Điện phủ hùng vĩ rộng rãi, mặt đất trải thảm lông mềm mại dày cộp, bốn phía vách tường điêu khắc vô số tranh sơn thủy tinh mỹ. Giữa cung điện đặt một lư hương đốt Ninh Thần Hương, có tác dụng ngưng thần tĩnh khí. Trong phòng ấm áp, đỉnh điện cao vút được khảm vô số bảo thạch, nhìn từ dưới lên tựa như sao lấp lánh đầy trời.
Vài vị lão giả tóc hoa râm, y phục đơn giản, hoặc ngồi hoặc đứng, hoặc nghiên cứu bàn cờ dang dở trước mặt, hoặc tìm hiểu những bộ công pháp huyền bí, tự cảm thấy thỏa mãn.
Thoạt nhìn, những vị Trưởng Lão này chẳng khác gì người thường, tinh khí toàn thân nội liễm đến cực điểm, so với những lão nhân thế tục cũng không khác biệt quá lớn, nhưng kỳ thực mỗi người đều mang tuyệt kỹ, uy danh lừng lẫy.
Ngồi trên ghế ở vị trí chính giữa là Dương Trấn. Tuy tuổi đã qua thất tuần, nhưng lão vẫn tráng kiện, mơ hồ có thể thấy được nhiệt huyết thời trẻ.
Thân là người phụ trách Trưởng Lão Điện, tuổi tác đã cao, đi lại không tiện, lão không thể như lúc trẻ nam chinh bắc chiến, kiến công lập nghiệp cho Dương gia. Vì vậy, hàng năm Dương Trấn đều trấn thủ tại Trưởng Lão Điện, cùng vài vị Trưởng Lão khác xử lý các sự vụ.
Lúc này, hai mí mắt Dương Trấn cụp xuống, vẻ mặt có vẻ mệt mỏi, hai cánh tay khép trong tay áo, lắng nghe một thanh niên đứng trước mặt trình bày sự tình.
Sau một hồi lâu, thanh niên kia mới nói xong, sau đó dùng đôi mắt trông mong nhìn Dương Trấn, chờ đợi câu trả lời của lão.
Chậm rãi mở hai tròng mắt, con ngươi vốn đục ngầu bỗng phát ra tinh quang sắc lạnh. Dương Trấn lạnh lùng nhìn chằm chằm thanh niên, vẻ mặt đầy sự không kiên nhẫn.
"Không chút tiền đồ!" Dương Trấn hừ lạnh, "Ra ngoài mấy năm, mà chỉ mang về cho Dương gia thứ rác rưởi này sao? Những thứ không bằng rác rưởi như thế lại còn muốn đổi lấy Huyết Thị? Ta xem ngươi còn hồ đồ hơn cả một lão già như ta."
Thanh niên bị lão răn dạy một trận, khuôn mặt lập tức đỏ ửng.
"Ngươi trở về đi, những công lao này ta ghi nhớ cho ngươi, nhưng không đủ để đổi lấy bất cứ một vị Huyết Thị nào." Dương Trấn phất tay, không nhịn được nói: "Đợi đến ngày ngươi có đủ công lao rồi hãy nói sau. Tuy nhiên, Đoạt Đích Chi Chiến đã sắp bắt đầu, ta sợ ngươi không có thời gian chuẩn bị. Trong Đoạt Đích Chi Chiến, ngươi tốt nhất nên bỏ cuộc càng sớm càng tốt, tránh để người ta chê cười."
Thanh niên vẻ mặt suy sụp, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhìn như vẫn còn chút hy vọng, khẩn cầu nói: "Trưởng Lão, ta muốn đổi một vị có thực lực thấp nhất..."
Lời còn chưa dứt, đã bị Dương Trấn cắt ngang: "Không đủ chính là không đủ, đừng dông dài nữa, còn không mau cút đi!"
Một tiếng gầm lên, một cỗ sóng khí vô hình tấn công lên người thanh niên, trực tiếp đánh y văng ra khỏi Trưởng Lão Điện.
Toàn bộ Trưởng Lão Điện cộng hưởng phát ra những tiếng "ông ông". Mấy vị Trưởng Lão tóc bạc nhàn rỗi đến phát chán kia vẫn bất động. Dường như tất cả đều bị điếc, căn bản không thèm để ý tới chuyện này, vẫn chuyên chú làm việc của mình như trước.
Ngoài điện, thanh niên chật vật bò dậy, trên mặt hiện lên vẻ nhục nhã. Hai má đỏ bừng, tức giận rời đi.
Vừa đến cửa điện, Dương Khai liền nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi sinh ra một cảm giác khó nói thành lời.
Thanh niên kia chính là một đệ tử trẻ tuổi của Dương gia đứng hàng thứ ba, tên Dương Thiết, cũng là Tam ca của Dương Khai.
Sau khi gia tộc ban ra mệnh lệnh cho phép Huyết Thị tham dự Đoạt Đích Chi Chiến, các công tử trẻ tuổi đều nhanh chóng hành động, dùng những vật phẩm thu được trong mấy năm rèn luyện bên ngoài để đổi lấy Huyết Thị.
Tuy nhiên, xem ra mấy năm này Dương Thiết ở bên ngoài không thu hoạch được vật phẩm nào có giá trị, nên mới bị Trưởng Lão đánh văng ra ngoài.
"Tam đệ cũng không được." Một tiếng nói lọt vào tai Dương Khai, mang theo cảm giác tiếc hận.
Dương Khai nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy Dương Chiếu đang đứng đó, thần sắc mang theo một tia bi thương, nhìn bóng lưng Dương Thiết rời đi, lắc đầu không ngừng.
"Nhị ca!" Dương Khai bước tới chào hỏi.
"Khai đệ." Dương Chiếu ha hả cười.
Dương Khai lại đưa ánh mắt nhìn về người bên cạnh. Người này thân hình thẳng tắp như kiếm, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, khiến người ta có cảm giác dù trời sập y cũng không sợ hãi, đất sụp thì sắc mặt cũng không đổi. Vẻ mặt y thản nhiên, từ đầu đến cuối không hề thay đổi, chỉ khi Dương Chiếu hô lên "Khai đệ", y mới chuyển ánh mắt nhìn sang bên này.
"Đại ca!" Dương Khai biến sắc.
Trong thế hệ trẻ tuổi của Dương gia, chỉ có duy nhất một cao thủ đạt đến Thần Du Cảnh, đó chính là lão đại Dương Uy!
"Khai đệ?" Trong ánh mắt Dương Uy có chút kinh ngạc. Thời điểm Dương Khai chào hỏi, không hiểu vì sao Chân Nguyên của bản thân y lại như sóng lớn cuồn cuộn dâng lên không kìm chế được. Tình huống này chỉ xuất hiện khi y cảm nhận được áp lực.
Thần Thức vừa tu luyện được quét một vòng trên người Dương Khai, phát hiện hắn chẳng qua cũng chỉ mới ở trình độ Chân Nguyên Cảnh tầng tám, không khỏi nhướn mày, trong lòng âm thầm thấy kỳ quái, không rõ vì sao Dương Khai có thể làm cho Chân Nguyên của y dao động chỉ trong chớp mắt.
"Vài năm không gặp, Khai đệ không ngờ đã đạt đến trình độ này." Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt lộ ra một chút khen ngợi.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên trên mặt y hiện lên vẻ kinh hãi và hoảng sợ.
Năm sáu năm trước, vị đệ đệ nhỏ nhất đang đứng trước mặt còn không thể tu luyện, chỉ là một người thường trói gà không chặt, mà hiện tại sau khi gặp lại, không ngờ đã đạt đến Chân Nguyên Cảnh tầng tám!
Tuy so với y còn thấp hơn hai tiểu cảnh giới, nhưng khoảng thời gian hắn tu luyện lại ngắn hơn y khoảng bảy tám năm! Vừa rồi mới gặp mặt, nhưng lại nảy sinh dị thường. Dương Uy rốt cuộc ý thức được vì sao đối phương lại làm cho mình cảm thấy áp lực, quả thực không phải là không có nguyên do. Chỉ sợ cho hắn thêm một khoảng thời gian ngắn nữa thôi, một ngày nào đó hắn sẽ vượt qua chính mình!
"Đệ cũng đến nộp vật phẩm sao?" Dương Chiếu cười khẽ nhìn Dương Khai.
Dương Khai khẽ gật đầu, cười khổ nói: "Không còn cách nào khác, gia tộc đã quy định như vậy, thì không thể không đến."
"Ha ha!" Dương Chiếu cười lớn, thân thiết vỗ bả vai Dương Khai: "Bằng không đệ cho rằng gia tộc làm sao lại cất giữ nhiều thứ như vậy? Toàn bộ đều là do chúng ta thu thập từ bên ngoài mang về."
"Đều là đồ của gia tộc thôi, một ngày nào đó chính các ngươi cũng sẽ phải dùng đến." Dường như Dương Uy trời sinh mặt lạnh, trong ký ức của Dương Khai, y chưa từng cười, ngôn ngữ cũng không nhiều, có vẻ khá nặng nề, nhưng phong cách làm việc lại nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán.
Nghe y nói vậy, Dương Chiếu và Dương Khai cũng không nói thêm lời nào về việc này nữa.
"Khai đệ có muốn tiếp tục hợp tác với hai vị Huyết Thị đã đưa đệ về trước kia không? Ta thấy bọn họ đối với đệ cũng khá thành tâm." Dương Chiếu vô tình cố ý hỏi.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu: "Đã có người khác rồi."
Dương Chiếu không khỏi ngạc nhiên, dường như y không ngờ người hắn chọn lại không phải Đồ Phong và Đường Vũ Tiên.
Tuy nhiên, Dương Khai cũng không muốn nói tiếp chuyện này. Hắn quay đầu hỏi: "Ngũ ca đâu rồi, sao lại không thấy Ngũ ca?" Dương Chiếu và Dương Kháng là anh em ruột, từ trước đến nay như hình với bóng, bình thường chắc chắn sẽ không tách rời.
Dương Uy hừ nhẹ một tiếng: "Có ta ở đây, hắn dám xuất hiện sao?"
Dương Chiếu và Dương Khai liếc nhau, không khỏi rụt cổ. Chẳng những Dương Kháng e ngại vị Đại ca trời sinh mặt lạnh này, mà dường như tất cả huynh đệ đều cảm thấy kính sợ y. Nguyên nhân không đơn thuần chỉ vì y lớn tuổi nhất.
"Ta đi vào trước." Dương Uy tiến lên ra hiệu cho hai người, hai tay chắp sau lưng bước vào Trưởng Lão Điện.
Không đầy một lát, y đã đi ra, bước nhanh rời đi.
Dương Chiếu cười khổ một tiếng: "Đại ca vẫn như vậy, luôn không thích nói chuyện, mà ngay cả các huynh đệ muốn thân cận với huynh ấy một chút cũng không được."
"Mỗi người có một tính cách." Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Kỳ thật hắn cũng khá thích loại người có cá tính như Dương Uy. Không nói lời vô nghĩa, không ướt át dài dòng, có gì nói nấy, muốn làm gì thì làm, khoái ý vô cùng.
"Nhị ca cũng đi vào trước đi, đệ đợi ngươi thêm lát nữa."
"Được!"
Lại qua hồi lâu, Dương Chiếu mỉm cười đi ra, hiển nhiên đối với chuyện trao đổi với Trưởng Lão Điện vừa rồi rất vừa lòng. Đợi y đi ra, Dương Khai mới thản nhiên rảo bước tiến lên.
Nhìn thấy Dương Khai tiến vào, đôi mắt sáng quắc của Dương Trấn theo dõi sát sao không buông tha. Đợi hắn đi tới gần, sau khi thi lễ xong, lão mới cười ha hả một tiếng: "Ta nhớ tiểu tử này, lần trước dùng một bộ Huyền cấp Vũ Kỹ đổi lấy một con Kim Vũ Ưng."
"Vâng." Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu. Lần trước đổi Kim Vũ Ưng cũng là do Dương Trấn viết giấy cho hắn, rồi mới từ Đỗ Thành Bạch nhận Kim Vũ Ưng trở về. Sự việc xảy ra cách đây không lâu, Dương Trấn tự nhiên nhớ rõ.
Vui sướng khi người gặp họa, Dương Trấn nói: "Hối hận rồi đúng không? Ha ha ha ha! Lúc ấy lão phu cũng biết sau này ngươi nhất định sẽ phải hối hận. Một bộ Huyền cấp Vũ Kỹ, lại dùng để đổi lấy một súc sinh không có tác dụng nhiều. Khoản mua bán này ngươi thua thiệt lớn! Lúc đó ngươi có thể đổi được một vị Huyết Thị đấy!"
Dường như có thể nhìn thấy Dương Khai hối hận, vị lão gia này thật cao hứng.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, bí hiểm cười đáp: "Không hối hận. Hơn nữa, hối hận cũng không làm nên chuyện gì, chỉ tự rước thêm phiền não."
Dương Trấn hừ lạnh một tiếng, bĩu môi nói: "Con vịt chết mạnh miệng!" Lão hiển nhiên nghĩ rằng Dương Khai ra vẻ hào phóng, kỳ thật đã hối hận đến mức ruột gan cồn cào rồi.
"Ta cũng muốn xem, lần này ngươi có thể mang đến cho ta niềm vui bất ngờ nào nữa đây!" Dương Trấn vẫn khép hai cánh tay trong tay áo như cũ, vẻ mặt không chút để ý. "Nói thử xem, muốn đổi mấy vị Huyết Thị?"
"Tối đa cũng chỉ có thể đổi hai vị mà thôi. Đương nhiên là hai vị rồi!"
Dương Trấn cố gắng mỉm cười chậm rãi kiềm chế, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, thần sắc dần dần trở nên nghiêm túc. Ngay cả những lão giả ở bên cạnh, giờ phút này cũng dừng động tác trên tay lại, quay đầu nhìn về phía này.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều chăm chú dán lên người Dương Khai. Đám lão giả kinh ngạc một chút, chợt mỗi người đều lộ ra thần sắc hứng thú, nghển cổ trông mong điều gì đó.
Các công tử Dương gia rèn luyện bên ngoài, nhiều lắm thì hoạt động trong các thế lực nhất đẳng, mà những nơi đó tài nguyên cũng không nhiều, những thứ có thể cung cấp cho công tử Dương gia lại càng ít.
Muốn đổi lấy một vị Huyết Thị, tối thiểu cũng phải có một bộ Vũ Kỹ Công Pháp Huyền cấp hoặc là ba bộ Thiên cấp thượng phẩm.
Lần trước Dương Khai đã dùng một bộ Huyền cấp Vũ Kỹ, lần này hắn lại muốn đổi hai vị Huyết Thị.
Chẳng phải điều đó có nghĩa là hắn còn có hai bộ Huyền cấp Vũ Kỹ sao? Hắn làm sao có được? Đó căn bản là chuyện không thể nào! Nếu Vũ Kỹ Công Pháp cấp bậc Huyền cấp nhiều như vậy thì giá trị của nó cũng không còn cao nữa.
Mọi người trong phòng đều nghĩ Dương Khai không thể làm được chuyện đó, chỉ là hắn không rõ quy tắc nên mới tự đánh giá cao bản thân. Một đám người mang dáng vẻ chuẩn bị được xem kịch vui.
Thật lâu sau, Dương Trấn mới không cho là đúng mà cười cười, tùy ý nói: "Nói vật phẩm của ngươi đi, lão phu sẽ đánh giá ngươi có thể đổi lấy hai vị Huyết Thị hay không."
Dương Khai khẽ gật đầu, từ trong lòng ngực lấy ra hai khối ngọc trắng nõn không chút tì vết, đặt ở trên bàn trước mặt Dương Trấn.
Dương Trấn nhíu mày nhìn hắn một cái, trên mặt hiện ra vẻ không kiên nhẫn, hừ lạnh một tiếng, rút tay đang thọc sâu trong tay áo ra. Không thấy lão có động tác gì, đã cầm một khối ngọc lên, Thần Thức thấm vào trong đó bắt đầu thăm dò, điều tra.