"Ngươi không sợ chơi quá hóa thật à?" Tô Ánh Tuyết nhíu đôi mày liễu, "Thứ đó đâu phải người thường có thể chống lại được."
Thanh Khuê gãi má nói: "Chỉ cần chúng ta ra tay kịp thời thì chắc không có vấn đề gì, thật sự không được thì còn có sư tôn lão nhân gia kia mà."
"Chuyện này mà truyền ra ngoài thì thanh danh của Khúc nha đầu coi như hủy hết." Tô Ánh Tuyết lo lắng, "Nhất là hiện tại trong tông môn thế lực khắp nơi tụ tập, tất cả đều vì Luận Đạo Đại Hội mà đến, nếu như..."
Thanh Khuê xua tay ngắt lời nàng: "Việc này đương nhiên phải làm trong bí mật, đến lúc đó phải đảm bảo không ai thấy rõ. Ngươi cũng đâu muốn Khúc nha đầu thật sự gả cho một tên Ngũ phẩm, ý của sư tôn chắc ngươi cũng nhìn ra rồi, cái tên Dương Khai kia bất kể có giành được hạng nhất hay không, cũng nhất định phải biến hắn thành một cây gậy khuấy phân heo!"
Tô Ánh Tuyết nhíu mày chán ghét: "Ngươi nói chuyện khó nghe quá đấy."
Thanh Khuê nói: "Bên Dương Khai đã chuẩn bị xong, bên Khúc nha đầu trông cậy vào ngươi đó, ngươi đừng nhất thời mềm lòng mà lỡ dở cả đời nàng!"
Tô Ánh Tuyết trầm mặc không nói, thần sắc do dự, hiển nhiên có chút không biết nên lựa chọn thế nào.
Nếu không làm, mặc cho thế cục phát triển, thì lần Luận Đạo Đại Hội này sẽ thành trò cười, không nói đến thể diện của Âm Dương Thiên mất sạch, Khúc nha đầu cũng nhất định không có được hạnh phúc. Nhưng nếu nàng âm thầm ra tay, tuy không gây ra nguy hại gì cho hắn, nhưng thật sự khó mà quyết định.
"Ta suy nghĩ... Ta muốn suy nghĩ kỹ một chút..." Tô Ánh Tuyết nhẹ giọng nỉ non.
Thanh Khuê gật đầu, cũng không thúc giục.
Ba ngày sau, Dương Khai đang tĩnh tọa tu hành thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, ngay sau đó giọng của thị nữ vang lên: "Dương đại nhân, Thanh trưởng lão đến rồi."
Dương Khai vội vàng đứng dậy, đẩy cửa ra, quả nhiên thấy Thanh Khuê đang đứng ở ngoài.
"Thanh sư huynh!" Dương Khai ôm quyền.
Thanh Khuê liếc hắn từ trên xuống dưới, có vẻ hơi khó chịu nói: "Đi theo ta."
Dương Khai không biết hắn muốn làm gì, nhưng cũng chỉ có thể bước nhanh đuổi theo, rời khỏi Vọng Giang Lâu, một đường bay về phía trước. Một lúc sau, Dương Khai mới mở miệng hỏi: "Thanh sư huynh, chúng ta đi đâu vậy?"
Thanh Khuê không quay đầu lại mà nói: "Ngươi không phải muốn gặp Khúc nha đầu sao? Ta dẫn ngươi đi gặp nàng."
Dương Khai nghe vậy thì mừng rỡ, vội vàng nói: "Đa tạ Thanh sư huynh thành toàn."
Thanh Khuê hừ lạnh một tiếng, Dương Khai lúng túng đỏ mặt, dứt khoát ngậm miệng không nói, ngoan ngoãn theo sát sau lưng Thanh Khuê.
Không lâu sau, hai người đến một ngọn linh phong. Đỉnh núi linh phong này lõm xuống tạo thành một khu vực giống như sơn cốc, trong sơn cốc bóng cây xanh râm mát, hoa cỏ thành cụm, đua nhau khoe sắc, cảnh sắc vô cùng tươi đẹp.
Trong sơn cốc có một khu kiến trúc, hai người đáp xuống trước một tòa cung điện.
Thanh Khuê xoay người nói: "Đây là nơi ở của Khúc nha đầu, ngươi tự vào đi, nàng đang ở bên trong."
Dương Khai lại ôm quyền nói một tiếng cảm ơn, lúc này mới bước vào trong điện.
Trong điện, ở một gian sương phòng, Tô Ánh Tuyết đang nắm tay Khúc Hoa Thường, dường như đang nói chuyện gì đó, hai người trông thân mật như tỷ muội, lại như mẹ con.
"Sư tỷ hình như hơi mệt thì phải? Sao sắc mặt lại tiều tụy vậy?" Khúc Hoa Thường đưa tay sờ trán Tô Ánh Tuyết.
Tô Ánh Tuyết có chút mất tự nhiên cười cười: "Chắc là do mấy ngày nay bôn ba bên ngoài thôi, không sao đâu."
Khúc Hoa Thường nói: "Sư tỷ mệt thì cứ nghỉ ngơi cho khỏe, bên ta không có việc gì đâu. Sao sư tỷ cứ nhìn ta mãi vậy?"
Tô Ánh Tuyết thò tay điểm lên chóp mũi nàng: "Nhìn ngươi trưởng thành, sư tỷ vui mừng chứ sao. Bất tri bất giác đã tấn thăng Khai Thiên, đều đạt đến cấp độ của sư tỷ rồi."
Khúc Hoa Thường hì hì cười, nhào vào lòng Tô Ánh Tuyết, cọ loạn một hồi, tìm một tư thế thoải mái: "Ta mới tấn thăng thôi, còn kém sư tỷ xa lắm."
"Cái đó không giống nhau." Tô Ánh Tuyết chậm rãi lắc đầu, "Ta tấn thăng chỉ là Ngũ phẩm, rồi từ từ tu thành Lục phẩm, luận về tiềm lực sau này thì không bằng ngươi."
Khúc Hoa Thường ngẩng đầu nhìn nàng: "Vậy sau này ta tu hành thành công rồi, nhất định sẽ bảo vệ sư tỷ thật tốt, tuyệt không để sư tỷ chịu nửa điểm uất ức."
Tô Ánh Tuyết ôn nhu cười nói: "Vậy ta phải chờ cho kỹ đấy."
Đang nói chuyện thì sau lưng truyền đến tiếng bước chân, Tô Ánh Tuyết cứng người. Khúc Hoa Thường trong lòng nàng ngẩng đầu nhìn lại, vừa liếc mắt đã kinh ngạc vui mừng nói: "Dương sư đệ?"
"Ách..." Dương Khai nhìn thấy hai nàng thân mật như vậy, không khỏi có chút xấu hổ: "Cửa không khóa, ta cứ đi thẳng vào, quấy rầy rồi!"
Nói xong, hắn nhanh chóng lùi lại hai bước, thuận tay đóng cửa phòng lại.
Khúc Hoa Thường nháy mắt, cùng Tô Ánh Tuyết nhìn nhau, cười khúc khích: "Hắn hình như hiểu lầm gì đó rồi."
Tô Ánh Tuyết gõ trán nàng: "Ngươi còn cười được! Thôi được rồi, ta đi trước, các ngươi cứ nói chuyện đi." Nói rồi đứng dậy, bước ra ngoài.
Đẩy cửa ra, chỉ thấy Dương Khai vẻ mặt vô tội đứng ở bên ngoài. Nhìn khuôn mặt này, nhớ tới chuyện sắp xảy ra, Tô Ánh Tuyết bỗng bốc hỏa, hung dữ nói: "Ngươi mà dám ức hiếp Khúc nha đầu, ta nhất định không tha cho ngươi."
"Không dám, không dám." Dương Khai khom người tiễn nàng.
"Hừ!" Tô Ánh Tuyết phất tay áo, lướt qua Dương Khai, tiện chân giẫm mạnh lên mu bàn chân hắn một cái.
Dương Khai giật mình, nhưng không dám trốn, nụ cười trên mặt lập tức méo mó.
Tiếng bước chân của Tô Ánh Tuyết dần đi xa.
Khúc Hoa Thường thò đầu ra khỏi phòng, vẫy tay với Dương Khai: "Sư đệ vào nói chuyện đi!"
Dương Khai khập khiễng bước vào phòng, lập tức một mùi hương thanh khiết tĩnh mịch quanh quẩn nơi chóp mũi, rất dễ chịu. Nhìn quanh, bài trí trong phòng cũng cực kỳ ấm áp, khiến người ta không khỏi thả lỏng tâm thần.
Khúc Hoa Thường mời hắn ngồi xuống, vừa rót trà vừa cười nói: "Để sư đệ chịu khổ rồi, sư tỷ ta ngoài lạnh trong nóng, không phải là người lãnh khốc đâu."
Dương Khai xoa xoa ngón chân vừa bị giẫm, nói một đằng nghĩ một nẻo: "Đã lĩnh giáo."
Nhận lấy chén trà Khúc Hoa Thường đưa, hắn nói: "Đây là khuê phòng của Khúc sư tỷ à? Hay là chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện?"
Hắn không ngờ Thanh Khuê lại đưa mình đến khuê phòng của Khúc Hoa Thường, cô nam quả nữ ở chung một phòng, chuyện này mà truyền ra thì không hay chút nào.
"Sao phải đổi? Khuê phòng thì không được nói chuyện à? Hay là sư đệ sợ ta ăn thịt ngươi?" Khúc Hoa Thường cười khanh khách, nghiêng người ngồi đối diện Dương Khai.
"Sư tỷ nói đùa." Dương Khai giật khóe miệng, nghĩ thầm người ta còn không sợ, mình sợ cái gì? Cây ngay không sợ chết đứng.
Khúc Hoa Thường chống cằm, mỉm cười nhìn hắn: "Lần này sư đệ đến đây là để thăm ta sao?"
Dương Khai nghiêm mặt gật đầu: "Nghe nói Âm Dương Thiên tổ chức Luận Đạo Đại Hội, muốn chọn rể cho sư tỷ, ai... là ta liên lụy sư tỷ rồi."
Khúc Hoa Thường vẻ mặt thản nhiên nói: "Chưa nói tới chuyện đó, chỉ là người ta mượn cớ để nói thôi, việc này không liên quan đến ngươi, ngươi cũng đừng áy náy. Nói ra thì ta tấn thăng Khai Thiên còn phải đa tạ ngươi đấy."
Dương Khai toát mồ hôi nói: "Ta cũng đâu có giúp được gì cho sư tỷ."
Nói đi nói lại, Khúc Hoa Thường nhập tình trảm tình trên người hắn, chuyện này hắn đúng là không tốn chút sức nào, hoàn toàn là do Khúc Hoa Thường tự nỗ lực.
"Có thể gặp được sư đệ vào thời khắc mấu chốt trước khi tấn thăng Khai Thiên, lại còn khiến ta động tình, đó là sự giúp đỡ lớn nhất của sư đệ rồi. Nếu không có sư đệ, ta còn không biết phải đợi đến bao giờ mới tìm được người thích hợp."
Dương Khai âm thầm líu lưỡi, người gan lớn như vậy, chỉ sợ chỉ có đệ tử Âm Dương Thiên mới dám nói ra, nữ tử khác nào dám nói những lời này.
Không muốn dây dưa thêm về đề tài này, Dương Khai nói: "Chỉ là tình hình hiện tại, sư tỷ có tính toán gì không?"
Khúc Hoa Thường khẽ cười nói: "Ta thì có tính toán gì? Cũng chỉ có thể chờ Luận Đạo Đại Hội kết thúc, trăm năm sau xuất quan gả cho người đoạt được ngôi vị đầu bảng thôi."
"Sư tỷ thật sự cam tâm?" Dương Khai nhướng mày.
"Thân là đệ tử Động Thiên, nhiều khi đều thân bất do kỷ, dù trong lòng không muốn thì có thể làm gì? Sư môn bồi dưỡng ta nhiều năm như vậy, hôm nay sư môn có việc cần, làm đệ tử tự nhiên không thể chối từ, huống chi chuyện này vốn là do ta gây ra."
Thái độ tùy ý này của nàng khiến Dương Khai không hiểu sao trong lòng nhói lên, càng cảm thấy áy náy khó nguôi.
Nàng bỗng nhìn Dương Khai, đôi mắt dịu dàng nói: "Hay là sư đệ tham gia Luận Đạo Đại Hội kia, đoạt lấy ngôi vị đầu bảng, ta gả cho ngươi là được."
Nhìn khuôn mặt tuyệt sắc gần trong gang tấc, nghe những lời lớn mật này, tim Dương Khai đập mạnh hụt nửa nhịp.
Khúc Hoa Thường cúi đầu nhìn thoáng qua ngực hắn, cười nhẹ: "Sư đệ động lòng rồi à?"
Dương Khai cũng không biết tại sao lại như vậy, mặt nóng bừng. Hắn và Khúc Hoa Thường đâu chỉ tiếp xúc một lần, trước đây còn có những lúc thân mật hơn, nhưng chưa bao giờ thấy người trước mắt lại khiến người ta động lòng đến vậy. Nghe lời nàng, nhìn nàng cau mày hay mỉm cười, lại không kìm được mà cảm thấy huyết dịch lưu thông nhanh hơn, miệng đắng lưỡi khô, trong lòng không ngừng rung động.
Hắn vội vàng uống trà nhuận họng: "Phòng của sư tỷ hơi nóng nhỉ."
Khúc Hoa Thường ngẩn người, nhìn quanh rồi thở ra như lan: "Ta cũng thấy hình như hơi nóng thật." Nàng hì hì cười: "Chắc là do sư đệ đến thăm ta vào lúc này, khiến lòng người ấm áp."
Dương Khai lặng lẽ nhìn nàng, có chút ngây người, chỉ cảm thấy người trước mắt càng ngày càng mê người, càng ngày càng khiến người ta khó cưỡng lại. Ma niệm trong lòng bộc phát, ánh mắt tham lam nhìn vào khoảng hở trên vạt áo Khúc Hoa Thường, trước mắt choáng váng.
"Sư đệ..." Khúc Hoa Thường bỗng nhiên nhẹ nhàng gọi một tiếng, mặt đỏ bừng.
"Hả?" Dương Khai giật mình, lấy lại tinh thần thì phát hiện mình không biết từ lúc nào đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Khúc Hoa Thường, da thịt kề nhau, mềm mại vô cùng.
Theo bản năng, trong lòng hắn sinh ra một tia cảnh giác, tình huống này có chút không đúng! Nhưng ý niệm còn chưa chuyển xong, đã cảm thấy bàn tay mình bị Khúc Hoa Thường trở tay giữ chặt, tia cảnh giác vừa sinh ra cũng lập tức tan biến không dấu vết.
Ngoài sơn cốc, ba bóng người lặng lẽ đứng sừng sững. Một người đứng yên, hai người khoanh chân ngồi.
Người đứng là nội môn trưởng lão của Âm Dương Thiên, Từ Linh Công. Hai người ngồi chính là Tô Ánh Tuyết và Thanh Khuê.
Giờ phút này, Thanh Khuê và Tô Ánh Tuyết vận chuyển toàn bộ lực lượng, hai tay không ngừng kết ấn, như đang thi triển bí thuật gì đó, cả hai đều được bao phủ bởi sương trắng lượn lờ.
Thanh Khuê bỗng thở phào một hơi, nghiến răng nói: "Tâm trí tiểu tử này kiên định và cảnh giác hơn ta tưởng, suýt chút nữa để hắn thoát khỏi ảnh hưởng của Dương Ma."