- Sư thúc. Có gì chỉ bảo?
Tần Trạch thấy Hạ Ngưng Thường quay đầu lại, liền vội vàng tiến lên, đứng bên cạnh nàng cung kính hỏi, hắn nghĩ rằng Hạ Ngưng Thường có việc muốn sai bảo.
Hạ Ngưng Thường không khỏi có chút xấu hổ:
- Tần tiền bối, ngươi không cần xưng hô như vậy đâu, ta tuổi nhỏ hơn ngươi, làm sao đảm đương nổi.
Tần Trạch vẻ mặt nghiêm nghị, lắc đầu nói:
- Cái này không được, Tiêu sư thúc đã nói với Dược Vương Cốc, sư thúc ngang hàng với lão. Vậy người bất kể tuổi tác ra sao, cũng là sư thúc của Tần Trạch này.
Hạ Ngưng Thường không khỏi liên tục cười khổ, cũng không nói gì thêm.
Nàng vốn nghe nói Dương Khai phải tham dự Đoạt Đích Chi Chiến, chỉ là muốn cùng Mộng Vô Nhai hai người đến Trung Đô hỗ trợ, lại không ngờ Tiêu Phù Sinh ra lệnh một tiếng, triệu tập ba mươi vị đệ tử Dược Vương Cốc, cùng đi theo nàng.
Hạ Ngưng Thường ở Vân Ẩn Phong lâu như vậy, cũng chỉ có người ở Vân Ẩn Phong mới biết được trình độ luyện đan của nàng.
Luyện Đan Sư đều là một đám người cao ngạo, đám người Tần Trạch vốn đang có chút khinh thường Hạ Ngưng Thường, kết quả Tiêu Phù Sinh nói một câu khiến bọn họ kinh ngạc.
Trình độ luyện đan của Hạ Ngưng Thường, so với bản thân lão cũng không thua kém bao nhiêu, thậm chí còn có thể vượt qua. Chỉ cần thêm thời gian, nhất định có thể đạt tới trình độ mà Tiêu Phù Sinh không đạt được.
Tần Trạch tự nhiên không tin, trong thiên hạ sao lại có người ngang với Tiêu Phù Sinh?
Với việc vừa thăng cấp Huyền cấp Luyện Đan Sư vài ngày trước, hắn tự tin muốn tỷ thí với Hạ Ngưng Thường một phen.
Kết quả thất bại thảm hại! Lúc này hắn mới từ đáy lòng kính nể, cũng không dám có chút bất kính.
Luyện Đan Sư chính là như vậy, không lừa dối người khác. Muốn bọn họ tôn kính ngươi, phải chinh phục họ bằng thuật luyện đan. Xét ở một khía cạnh nào đó, Luyện Đan Sư là một đám người khá ngay thẳng.
Đệ tử Dược Vương Cốc bình thường muốn gặp Tiêu Phù Sinh, thu thập tâm đắc luyện đan từ lão cũng cực kỳ không dễ dàng. Bỗng nhiên xuất hiện một Luyện Đan Sư đỉnh cấp tương xứng với Tiêu Phù Sinh, lại trẻ tuổi như vậy, đương nhiên được người ta tôn kính.
Ba mươi người này, từ chỗ miễn cưỡng ban đầu đến nay chủ động đi theo, theo chân Hạ Ngưng Thường học tập thuật luyện đan của nàng.
Nhưng trong lòng Hạ Ngưng Thường hiểu rõ, Tiêu Phù Sinh dụng tâm triệu tập ba mươi vị Luyện Đan Sư đi theo nàng, lại tuyên bố nàng ngang hàng với lão, muốn những người này bái nàng làm sư phụ học nghệ, kỳ thực là đang giúp Dương Khai.
- Không có chuyện gì, Ngưng Thường chỉ đang nói chuyện với ta mà thôi.
Hương Di phất phất tay.
Tần Trạch không chút oán hận, lập tức lui trở về, dẫn ba mươi vị Luyện Đan Sư kia theo sau.
- Dược Vương Cốc dường như chưa từng tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, lần này tùy tiện tham dự, chỉ sợ sẽ bị người ta cười chê đấy.
Hạ Ngưng Thường lo lắng.
Hương Di cười, dịu dàng nói:
- Không cần để ý, Dược Vương Cốc làm gì, không ai có tư cách bình luận. Nhưng quả thật là đại sư vẫn rất quan tâm đến Dương Khai. Nếu không phải vậy thì lão sẽ không dùng Trưởng Lão Lệnh điều động ba mươi đệ tử Dược Vương Cốc gác lại mọi chuyện để đi theo sao? Thậm chí để ta và Dì Lan cùng đi là bởi vì lão sợ Dương Khai có gì sơ suất.
Hạ Ngưng Thường im lặng gật đầu.
Tiêu Phù Sinh làm sao có thể không quan tâm Dương Khai? Dương Khai trước sau hai lần nhờ nàng và Lã Tư đưa cho lão hai bộ luyện đan linh trận có giá trị cực lớn. Đại sư trong khoảng thời gian này nghiên cứu say sưa, mất ăn mất ngủ. Đối với đại sư mà nói, hai bộ linh trận đó vô cùng quý giá, lão có thể không quan tâm an nguy của Dương Khai sao?
Cái gì mà Dược Vương Cốc mấy ngàn năm trung lập, cái gì mà Dược Vương Cốc không tham dự phân tranh thế tục. Trước giá trị của hai bộ linh trận đó, mọi trở ngại đều tan biến.
Thậm chí vì thế mà suýt chút nữa là cãi nhau với Cốc chủ của Dược Vương Cốc một phen.
Nhớ tới đại sư tùy hứng và hộ đoản, Hạ Ngưng Thường không khỏi mỉm cười.
Đi được một lúc, trời dần tối, mọi người đến bên bờ sông dừng chân nghỉ ngơi.
Nhìn về Chiến Thành, tâm trạng Hạ Ngưng Thường phập phồng không yên, ngày mai, lúc gặp sư đệ nên nói câu gì đầu tiên?
Trong lúc nhất thời, Hạ Ngưng Thường lâm vào trầm tư... Trong phủ đệ của Dương Khai, trong phòng.
Lư hương lượn lờ, hương khí tràn ngập khắp phòng, Chân Dương Bí Quyết dường như đang vận chuyển chậm rãi dưới áp lực lớn như núi. Dương Khai không màng đến điều đó, cảm thụ tường tận sự huyền bí và huyền cơ trong Luyện Đan Chân Quyết, cảm nhận thiên địa chí lý phức tạp ẩn chứa bên trong, tâm cảnh vô tình thăng hoa.
Càng hiểu rõ Luyện Đan Chân Quyết, Dương Khai càng ý thức được sự trân quý của nó, thần sắc biến hóa không ngừng, khi thì kinh hãi, khi thì hưng phấn, khi thì mê man, đủ loại biểu cảm.
Không biết qua bao lâu, đắm chìm trong Luyện Đan Chân Quyết, Dương Khai hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài ra sao. Cả người tỏa ra thần thái kỳ ảo, nghiêm túc đến cực điểm, toàn tâm toàn ý lĩnh hội và nhận thức.
Đủ loại kinh nghiệm luyện đan tâm đắc của đại sư, hắn cũng đã lĩnh hội hết.
Một bức họa cuộn tròn dường như đang dần hé mở trong đầu hắn, thông qua Luyện Đan Chân Quyết, hắn càng nhận thức sâu sắc hơn bản chất võ đạo.
Trong lòng rục rịch muốn lập tức thử nghiệm, xem luyện đan thế nào, và chiêm ngưỡng vầng sáng rực rỡ khi viên đan dược đầu tiên do mình tự tay luyện chế thành công.
Nhưng nghĩ đến lời Tiêu Phù Sinh đã từng nói, Dương Khai lại tự kiềm chế bản thân.
Chưa đạt Thần Du, chớ luyện đan! Hiện tại, hắn vẫn cần nhanh chóng đạt tới Thần Du Cảnh. Sau khi đạt được Thần Du Cảnh, mới có đủ thời gian để tự tay luyện đan.
Thực lực người luyện võ tăng lên, không chỉ đơn thuần dựa vào tích lũy chân nguyên hay rèn luyện thân thể, mà sự lĩnh ngộ và nhận thức của bản thân mới là mấu chốt để đột phá. Cho nên khi đám người luyện võ gặp được bình cảnh, cũng không lựa chọn bế quan tu luyện, mà là sẽ tùy ý du ngoạn, biết đâu có thể gặp được cơ duyên kỳ ngộ, đột phá bình cảnh.
Dương Khai mơ hồ cảm thấy, nghiên cứu huyền bí của Luyện Đan Chân Quyết, chẳng những có thể khiến thần trí của hắn mạnh mẽ hơn, mà cảnh giới tu vi cũng được ích lợi không nhỏ.
Đắm chìm trong trạng thái như vậy, cũng không biết trải qua bao lâu, hắn mới dần dần tỉnh lại.
Mở mắt ra, Chân Dương Quyết vẫn vận chuyển chậm rãi như cũ, tốc độ đã nhanh hơn không ít so với ban đầu, chân nguyên trong cơ thể đã thích nghi với áp lực hiện tại, vận chuyển càng lúc càng nhanh.
Hơn nữa cảnh giới Chân Nguyên Cảnh tầng tám của hắn cũng tiến bộ thêm rất nhiều.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Dương Khai trong lòng có chút vui sướng.
Đứng lên, thu hồi lư hương, bỏ vào trong không gian Hắc Thư, chân nguyên tinh thuần ngưng tụ ở đầu ngón tay, xoay tròn, tạo ra một lực hấp dẫn cực lớn, hút sạch toàn bộ hương khí trong phòng.
Lư hương tỏa ra mùi hương kỳ dị, uy lực cực kỳ bá đạo, ngoại trừ Ngạo Cốt Kim Thân của hắn có thể hấp thụ, Dương Khai phỏng chừng, người dưới Thần Du Cảnh căn bản không thể chống đỡ được.
Nếu nữ tử trong phủ hít phải, chỉ sợ ngay lập tức chết bất đắc kỳ tử.
Mở cửa phòng, Dương Khai cất bước đi ra.
Hắn bế quan đã vài ngày, những người mà Trần Học Thư đã nhắc tới hẳn là đã đến, thân là chủ nhân, hắn nên lộ diện nghênh đón mới phải.
Xuyên qua hành lang quanh co đi đến nửa đường, Dương Khai chợt thấy Lam Sơ Điệp và Lạc Tiểu Mạn hai người đang nói chuyện.
Hai người đứng đó, ánh mắt mê người, thân hình đầy đặn, độc đáo. Đường cong quyến rũ trước ngực khiến người khác phải mê mẩn.
Hai người bọn họ, hiển nhiên là nói chuyện rất hợp nhau.
- Lam sư tỷ, Lạc cô nương!
Dương Khai tiến lên chào hỏi.
Lam Sơ Điệp quay đầu nhìn lại, khẽ mỉm cười vui vẻ, ngược lại là Lạc Tiểu Mạn, sắc mặt trắng bệch.
- Sợ ta như vậy?
Dương Khai cười hắc hắc, ý vị thâm trường nhìn Lạc Tiểu Mạn, nàng đảo mắt muốn trốn nhưng không thể thoát, chân run rẩy, ánh mắt cầu khẩn nhìn Lam Sơ Điệp.
- Sư đệ ngươi cũng đừng ức hiếp nàng.
Lam Sơ Điệp liếc Dương Khai một cái đầy trách móc, thần sắc bỗng nhiên khẽ động, lấy khăn tay, tiến đến trước mặt Dương Khai, nhẹ nhàng lau trán hắn, mỉm cười giải thích:
- Hơi bẩn một chút, sư đệ ngươi nên tắm rửa cẩn thận, dù sao bây giờ đệ cũng là người có thân phận.
Dương Khai để mặc nàng hành động thân mật, khóe miệng mỉm cười đầy ẩn ý:
- Lam sư tỷ có lòng rồi, ta sẽ chú ý hơn.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽