Trầm mặc hồi lâu, một cụ già râu tóc bạc phơ mới lên tiếng, giọng nói yếu ớt tựa như không còn chút sức lực:
- Góc tây bắc, là phủ đệ của vị công tử thứ mấy nhà Dương gia vậy?
Có người trầm ngâm một lát rồi đáp:
- Hình như là vị công tử nhỏ tuổi nhất.
Tất cả đều khẽ gật đầu tán thưởng:
- Tự cổ anh hùng xuất thiếu niên, quả nhiên không sai.
Vị thái thượng trưởng lão Dương Lập Đình không kìm được mà bật cười ha hả, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Dù lão đã không còn mưu cầu thế sự, tâm tĩnh như nước lặng, nhưng đêm nay, sau khi chứng kiến biểu hiện của Dương Khai, lão bỗng cảm thấy an lòng, rằng Dương gia đã có người kế tục.
Thái thượng trưởng lão của Thu gia, Thu Đạo Nhân, gật gù:
- Can đảm có thừa, thực lực cá nhân cũng không tồi, song trong Đoạt Đích Chi Chiến, chỉ dựa vào hai điểm này thì chưa chắc giành được thắng lợi cuối cùng. Không biết liệu hắn có còn trợ thủ nào khác không.
- Cứ quan sát biểu hiện của hắn thêm xem sao, có vẻ Đoạt Đích Chi Chiến lần này thú vị hơn những lần trước nhiều rồi.
Tất cả đều nhất loạt gật đầu, tán đồng quan điểm này.
Tám vị thái thượng trưởng lão Thần Du Chi Thượng, đều là những nhân vật thuộc hàng lão tổ của các đại gia tộc. Trước khi đêm xuống, họ đã thả thần thức của mình bao trùm khắp hang cùng ngõ hẻm trong Chiến Thành để giám sát mọi động tĩnh.
Nhất cử nhất động của Dương Khai dĩ nhiên không thể qua mắt được họ.
Chỉ có một điểm mà cả tám người đều không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc hắn đã dùng cách gì để đột nhiên bộc phát ra sức mạnh thần thức bá đạo và quỷ dị đến vậy.
Với tu vi cảnh giới của hắn, căn bản không thể sở hữu thần thức. Như vậy chỉ còn một cách giải thích duy nhất, đó là vị hậu bối nhỏ tuổi nhất của Dương gia này sở hữu một món bí bảo thần hồn cực kỳ uy lực, có thể phóng thích uy áp thần thức, khiến người khác sinh ra ảo giác.
Dù cả tám người đều khá hứng thú với biểu hiện của Dương Khai, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Tám vị trưởng lão này sẽ không tham dự hay can thiệp vào Đoạt Đích Chi Chiến. Nếu Dương Khai thắng, họ rất vui mừng được chứng kiến, nếu Dương Khai thua, cũng chẳng sao cả. Ngay cả Dương Lập Đình cũng có suy nghĩ như vậy.
Gần như ngay sau khi tám luồng thần thức mênh mông đó được thu về, Dương Khai mới bất giác thở phào một hơi, nét cảnh giác mơ hồ trên mặt cuối cùng cũng tan biến. Hắn kín đáo liếc nhìn về phía Phong Thần Điện.
Hắn có thể cảm nhận được có người đang theo dõi mình, hơn nữa không chỉ một người.
Nhưng thần thức của đối phương quá mức cường đại, hắn hoàn toàn bất lực, căn bản không thể che giấu hành tung của mình. Chợt nhớ đến lời đồn, Dương Khai nhanh chóng hiểu ra ai đang theo dõi mình.
Nhất định phải nhanh chóng đột phá lên Thần Du Cảnh thôi. Có sự bảo vệ của thức hải, cộng thêm Ôn Thần Liên tương trợ, Dương Khai tin rằng mình có thể tránh được sự dòm ngó của tám người kia, như vậy hành sự mới thuận tiện được.
Cảm giác bị theo dõi rất khó chịu, dù biết họ sẽ không can thiệp, nhưng Dương Khai cũng không cho phép tình trạng này tiếp diễn.
Bí mật trên người hắn đã quá nhiều rồi.
- Dương Khai!
Thu Ức Mộng vui mừng hớn hở, bật dậy khỏi ghế, ngẩng đầu gọi hắn.
Liếc mắt xuống dưới, Dương Khai ra lệnh:
- Thu dọn sạch sẽ thi thể và vết máu ở đây.
Những thi thể trên mặt đất đều là người của phe mình, thi thể của địch đã được chúng mang đi rồi. Thu gia tổn thất sáu người, phía Hướng Thiên Tiếu cũng vong mạng bảy vị. Mười ba cái xác nằm ngổn ngang trước Trung Đường, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên ngút trời.
Nói xong, hắn khẽ động thân, đáp xuống trước mặt Khúc Cao Nghĩa.
Trong trận chiến này, một mình Khúc Cao Nghĩa đã kìm hãm đợt tấn công của gần mười vị cao thủ Thần Du Cảnh, trong đó có cả Thần Du Cảnh thất tầng, bát tầng. Y đã làm đến cực hạn của bản thân.
Nếu không có y dốc sức, kết cục đêm nay khó mà lường được.
Giờ đây, cơ thể vừa mới bình phục của Khúc Cao Nghĩa lại bị trọng thương, toàn thân đẫm máu, có cả máu địch lẫn máu của chính mình. Vết thương da thịt lật ra, trông vô cùng khủng khiếp.
- Thuộc hạ không phụ sự ủy thác của tiểu công tử!
Khúc Cao Nghĩa cắn răng, trầm giọng nói.
- Ngươi làm rất tốt.
Dương Khai điềm đạm gật đầu.
Được khen ngợi, Khúc Cao Nghĩa nhoẻn miệng cười, thân hình vạm vỡ khẽ lảo đảo.
Trong bóng tối, một bóng người xuất hiện như ma quỷ. Ảnh Cửu bước ra đỡ lấy Khúc Cao Nghĩa, không để y ngã quỵ.
- Đưa y về nghỉ ngơi đi.
Dương Khai bảo Ảnh Cửu.
- Vâng.
Ảnh Cửu gật đầu, dìu Khúc Cao Nghĩa từ từ biến mất.
Dương Khai ngoái lại nhìn hai hắc y nhân bí ẩn, khẽ cười:
- Đã làm phiền hai vị rồi.
Hai người nọ không nói tiếng nào, chỉ chắp tay chào Dương Khai rồi nhanh như chớp rời đi.
Hoắc Tinh Thần dán chặt mắt vào hai người họ, ánh mắt sắc lẹm dõi theo bóng lưng họ khuất dần, miệng lẩm bẩm những tiếng cười khẩy đầy gian tà.
Đợi họ đi khỏi, Hoắc Tinh Thần mới quay sang Dương Khai, vẻ mặt bất lực, nghiến răng nói:
- Ngươi giỏi lắm! Dám tính kế cả lão tử.
Dương Khai cười ôn hòa, khẽ lắc đầu:
- Không có họ thì đêm nay cũng bình an vô sự, cùng lắm thì ngươi bị bắt đi thôi.
- Được rồi, bổn thiếu gia không tranh cãi với ngươi nữa.
Hoắc Tinh Thần cũng biết Dương Khai nói đúng sự thật. Có Ảnh Cửu đang ở trạng thái đỉnh phong ẩn nấp bên cạnh, dù là Dương Chiếu hay Dương Thận cũng không dám manh động. Trừ phi hai người họ thật lòng hợp tác, dùng một huyết thị của mình cầm chân Ảnh Cửu, người còn lại đoạt lấy lệnh kỳ thì may ra mới có khả năng thành công.
Nhưng họ có thể thật lòng hợp tác sao?
Đôi bên vốn là đối thủ, có lợi thì hợp, hết lợi thì tan, ai lại cam tâm đi làm áo cưới cho kẻ khác chứ?
Dương Khai hiển nhiên cũng đã tính trước điều này, nên mới yên tâm một mình ra ngoài hành sự.
Người của Thu Vũ Đường và Hướng Thiên Tiếu đang thu dọn thi thể, Dương Khai lướt mắt qua một vòng, cất giọng:
- Đoạt Đích Chi Chiến, các ngươi đã tự nguyện tham gia, có bao nhiêu người bỏ mạng, các ngươi cũng cần phải chuẩn bị sẵn tâm lý.
Nghe vậy, đám người của Thu Vũ Đường và Hướng gia đều không khỏi chau mày, thầm nghĩ tên Dương Khai này thật chẳng ra gì. Người ta đến giúp hắn đoạt đích mà tử trận, hắn lại nói những lời như vậy, tối thiểu cũng phải an ủi một câu mới phải chứ.
Ngươi là công tử Dương gia thì sao chứ? Những người chết ở đây không phải là gia súc, mà là từng sinh mạng con người!
Thần sắc chợt lạnh đi, Dương Khai bỗng chuyển giọng, nói tiếp:
- Những người đã chết, ta đều ghi lòng tạc dạ. Sau này, ta sẽ đền bù cho các ngươi gấp nhiều lần tổn thất hôm nay. Vì vậy, hãy cố mà sống sót để chờ đến ngày đó.
Vẻ vui mừng thoáng hiện trên gương mặt Thu Ức Mộng, nàng nở một nụ cười mỉm đầy ý vị.
Có được câu nói này là đủ rồi. Thời gian nàng sát cánh bên Dương Khai tuy không dài nhưng cũng chẳng ngắn, song nàng chưa từng nghe hắn hứa hẹn bất cứ điều gì.
Một nam nhân không dễ dàng hứa hẹn, chắc chắn là bậc quân tử nhất ngôn cửu đỉnh!
Trong thoáng chốc, Thu Ức Mộng bỗng tràn đầy kỳ vọng vào tương lai.
Nàng vẫn nhớ rõ, Dương Khai từng nói, cái hắn cần là những đồng minh dù hắn nguy nan, khốn cùng nhất vẫn ở bên cạnh không rời nửa bước, còn những kẻ chỉ muốn đến chia chác lợi ích thì hắn không cần.
Và những người đang có mặt ở đây đều là những đồng minh đã chủ động tìm đến khi hắn yếu thế nhất. Bất kể xuất phát từ lý do gì, họ cũng đã nhận được sự công nhận của hắn.
Trong Đoạt Đích Chi Chiến, vốn liếng bỏ ra càng sớm thì lợi tức thu về sẽ càng lớn.
Muốn kết giao với một người, không kết giao khi họ còn yếu thế mà đợi đến khi họ đã hùng mạnh thì e rằng chẳng còn cơ hội nữa.
Thu Ức Mộng chợt cảm thấy may mắn vì mình đã lựa chọn đúng đắn. Gã nam nhân này, quả nhiên là người có thể tạo nên kỳ tích.
Phủ đệ sau trận chiến đã bị phá hoại nghiêm trọng. Người của Thu Vũ Đường và Hướng gia dọn dẹp thi thể xong liền lao vào công việc tu sửa, thậm chí không có cả thời gian nghỉ ngơi.
Thu Ức Mộng hệt như một nữ quản gia thực thụ, chỉ huy đám thuộc hạ ít ỏi của mình san lấp hố sâu, dựng lại những bức tường đổ nát trong phủ đệ của Dương Khai.
Còn Hoắc đại công tử thì chẳng biết đã biến đi đâu mất tăm từ lúc nào.
Bên ngoài Chiến Thành, Hoắc Tinh Thần nghênh ngang bước đi. Đi được chừng mười dặm, y mới từ từ dừng lại, khẽ quát:
- Ra đây đi, còn trốn làm gì nữa?
Ngay sau đó, hai lão già Thần Du Cảnh bát tầng bước ra khỏi bóng tối, đến trước mặt Hoắc Tinh Thần, cung kính gọi:
- Thiếu gia.
Hoắc Tinh Thần nhìn hai người họ, sắc mặt phức tạp, một hồi lâu sau mới nói:
- Cha ta bảo các ngươi âm thầm bảo vệ ta đúng không?
Một người gật đầu:
- Vâng, lão gia sợ đêm nay thiếu gia gặp chuyện không may, nên đã lệnh cho thuộc hạ âm thầm đi theo.
Hoắc Tinh Thần là độc đinh của Hoắc gia. Tuy Hoắc Chính hận con mình rèn sắt không thành thép, đã ra sức phản đối y chọn Dương Khai làm đồng minh rồi tức giận bỏ đi, nhưng làm sao lão có thể yên tâm bỏ mặc con trai mình ở nơi hiểm nguy? Vì thế, lão tất nhiên phải có sự sắp xếp riêng.
- Cha ta bảo các ngươi âm thầm bảo vệ!
Hoắc Tinh Thần nghiến răng.
- Âm thầm bảo vệ nghĩa là gì, các ngươi không hiểu à? Các ngươi chạy ra làm gì? Tên huyết thị của Dương Chiếu đó cũng đâu có gan giết ta, cùng lắm là ta bị bắt, thiếu gia ta đây một cọng tóc cũng không mất! Lại còn che mặt, lén lén lút lút, thật mất mặt! Bổn thiếu gia tức chết vì các ngươi mất! May là các ngươi ra tay kín đáo, chỉ xuất một chiêu với tên huyết thị, có lẽ bọn chúng cũng chưa nhìn ra lai lịch của các ngươi. Nếu không, phen này Hoắc gia ta chẳng phải sẽ bẽ mặt lắm sao?
Cao thủ được Trung Đô Bát Đại Gia Tộc phái đi tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, ngoài huyết thị của Dương gia, những người khác không được vượt quá Thần Du Cảnh ngũ tầng. Hai vị cao thủ Thần Du Cảnh bát tầng của Hoắc gia lại ra tay, chuyện này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ thành trò cười cho thiên hạ.
Hai vị cao thủ liếc nhìn nhau, vẻ mặt ngượng ngùng. Người lên tiếng lúc nãy nói:
- Thuộc hạ cũng có nỗi khổ tâm ạ.
- Nỗi khổ? Nỗi khổ gì, nói nghe xem.
Hoắc Tinh Thần liếc xéo hai người họ.
Hai lão già liền ấp a ấp úng, kể lại chuyện xảy ra ban ngày.
Hoắc Tinh Thần càng nghe, sắc mặt càng khó coi. Đợi họ nói xong, y mới cười khà khà:
- Hai hũ rượu nhỏ mà đã mua chuộc được hai ngươi rồi à? Ta thấy các ngươi cứ sang Thu gia hay Dương gia mà ở luôn đi, Hoắc gia ta chắc chẳng có thứ mỹ tửu đó để cung phụng các ngươi đâu.
- Thiếu gia bớt giận!
Hai người họ hoảng hốt, vội vàng giải thích:
- Quan trọng là, hai hũ rượu đó do chính Thu đại tiểu thư mang đến, thuộc hạ thực sự không thể từ chối được.
Hoắc Tinh Thần bĩu môi, trừng mắt nhìn họ, nghiến răng mắng:
- Đôi gian phu dâm phụ này, thật quá xảo trá! Cũng tại hai ngươi ngu ngốc, không ẩn thân cho kỹ, để chúng phát hiện ra hành tung.