Quách sư huynh cười nói: "Chuyện của đám trẻ cứ để chúng tự giải quyết, chúng ta những bậc trưởng bối này cứ đứng ngoài quan sát là được rồi. Chử sư huynh, ngươi thấy sao?"
Chử trưởng lão hừ lạnh một tiếng, sắc mặt khó coi. Dù không muốn đồng ý với phương án này, nhưng Huyết Yêu Động Thiên có thể khai mở bất cứ lúc nào, lúc này mà cự tuyệt thì e rằng đến một tấc đất cắm dùi cũng khó tìm. Thế nên, lão phất tay áo nói: "Thôi được, chuyện ở đây lão phu nhất định sẽ bẩm báo Tư Đồ trưởng lão không sót một lời. Để xem ngươi còn mặt mũi nào đối diện với hắn!"
Bà chủ thậm chí chẳng thèm liếc nhìn lão một cái, coi như lão đang buông lời sáo rỗng.
Kết quả là, trong hư không xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ: Ngũ Hành Cung đồ sộ và hoa sen nhỏ bé cùng ngự trị trên một khu vực không quá rộng lớn.
Phải biết rằng, Huyết Yêu Vực hiện tại hội tụ vô số thế lực lớn nhỏ từ Tam Thiên thế giới, nhưng dù là thế lực lớn hay nhỏ đều độc chiếm một khu vực riêng biệt. Như vậy, một khi cửa vào Huyết Yêu Động Thiên mở ra ngay trước mắt thì sẽ được "gần thủy lâu đài trước được trăng".
Nhìn khắp toàn bộ Huyết Yêu Vực, không còn thế lực thứ hai nào có tình huống như Đệ Nhất Khách Điếm và Hiên Viên Động Thiên nữa rồi.
"Tiểu tử thối, ngươi lại đang tính toán cái quỷ gì đấy?" Bà chủ thấy Dương Khai lén lút nhìn đông ngó tây thì không khỏi cất tiếng hỏi. Vừa rồi người đồng ý đề nghị của Quách sư huynh cũng là hắn. Bà chủ tuy đoán Dương Khai chắc chắn không có ý đồ tốt đẹp gì, nhưng lại không thể đoán ra rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Dương Khai không đáp mà hỏi ngược lại: "Bà chủ, Đệ Nhất Khách Điếm và Hiên Viên Động Thiên có quan hệ trực thuộc à?"
Bà chủ nói: "Quan hệ trực thuộc cái quái gì! Ông chủ của Đệ Nhất Khách Điếm là lão Tư Đồ Không, lão già đó là một trong các trưởng lão của Hiên Viên Động Thiên. Đệ Nhất Khách Điếm chúng ta xem như là sản nghiệp tư nhân của lão già ấy."
"Sản nghiệp tư nhân!" Dương Khai nghe mà há hốc mồm. Đệ Nhất Khách Điếm kiếm được bao nhiêu tiền hắn không rõ lắm, nhưng cũng biết chắc chắn là "mỗi ngày thu về một đấu vàng". Hơn nữa, nó còn có chi nhánh ở rất nhiều đại vực. Một thế lực như vậy rõ ràng chỉ là sản nghiệp tư nhân của lão Tư Đồ Không. Không hổ là Thượng phẩm Khai Thiên, quả nhiên nội tình thâm hậu, khác biệt hẳn.
"Vậy nếu ta để người của Hiên Viên Động Thiên chịu chút thiệt thòi... bên Đệ Nhất Khách Điếm sẽ không cảm thấy khó xử chứ?"
Bà chủ cười lạnh: "Ta đây đang mỏi mắt chờ mong đây. Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
"Ngươi cứ nhìn là biết." Dương Khai vừa nói vừa liếc mắt về phía Ngũ Hành Cung, vừa vặn chạm phải ánh mắt của gã thanh niên từng gây sự với hắn trước đó. Bốn mắt nhìn nhau, thanh niên kia lộ vẻ khinh thường, đưa tay làm động tác dao chém ngang cổ... Ý uy hiếp lộ rõ mồn một.
Dương Khai trong lòng cười lạnh, hỏi bà chủ: "Tên kia là ai, thật ngông cuồng."
Bà chủ ngẩng đầu nhìn thoáng qua: "Quên mất tên rồi, chắc là một gã thân truyền đệ tử của lão già ấy."
"Ra là vậy..." Dương Khai nhếch miệng cười, "Ta nhớ kỹ rồi."
Lại nhìn kỹ thanh niên kia một lần, Dương Khai nói: "Còn sớm, ta đi dạo đây."
Nói xong, hắn chắp hai tay sau lưng, ung dung bước ra ngoài, thoải mái nhàn nhã như đang du sơn ngoạn thủy.
Bà chủ chưa kịp ngăn cản, chỉ có thể dặn dò: "Đừng đi lâu quá, mau chóng trở lại. Cửa vào Huyết Yêu Động Thiên có thể khai mở bất cứ lúc nào."
"Biết rồi!" Dương Khai không quay đầu lại, vẫy tay.
Trong Ngũ Hành Cung, ánh mắt thanh niên kia không rời khỏi Dương Khai. Thấy hắn như đang dò xét lãnh địa của mình, cứ ngó nghiêng khắp hư không rộng lớn này, chẳng rõ đang làm gì, hắn không nhịn được hừ lạnh một tiếng: "Đồ tôm tép nhãi nhép!"
Quách sư huynh đứng bên cạnh nghe vậy thì cười nói: "Hiền chất, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đo bằng đấu."
Thanh niên giật mình, vội vàng quay người hành lễ: "Quách sư thúc!" Hắn nhíu mày nói: "Ý của sư thúc là gì? Chẳng lẽ người này có gì đáng chú ý sao?"
Quách sư thúc nói: "Ngọc La Sát, cháu nhận ra chứ?"
Thanh niên không hiểu vì sao bỗng nhiên nhắc tới một kẻ thù không đội trời chung, nhưng vẫn nghiêm nghị gật đầu: "Tự nhiên nhận ra. Hai năm trước, đệ tử đến Thiên Niên Tinh Thị kia, nhất thời ngứa nghề nên đến Tu La Tràng một chuyến, đã giao đấu một trận với Ngọc La Sát!"
"Ồ?" Quách sư huynh nhướng mày, "Kết quả thế nào?"
"Bất phân thắng bại. Ta và nàng đấu ba canh giờ, cuối cùng đều kiệt sức. Nàng ta là một đối thủ đáng gờm. Nhưng sư thúc yên tâm, hai năm qua đệ tử cần cù khổ luyện, thực lực đã tiến xa hơn hai năm trước rất nhiều. Nếu ta đoán không lầm, Ngọc La Sát kia chắc chắn cũng sẽ đến Huyết Yêu Động Thiên. Nếu gặp nhau ở trong đó, đệ tử nhất định sẽ không làm mất mặt bổn tông môn."
Quách sư huynh gật đầu: "Ta không sợ cháu gặp Ngọc La Sát. Hai năm trước cháu có thể đấu ngang sức với nàng ta, hai năm sau chắc chắn sẽ không thua. Ta chỉ sợ cháu gặp phải tiểu tử kia thôi."
Thanh niên kinh ngạc, chợt giận dữ nói: "Sư thúc sao lại tăng sĩ khí của địch, diệt uy phong của ta? Đệ tử tuy tư chất có phần ngu độn, nhưng cũng không phụ sự dạy bảo bấy lâu nay của sư tôn."
Quách sư huynh thở dài: "Ta không có ý tiêu diệt uy phong của cháu. Nếu cháu biết rõ về trận chiến giữa tiểu tử kia và Ngọc La Sát, cháu sẽ không lạc quan như vậy đâu."
Thanh niên thất thần nói: "Hắn cũng từng đánh với Ngọc La Sát? Kết quả thế nào?"
"Một chiêu!" Quách sư huynh quay đầu, nghiêm trọng nhìn hắn: "Ngọc La Sát bại trận chỉ sau một chiêu!"
"Không thể nào!" Thanh niên như bị sét đánh ngang tai, toàn thân rung mạnh, tròng mắt suýt chút nữa lồi ra khỏi hốc mắt.
"Không có gì là không thể. Ta tận mắt chứng kiến." Quách sư huynh chỉ vào thiếu nữ cao gầy vẫn luôn đứng bên cạnh hắn, "Nếu cháu không tin, cứ hỏi sư muội Ấu Trúc của cháu xem."
Thanh niên quay đầu nhìn thiếu nữ cao gầy kia, nàng ta khẽ gật đầu.
"Một chiêu..." Sắc mặt thanh niên trắng bệch như tờ giấy, "Sao Ngọc La Sát lại có thể bại trận chỉ sau một chiêu? Nàng ta cũng như ta, ngưng luyện đều là Lục phẩm tài nguyên, chỉ còn một bước nữa là tấn chức Khai Thiên cảnh. Dưới Khai Thiên cảnh, ai có thể là đối thủ của nàng?"
"Rất đơn giản." Quách sư huynh nhìn theo bóng lưng Dương Khai đang đi xa, "Các cháu ngưng luyện Lục phẩm, còn tiểu tử kia ngưng luyện... Thất phẩm!"
"Thất phẩm!" Ánh mắt thanh niên co rụt mạnh lại, như phải chịu một cú sốc cực lớn, "Hắn..."
Quách sư huynh nói: "Sư thúc cho cháu một lời khuyên, cũng là một lời cảnh báo. Nếu gặp hắn trong Huyết Yêu Động Thiên, hãy chạy càng xa càng tốt. Ta thấy tiểu tử kia không phải hạng người nhân từ nương tay gì đâu. Cháu vừa rồi đã buông lời bất kính với hắn, cẩn thận hắn ở trong đó giở trò ám toán cháu."
"Hắn dám!" Thanh niên giận dữ.
Quách sư huynh vỗ vai hắn: "Nhẫn nhịn một chút, sóng yên biển lặng. Hắn ngưng luyện Thất phẩm, nhìn như tiền đồ tựa gấm vóc, khí thế như liệt hỏa nấu dầu, nhưng đứng càng cao thì ngã càng đau."
Nghe lão nói vậy, thanh niên dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt dần khôi phục bình thường, gật đầu nói: "Đệ tử ghi nhớ lời dạy của sư thúc."
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về hướng Dương Khai rời đi, nắm chặt tay, trong lòng cười lạnh: Thất phẩm... Thật không biết tự lượng sức!
Trọn vẹn nửa ngày sau, Dương Khai mới trở về trên hoa sen, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy trên Ngũ Hành Cung người đông như mắc cửi, rất nhiều võ giả đứng trên boong thuyền, đang lắng nghe Chử trưởng lão diễn thuyết.
Dương Khai tặc lưỡi: "Đến nhiều người vậy sao?"
Bà chủ nói: "Huyết Yêu Động Thiên hai trăm năm mới khai mở một lần. Bỏ lỡ cơ hội này thì chưa chắc đã có lần sau. Có cơ hội thì tự nhiên ai cũng muốn vào tìm kiếm cơ duyên. Bên Hiên Viên Động Thiên coi như ít, chỉ có hơn hai trăm người thôi. Có vài thế lực còn phái đến bốn năm trăm người ấy chứ."
Lão Bạch nói: "Nhưng cửa vào cũng chỉ có hạn. Đến đông hơn nữa cũng vô ích, muốn vào thì còn phải tranh giành cửa vào nữa." Lão quay đầu nhìn Dương Khai: "Tiểu tử, ngươi nên hành động đi, chậm chân là mất cơ hội đấy."
Dương Khai gật đầu, lách mình bay vào hoa sen, đem Lãng Thanh Sơn và những người khác thu hết vào Tiểu Huyền Giới của mình, sau đó thu cả hoa sen lại.
Khi hắn bận rộn xong xuôi thì hai trăm đệ tử của Hiên Viên Động Thiên cũng nhao nhao xuất phát, tản ra khắp nơi, phân bố đều trong hư không rộng lớn này. Như vậy, chỉ cần có cửa vào xuất hiện gần bọn họ thì người gần nhất sẽ được "gần thủy lâu đài trước được trăng".
Dương Khai vận đủ nhãn lực nhìn lướt qua, phát hiện hai trăm đệ tử này gần như chiếm cứ toàn bộ khu vực hư không này, khoảng cách giữa mỗi người đều rất đều nhau, căn bản không chừa một chút vị trí nào cho Đệ Nhất Khách Điếm.
Nếu Đệ Nhất Khách Điếm thật sự có hơn ba mươi người muốn vào Huyết Yêu Động Thiên thì tình cảnh bây giờ sẽ rất khó xử. Dù sao bên Hiên Viên Động Thiên nhân số đông đảo, thế lực hùng mạnh, nếu thật sự muốn tranh đoạt thì chắc chắn không thể chiếm được ưu thế. Cũng may Dương Khai có Huyền Giới Châu.
"Bà chủ, ta đi đây." Dương Khai tập trung ánh mắt vào một vị trí, nói một tiếng, rồi bay vút về phía đó.
"Thiếu gia, cẩn thận mọi việc!" Nguyệt Hà dặn dò sau lưng.
Quách Tử Ngôn ôm quyền trầm giọng nói: "Ty chức chúc đại nhân thắng lợi ngay từ trận đầu, công thành trở về!"
Dương Khai phất phất tay.
Chốc lát, hắn đã đến gần một đệ tử của Hiên Viên Động Thiên, dừng lại thân ảnh. Nói là gần, kỳ thật cũng cách người này hơn mười dặm đường, nhưng so với những người khác cách xa cả trăm, cả ngàn dặm thì khoảng cách này gần như là "trong gang tấc".
Đệ tử Hiên Viên Động Thiên kia thấy vậy liền nổi giận quát lớn với Dương Khai: "Tiểu tử, tìm chuyện à?"
Dương Khai đơn độc một mình mà đến, đứng ở vị trí này thật không hay, cứ nhất định đứng gần hắn, tự nhiên khiến hắn không thoải mái.
Nghe vậy, Dương Khai quay đầu nhìn lại, nhếch miệng cười với hắn, chỉ về một hướng khác nói: "Vị sư đệ này, làm phiền hỏi một câu, người kia tên gì?"
Đệ tử Hiên Viên Động Thiên kia nhìn theo hướng tay hắn chỉ, buột miệng đáp: "Đó là Doãn Tân Chiếu sư huynh, chính là đại đệ tử thân truyền dưới trướng Chử trưởng lão, sau này có hy vọng thành tựu Lục phẩm Khai Thiên cảnh... Hừ, tiểu tử này! Ai là sư đệ của ngươi, bớt tự dát vàng lên mặt đi! Ta là đệ tử của Hiên Viên Động Thiên, ngươi tính là cái gì mà dám xưng hô ta là sư đệ?"
"Doãn Tân Chiếu à!" Dương Khai cười với Doãn Tân Chiếu kia. Tuy nói cách xa vài trăm dặm, nhưng nụ cười này khắc sâu vào mắt Doãn Tân Chiếu, khiến hắn dấy lên một cảm giác kinh hãi khó hiểu.
Khi chưa biết bản lĩnh của Dương Khai thì hắn còn không thèm để Dương Khai vào mắt, nhưng khi biết ngay cả Ngọc La Sát cũng bị Dương Khai đánh bại chỉ sau một chiêu thì hắn biết mình tuyệt đối không phải đối thủ. Bị một người như vậy nhìn chằm chằm, tự nhiên trong lòng dâng lên nỗi lo lắng.
Tên này sẽ không phải muốn tranh giành cửa vào với mình đấy chứ? Nhưng giữa hai người cách nhau vài trăm dặm, cửa vào mà xuất hiện gần mình thì tất nhiên mình sẽ chiếm được tiên cơ, hắn làm sao có thể tranh đoạt được?