- Không biết... ở những phương diện khác, huynh có lợi hại như vậy không?
Đôi mắt lúng liếng của Hồ Mị Nhi nhìn Dương Khai đầy ẩn ý, miệng buông lời khêu gợi trắng trợn.
Kiểu chòng ghẹo táo bạo thế này, bất kỳ nam nhân nào cũng khó lòng thờ ơ. Huống chi dung mạo của Hồ Mị Nhi vốn không tầm thường, thân hình lại tuyệt mỹ, là đối tượng mơ tưởng của biết bao kẻ.
Từng tràng nuốt nước bọt ừng ực vang lên từ bốn phía. Bọn người Tô Mộc tuy thân thể suy yếu, nhưng bị kích thích như vậy, máu nóng cũng dồn lên đỉnh đầu, thân dưới căng cứng, vài tên còn mê man ngay tại chỗ.
Dương Khai cũng cảm thấy một ngọn tà hỏa bốc lên, yết hầu bất giác chuyển động, hơi thở trở nên nặng nề, bàn tay đang nắm cổ Hồ Mị Nhi bất giác gia tăng thêm vài phần sức lực.
Hồ Mị Nhi thở gấp, tấm thân mềm mại uốn éo vài cái, nhìn Dương Khai hờn dỗi:
- Huynh còn không buông tay?
Vừa nói, nàng vừa đưa tay, nhẹ nhàng mà ôn nhu gỡ bàn tay của Dương Khai ra. Cũng không biết là vô tình hay cố ý, nàng lại đặt bàn tay Dương Khai lên bộ ngực căng tròn của mình.
Cảm giác ấm nóng và mềm mại tức thì truyền đến. Dương Khai cảm nhận rõ ràng sự đàn hồi kinh người dưới lòng bàn tay. Kích thích này khiến cho máu trên vết thương của hắn chảy ra càng nhiều.
Dương Khai mặt hơi ửng đỏ, hắn không thể ngờ thiếu nữ này lại phóng đãng đến thế, nàng mới bao nhiêu tuổi chứ? Quả nhiên là tài không đợi tuổi, đa tình cũng chẳng kể niên thiếu.
Nhìn thấy vẻ ngượng ngùng của Dương Khai, Hồ Mị Nhi lại cười khanh khách, thủ thỉ:
- Huynh muốn làm gì ta sao?
Dương Khai nhìn Hồ Mị Nhi ngay dưới thân mình, trong lòng có chút cảm giác “chó muốn gặm xương rồng mà không biết xuống miệng từ đâu”. Nói cho cùng, trong cả cuộc chiến, Hồ Mị Nhi quả thật không hề động thủ với đệ tử Lăng Tiêu Các, Dương Khai đương nhiên không thể ra tay với nàng. Hắn muốn giáo huấn nàng, chẳng qua là vì suốt trận chiến, nàng cứ ngấm ngầm đổ thêm dầu vào lửa.
Nhưng bị nàng trêu ghẹo thế này, Dương Khai lại có phần bực dọc. Bản thân đường đường là một trang nam tử, sao có thể để nàng đùa bỡn trong lòng bàn tay?
Nghĩ vậy, bàn tay đang đặt trên ngực Hồ Mị Nhi của Dương Khai đột nhiên dùng sức bóp mạnh.
- A…
Hồ Mị Nhi biến sắc, bất giác rên lên một tiếng, gương mặt xinh đẹp liền ửng đỏ, giận dữ trừng mắt nhìn Dương Khai. Không ngờ hắn lại không biết thương hoa tiếc ngọc đến vậy.
Trong tiếng cười lớn, Dương Khai đứng dậy, nhìn Hồ Mị Nhi nói:
- Ngươi đi đi.
Hồ Mị Nhi sững sờ nhìn Dương Khai, hoàn toàn không ngờ sự quyến rũ vô địch của mình lại chẳng có chút tác dụng nào. Thân thể này không biết đã có bao nhiêu kẻ thèm thuồng, muốn nếm thử mùi vị. Bình thường những kẻ vì nàng mà tranh đoạt cũng nhiều vô số kể. Vậy mà hôm nay, hiếm lắm nàng mới có hứng thú với một nam nhân, chủ động mê hoặc, lại bị hắn coi khinh.
Hắn có còn là nam nhân không vậy?
Ngây người một lúc, Hồ Mị Nhi đột nhiên nở nụ cười, uyển chuyển đứng dậy, nhìn sâu vào Dương Khai, khẽ cắn môi, ghé sát vào tai hắn thổi nhẹ một hơi:
- Huynh thật thú vị!
Dứt lời, nàng cười khúc khích, xoay người bước đi, vòng eo con ong, cặp mông tròn lẳn, phong tình vạn chủng.
Đám người Tô Mộc ngây cả người, vừa ngưỡng mộ vừa đố kị. Bọn họ không thể ngờ Dương Khai lại cự tuyệt một diễm phúc như vậy, từng tên tự vấn lòng, nếu vừa rồi Hồ Mị Nhi nói những lời đó với mình, thì mình sẽ làm thế nào?
E là đã gật đầu lia lịa rồi! Không, không phải gật đầu, mà là nhào tới ngay lập tức, miếng ngon từ trên trời rơi xuống sao phải từ chối? Dẫu sao cũng chẳng có tổn thất gì.
Đợi Hồ Mị Nhi đi khỏi, đám đông mới quay lại nhìn Dương Khai, tên nào tên nấy vừa đau đớn ê chề, vừa xấu hổ tột cùng.
Haizz… Vô số tiếng thở dài vang lên.
Dương Khai cúi xuống, xé vài mảnh vải từ quần áo của mấy tên đệ tử Phong Vũ Lâu đang bất tỉnh trên đất, sau đó quấn quanh bàn tay bị thương của mình.
Hắn đưa mắt nhìn đám người Tô Mộc, mấy tên sư đệ này, tên nào cũng mang vẻ mặt ngượng ngùng.
- Còn sức đi không?
Dương Khai hỏi.
Bọn họ khẽ gật đầu.
- Vậy thì đi thôi.
Đám người này quay trở về Lăng Tiêu Các trong bộ dạng mặt mũi bầm tím, người ngợm nhếch nhác, ai nấy đều tự đi tìm thuốc trị thương. Hôm nay tuy là ẩu đả, nhưng suy cho cùng vẫn là cuộc chiến giữa các tiểu bối với nhau. Tam đại môn phái ở gần nhau thường xuyên xảy ra chuyện như vậy, cho nên cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ cần không phải là nhân vật quan trọng bị thiệt mạng thì trưởng bối của mỗi phái cũng chỉ nhắm mắt cho qua, không can dự thêm. Có tranh đấu mới có tiến bộ. Trưởng bối của mỗi phái đều hy vọng cách này sẽ mài giũa được đám đệ tử của mình.
Dương Khai trở về căn nhà gỗ, vốn định lấy nửa lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao còn lại ra, nhưng nghĩ một hồi lại thôi.
Tình trạng hôm nay, nặng nhất cũng chính là vết thương bị kiếm đâm xuyên qua, mấy vết thương khác chẳng đáng là gì. Vết thương trên tay trông thì đáng sợ, nhưng thật ra cũng chẳng nghiêm trọng như tưởng tượng. Lúc chộp lấy thanh kiếm của Thành Thiếu Phong, Dương Khai đã tránh được xương cốt và kinh mạch, lòng bàn tay tuy bị đâm thủng một lỗ, nhưng chỉ là vết thương phần mềm mà thôi.
So ra cũng không khác mấy vết thương do đại chiến với Hoa Bối Tri Chu lần trước. Lần đó chỉ cần ba, bốn ngày là hồi phục, có lẽ lần này cũng vậy.
Hơn nữa chỉ trong chốc lát, tình trạng vết thương có vẻ đã đỡ hơn nhiều, thể lực cũng đã hồi phục được một phần. Dương Khai cẩn thận cảm nhận một chút thì phát hiện, không chỉ có luồng nhiệt ấm áp từ Ngạo Cốt Kim Thân có tác dụng trị thương, mà Chân Dương nguyên khí trong cơ thể cũng có chút khả năng chữa trị. Hai thứ này bổ trợ cho nhau, tốc độ hồi phục sẽ rất nhanh.
Sau khi biết Chân Dương nguyên khí cũng có công hiệu trị thương, Dương Khai vội chạy đến Khốn Long Giản hấp thu Dương khí. Trận chiến hôm nay tuy không dùng đến một giọt Dương dịch nào, nhưng Chân Dương nguyên khí trong cơ thể lại tiêu hao không ít, cần phải bổ sung gấp.
Đang lúc hấp thụ Dương khí, Dương Khai đột nhiên cảm thấy trong cơ thể có gì đó lay động. Dương khí bên ngoài vẫn tự nhiên len lỏi vào, chỉ trong chớp mắt đã đạt đến mức công lực của một tới hai ngày. Lượng Chân Dương nguyên khí bị tiêu hao hôm nay đã được bổ sung đầy đủ, lại còn có phần dồi dào hơn, kinh mạch dường như cũng vững chắc, được khai thông hơn mấy phần.
Thối Thể cảnh tầng tám? Dương Khai hoàn hồn trở lại, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Nhanh như vậy đã đột phá lên Thối Thể cảnh tầng tám, việc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Dương Khai. Vốn dĩ hắn ước tính, phải tu luyện thêm ít nhất bảy, tám ngày nữa mới có thể đột phá.
Thì ra là vậy, xem ra việc này có quan hệ mật thiết với trận chiến dốc toàn lực hôm nay. Giao chiến quả nhiên mang lại lợi ích không nhỏ.
Trong lòng hoan hỉ, Dương Khai bắt đầu ra sức tu luyện Chân Dương Quyết. Sau khi đột phá thêm một tầng, tốc độ hấp thu Dương khí đã gia tăng rõ rệt, mọi phương diện đều có chuyển biến.
Đêm xuống, Dương Khai về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay dù gì cũng đã bị thương, thực sự không nên thức khuya luyện tập.
Mấy ngày kế tiếp, ngoài ăn uống ngủ nghỉ, Dương Khai đều xuống Khốn Long Giản tu luyện.
Còn đám Tô Mộc thì chẳng có lấy một tên nào xuất hiện, chắc là chúng đang dưỡng thương.
Một buổi sáng mấy ngày sau, Dương Khai đang quét dọn thì thấy Tô Mộc dẫn theo đám Lý Vân Thiên từ xa đi đến. Đều là những người tham gia trận giao chiến hôm trước, không thiếu một ai, hùng dũng đi theo sau Tô Mộc.
Tuy đã trị thương mấy ngày trời, vậy mà trông bọn họ vẫn còn chút thê thảm, hốc mắt tím bầm, khóe miệng sưng vù, trông đến là khôi hài.
Dương Khai nhìn qua, không kìm được, vui vẻ nói:
- Tô sư đệ, lại ngứa da nữa rồi à?