"Lồng Lộng Trường Thanh, sinh tử tùy tâm!"
Trong mật thất, Dương Khai khẽ thốt lên một tiếng cảm thán. Đạo ấn Mộc hành chi lực bỗng nhiên đại phóng quang mang. Sắc bích lục quanh quẩn quanh thân hắn, sau lưng, một gốc cổ thụ che trời bỗng nhiên xòe tán cây cực lớn, che kín cả không gian.
Vô vàn cảm thụ huyền diệu tràn vào não hải, Dương Khai không khỏi ngộ ra được điều gì đó.
Đây không chỉ là một Mộc hệ thần thông đơn thuần, mà là Thần Thông Pháp Tướng cùng cấp bậc với Kim Ô Đúc Nhật!
Lần bế quan này của hắn chủ yếu là để tích lũy, lắng đọng thu hoạch, củng cố căn cơ, tránh gặp trắc trở khi tấn thăng Khai Thiên sau này. Mà để củng cố căn cơ, có lẽ không có phương pháp nào nhanh chóng và tiện lợi hơn việc tìm hiểu huyền bí của Âm Dương Ngũ Hành chi lực.
Chỉ cần hiểu thấu đáo huyền diệu của Âm Dương Ngũ Hành chi lực, tức là đã hoàn toàn nắm giữ chúng trong đạo ấn, dĩ nhiên không còn lo lắng gì về sau.
Trong các loại lực lượng hắn cô đọng, Hỏa hành đã tìm hiểu ra Kim Ô Đúc Nhật, Thổ hành có Long Thuẫn bí thuật. Thủy hành, Dương hành và Kim hành dù khó khăn lắm mới luyện hóa nhưng vẫn chưa có đầu mối. Ngược lại, Mộc hành lại chợt ngộ ra điều gì đó trước Huyết Yêu Thần Cung. Có điều, lúc ấy tình huống khẩn cấp, sau khi cứu Khúc Hoa Thường, hắn vội vàng xông vào Huyết Yêu Thần Cung, căn bản không có thời gian cẩn thận nhận thức thần thông Mộc hành mới có được.
Sau khi trở lại Hư Không Địa, hắn lại bế quan luyện hóa Thất phẩm nội đan, cho đến tận giờ khắc này!
Dương Khai kinh hỉ phát hiện, thứ mà Mộc hành chi lực của hắn tìm hiểu ra, lại là Thần Thông Pháp Tướng, chứ không phải thần thông bí thuật đơn thuần!
Thảo nào lúc ấy có thể ngăn được một kích khủng bố của Thất phẩm Tinh Thần Quy. Dương Khai còn nghi hoặc, dù Mộc hành chi lực cô đọng từ Bất Lão Thụ có phẩm giai cao, dù đây là một chiêu phòng ngự thần thông, cũng không thể ngăn cản được một kích như vậy, dù sao chênh lệch giữa đôi bên vẫn còn đó. Giờ phút này, hắn cuối cùng đã hiểu, thì ra mình đã khinh thường uy năng của chiêu này.
Thần Thông Pháp Tướng vốn là đặc quyền của Thượng phẩm Khai Thiên. Chỉ Thượng phẩm Khai Thiên mới có tư cách tìm hiểu ra Thần Thông Pháp Tướng, nhưng chỉ là có tư cách mà thôi. Rất nhiều Thượng phẩm Khai Thiên tuy thực lực cường đại, nhưng lại không có Thần Thông Pháp Tướng của riêng mình.
Dương Khai có thể dùng thân phận Đế Tôn tìm hiểu ra Kim Ô Đúc Nhật đã là một kỳ tích. Ngày đó, Đại đương gia Xích Tinh Triệu Bách Xuyên từng đánh giá, Dương Khai có Thần Thông Pháp Tướng này, có thể so tài cao thấp với Hạ phẩm Khai Thiên bình thường. Có thể thấy Thần Thông Pháp Tướng cường đại đến mức nào.
Hôm nay, sau Kim Ô Đúc Nhật, Dương Khai lại có thêm Lồng Lộng Trường Thanh Thần Thông Pháp Tướng. Nếu Triệu Bách Xuyên biết được, e rằng sẽ nhảy ra khỏi quan tài.
Nhận ra gốc cổ thụ che trời sau lưng mình chính là Thần Thông Pháp Tướng, Dương Khai mừng rỡ khôn xiết, cười không ngậm được miệng.
Sau khi tỉ mỉ cảm ngộ một phen, Dương Khai đã hiểu rõ.
Lồng Lộng Trường Thanh không chỉ là một chiêu Thần Thông Pháp Tướng thiên về phòng ngự, mà còn có khả năng chữa thương. Dù sao đây là Mộc hành chi lực ngưng luyện từ tinh hoa của Bất Lão Thụ, có năng lực này cũng không có gì lạ.
Có điều, năng lực này không có nhiều tác dụng với Dương Khai, bởi vì bản thân hắn đã có năng lực khôi phục cường hãn, không cần mượn ngoại lực.
Kim Ô Đúc Nhật là thần thông công kích, Lồng Lộng Trường Thanh là phòng ngự. Công thủ nay đã đủ, lại vừa luyện hóa được Kim hành chi lực, có thể nói thực lực của Dương Khai đã tăng lên rất nhiều.
Sau khi cẩn thận nghiên cứu một hồi, Dương Khai thu hồi Thần Thông Pháp Tướng, đắm chìm tâm thần, hết sức chuyên chú tìm hiểu các loại lực lượng khác.
Việc hắn có thể ngộ ra Lồng Lộng Trường Thanh Thần Thông Pháp Tướng trước Huyết Yêu Thần Cung có liên quan lớn đến quá trình kiên nhẫn tìm hiểu trong thời gian dài. Từ khi tìm hiểu ra Kim Ô Đúc Nhật năm đó, Dương Khai luôn tìm hiểu huyền diệu của Âm Dương Ngũ Hành mỗi khi rảnh rỗi.
Chỉ là từ trước đến nay đều không có thu hoạch gì. Hôm nay xem ra, không phải phương hướng tìm hiểu của hắn sai, mà là thời cơ chưa đến.
Hôm nay thấy được thành quả, biết rõ những nỗ lực ít ỏi trong năm qua của mình không uổng phí, Dương Khai càng thêm dốc sức.
Nói cũng kỳ lạ, sau nửa năm bế quan, Dương Khai lại có thu hoạch mới. Trong mật thất, một vầng trăng tròn đột nhiên từ sau lưng hắn chậm rãi bay lên, Nguyệt Hoa như nước, từ từ trút xuống. Nhiệt độ trong mật thất đột ngột giảm mạnh, sương lạnh lan tỏa, phát ra những tiếng răng rắc rào rào.
Thủy hành thần thông đúng thời cơ mà sinh!
Thủy hành của hắn là luyện hóa Nguyệt Tinh mà có được, thuộc tính thiên hàn (lạnh lẽo), vì vậy mới có kỳ cảnh này.
Có điều, Nguyệt Hoa Như Nước không phải Thần Thông Pháp Tướng, mà là thần thông bí thuật đơn thuần, so với Kim Ô Đúc Nhật của Hỏa hành và Lồng Lộng Trường Thanh của Mộc hành thì kém một bậc.
Dương Khai cũng không để ý. Thần Thông Pháp Tướng là thứ khó có được. Hắn có thể tìm hiểu ra hai loại với thực lực hiện tại đã là được thiên vận chiếu cố, thỏa mãn đến cực điểm, sao có thể đòi hỏi nhiều hơn.
Hỏa hành chi lực tìm hiểu được Kim Ô Đúc Nhật, Thủy hành được Nguyệt Hoa Như Nước, đúng là Nhật Nguyệt đã đủ. Tuy nói là trùng hợp, nhưng thực sự cực kỳ khó được.
Vừa động tâm niệm, vầng trăng tròn biến mất, Đại Nhật nhảy ra.
Mặt trời mọc mặt trăng lặn, ngày ẩn nguyệt sinh... Cứ như từng hồi luân hồi, trong khoảnh khắc này, Dương Khai lại cảm thấy mình đã hiểu ra một điều khác biệt về Thời Gian pháp tắc.
Trên phương diện tạo nghệ Thời Gian pháp tắc, hắn không bằng một phần vạn của Tuế Nguyệt Đại Đế, thậm chí còn kém xa Dương Tiêu và Dương Tuyết. Dù sao hai tiểu gia hỏa này cũng là đệ tử truyền thừa cách đời của Tuế Nguyệt Đại Đế, được Tuế Nguyệt Đại Đế y bát, tạo nghệ trên Thời Gian pháp tắc bỏ xa Dương Khai mấy con phố.
Hơn nữa, Dương Khai lập đạo bằng Không Gian pháp tắc. Từ trước đến nay, hắn đều khổ tâm nghiên cứu Không Gian Chi Đạo, không tốn bao nhiêu tâm tư vào Thời Gian pháp tắc. Chiêu Tuế Nguyệt Như Thoa Ấn mà hắn luyện tập cũng là do cơ duyên xảo hợp mà có được năm đó, chứ không hề nghiên cứu sâu sắc.
Nhưng giờ phút này, sau khi tìm hiểu ra thần thông bí thuật Nguyệt Hoa Như Nước từ Thủy hành chi lực, hắn bỗng nhiên có một cảm giác không thể ức chế, đó là mình có thể dung hợp Tuế Nguyệt Như Thoa Ấn với thần thông Thủy Hỏa này, hình thành một chiêu thần thông hoàn toàn mới. Nếu thần thông này thành công, tuyệt đối sẽ trở thành một trong những đòn sát thủ của hắn!
Nghĩ đến liền làm, trong mật thất, Dương Khai liên tục thúc giục Thủy Hỏa chi lực, khi thì Đại Nhật nhảy ra, khi thì Nguyệt Hoa trút xuống, Tuế Nguyệt Như Thoa Ấn càng khuấy động tốc độ chảy của thời gian.
...
Trong hư không, một chiếc lâu thuyền từ từ lướt đi. Trên boong thuyền tụ tập không ít người, tốp năm tốp ba, đang cười nói vui vẻ. Có thể thấy, đây là lâu thuyền của một thế lực nào đó, các võ giả trên thuyền đều là đệ tử của thế lực này.
Dẫn đầu là một vị Tứ phẩm Khai Thiên và hai vị Tam phẩm Khai Thiên. Trong đó, Tứ phẩm Khai Thiên là một lão giả gầy gò, hai vị Tam phẩm Khai Thiên là một nam tử trung niên và một phu nhân đoan trang.
Bên cạnh ba người còn có một thanh niên nam tử khí vũ hiên ngang. Nam tử này sinh ra phong thần tuấn lãng, dáng vẻ đường hoàng, khiến không ít sư tỷ sư muội trên thuyền lặng lẽ ngắm nhìn. Thỉnh thoảng ánh mắt họ chạm nhau, vừa thẹn thùng vừa e sợ cúi đầu. Nam tử này chỉ ôn hòa mỉm cười, càng khiến các sư tỷ sư muội kia mừng rỡ trong lòng.
"Thích sư huynh, Hư Không Tinh Thị kia thật sự có Ngũ phẩm Âm Dương Ngũ Hành nguyên vẹn để đổi sao?" Người hỏi là phu nhân đoan trang Tam phẩm, trong đôi mắt đẹp dịu dàng có chút không dám tin.
"Đúng vậy a, Thích sư huynh. Chúng ta vượt qua nhiều đại vực mà đến, đừng sai sót tin tức, đến lúc đó lại tay không trở về." Một nam tử trung niên Tam phẩm khác cũng nói, vẻ mặt lo lắng.
Lão giả họ Thích vuốt chòm râu, khẽ mỉm cười nói: "Yên tâm, tin tức là thật. Chỉ là có đổi được hay không thì phải xem bản lĩnh của chúng ta."
Phu nhân kia vẫn có chút không dám tin: "Nhưng Hư Không Địa sao lại cam lòng đem tài nguyên Ngũ phẩm lấy ra? Chẳng lẽ bọn họ không cần sao?"
Từ trước đến nay, người ta chỉ dùng tài nguyên Đê Phẩm để đổi lấy Cao Phẩm, chưa từng nghĩ lại có người nguyện ý dùng tài nguyên Cao Phẩm để đổi lấy Đê Phẩm. Nhất là những thế lực nhị đẳng kia, ai lại làm chuyện như vậy.
Đừng nói chi là, đó là Âm Dương Ngũ Hành nguyên vẹn. Cái gọi là nguyên vẹn là bảy loại tài nguyên Âm Dương Ngũ Hành đều đủ. Nếu có thể nhập thủ, hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu tu hành sau này của một võ giả, không cần tốn công hao sức đi tìm kiếm nữa.
Lão giả họ Thích nói: "Điểm này ta cũng không rõ lắm, chỉ là đã có rất nhiều người đổi được tài nguyên Ngũ phẩm từ chỗ bọn họ rồi."
Quả thực đã có rất nhiều người đổi được tài nguyên Ngũ phẩm từ Hư Không Tinh Thị. Biện Vũ Tình trước đó cũng đã báo cáo việc này với Dương Khai. Bởi vì số lượng đệ tử có thể luyện hóa tài nguyên Ngũ phẩm không nhiều, ngược lại nhu cầu đối với Tam phẩm, Tứ phẩm lại rất lớn, nên nàng đã đem tài nguyên thu thập được từ Hồ Lô Đằng đem đến Tinh Thị để đổi lấy vật tư mà Hư Không Địa cần.
Hành động này vừa lộ ra, lập tức gây oanh động ở các đại vực phụ cận. Tài nguyên Ngũ phẩm, nói cao không cao, nói thấp không thấp. Đối với những động thiên phúc địa kia mà nói, có lẽ còn không đáng là bao, nhưng đối với bất kỳ một thế lực nhị đẳng nào, đều là vật tư dự trữ chiến lược.
Đối với những thế lực tam đẳng thì khỏi phải nói, có lẽ bọn họ còn không biết tài nguyên Ngũ phẩm có hình dáng như thế nào.
Nếu chỉ là tài nguyên Ngũ phẩm tầm thường thì thôi, mấu chốt là tài nguyên Ngũ phẩm mà Hư Không Địa đưa ra đều là nguyên vẹn. Nếu có thể luyện hóa nguyên vẹn, có lẽ sẽ có thu hoạch không ngờ, nên so với tài nguyên Ngũ phẩm bình thường, loại Âm Dương Ngũ Hành nguyên vẹn này càng được tranh giành.
Vốn chỉ là thế lực của mấy đại vực phụ cận nghe tin mà đến. Theo tin tức lan truyền, ngày càng có nhiều người đến Hư Không Tinh Thị. Thậm chí có rất nhiều thế lực không ngại gian khổ, vượt qua thiên sơn vạn thủy đến Hư Không Tinh Thị, nhắm vào bộ tài nguyên xuất từ Hồ Lô Đằng kia.
Ý định ban đầu của Biện Vũ Tình chỉ là muốn dùng có đổi không, giảm bớt áp lực tài nguyên cho Hư Không Địa. Nào ngờ, vô tình trồng liễu, lại càng khiến thanh danh của Hư Không Tinh Thị vang xa.
Võ giả lui tới càng nhiều, Hư Không Tinh Thị dĩ nhiên trở nên náo nhiệt. Tuy vẫn chỉ là một Tinh Thị hạng trung, so với những Tinh Thị lớn như Thiên Điểu Tinh Thị có chênh lệch rõ ràng, nhưng so với trước kia, lượng giao dịch của Hư Không Tinh Thị không nghi ngờ gì đã tăng lên gấp mười mấy lần.
Hư Không Tinh Thị là Tinh Thị của Hư Không Địa. Lượng giao dịch ở đây tăng lên, Hư Không Địa có thể thu được thuế tự nhiên cũng nước lên thì thuyền lên. Vân Tinh Hoa được Dương Khai phái đến tọa trấn nơi đây, tận mắt chứng kiến Tinh Thị phát triển lớn mạnh trên tay mình, cũng mừng rỡ khôn nguôi. Hắn đang suy nghĩ xem nên tranh công thỉnh thưởng với Dương Khai như thế nào.
Bị Dương Khai bắt buộc để lại tên mình trên Trung Nghĩa Phổ, Vân Tinh Hoa cũng tâm thần bất định, lo sợ Dương Khai ngày nào đó nhìn hắn không vừa mắt, vẽ một cái lên Trung Nghĩa Phổ kia, thì cái mạng nhỏ của hắn khó giữ được.