nói:

- Có điều, các ngươi vẫn phải cho ta một lời giải thích.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều cười khổ, liếc nhìn nhau rồi chậm rãi đứng dậy, quỳ một gối xuống đất, vẻ mặt xấu hổ, trầm giọng nói:

- Không phải thuộc hạ và Vũ Tiên không muốn tận lực vì công tử. Nếu có thể, hai thuộc hạ nguyện vì tiểu công tử mà xông vào dầu sôi lửa bỏng, quyết không từ nan!

Giọng nói âm vang đanh thép, khí phách mạnh mẽ. Dương Ứng Phong nghe vậy, trong lòng dâng lên sóng cả kinh thiên!

Đồ Phong lại tự xưng là thuộc hạ trước mặt con trai mình!

Mà Đường Vũ Tiên cũng không hề phản bác!

Huyết Thị Đường là một tập thể rất đặc biệt ở Dương gia. Huyết thị không chỉ đại diện cho thân phận, mà còn đại diện cho vinh quang và lòng trung thành. Nhưng lòng trung thành của họ là dành cho toàn bộ Dương gia, chứ không riêng một cá nhân nào.

Năm xưa, cũng có hai vị huyết thị đón ông trở về gia tộc, nhưng thái độ của họ đối với ông vô cùng lãnh đạm, suốt chặng đường chỉ làm tròn bổn phận mà thôi. Không nói chuyện xưa, ngay cả hiện tại, Dương Tứ gia cũng không được vị huyết thị nào tôn kính đến thế, cũng không có huyết thị nào tỏ lòng thần phục với ông.

Thế nhưng, chuyện ông chưa làm được, con trai ông lại làm được rồi. Dương Ứng Phong làm sao không kinh ngạc?

Ngược lại là Dương Khai, vẻ mặt vẫn bình thản như không, không có chút biểu hiện kiêu ngạo hay tự mãn. Trong thoáng chốc, Dương Tứ gia bất giác có cảm giác thất bại của người cha không bằng con, nhưng lại xen lẫn niềm vui mừng và thanh thản.

Chẳng trách Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lại vội vàng tìm đến phủ của mình. Vốn dĩ Dương Ứng Phong vẫn chưa hiểu rõ, bây giờ xem ra cũng không phải là không có nguyên nhân.

- Vậy thì vì lý do gì, khiến các ngươi không thể tận lực cho ta? – Dương Khai lạnh mặt hỏi.

- Không phải là không thể ạ. – Vẻ mặt Đồ Phong đau khổ, hổ thẹn tột cùng.

Đường Vũ Tiên vội vàng nối lời:

- Chỉ là thuộc hạ có một chuyện muốn thỉnh cầu trước!

- Đứng dậy nói đi. – Dương Khai cau mày, hắn lập tức hiểu ra, điều khiến Đồ Phong và Đường Vũ Tiên rối rắm nhất định có liên quan đến việc họ muốn thỉnh cầu hắn.

Phát hiện này không khỏi làm Dương Khai vui mừng. Hai người họ quả nhiên không phải hạng vong ân phụ nghĩa, vừa rồi là do hắn đã quá nóng vội. Song, điều đó cũng cho thấy hắn đã đặt kỳ vọng rất lớn vào họ.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên chậm rãi đứng dậy, thần sắc bối rối, gương mặt xinh đẹp của Đường Vũ Tiên đã ửng đỏ.

- Việc này vốn không nên làm phiền đến tiểu công tử, chỉ là bọn thuộc hạ không còn cách nào khác, đành phải mặt dày đến cầu xin, mong tiểu công tử không trách tội. – Đồ Phong thở dài.

- Rốt cuộc là việc gì?

- Việc này thuộc hạ cũng vừa nói với Tứ gia, bây giờ có hơi khó nói, xin để Tứ gia nói thay vậy ạ. – Đồ Phong nói xong, rầu rĩ ngồi lại chỗ cũ.

Dương Khai chuyển ánh mắt sang Dương Ứng Phong. Ông nâng chén trà lên nhấp một ngụm, rồi mới lên tiếng:

- Khai nhi, con có biết hiện giờ đã có bao nhiêu huynh đệ trở về Trung Đô không?

Đột nhiên ông hỏi điều này, Dương Khai có chút không hiểu, nhưng cũng không vội sốt ruột, chỉ gật đầu:

- Đại khái là biết ạ.

- Vậy chuyện của tứ ca con, Dương Tân Võ, con có biết không?

Dương Khai trầm tư một lúc, nhớ đến chuyện Dương Chiếu đã nói ở tửu lâu lần trước, bất giác gật đầu:

- Có nghe nói qua.

Dương Ứng Phong hơi ngạc nhiên, không ngờ Dương Khai trông có vẻ không quan tâm chuyện bên ngoài mà lại nắm bắt tin tức nhanh như vậy. Biết rằng hắn cũng đang âm thầm chuẩn bị, dò la tin tức, ông không nén được niềm vui mừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!