Trước khi các đệ tử Dương gia trở về Trung Đô, có ba người trẻ tuổi nổi danh lẫy lừng nhất tại đây.
Thứ nhất là Liễu Khinh Diêu, thứ hai là Thu Ức Mộng, thứ ba là Hoắc Tinh Thần.
Chỉ có điều hai người trước mang mỹ danh vang vọng Trung Đô, còn người cuối cùng lại khét tiếng với ác danh. Trung Đô ai cũng biết, độc đinh Hoắc gia, nổi tiếng là kẻ ăn chơi trác táng, kiêu sa phóng đãng này, hành vi vô cùng phóng túng. Phàm là thiếu nữ khuê các xinh đẹp khi thấy hắn từ xa đều vội vàng né tránh, sợ bị hắn quấy nhiễu.
Phàm là gia đình nào ở Trung Đô có cô nương trẻ tuổi, đều có một bức họa chân dung Hoắc Tinh Thần, chính là để ghi nhớ bộ dáng của kẻ này.
Xét về một khía cạnh nào đó, danh tiếng Hoắc Tinh Thần so với người đứng đầu là Liễu Khinh Diêu và Thu Ức Mộng còn muốn vang dội hơn, người đời đặt cho hắn biệt hiệu Trung Đô Lang!
Trung Đô Lang Hoắc Tinh Thần đi qua nơi nào, phải nói phong vân biến sắc, đại địa chấn động. Trẻ con Trung Đô ban đêm nghe thấy ác danh Trung Đô Lang liền nín bặt tiếng khóc!
Giờ phút này, vị Hoắc công tử Trung Đô Lang này, vẻ mặt tùy tiện, thoải mái ngồi vắt vẻo trên lưng Đạp Vân Câu, hai tay vẫn khoanh trước ngực. Nhìn thấy nhiều trưởng bối như vậy, hắn cũng không có ý định xuống ngựa hành lễ, làm cho gia chủ các gia tộc khác nhìn thấy âm thầm lắc đầu.
- Tối hôm qua đi đâu?
Hoắc Chính trừng mắt, lạnh lùng quát hỏi.
- Bế quan tu luyện.
Hoắc Tinh Thần ba hoa đáp.
Hoắc Chính lập tức giận đến sôi máu, dậm chân quát:
- Khốn kiếp! Vậy vết son môi trên mặt ngươi là sao hả?
Bên ngoài Chính Nam Môn, chợt vang lên một trận cười to.
Hoắc Tinh Thần không có chút xấu hổ nào, chỉ cười khẩy một tiếng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua một vòng, tiếng cười vang đột nhiên ngừng lại.
Vị Trung Đô Lang này hành vi phóng đãng, thanh danh không được tốt lắm, nhưng hắn vẫn là công tử của Bát Đại Gia! Tuyệt đối không phải là những người này có thể cười nhạo.
Huống chi hắn là độc đinh của Hoắc gia, càng thêm không thể chọc vào. Nếu như tiếp tục cười nữa, nói không chừng bị hắn nhớ kỹ dung mạo, đến lúc chết không có chỗ chôn cũng không biết.
Hoắc Chính lắc đầu không ngừng, trên mặt tràn đầy ý tứ chỉ hận rèn sắt không thành thép, khẽ quát một tiếng:
- Ngươi không ở trong lầu xuân phong đắc ý lêu lổng. Chạy đến nơi đây làm gì?
Hoắc Tinh Thần nghe vậy cười một tiếng, nói:
- Cha không phải nói Dương gia Đoạt Đích Chi Chiến là cơ hội khó được sao? Hài nhi suy đi nghĩ lại, cảm thấy chuyện lớn như vậy Hoắc gia ta đương nhiên phải nhúng tay vào mới được. Bằng không chẳng phải là làm người khác coi thường Hoắc gia ta không có người sao?
Nghe hắn nói như vậy, Hoắc Chính không khỏi lộ rõ vẻ vui mừng trên nét mặt, sự không hài lòng và tức giận trước đó sớm đã bị ném lên chín tầng mây. Vội vàng nói:
- Ngươi nói là. . . Ngươi muốn tham dự Đoạt Đích Chi Chiến?
- Hài nhi chính là có ý đó, như thế mới không phụ kỳ vọng của phụ thân!
Hoắc Tinh Thần nghiêm mặt trả lời.
Hoắc Chính lập tức mừng rỡ, vỗ đùi nói:
- Tốt tốt tốt, ngươi cuối cùng suy nghĩ thấu đáo rồi, hiện tại suy nghĩ thấu đáo cũng không tính là quá muộn! Mau xuống đây, mau xuống đây!
Vừa nói xong, Hoắc Chính liền xông lên phía trước, như một gã gia bộc, ân cần đỡ con mình từ trên lưng Đạp Vân Câu xuống.
Cách làm cưng chiều như vậy, hắn chẳng những không cảm thấy có cái gì không ổn, ngược lại còn mang bộ dáng tươi cười đầy mặt.
Hoắc Chính đương nhiên vui vẻ, trước kia vô luận hắn nói như thế nào với Hoắc Tinh Thần, nhi tử đều không muốn đi tham dự Đoạt Đích Chi Chiến gì, so với Đoạt Đích Chi Chiến, hắn ngược lại càng muốn đi uống rượu mua vui.
Làm cho Hoắc Chính cho rằng Đoạt Đích Chi Chiến này sợ là không có chuyện gì với Hoắc gia hắn, một mực rầu rĩ không vui.
Lại không nghĩ tới, vào ngày bắt đầu Đoạt Đích Chi Chiến, nhi tử cư nhiên tự mình chạy tới, hơn nữa chủ động yêu cầu tham dự trong đó, chuyện này tự nhiên làm cho hắn mừng rỡ?
- Nhìn đi!
Hoắc Chính sắc mặt mỉm cười, vung tay lên, chỉ vào cách đó không xa nói:
- Đây chính là tám vị công tử Dương gia! Nhi tử ngươi hảo hảo chọn một người, chọn xong rồi, phụ thân ta đem Tinh Môn giao cho ngươi chưởng quản!
- Thật hay giả?
Hoắc Tinh Thần lông mày nhíu lại, vẻ mặt bỉ ổi, gian xảo.
- Tự nhiên là thật, đang tại trước mặt các trưởng bối khác của ngươi, lão phu lại dám đùa giỡn với ngươi sao?
Hoắc Chính nghiêm túc nói.
- Vậy được, ta thích!
Hoắc Tinh Thần hắc hắc cười dâm đãng.
Thanh âm hai người phụ tử này nói chuyện truyền lọt vào trong tai, không ít Dương gia đệ tử hô hấp cũng có chút gấp rút.
Tinh Môn! Một chi lực lượng cực kỳ đặc biệt của Hoắc gia.
Tất cả đều là do nữ tử tạo thành, nữ tử bên trong chẳng những mỗi người xinh đẹp như hoa, hơn nữa thực lực cũng tương đối khá. Càng chủ yếu chính là, bởi vì các nàng là nữ tử, tập luyện công pháp và vũ kỹ nhẹ nhàng, nên chuyên phụ trách những việc như ám sát.
Một chi lực lượng như vậy nếu như nắm vào tay mình, sẽ trở thành một trợ lực lớn. Nếu như là địch nhân thì, vậy khẳng định là sẽ khiến người ta sứt đầu mẻ trán.
Cho nên vừa nghe Hoắc Chính nói tới Tinh Môn, vô luận là Hoắc Tinh Thần hay là Dương gia đệ tử, đều hứng thú tràn đầy.
Hoắc Tinh Thần biểu lộ tùy ý, ánh mắt theo thứ tự đảo qua trên người Dương gia đệ tử. Ngoại trừ Dương Uy bên ngoài vẫn y nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, những người khác tất cả đều mỉm cười ôm quyền.
Hiển nhiên là muốn tranh thủ hảo cảm của hắn, để hắn có thể đi đến đội ngũ của mình.
Hoắc Chính cũng mỉm cười chờ đợi, hắn muốn biết đứa nhi tử này của mình rốt cuộc chọn ai.
Hảo một lát, ánh mắt Hoắc Tinh Thần mới quăng đến trên người Dương Khai, vẻ mặt đầy vẻ nghiền ngẫm, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, gật đầu nói:
- Chính là ngươi!
Dương Khai nhướng mày, liếc nhìn Hoắc Tinh Thần, sắc mặt quái dị.
Hắn không nghĩ tới Hoắc Tinh Thần chọn chính mình. Điều này hoàn toàn trái với lẽ thường. Với mối quan hệ trước đây giữa hai người, một người bình thường hẳn sẽ chọn người khác để chèn ép mình, đạt được mục đích trả thù. Nhưng sự lựa chọn này lại khiến Dương Khai khó hiểu.
- Ai?
Thần sắc Hoắc Chính cũng kinh ngạc một chút.
- Khai công tử!
Hoắc Tinh Thần mỉm cười đáp.
Thất Đại Gia Chủ khẽ nhíu mày, Thu Thủ Thành lại càng nghi hoặc vạn phần.
- Cha, hiện tại liền đem Tinh Môn giao cho ta đi.
Hoắc Tinh Thần hưng phấn nói:
- Tinh Môn hợp với tên của ta, vốn nên để ta chưởng quản. Cha đã già rồi, nên buông tay đi, miễn cho những mỹ nhân kia phải chịu cảnh vườn không nhà trống!
Gương mặt Hoắc Chính giận đến đỏ bừng, mở mấy lần miệng, nhìn như là muốn mắng chửi người, nhưng tại đây trước mắt bao người lại mắng không ra. Nhẫn nhịn hồi lâu mới cả giận nói:
- Hỗn trướng! Ta không đồng ý!
Hoắc Tinh Thần ngạc nhiên nói:
- Cha nói chuyện sao lại giống như đánh rắm vậy? Mới vừa rồi còn nói muốn đem Tinh Môn giao cho ta, hiện tại lại lật lọng, người còn cần thể diện nữa không?
Dù là các Đại Gia Chủ hàm dưỡng sâu đậm, giờ phút này cũng nhịn không được nữa có chút muốn phá lên cười, không khỏi cả đám đều giả câm vờ điếc, cố nén ý cười trong lồng ngực, vô cùng vất vả.
Hoắc Chính lửa giận ngút trời:
- Lão tử nói ngươi chọn xong rồi, ta mới đem Tinh Môn giao cho ngươi, nhưng ngươi thì sao? Chọn ai không chọn, lại cố tình chọn tên này...
Dương Khai sắc mặt trầm xuống, hắc hắc cười lạnh một tiếng.
Hoắc Chính ho khan, cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ là lắc đầu nói:
- Không được là không được. Ngươi chọn lại một người khác!
- Thân là nam nhi, nhất ngôn cửu đỉnh, đây là chọn đồng minh chứ đâu phải chọn lão bà. Sao có thể thay đổi tới lui?
Hoắc Tinh Thần một lời nghiêm nghị, khoát tay nói:
- Cha người không cần phải nói nữa, ý ta đã quyết!
- Ngươi... Ngươi tức chết ta rồi!
Hoắc Chính lảo đảo thân hình, mặt đỏ cổ thô, một thân Chân Nguyên đều có chút lay động.
- A, cha người lửa giận bốc lên ngùn ngụt, không phải là muốn động thủ với ta chứ?
Hoắc Tinh Thần vẻ mặt không biết sống chết, dường như phải thật muốn làm cha mình tức chết, tiếp tục khiêu khích.
Các gia chủ khác cũng xem diễn đủ rồi, đều đi tới khuyên.
Cao Mặc nói:
- Lão Hoắc, được rồi, tiểu hài tử có ý nghĩ của tiểu hài tử, ngăn trở làm gì.
Mạnh Tây Bình cũng nói:
- Đúng vậy a, vui đùa một chút thôi, lại không có gì lớn.
Hoắc Chính hừ lạnh một tiếng:
- Không có gì lớn sao? Đây chính là lực lượng của Hoắc gia ta, như thế nào không có thấy các ngươi không đem lực lượng nhà mình đem làm chuyện quan trọng?
Các gia chủ đều hắc hắc cười khẽ, không cần phải nhiều lời nữa.
- Hoắc Chính!
Dương Ứng Hào không biết lúc nào cũng xuất hiện ở Chính Nam Môn, thu hết một hồi trò khôi hài vừa rồi vào mắt. Giờ phút này cất giọng nói:
- Đoạt Đích Chi Chiến là thịnh hội để Dương gia ta lựa chọn Gia Chủ kế nhiệm, cũng là vũ đài cho thế hệ trẻ. Lệnh lang lựa chọn như vậy là quyền tự do của hắn, ngươi không cần phải nhúng tay quá sâu.
Dương Ứng Hào lên tiếng, Hoắc Chính không khỏi nhướng mày.
Hoắc Tinh Thần cười chắp tay nói:
- Vẫn là Dương Gia Chủ anh minh, không giống như cha ta, già rồi nên hồ đồ!
- Ngươi còn dám làm càn, lão tử hôm nay liền đánh chết ngươi!
Hoắc Chính tức giận không thể nuốt trôi.
- Tốt rồi tốt rồi, một bó to niên kỷ đi ra ngoài mất hết thể diện, có lẽ nên tranh thủ thời gian về nhà dưỡng lão đi thôi, Hoắc gia còn có ta mà.
Hoắc Tinh Thần không kiên nhẫn khoát khoát tay.
- Ngươi to gan!
Hoắc Chính cắn răng,
- Ngươi tuyển chọn như vậy là quyền tự do của ngươi, lão tử ta không ngăn trở ngươi, nhưng là muốn đoạt Tinh Môn từ tay lão tử, ngươi nằm mơ đi!
Dứt lời, hầm hừ phẩy tay áo bỏ đi.
Hoắc Tinh Thần lại lơ đễnh, hướng Dương Khai cười hắc hắc:
- Khai công tử, xem ra chúng ta về sau đã có thể đồng cam cộng khổ rồi!
Dương Khai không thể không đồng ý.
Ngoài Chính Nam Môn, sự tình rốt cục đã bình ổn.
Tám vị công tử cưỡi Đạp Vân Câu, lần lượt tiến vào Chiến Thành!
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên liếc nhìn Dương Khai với vẻ khó xử, khẽ gật đầu ra hiệu, sau đó mới đi theo sau lưng Dương Kháng, càng lúc càng xa.
Dương Khai đem đây hết thảy thu vào trong mắt, nhếch miệng cười, nói với Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu:
- Chúng ta cũng đi thôi.
- Vâng!
Hai người trầm giọng đáp.
Hoắc Tinh Thần từ phía sau khu tọa kỵ đuổi theo Dương Khai, nhìn nhìn hắn, lại quay đầu lại nhìn Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu, không khỏi cười ha ha:
- Có ý tứ, có ý tứ! Một người không có bất kỳ lực lượng trợ giúp nào có thể vận dụng, hai vị Huyết Thị lại bị trọng thương, xem ra tình hình không lạc quan chút nào.
- Nếu còn nói nhảm, lập tức cút ngay đi!
Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn một cái.
Hoắc Tinh Thần khẽ giật mình, tựa hồ không nghĩ tới Dương Khai đối với thái độ của mình cư nhiên ác liệt như thế, hiếm thấy không có tức giận, ngược lại có chút hăng hái nói:
- Các huynh đệ khác của ngươi đối đãi với minh hữu đều hòa nhã, ngươi lại dám đối xử với ta như vậy, quả nhiên rất có ý tứ. Bổn thiếu gia ngược lại muốn xem, ngươi làm sao vượt qua được ngày hôm nay!
- Ngươi rất hy vọng ta thua à?
Dương Khai bỗng cười dài nhìn hắn.
Hoắc Tinh Thần chọn mình với tư cách minh hữu, điều này vượt quá dự kiến của Dương Khai rất lớn. Không có hiểu rõ cách nghĩ thật của hắn trước kia, Dương Khai cũng không có ý định tính toán hắn làm trợ lực cho mình.
Chỉ coi hắn là một kẻ rảnh rỗi!
- Ngươi cho rằng bổn thiếu gia vì sao lại chọn ngươi?
Hoắc Tinh Thần cười hắc hắc,
- Bổn thiếu gia chính là muốn xem, một con hổ không có nanh vuốt như ngươi rốt cuộc sẽ thất bại thảm hại như thế nào trong Đoạt Đích Chi Chiến!
- Vậy sợ là ngươi phải thất vọng rồi.
Khóe miệng Dương Khai nhếch lên, trong đôi mắt tràn đầy tự tin.
Hoắc Tinh Thần cười cười một tiếng:
- Ta không phủ nhận ngươi có thực lực cá nhân rất cường đại, nhưng ngươi không có giúp đỡ thì có thể làm được gì?
Tay chỉ Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu nói:
- Chỉ bằng hai người bọn họ, có thể thành đại sự gì? Ngươi không giống như cha ta vẫn còn chưa ngủ tỉnh chứ.
Khúc Cao Nghĩa cùng Ảnh Cửu thần sắc đờ đẫn, thanh âm buồn bực nói:
- Hai người thuộc hạ dù phải bỏ mạng, cũng tuyệt đối không để kẻ nào tới gần Tiểu Công Tử nửa bước!
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn