- Vì đệ bị người ta đánh.
Đối diện với câu hỏi của tỷ tỷ, Tô Mộc không dám không đáp, vừa nói vừa len lén liếc nhìn Tô Nhan.
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của người kia vang lên:
- Tại sao lại bị người ta đánh?
- Vì không bằng người.
Tô Mộc cúi gằm đầu.
- Vì sao không bằng người?
Tô Nhan truy hỏi.
Tô Mộc lắp bắp:
- Vì… không chịu khó tu luyện.
Tô Nhan khẽ gật đầu:
- Vẫn còn chút tự mình hiểu lấy mình. Biết sau này phải làm thế nào chưa?
- Biết rồi ạ.
- Nhớ kỹ những lời hôm nay của ngươi. Nếu sau này còn ham chơi, không cần người khác ra tay, chính ta sẽ đánh ngươi.
Tô Mộc biến sắc, vội vàng cam đoan rằng mình sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của tỷ tỷ.
Giáo huấn Tô Mộc xong, Tô Nhan mới ngẩng đầu nhìn mọi người, đôi mắt đẹp lướt qua, dừng lại trên người Dương Khai, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, cất lời:
- Là ngươi đã đánh Thành Thiếu Phong?
Dương Khai thầm nghĩ vị sư tỷ này tin tức thật linh thông, không ngờ ở đây tu luyện mà cũng biết chuyện bên ngoài, bèn khẽ gật đầu:
- Phải.
- Có tiền đồ hơn Tô Mộc.
Tô Nhan cũng không quá để tâm. Dương Khai trông không lớn nhưng cũng đã mười lăm, mười sáu tuổi, tu vi mới đến Thối Thể Cảnh tầng thứ tám, tư chất cũng không phải quá tốt, đương nhiên không lọt vào mắt xanh của nàng. Nàng nói chuyện với Dương Khai cũng chỉ là vì nể mặt hắn đã từng cứu Tô Mộc.
- Cho ngươi một lời khuyên.
- Sư tỷ xin cứ nói.
Dương Khai bình thản đáp.
- Tránh xa Tô Mộc một chút, đừng ở cùng nó. Thành tựu của ngươi cũng chỉ có thể đến thế mà thôi.
Dương Khai khẽ mỉm cười, không đáp lời. Nàng có thể quản giáo Tô Mộc, nhưng không thể quản được Dương Khai.
Tô Mộc nghe xong, mặt mày đau khổ nhưng không dám lên tiếng.
- Ra ngoài đi, ta phải luyện công rồi.
Tô Nhan nói xong liền nhắm hai mắt lại.
Đám người nhẹ nhàng lui ra ngoài, khép cửa lại, đưa mắt nhìn nhau rồi cùng thở phào một hơi. Tuy mỹ nhân thì đẹp thật, nhưng ở lâu e rằng cả thể xác lẫn tinh thần đều bị đóng băng mất.
- Ta đi xem có những loại đan dược nào.
Lý Vân Thiên nói rồi cáo từ.
- Ta cũng đi đây.
Mấy người khác vội vàng đuổi theo.
Chẳng mấy chốc, mọi người đều tản đi, ai về việc nấy, chỉ còn lại Tô Mộc và Dương Khai.
Dương Khai thấy Tô Mộc dường như có tâm sự, bèn cười nói:
- Huynh đệ cứ làm việc đi nhé, ta đi dạo một vòng.
Tô Mộc gật đầu:
- Được, nếu thích thứ gì thì cứ nói với ta, ta sẽ giúp đệ. Người ở đây đa số đều không tệ, nhưng cũng có một số kẻ gian xảo, đệ cẩn thận đừng để bị bắt nạt.
Tạm biệt Tô Mộc, Dương Khai liền hòa vào dòng người ở chợ Hắc Phong.
Đệ tử của ba phái đang ngồi la liệt, trước mặt là những sạp hàng, bày bán vật phẩm của mình hoặc viết ra những thứ cần mua.
Những quầy hàng này có đủ mọi hình thái. Có nơi ồn ào náo nhiệt như chợ trời, ra sức chào mời để bán được hàng. Có nơi lại kiêu căng, bày hàng ra đó nhưng chẳng có vẻ gì là muốn bán, ra điều thích thì mua không thì thôi. Lại có người nhàn rỗi ngồi tu luyện tại chỗ, cũng không sợ có kẻ trộm hàng của mình. Đủ loại người, đủ loại cảnh tượng.
Đi một lúc, Dương Khai phát hiện những sạp hàng ở đây không chỉ đơn thuần mua bán vật phẩm, mà còn có cả những nơi treo biển hiệu nhận luyện đan hoặc luyện đan thuê.
Đừng cho rằng bọn họ làm ăn phát đạt, thực tế những người cần luyện đan thuê này thường do kinh nghiệm không đủ, mười lò thì có đến tám chín lò luyện hỏng, nên những sạp hàng này khá vắng vẻ.
Số lượng sạp hàng như vậy cũng không nhiều, dù sao thì luyện đan sư cũng là của hiếm.
Dương Khai đang tìm kiếm những vật phẩm thuộc tính thái dương. Thực ra, ngay từ khi chưa vào chợ Hắc Phong, vùng ngực hắn đã đột nhiên có phản ứng, cảm ứng được dương khí hỗn tạp tỏa ra từ rất nhiều bảo vật thuộc tính thái dương.
Đi hết một đoạn đường, Dương Khai phát hiện rất nhiều đồ vật ở đây đều có cấp bậc rất thấp. Những loại thảo dược chứa dương khí phẩm chất trung bình, thậm chí còn không nồng đậm bằng loại thảo dược ở khe núi, đương nhiên không lọt vào mắt hắn.
Hắn cũng ngắm được vài món, nhưng sau khi hỏi giá liền lắc đầu ngán ngẩm. Giá bán quá cao, với tình hình hiện tại hắn không thể mua nổi.
Loanh quanh nửa canh giờ, Dương Khai không thu hoạch được gì, nhưng cũng đã hỏi rõ giá của Tiểu Hồi Nguyên Đan.
Bởi vì Tiểu Hồi Nguyên Đan chỉ nhắm vào võ giả Thối Thể Cảnh tầng thứ bảy đến tầng thứ chín, nên giá của loại đan dược này cũng chỉ khoảng năm mươi lượng một viên.
Lọ mười viên mà Tô Mộc cho hắn có giá trị khoảng năm trăm lượng.
Năm trăm lượng, thực sự chẳng làm được việc gì lớn.
Trước một quầy hàng có một tảng đá màu đỏ rực, Dương Khai có thể cảm nhận được dương khí nóng bỏng ẩn chứa bên trong, so với dương khí ở khe núi còn đậm đặc hơn gấp nhiều lần. Nếu Dương Khai hấp thu hết dương khí bên trong tảng đá này, ít nhất cũng có thể cô đọng được hai ba giọt dương dịch, tương đương với bao nhiêu ngày tu luyện khổ cực.
Dù biết nó không phải là vật phẩm thượng hạng nhưng giá cả chắc chắn không thấp, Dương Khai vẫn không cam lòng, bèn ngồi xuống.
Chủ quán mặt lạnh như tiền, dường như ai cũng nợ hắn một món tiền lớn, liếc Dương Khai một cái rồi không thèm để ý tới.
Dương Khai ra vẻ cầm lên hỏi giá, chủ quán kiệm lời đáp lại. Dương Khai giả vờ không nghe rõ, cầm viên đá lên hỏi lại:
- Cái này bao nhiêu tiền?
Chủ quán cười lạnh một tiếng, lần này thì nói rõ ràng hơn:
- Hàng trấn điếm, ba ngàn lượng.
Dương Khai không ngờ đây đúng là cái giá trên trời, hét giá cao như vậy thì còn thương lượng thế nào được nữa?
Vừa đặt món đồ xuống, có người vỗ vai Dương Khai. Hắn quay lại, nhìn thấy một cô gái đang cười với mình.
- Là ngươi sao?
Hồ Mị Nhi có chút bất ngờ.
- Có chuyện gì?
Dương Khai cau mày. Nói thật, hắn không có chút cảm tình nào với loại nữ tử phóng đãng này. Tuy hôm nay nàng ăn mặc rất chỉnh tề, nhưng những hành động tùy tiện hôm đó đã để lại ấn tượng xấu trong lòng Dương Khai.
Nhận ra sự lạnh lùng của hắn, Hồ Mị Nhi hờn dỗi liếc hắn một cái, dịu dàng nói:
- Không có gì, chỉ chào hỏi ngươi một tiếng thôi.
- Ừ, cáo từ.
Dương Khai thản nhiên quay người bước đi.
- Này…
Hồ Mị Nhi vội đuổi theo, sánh bước bên cạnh Dương Khai, thân hình mảnh mai lả lướt, vừa đi vừa liếc mắt quan sát phản ứng của hắn.
Đi được khoảng một nén nhang, Dương Khai có chút bực bội, phát hiện nữ nhân này không chỉ phong lưu mà da mặt cũng rất dày. Mình đã tỏ rõ thái độ không muốn dây dưa mà ả ta vẫn mặt dày bám theo.
- Ngươi đi theo ta làm gì?
Dương Khai dừng bước, có chút bực mình hỏi.
- Đâu có đi theo ngươi, ta cũng dạo chợ Hắc Phong, tùy tiện đi thôi. Sao nào, đã để ý đến ta rồi ư?
Hồ Mị Nhi cười đầy mê hoặc.
- Đừng đi theo ta nữa, cẩn thận ta không khách khí với ngươi đâu.
Dương Khai gằn giọng.
Hồ Mị Nhi chẳng những không sợ, ngược lại còn tỏ vẻ nóng lòng muốn thử:
- Thế nào là không khách khí? Chẳng lẽ lại giống như lần trước sao?