Hắc Nha Thần Quân vừa nói đã tìm hiểu thấu triệt Huyết Chiếu Kinh, nếu vậy, sao còn có truyền thừa Huyết Đạo với đủ loại khảo nghiệm?
"Đúng vậy, nếu không như thế, làm sao tìm được người thích hợp để lão phu đoạt xá?" Hắc Nha Thần Quân sảng khoái thừa nhận, "Nơi đây có rất nhiều khảo nghiệm, xác thực là do Huyết Yêu lão thất phu khi còn sống thiết trí, có điều đã bị lão phu thi triển thủ đoạn chuyển dời đến đây mà thôi. Lão phu vốn hợp ý một tiểu tử khác, kẻ này hình như có Huyết Đạo căn cơ. Nếu có thể đoạt xá hắn, lão phu cũng có thể giảm bớt không ít khổ tu, bất quá... Khí huyết tiểu tử ngươi tràn đầy đến mức không thể tưởng tượng nổi. Nếu đoạt xá được ngươi, lão phu tu hành Huyết Chiếu Kinh sau này nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió. Tiểu tử, trách thì trách số mệnh ngươi không tốt, rõ ràng lại xuất hiện trước mặt lão phu vào lúc này."
Người mà gã nói có Huyết Đạo căn cơ, đích thị là Chu Nghị của Đại Thiên Huyết Địa không thể nghi ngờ. Trong đám người đến Hồ Tâm Cung Điện này, chỉ có hắn có Huyết Đạo căn cơ.
Mà theo lời của Hắc Nha Thần Quân, Dương Khai cũng biết rõ các loại khảo nghiệm ở đây xác thực là do Huyết Yêu Thần Quân khi còn sống thiết lập để truyền thừa y bát Huyết Đạo, có điều đã bị Hắc Nha Thần Quân dùng thủ đoạn nào đó chuyển dời đến đây.
Một người đã chết rồi mà còn có bản lĩnh lớn như vậy, những Thần Quân này quả nhiên không thể dùng lẽ thường mà đo lường được.
Ngay lúc Dương Khai kinh dị, khí tức từ trong sương mù xám bỗng nhiên bạo phát, ngay sau đó đánh ra một đạo công kích Thần Hồn vô ảnh vô hình.
Dương Khai nhất thời không kịp đề phòng, bị đánh trúng, lập tức Thần Hồn bất ổn, tâm thần chấn động, toàn bộ Thức Hải đều rung chuyển kịch liệt, ngay cả Thần Hồn Linh Thể huyễn hóa ra cũng suýt chút nữa tan rã.
Lão già này... Một mực giấu giếm thực lực! Dương Khai kinh hãi trong lòng. Trước đây hắn thấy Hắc Nha Thần Quân bị Trảm Hồn Đao chém căn bản không thể cận thân, còn tưởng rằng lão già này chỉ có thế. Hôm nay gã chợt bộc phát ra công kích kinh khủng như vậy, Dương Khai mới biết gã vẫn luôn ẩn tàng, mục đích là để mình không kịp chuẩn bị.
Ngẫm lại cũng phải, dù gì cũng là Thần Quân, sao có thể chỉ có chút thủ đoạn ấy? Nếu thật như thế, gã còn không phá nổi phòng ngự Thức Hải của mình, đừng nói chi là mưu toan đoạt xá.
"Ha ha ha!" Hắc Nha Thần Quân điên cuồng cười lớn, sương mù xám vừa tan rã lại lần nữa hội tụ, tựa như Mãnh Hổ vồ mồi đánh về phía Dương Khai, "Tiểu bối ngươi tưởng rằng lão phu vì sao lại hảo tâm nói với ngươi những điều này? Chẳng qua là muốn phân tán lực chú ý của ngươi thôi! Đám người trẻ tuổi các ngươi thật sự là không biết trời cao đất rộng. Bất quá ngươi yên tâm, sau khi lão phu chiếm được thân thể ngươi, chắc chắn đối xử tử tế với nó. Nếu ngươi có tâm nguyện gì chưa xong cũng có thể nói cho lão phu, lão phu có thể thỏa mãn thì sẽ thỏa mãn cho ngươi!"
Vài ba câu, gã đã đến trước người Dương Khai, mắt thấy sắp bao phủ lấy Dương Khai.
Ngay lúc này, hai con ngươi đục ngầu của Dương Khai đột nhiên khôi phục thanh minh, thân hình lùi nhanh, quát khẽ: "Tiền bối hảo ý, tiểu tử xin nhận, nguyện vọng của ta tự mình sẽ đi hoàn thành, không nhọc tiền bối phí tâm. Trảm!"
Trảm Hồn Đao lại lần nữa tuôn ra ánh đao, nghiêng nghiêng chém xuống, chém tan sương mù xám.
"Ngươi..." Hắc Nha Thần Quân có chút không thể tin được. Tuy nói gã hôm nay chỉ là một đám tàn hồn, lực lượng phát huy ra có hạn, nhưng đó cũng là tàn hồn của một vị Thần Quân. Một Đế Tôn Cảnh làm sao có thể ngăn cản? Nhưng tình huống trước mắt là người ta đã hồi phục trong thời gian cực ngắn, khiến kế hoạch vốn tưởng rằng không sơ hở của gã xuất hiện sơ suất.
Dương Khai căn bản không cho gã cơ hội cận thân nữa. Sau khi ăn một lần thiệt, hắn cũng không dám xem nhẹ đối phương. Khi ánh đao chém xuống, một tay hắn hướng phía trước chộp tới, Thần Hồn chi lực tuôn ra, quát khẽ: "Sinh Liên!"
Một đóa hoa sen đột nhiên sinh ra từ trong sương mù xám, nụ hoa trắng nõn như ngọc, kiều diễm vô cùng, phảng phất gió thổi là tan. Nhưng chính nụ hoa này lại điên cuồng hấp thu lực lượng Thần Hồn trong sương mù xám. Mượn lực này, đóa hoa nhanh chóng tách ra, cánh hoa từng tầng từng tầng mở ra!
"A..." Trong sương mù xám truyền ra tiếng gầm và kêu thảm thiết của Hắc Nha Thần Quân.
Tuy Sinh Liên bí thuật tiêu hao không nhỏ, nhưng một khi thi triển ra, sẽ lấy Thần Hồn chi lực của đối phương làm chất dinh dưỡng. Hoa sen tách ra, uy năng vô cùng.
Nếu đối thủ ngang cấp ăn phải một chiêu như vậy, Thần Hồn lập tức sẽ bị trọng thương. Hắc Nha Thần Quân không thể dùng lẽ thường mà nhìn, vì vậy sau khi thi triển Sinh Liên, Dương Khai mở bàn tay lớn ra rồi mạnh mẽ nắm chặt: "Nộ Liên!"
Lại một đóa hoa sen cực lớn xuất hiện, trực tiếp khóa sương mù xám trong nhụy hoa. Gần như hoàn toàn trái ngược với tình cảnh Sinh Liên bí thuật bày ra, hoa sen cực lớn nhanh chóng khép lại, hóa thành một nụ hoa, bao bọc sương mù xám ở trong đó, khiến gã lâm vào vô tận hắc ám.
Ầm một tiếng, một cỗ lực lượng khổng lồ tuôn ra từ trong đóa hoa, toàn bộ hoa sen lập tức chia năm xẻ bảy, sương mù xám từ đó hùng hổ xông ra, hung dữ đánh tới. Hắc Nha Thần Quân giận dữ nói: "Tiểu bối còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, trước mặt lão phu, há lại cho ngươi làm càn!"
Đến giờ khắc này, gã mới thể hiện ra lực lượng chân chính. Những biểu hiện vừa rồi chỉ là để tê liệt thần kinh của Dương Khai, thuận tiện cho gã đoạt xá mà thôi. Dù sao lực lượng tàn hồn của gã cũng còn lại không bao nhiêu, cần phải tiết kiệm sử dụng mới được, bằng không chưa kịp đoạt xá Dương Khai, chính mình đã tan thành mây khói, chẳng phải là trò cười?
Khí tức của Hắc Nha Thần Quân không hề che giấu mà tăng vọt, so với vừa rồi mạnh hơn đâu chỉ gấp đôi. Trảm Hồn Đao chém xuống, lại không có bao nhiêu hiệu quả với gã, chỉ chém ra từ trong sương mù xám, không thể trì trệ gã mảy may.
Dương Khai lại thần sắc không thay đổi, biểu lộ trấn định, bàn tay lớn lại chụp xuống sương mù xám, quát lớn: "Sinh Liên!"
"Vô sỉ!" Hắc Nha Thần Quân hổn hển. Chiêu Thần Hồn bí thuật này gã vừa mới trúng một lần. Đứng trên độ cao gã từng đạt tới mà nói, uy năng tuy không được tốt lắm, nhưng đã có tâm ý khác người. Mà uy năng nhỏ yếu lại liên quan đến tu vi của người thi triển. Hắc Nha Thần Quân tin rằng, chờ tu vi của tiểu tử này tăng lên, uy năng của chiêu này còn sẽ tiếp tục tăng cường.
Sương mù xám tự hành tản ra, hóa thành từng đạo khói bụi, giống như muốn tránh Sinh Liên bí thuật. Nhưng nơi này là Thức Hải của Dương Khai, Dương Khai đối với bất kỳ biến hóa nào đều vô cùng nhạy cảm, sao gã có thể lẫn trốn?
Nụ hoa xuất hiện, hoa sen từng mảnh tách ra, Hắc Nha Thần Quân lại hét thảm một tiếng. Gã không hề dừng lại, cố nén đau đớn Thần Hồn đánh về phía Dương Khai, quyết đoạt xá hắn.
"Nộ Liên!"
Hắc Nha Thần Quân nổi giận: "Tiểu bối ngươi chỉ biết hai chiêu này sao?"
Tiếng nói vừa dứt, gã đã bị hoa sen cực lớn bao phủ triệt để. Dù gã rất nhanh đã phá khốn mà ra, nhưng Dương Khai đã có thời gian thở dốc, lại một lần nữa kéo giãn khoảng cách với gã.
"Chiêu không tại mới, hữu dụng là được!" Dương Khai vừa bỏ chạy, vừa quan sát biến hóa của Hắc Nha Thần Quân. Thấy vậy lòng hắn trầm xuống. Rốt cuộc là tàn hồn Thần Quân, từ khi Hắc Nha Thần Quân hiện thân đến nay, gã đã ăn ít nhất mấy trăm kích Trảm Hồn Đao, lại trúng hai đợt Sinh Liên Nộ Liên bí thuật, nhưng sương mù xám kia thoạt nhìn biến hóa không lớn, nói cách khác, gã bị thương cực kỳ có hạn.
Hắc Nha Thần Quân sắp tức điên rồi!
Vốn tưởng rằng lần này đoạt xá dễ như trở bàn tay, ai ngờ lại hao hết khó khăn trắc trở mà vẫn không thể thành công. Không hiểu vì sao, Hắc Nha Thần Quân ẩn ẩn cảm giác có gì đó không đúng, nhưng giờ phút này gã không được phép nghĩ nhiều. Khi thoát khốn, gã lập tức phóng về phía Dương Khai.
"Sinh Liên!"
"Nộ Liên!"
...
Hai chiêu Thần Hồn bí thuật tự nghĩ ra này liên tiếp không ngừng thi triển ra, chiêu trước dùng để tấn công địch, chiêu sau để khốn địch. Trong Thức Hải, hai đạo Thần Hồn truy đuổi không ngừng, trình diễn một hồi đọ sức sống còn.
Lúc ban đầu, Hắc Nha Thần Quân còn hổn hển kêu gào vài câu, về sau gã không kêu nữa, chỉ lạnh lùng nói: "Tiểu bối, ta xem ngươi kiên trì được bao lâu. Ngươi thi triển Thần Hồn bí thuật như vậy, đối với bản thân cũng không ít phụ tải. Thần Hồn chi lực sớm muộn gì cũng khô cạn, đến lúc đó ta xem ngươi làm sao ngăn cản lão phu? Đợi lão phu chiếm được nhục thể của ngươi, nhất định phải chém tận giết tuyệt thân bằng hảo hữu của ngươi, đem nữ nhân của ngươi bán vào thanh lâu hạ đẳng nhất, khiến các nàng mỗi ngày tiếp khách!"
Dương Khai giận dữ: "Lão thất phu muốn chết!"
Hắc Nha Thần Quân hắc hắc cười nhăn nhở: "Lão phu đã cho ngươi cơ hội, là chính ngươi không biết quý trọng, trách được ai? Chỉ là một Đế Tôn Cảnh mà cũng dám..."
Lời Hắc Nha Thần Quân bỗng nhiên dừng lại, ngay cả sương mù xám vẫn luôn đuổi theo Dương Khai cũng ngừng lại, như nhận ra điều gì, yên lặng cảm giác bốn phía, chợt hoảng sợ nói: "Không đúng, không thể nào! Ngươi chỉ là một Đế Tôn Cảnh, sao có thể có lực lượng Thần Hồn cường đại như vậy?"
Cuối cùng gã cũng biết rõ không đúng chỗ nào. Vừa rồi gã tập trung tinh thần đoạt xá Dương Khai, không nghĩ nhiều, đến giờ khắc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Đế Tôn Cảnh nào có lợi hại như vậy? Thần Hồn chi lực của người này không sai biệt lắm tương đương với một Hạ phẩm Khai Thiên Cảnh.
Đây còn chưa phải là chủ yếu nhất, chủ yếu nhất là thi triển nhiều lần công kích Thần Hồn như vậy, theo lý mà nói, Thần Hồn chi lực của tiểu tử này hẳn là có chỗ tiêu hao, dù không cạn kiệt, ít nhất cũng phải yếu bớt hơn phân nửa.
Nhưng giờ phút này gã cảm giác qua, Thần Hồn chi lực của Dương Khai dồi dào vô cùng, nào có dấu hiệu cạn kiệt, hoàn toàn vẫn là đỉnh phong chi cảnh.
"Ngươi không phải Đế Tôn?" Hắc Nha Thần Quân phảng phất bị rắn độc cắn, giọng nói cũng trở nên bén nhọn.
Vẻ tức giận trên mặt Dương Khai lập tức tiêu tán sạch sẽ. Hắn lơ lửng trên không Thức Hải, nhàn nhạt nhìn gã: "Thần Quân nói đùa, ta không phải Đế Tôn thì là gì? Ta là Đế Tôn, không thể giả được!"
"Tiểu bối còn muốn gạt ta! Đế Tôn Cảnh nào có Thần Hồn chi lực mạnh như vậy, thi triển nhiều lần công kích Thần Hồn như vậy sao có thể không hề hao tổn." Nói rồi, Hắc Nha Thần Quân như phát hiện ra điều gì: "Đợi một chút, Thức Hải của ngươi có cổ quái!"
Một đạo công kích đột nhiên đánh ra từ trong sương mù xám, oanh về phía Thức Hải.
Nước biển cuồn cuộn, lộ ra một tòa Thất Thải Bảo Đảo giấu ở phía dưới. Một loại khí tức huyền diệu lập tức tràn ngập từ trong Thất Thải Bảo Đảo, huyền ảo phi thường, như tích chứa đại đạo chí lý.
"Đây là..." Hắc Nha Thần Quân yên lặng nhìn Thất Thải Bảo Đảo, ngay sau đó như phát hiện ra chuyện cực kỳ khủng khiếp, kinh hãi kêu lên: "Ôn Thần Liên, Thất Thải Ôn Thần Liên!"
"Thần Quân kiến thức rộng rãi, nhãn lực độc ác, tiểu tử bội phục!" Dương Khai nhàn nhạt nói, vẫy tay. Thất Thải Bảo Đảo liền bay ra từ trong Thức Hải, hóa thành một đóa Thất Thải Liên Hoa, tách ra hào quang mờ mịt, lơ lửng dưới chân hắn. Đã bị phát hiện, cũng không cần che giấu nữa, dứt khoát thoải mái bày ra, cũng là một loại uy hiếp.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe