Chiêu này Hướng Thiên Tiếu đã rèn luyện trong thời gian dài, là tự y lĩnh ngộ được thông qua bí mật bất truyền của Hướng gia. Trong đó có xen lẫn lôi điện chi lực, không gì ngăn cản nổi, được rất nhiều cường nhân của Hướng gia tôn sùng.
Đây là một sát chiêu của y, trước giờ chỉ khi đối mặt với địch nhân cực mạnh, y mới dùng đến. Uy lực vô song, thường chỉ một kích là có thể định đoạt thắng bại.
Vừa thấy y xuất ra một chiêu như vậy, đám võ giả Hướng gia đã biết Nhị Công Tử thật sự nổi giận rồi, nếu không thì đâu thể vừa ra tay đã đằng đằng sát khí như thế.
Xem ngươi ngăn cản thế nào! Trên mặt mấy vị cường giả Thần Du Cảnh của Hướng gia hiện rõ vẻ khoái trá, cười khẩy không ngớt. Họ nghĩ đợi sau khi Nhị Công Tử đánh bại Dương Khai, họ cũng sẽ lập tức rời khỏi nơi này, không cần phải ở lại giúp hắn tham gia cuộc chiến đoạt đích nữa.
Vũng nước đục này, tránh xa là hơn.
Còn về những vật tư này, là của Nam gia bồi thường cho Dương Khai, giữ lại cũng chẳng sao.
Thu Ức Mộng cũng thầm lấy làm kinh hãi, vẻ mặt ưu tư. Nàng không ngờ lực chiến đấu của Hướng Nhị Công Tử này lại mạnh đến thế, hơn nữa vừa đánh đã dùng sát chiêu. Chiêu số như vậy, võ giả dưới Thần Du Cảnh căn bản không cách nào ngăn chặn chính diện được. Kể cả nàng, Thần Du Cảnh Nhất Tầng, cũng phải tránh mũi nhọn trước, rồi mới tìm cơ hội.
Nàng không biết Dương Khai có thể đỡ được hay không. Tuy đã từng chứng kiến sức mạnh của Dương Khai, nhưng đã lâu rồi không giao thủ, Thu Ức Mộng không chắc chắn lắm Dương Khai đã mạnh đến trình độ nào rồi.
Nhưng vừa nhớ lại, ngày đó bên bờ Lam Giang, một mình Dương Khai giết chết một cao thủ Thần Du Cảnh Tam Tầng, Thu Ức Mộng lập tức bình tĩnh trở lại.
Hướng Thiên Tiếu kể có mạnh đi nữa, cũng không thể mạnh hơn vị Thần Du Cảnh Tam Tầng kia được.
Ầm ầm ầm!
Lôi cầu trên mũi đao của Hướng Thiên Tiếu bỗng nhiên chia năm xẻ bảy, bện thành tấm lưới lôi điện chằng chịt không một kẽ hở, bao trùm phạm vi phải vài chục trượng.
Mấy nghìn luồng điện như lôi xà vần vũ, mỗi một luồng điện đều ẩn chứa đao khí của Hướng Thiên Tiếu, vô cùng sắc bén, che phủ bầu trời nơi này, bao vây khắp nơi.
Hoắc Tinh Thần trợn tròn mắt, thần sắc vốn thản nhiên giờ phút này tan biến, thay vào đó là vẻ kinh hãi tột độ.
Dương Khai vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ, như băng sơn vạn cổ không tan, thần sắc lạnh như đao, hờ hững chú mục vào vô số lôi điện đang thi nhau lao đến.
Thần sắc Hướng Thiên Tiếu không hề dao động, khóe miệng y vô tình lộ ra một nụ cười hờ hững.
Y đã thắng! Bị chiêu này chế ngự, phàm là kẻ dưới Thần Du Cảnh đều không thể thoát khỏi. Chỉ có thể bị đao khí và lôi điện của y đánh gục. Về điều này, y có mười phần tự tin.
Ánh sáng chói lòa như ban ngày chợt lóe, rực rỡ đến mức khiến người ta không thể mở mắt. Ngay khoảnh khắc ấy, thân ảnh Dương Khai trở nên mơ hồ, rồi biến mất không chút dấu vết.
Ngay sau đó, vô vàn lôi điện ầm ầm tan nát giữa chân nguyên ba động cuồng bạo như vũ bão.
Một Đại Thủ Ấn nhanh chóng phóng đại trong tầm mắt Hướng Thiên Tiếu, dường như che khuất cả bầu trời. Khiến người ta không kìm được ảo giác rằng tránh cũng không thể tránh, suýt chút nữa đã ấn thẳng vào lồng ngực y.
Tiếng kêu đau đớn vang lên, Hướng Nhị Công Tử như diều đứt dây, bay ra thật xa, sắc mặt tái đi giữa không trung, phun ra một ngụm máu tươi.
- Nhị Công Tử!
Mấy vị cường giả Thần Du Cảnh đang xem kịch vui vừa thấy tình hình bất ổn, không khỏi biến sắc, vội giơ tay đỡ lấy Hướng Thiên Tiếu đang rơi từ không trung.
Kết thúc, Dương Khai như chưa hề động đậy, vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, đứng nguyên tại chỗ, thần sắc ung dung tự tại.
Hoắc Tinh Thần bỗng thấy hơi rùng mình, y chợt phát hiện, đêm đó Dương Khai đối phó với mình, hình như vẫn còn nhẹ tay chán.
Đám võ giả của Hướng gia thì lại kinh hãi, tròng mắt như muốn lồi ra, không thể tin nổi vào mắt mình.
Khóe miệng Hướng Thiên Tiếu ứa máu, người y lảo đảo, vùng thoát khỏi vòng tay dìu đỡ của đám người. Y cau mày, ánh mắt tràn đầy bất cam.
Sững sờ nhìn Dương Khai, thật lâu sau, vẻ bất cam trong mắt Hướng Thiên Tiếu mới dần vơi đi, chuyển thành hụt hẫng, chán nản.
Y căn bản không ngờ trong số Chân Nguyên Cảnh, lại có người có thể dễ dàng đánh bại mình như vậy. Y vốn là thiên tài ẩn mình của Hướng gia, tư chất xuất sắc hơn Hướng Sở nhiều. Hướng gia cũng ra sức bồi dưỡng y, tuổi còn trẻ mà đã gần chạm đến tu vi Thần Du Cảnh, chỉ cần thêm thời gian tôi luyện, tương lai của y là điều không thể lường được.
Trước giờ y luôn luôn thắng, chưa một lần nào bại trận thảm hại như hôm nay.
Chiêu số của y, thậm chí ngay cả góc áo của đối phương còn chưa chạm tới, đây là một đả kích quá lớn đối với y.
- Nhị Công Tử…
Vị cường giả Thần Du Cảnh Tứ Tầng kia sợ Hướng Thiên Tiếu không chịu nổi đả kích, dẫn đến mất hết ý chí, bèn bất chấp tất cả, vội vàng an ủi:
- Thắng bại là lẽ thường tình của kẻ tu luyện, ngài không cần phải để tâm.
Hướng Thiên Tiếu nhẹ nhàng gật đầu, nét suy sụp trong mắt y biến mất ngay sau đó, khi nhìn lại Dương Khai, hai mắt y như ngọn lửa bùng cháy.
Dương Khai nhìn mà thầm kinh ngạc, tên Hướng Thiên Tiếu này… tố chất tâm lý không tồi. Nếu cho y đủ thời gian tôi luyện, thành tựu trong tương lai của y có khi còn vượt xa vài công tử của Bát Đại Gia.
Thu Ức Mộng ở một bên cười hì hì, vẻ mặt hài lòng. Hoắc Tinh Thần lại lắc đầu thở dài, chép miệng không ngừng:
- Chết tiệt, lợi hại đến vậy sao? Hắn tu luyện kiểu gì thế?
- Thu Ức Mộng, sắp xếp cho bọn họ đi. Ngoài ra, bảo người của Thu Vũ Đường chuyển bốn cái rương kia vào trong phòng ta.
Dương Khai thản nhiên ra lệnh, không hề nhìn đến Hướng Thiên Tiếu, quay người đi thẳng vào phủ.
Trước khi đi, lại làm như vô tình liếc qua một phía.
Ở đó, hai vị cường giả Thần Du Cảnh Bát Tầng không khỏi biến sắc.
Một người trong đó ngơ ngác, hồ nghi hỏi:
- Vị công tử kia đã phát hiện ra chúng ta rồi sao?
Thần sắc người kia cũng kinh ngạc, y lắc đầu:
- Không đến nỗi thế đâu. Chúng ta ẩn nấp kỹ càng như vậy, lại không hề có địch ý, chỉ là âm thầm quan sát, hắn làm sao có thể phát hiện ra được?
- Vậy vì sao hắn liếc mắt về phía chúng ta?
- Kì lạ…
Vị cao thủ kia nghi ngờ không hiểu:
- Tạm kệ hắn đi, Gia chủ chỉ bảo chúng ta quan sát biểu hiện của vị Khai công tử này đêm nay. Nếu đêm nay hắn bại trận, thì chúng ta sẽ đoạt lại thiếu gia về. Haizz, thiếu gia chọn ai không chọn, sao lại đi chọn tên công tử chẳng có tiền đồ này làm đồng minh chứ?
- Nhưng mà nói ra thì, lực chiến đấu của Khai công tử quả thực rất mạnh. Ta thấy người mới nhập Thần Du Cảnh bình thường cũng không phải là đối thủ của hắn.
Ngoài phủ đệ, Thu Ức Mộng tươi cười đi đến chỗ đám người Hướng gia.
Vị cường giả Thần Du Cảnh Tứ Tầng kia vội cung kính:
- Hướng gia Hướng Phi bái kiến Thu Tiểu Thư.
Đồng thời lộ vẻ hồ nghi trên mặt. Thu gia với Dương gia Lão Lục Dương Thận đã kết làm đồng minh, việc này bọn họ đã nghe nói. Nhưng vị Đại Tiểu Thư Thu gia này giờ sao lại ở phủ Dương Khai? Hơn nữa, thái độ của Dương Khai đối với nàng ta cứ như đang sai bảo thuộc hạ, ngược lại, vị Thu Đại Tiểu Thư nổi tiếng thiên hạ này lại không một câu oán trách, vẫn bình tâm tĩnh khí, tình nguyện nghe lệnh.
Nghĩ không ra, trong lòng Hướng Phi đầy nghi hoặc.
Hướng Thiên Tiếu cũng chắp tay, coi như bái lễ.
Thu Ức Mộng cười khẽ, nói:
- Không cần khách khí, sau này mọi người coi như cùng làm việc rồi.
Hướng Phi gật đầu:
- Khai công tử đã có thể thắng Nhị Thiếu Gia nhà tiểu nhân, thì Hướng gia cũng đã nói là làm. Chỉ cần Khai công tử không bị đánh bại trong cuộc chiến đoạt đích, tiểu nhân xin nguyện tận tâm tận lực phò trợ.
Thu Ức Mộng gật đầu hài lòng.
- Chỉ có điều, Thu Đại Tiểu Thư người sao lại…
Hướng Phi nói ra nghi ngờ trong lòng.
- Ta là đồng minh của hắn, hì hì.
Thu Ức Mộng cười một tiếng, cũng không giải thích nhiều.
Hướng Thiên Tiếu và Hướng Phi hơi động sắc mặt. Bỗng nhiên phát hiện, vị Khai công tử không được mọi người xem trọng này, đã có được hai vị công tử, tiểu thư của Bát Đại Gia làm đồng minh trong âm thầm lặng lẽ. Trong số tám vị công tử, chắc có mình hắn là độc nhất đây.
- Vào trong trước đi, ta sắp xếp cho các ngươi.
Thu Ức Mộng nói, lắc đầu cười khổ:
- Không ngờ chạy đến đây, lại phải gánh vác công việc của một bà quản gia.
Dẫn đám người Hướng gia vào trong, Hoắc Tinh Thần phe phẩy quạt đi tới, ôm bá vai Hướng Thiên Tiếu một cách thân thiết:
- Người cùng cảnh ngộ! Ta mời ngươi uống rượu!
Hướng Thiên Tiếu giọng buồn bực đáp:
- Được!
- Uống rượu xong, ta dẫn ngươi đi Xuân Phong Đắc Ý Lâu chơi bời!
- Cái đó thì khỏi cần!
…
Vài tiếng soạt soạt truyền đến, Dương Khai hướng mắt lên:
- Vào đi!
Cửa phòng bị đẩy ra, Thu Ức Mộng dung mạo đoan trang, cùng một làn hương thơm bước vào. Vào trong phòng, không hề khách khí, nàng tự rót một chén trà uống cho thông họng. Phía sau nàng, mấy người của Thu Vũ Đường đang khiêng bốn cái rương lớn vào trong phòng, rồi mới khom người lui ra.
Thu Ức Mộng không đi ra mà ngồi xuống, duyên dáng nhìn Dương Khai cười:
- Ngươi khiến hai nhà Hướng, Nam gặp nạn lớn đến thế từ khi nào vậy?
- Sau khi chia tay ngươi và Lạc Tiểu Mạn khoảng ba tháng.
- Kể ta nghe đi, lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Ta hỏi Hướng Nhị Công Tử, hắn cũng không rõ, chỉ biết Đại Ca và Biểu Ca hắn vừa hận lại vừa kiêng dè ngươi. Hơn nữa, nghe nói Nam Sênh của Nam gia còn bị ngươi ép tự chặt hai ngón tay. Ngươi đúng là độc ác thật đấy, đó là công tử của Nhất Đẳng Thế Gia, còn là người thừa kế tương lai của Nam gia!
- Bọn chúng tự chuốc lấy thôi.
Dương Khai cười khẩy một tiếng, hắn nhíu mày, thuật lại đơn giản tình hình khi đó.
Thu Ức Mộng nghe đến sáng rực hai mắt, không kìm được âm thầm khoái trá. Đặc biệt là lúc người của hai nhà Hướng, Nam bị làm nhục, lại vô lực phản kháng, trong lòng nàng càng sung sướng hả hê.
- Nói như vậy, hai nhà bọn chúng chịu nhịn cũng đúng thôi. Mưu đồ giết hại một vị con cháu dòng chính Dương gia, đâu phải chuyện nhỏ. Đặc biệt là sau cái chết của Lão Tứ Dương gia các ngươi, nếu như bị ai đó để tâm, xâu chuỗi hai chuyện này lại, hai nhà Nam, Hướng thế là xong.
- Nói ta nghe thử tình hình của Hướng gia xem, đặc biệt là quan hệ giữa Hướng Thiên Tiếu và Hướng Sở.
Dương Khai đứng lên, đi đến bên bốn chiếc rương, vừa kiểm tra vật tư bên trong, vừa thuận miệng hỏi.
- Tinh quái như hồ ly!
Thu Ức Mộng bĩu môi.
Dương Khai khẽ cười một tiếng:
- Hướng Sở rõ ràng đã không kể lại toàn bộ tình hình lúc đó cho đệ đệ hắn biết, nếu không hôm nay Hướng Thiên Tiếu cũng chẳng tùy tiện khiêu chiến với ta. Làm ca ca mà giấu giếm đệ đệ, quan hệ của hai người này rõ ràng không hòa thuận gì. Ta mà nhìn không ra, khác nào kẻ mù?