Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 428: CHƯƠNG 428: HẮN KHÔNG CÓ Ở NHÀ

Không thể truy đuổi Dương Khai, lại chẳng thể dò la hành tung của hắn, cộng thêm nỗi lo sợ về vị cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong bí ẩn kia, Dương Kháng và Dương Ảnh đều rơi vào trạng thái sầu não tột cùng.

Sau một hồi im lặng, Khang Trảm của Khang gia bỗng lộ vẻ hớn hở:

- Hai vị, chi bằng hiện tại chúng ta hãy đến phủ đệ của Lão Cửu các vị "dạo chơi" một phen thì sao?

Dương Kháng và Dương Ảnh liếc nhìn hắn đầy hồ nghi, rồi chợt hai mắt sáng rực.

Đúng vậy, Dương Khai đã rời khỏi phủ, đồng nghĩa với việc phủ đệ của hắn không còn ai trấn thủ. Hơn nữa, vị cao thủ thần bí kia cũng đã đi cùng hắn, hiện giờ nơi đó gần như không có phòng ngự.

Hơn nữa, Dương Chiếu và Dương Thận cũng đang ở đó, nếu bây giờ họ chạy đến, bốn phe hợp lực lại đủ sức san bằng Dương Khai phủ. Hai huynh đệ hờ hững nhìn nhau, đều nhận ra cơ hội tiềm tàng trong ý tưởng này.

Vẫn chưa nhìn thấu được lợi hại, Cao Nhượng Phong của Cao gia lắc đầu:

- Không ổn, ta thấy hai vị nên mau chóng hồi phủ thì tốt hơn. Nếu Dương Khai thật sự có một đồng minh Thần Du Cảnh đỉnh phong, e rằng lúc này, phủ đệ của các vị đang lâm vào nguy hiểm rồi.

Nghe vậy, sắc mặt Dương Kháng và Dương Ảnh lập tức biến đổi!

Họ chỉ nhìn thấy cơ hội đánh bại đối thủ, mà hoàn toàn sơ suất phòng bị cho chính mình. Vì mục đích chiếm lấy miếng thịt béo bở đầu tiên, cả hai đã kéo không ít đồng minh ra ngoài, chỉ để lại một vị Huyết Thị bảo vệ Lệnh Kỳ, lực lượng trấn thủ còn lại vô cùng yếu ớt.

Nếu lúc này Dương Khai thừa cơ xông vào, họ chỉ còn nước thất bại trong uất ức! Vừa nghĩ đến đó, cả hai lập tức từ bỏ ý định tấn công Dương Khai, vội vàng kéo quân hồi phủ.

*

Bên ngoài Chiến Thành mười dặm, Dương Khai thả Dương Thiết xuống. Hắn không hề phong tỏa kinh mạch và Chân Nguyên của y. Dương Khai tháo mũ, cất lời chào hỏi:

- Tam ca!

- Lão Cửu, bản lĩnh của đệ thật đáng nể.

Dương Thiết lộ vẻ khâm phục.

- Chỉ là thừa lúc bọn họ sơ hở mà thôi.

Dương Khai lắc đầu.

Đêm nay, có lẽ chẳng ai ngờ được hắn dám chạy ra ngoài gây chuyện. Vì vậy, lúc Dương Kháng và Dương Ảnh giao đấu, họ không hề phòng bị bên ngoài, nếu không thì Dương Khai đâu thể dễ dàng bắt người cướp cờ đến vậy? Chỉ cần bọn họ phòng bị một chút, e rằng lần này Dương Khai đã không thể ra tay.

- Bất luận thế nào, hiện tại Tam ca đã lọt vào tay đệ, đây xem như là công lao của đệ.

Dương Thiết bình tĩnh nhìn Dương Khai:

- Tam ca thà để đệ lợi dụng còn hơn là bị hai người bọn chúng bắt sống, chí ít thì đệ cũng không động thủ với ta.

- Tam ca quá lời rồi.

Dương Khai nhận ra sự lãnh đạm trong lời nói của y, biết rằng y đang rầu rĩ vì mình là người đầu tiên bị loại khỏi cuộc chiến, nhưng hắn cũng chẳng để tâm nhiều:

- Huynh về Trung Đô đi, nơi đây không còn việc gì cho huynh nữa.

Dương Thiết ngẩn người, nhíu mày hỏi:

- Ý đệ là sao?

- Không có ý gì cả, đệ lấy Lệnh Kỳ là đủ rồi.

Nói xong, không đợi Dương Thiết kịp chen lời, hắn vụt lao đi, quay về Chiến Thành.

Dương Thiết sững sờ đứng yên tại chỗ. Mãi một lúc sau, sắc mặt y mới dần dần dịu lại. Y nhíu mày nhìn đau đáu về hướng Dương Khai biến mất, trên gương mặt thấp thoáng một sự cảm kích nhẹ nhàng.

Dương Khai không dùng y để đổi chác với gia tộc, tức là đã giữ lại chút thể diện cuối cùng cho y.

Dương Thiết phiêu bạt bên ngoài bao năm, không có được thành tựu gì to lớn, cũng chẳng làm nên đại sự kinh thiên động địa nào, luôn biểu hiện bình thường. Nhưng thân là con cháu Dương gia, sự kiêu ngạo đã ngấm vào xương cốt vẫn tồn tại. Nếu không vì lòng kiêu ngạo này, thì đâu có chuyện y thà chết vinh còn hơn sống nhục, và sớm đã chủ động đầu hàng rồi.

Nếu Dương Khai dùng y để đổi chác với gia tộc, thì sau này y chẳng thể nào ngẩng đầu làm người trong Dương gia được nữa.

Hít vào một hơi thật sâu, ngẩng đầu ngắm nhìn những chòm sao chi chít như bảo thạch trên bầu trời, Dương Thiết bật cười một tiếng đắng chát, xoay người hướng về phía Trung Đô.

Cuộc chiến nơi đây, quả thực đã không còn phần của y nữa rồi. Những hậu duệ Dương gia đã bị đánh bại trong Đoạt Đích Chi Chiến thì không được phép can dự nữa, nhưng người của các thế lực khác thì vẫn có cơ hội lựa chọn lại.

Dương Khai lướt đi như sao băng, dùng Thần Thức ngăn cách khí tức tự thân phát ra ngoài, hối hả trở về phủ.

Hắn thả Dương Thiết đi hoàn toàn không phải vì niệm tình huynh đệ. Tình cảm giữa Dương Khai và mấy vị đường huynh này vô cùng nhạt nhòa, chỉ là cách hành xử tử chiến bất hàng của Dương Thiết đêm nay khiến hắn có phần xúc động. Người như vậy thì không nên làm nhục.

*

Góc tây bắc Chiến Thành, Dương Khai phủ đệ.

Nửa canh giờ trước.

Gần như cùng lúc khi phủ Dương Thiết xảy ra biến động, phủ đệ Dương Khai cũng vô cùng náo nhiệt.

Tin tức của Dương Kháng không hề sai. Đêm nay, trong số Bát Đại Công Tử, ngoài Lão Đại Dương Uy tự phụ, án binh bất động, thì cũng chỉ còn Lão Bát Dương Tuyền là không có động tĩnh.

Lão Nhị Dương Chiếu cùng với đồng minh là Diệp Tân Nhu của Diệp gia, dẫn đầu không ít cao thủ kéo đến Dương Khai phủ. Bọn họ còn chưa bắt đầu hành động, thì Lão Lục Dương Thận và Thu Tự Nhược cũng kéo quân đến. Đôi bên hòa nhã chào hỏi nhau, tất cả đều diễn ra trong bầu không khí im lặng, không một lời nói.

Đêm nay, mục đích của họ là tấn công Dương Khai, không đáng để trở thành kẻ địch của nhau, điều này tất cả bọn họ đều hiểu rõ.

Phía trước Trung Điện phủ đệ, Hoắc Tinh Thần ngồi chễm chệ trên chiếc ghế Thái Sư, tay phe phẩy cây quạt, hai bên còn có hai mỹ nữ thướt tha rót rượu gắp thức ăn, vẻ mặt dương dương tự đắc. Sự xuất hiện của Dương Chiếu và Dương Thận dường như cũng chẳng làm quấy nhiễu đến nhã hứng của y.

Đi bên cạnh Dương Chiếu, là Diệp Tân Nhu duyên dáng yêu kiều, nụ cười diễm lệ, thân hình quyến rũ tỏa ra sức hấp dẫn đặc biệt, làn da trắng nõn như ngọc, phong tư thướt tha. Vị Đại Tiểu Thư của Diệp gia này, tuy danh tiếng không bằng Thu Ức Mộng, nhưng trong lớp hậu bối trẻ tuổi, cũng là một nhân vật có uy tín.

Phía sau Dương Chiếu, là Hướng Sở của Hướng gia và Nam Sênh của Nam gia đang chú mục xuống phía dưới với vẻ mặt hung hãn, khoái ý chực sôi trào. Đặc biệt là Nam Sênh, lúc xoa vào hai ngón tay cụt, gương mặt y càng hằn lên nét tàn ác và cay độc.

Hai ngón tay đó, do chính Dương Khai bức y tự phế mà ra. Mối thù này không đội trời chung, mấy tháng qua không lúc nào là y không ghi nhớ việc phải báo thù rửa hận.

Đồng minh phía Dương Chiếu có lực lượng lớn mạnh, nhân số không ít, nhưng phía Dương Thận cũng không hề kém cạnh. Được Thu Tự Nhược của Thu gia hỗ trợ, lại thu nạp được không ít trợ lực, nếu tính trong thời gian ngắn thì y vẫn có thể đối kháng với Dương Chiếu.

Ngược lại, bên phía Dương Khai phủ đệ, ngoài một Trung Đô Lang đang uống rượu ra, thì chỉ có Thu Ức Mộng và Hướng Thiên Tiếu đứng cạnh y, cùng với Khúc Cao Nghĩa đang đứng như thiết tháp trước Trung Đường, sừng sững bất động.

Ảnh Cửu không rõ tung tích. Nhưng tất cả những người có mặt đều rõ, vị Huyết Thị xuất quỷ nhập thần này nhất định đang ẩn náu trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng có thể tung ra một chiêu Lôi Đình Chấn Động.

Đứng cách nhau một khoảng, ánh mắt Thu Ức Mộng và Thu Tự Nhược chợt giao nhau. Thu Ức Mộng nở một nụ cười tràn đầy tự tin, ánh mắt Thu Tự Nhược không khỏi lập lòe, nhưng rồi lập tức lại giấu kín đi, dường như không muốn để lộ sự nhát gan trước mặt tỷ tỷ.

Cùng lúc đó, Hướng Sở và Hướng Thiên Tiếu cũng đang liếc mắt nhìn nhau, một người vẻ mặt thẫn thờ, một người sắc diện lãnh đạm, bầu không khí đột nhiên căng thẳng hơn hẳn.

- Lão Lục, phần Khai đệ, đệ muốn xử trí thế nào đây?

Dương Chiếu đột nhiên mỉm cười hỏi.

Dương Thận cũng cười đáp:

- Nhị ca xơi thịt, tiểu đệ xin theo sau húp canh thôi. Nhị ca không thể ăn mảnh một mình chứ?

- Dĩ nhiên.

Dương Chiếu lắc đầu, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:

- Nếu đã vậy, Nhị ca sẽ lấy phần người, còn Lệnh Kỳ sẽ nhường cho đệ, chúng ta chia đồng ăn đủ.

- Nhị ca làm chủ là được rồi.

Dương Thận cười ha hả, khá hài lòng với đề nghị của Dương Chiếu. Y liếc nhìn Hướng Sở và Nam Sênh, nửa vô tình nửa cố ý, không kìm được bĩu môi, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường.

Ân oán giữa Dương Khai và bọn họ hôm nay cũng đã truyền ra rồi. Cũng không khó để lý giải tại sao Dương Chiếu lại chọn người chứ không phải Lệnh Kỳ. Hai nhà Hướng gia và Nam gia về phe Dương Chiếu, để củng cố lực lượng, ắt phải tỏ chút lòng thành với đồng minh. Bắt được Dương Khai, cũng tức là đạp đổ thể diện của hắn, như thế thì Hướng Sở và Nam Sênh có thể được thỏa mãn, và sau này sẽ càng trung thành tận tâm phò trợ y.

- Này, ta nói hai ngươi, đứng đó nói chuyện mãi không mệt sao? Chi bằng xuống dưới này xem xét đi?

Hoắc Tinh Thần đột nhiên thốt lên một câu.

Dương Chiếu lắc đầu cười:

- Không cần đâu, Hoắc huynh. Bảo Khai đệ ra đây nói chuyện đi, ta cũng không muốn làm khó đệ ấy.

- Dương Khai?

Hoắc Tinh Thần cười một tiếng quái đản.

- Hình như hắn không có ở nhà.

- Không ở nhà?

Dương Chiếu nhíu mày, hiển nhiên cho rằng Hoắc Tinh Thần đang nói đùa, thích thú hỏi lại:

- Vào thời điểm nhạy cảm như thế này, hắn không ở nhà thì còn có thể ở đâu?

- Sao ta biết được, có khi lại đang ở chốn phong hoa tuyết nguyệt nào cũng nên, hắc hắc.

Hoắc Tinh Thần nở một nụ cười ti tiện, tự nhiên đứng dậy, phất quạt, bộ dạng phong lưu phóng khoáng:

- Dù sao thì hắn cũng không có ở nhà. Nếu ngươi không tin thì cứ hỏi Thu Ức Mộng, hẳn là nàng nắm rõ hướng đi của Dương Khai.

Dương Chiếu liền chuyển hướng nhìn Thu Ức Mộng. Nàng chợt mỉm cười, khẽ vén làn tóc bên tai, dịu dàng nói:

- Nếu ta nói hắn không có ở đây, thì Nhị Công Tử có tin không?

Kiểu cách của nàng mơ hồ, hư hư thực thực, khiến Dương Chiếu không khỏi cau mày, vô thức cảm giác được Dương Khai đang bày ra âm mưu quỷ kế nào đó. Song, rất nhanh, thần sắc Dương Chiếu liền kiên định trở lại, y lớn giọng:

- Ta không tin.

Trong thời điểm nhạy cảm như đêm nay, làm gì có chuyện Dương Khai không ở trong phủ? Chắc chắn là hắn trốn đâu đó, không dám lộ diện thôi.

- Vậy Nhị Công Tử cứ tự nhiên lục soát, xem có tìm ra hắn hay không.

Thu Ức Mộng tươi cười, nhưng lại đang thầm chửi rủa trong bụng.

Trước khi đi, quả thật Dương Khai đã chào hỏi nàng, nhưng chẳng đợi nàng đồng ý, hắn đã biến mất tăm. Rốt cuộc thì hắn đi đâu, làm gì, nàng đều không rõ.

- Không cần.

Dương Chiếu lộ vẻ mất kiên nhẫn, hô to:

- Khai đệ, cứ ra đây đi, Nhị ca hứa sẽ không làm khó đệ đâu!

Gọi liên tiếp hai lần, cũng chẳng thấy Dương Khai đáp lời.

Nam Sênh không kìm được cười nhạt:

- Nhị Công Tử, xem ra tên đệ đệ này của ngài chẳng nể mặt ngài chút nào cả. Đã thế thì chẳng cần phải phí lời với hắn làm gì nữa, cứ tiến công thẳng vào là được, ta đoán hắn cũng không chống đỡ nổi đâu!

Dường như y rất nóng lòng muốn đánh bại Dương Khai, nóng lòng cười vào mặt hắn, để xoa dịu vết thương hằn sâu trên thể xác và tinh thần y trong mấy tháng qua.

- Chuyện giữa huynh đệ ta, không cần kẻ khác xen vào!

Dương Chiếu khẽ quát. Nam Sênh ngượng chín mặt, nghiến chặt răng, không dám nói thêm lời nào.

Hướng Sở thấy Nam Sênh bị quát, chẳng những không nhụt chí, ngược lại còn mỉm cười:

- Nhị Công Tử, ta cũng thấy chi bằng đánh thẳng vào đi. Lực lượng phòng thủ ở đây không quá mạnh, ngài và Lục Công Tử liên thủ lại thì sợ gì không đánh đổ được? Cái gọi là tiên lễ hậu binh, lễ thì cũng đã làm rồi, nhưng người ta không lĩnh tình, ha ha...

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!