Ánh đèn chao động, Hạ Ngưng Thường ngồi gọn trên đùi Dương Khai, được hắn ôm trọn vào lòng. Nàng rụt rè liếc trộm sư đệ, rồi vội vàng dời mắt đi nơi khác.
Vành tai nhỏ nhắn tức thì đỏ ửng, trông đáng yêu vô cùng.
Dương Khai mỉm cười nhìn nàng chăm chú, tình ý nồng đậm, ánh mắt rực lửa như muốn nung chảy cả người Hạ Ngưng Thường.
Giây phút tĩnh lặng này, lại chất chứa tình ý sâu đậm hơn ngàn vạn lời nói.
Chỉ một cái ôm giản đơn đã đủ để xoa dịu nỗi nhớ nhung da diết sau bao ngày xa cách, chỉ còn lại mật ngọt và hạnh phúc tràn đầy.
Lần đầu tiên Hạ Ngưng Thường cảm thấy thỏa mãn đến vậy. Trước đây, dù Dương Khai đối với nàng cũng ẩn chứa tình cảm, nhưng chưa bao giờ biểu lộ trực tiếp và không chút che giấu như lúc này.
Trong lòng chàng, vẫn luôn có mình...
Thiếu nữ thầm nghĩ, nụ cười ngọt ngào bất giác nở rộ trên gương mặt thanh tú, nàng khẽ rúc người sâu hơn vào lòng Dương Khai.
Một luồng thần thức vô hình đột nhiên bao phủ lấy căn phòng, trong đó ẩn chứa một tia niệm tức giận, truyền thẳng vào tâm trí Dương Khai.
- Tiểu tử thối, lão phu ở ngay vách bên cạnh, đừng ép lão phu phải ra tay với ngươi ngay bây giờ!
Nhận được niệm tức này, Dương Khai chỉ khẽ mỉm cười, hắn cũng ngưng tụ thần thức, truyền sang gian phòng kế bên:
- Mộng chưởng quầy, rình mò đồ đệ là hành vi vô cùng thiếu đạo đức, xin hãy tự trọng!
Sau khi niệm tức này truyền đi, Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng thần thức của Mộng Vô Nhai đang bao trùm xung quanh chợt chấn động mạnh, tựa như bị dọa cho giật mình. Một lúc sau, gian phòng kế bên mới truyền ra tiếng kêu quái dị.
- Sư phụ sao vậy?
Hạ Ngưng Thường vội ngẩng đầu lên hỏi.
- Không có gì đâu, chắc là gặp ác mộng thôi.
Hạ Ngưng Thường tủm tỉm cười, nàng thừa biết Dương Khai đang nói đùa.
Bị Dương Khai vạch trần, Mộng Vô Nhai cũng không tiện tiếp tục theo dõi, chỉ bực bội cất giọng từ phòng bên cạnh:
- Rảnh rỗi thì qua chỗ ta một chuyến, ta có vài chuyện muốn hỏi ngươi.
- Được, vừa hay con cũng có việc cần thỉnh giáo.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Thần thức của Mộng Vô Nhai từ từ rút về, không còn giám sát chuyện riêng tư của hai người nữa.
Trong phòng, Dương Khai và Hạ Ngưng Thường nhìn nhau mỉm cười, bỗng cảm thấy thoải mái tự tại hơn hẳn. Tuy biết Mộng Vô Nhai xuất phát từ lòng tốt, nhưng bị một cao thủ như vậy dùng thần thức theo dõi, quả thực có chút gượng gạo, khó chịu.
Hắn ôm tiểu sư tỷ trong lòng, không có bất kỳ hành động suồng sã nào, chỉ lẳng lặng tận hưởng cảm giác ấm áp này.
Thân thể Hạ Ngưng Thường mềm mại như không xương, tỏa ra một mùi hương thanh khiết tự nhiên, khiến lòng người say đắm.
- Tiểu sư tỷ lợi hại thật, đã lên đến Thần Du Cảnh nhất tầng rồi.
Dương Khai không kìm được mà cất lời tán thưởng. Lần trước khi rời khỏi Vân Ẩn Phong, nàng mới chỉ ở Chân Nguyên Cảnh tầng bảy, vậy mà nay đã thành công đột phá Thần Du. Tốc độ tu luyện này thậm chí còn nhanh hơn cả hắn.
- Đều là nhờ công của sư đệ cả. Thứ đệ đưa cho ta là gì vậy? Mỗi ngày ta đều uống một giọt, bây giờ tốc độ tu luyện nhanh hơn trước kia mấy lần. Gần đây ta còn phải cùng đại sư nghiên cứu thuật luyện đan và cả linh trận mà đệ cho người mang tới, nên cũng không có thời gian tu luyện.
Dương Khai không khỏi nở một nụ cười kinh ngạc.
Không tu luyện mà đã đến mức này, nếu chuyên tâm tu luyện thì sẽ còn đáng sợ đến mức nào?
Tiểu sư tỷ của hắn quả nhiên sở hữu thể chất được trời cao ưu ái.
- À, đó là Vạn Dược Linh Nhũ, có công dụng tẩy kinh phạt tủy. Tỷ dùng hết chưa? Chỗ đệ vẫn còn nhiều lắm.
Hạ Ngưng Thường gật đầu:
- Vẫn còn một ít, mỗi ngày ta chỉ dùng một giọt, cũng đưa cho cả sư phụ nữa, nhưng thứ này dường như không có tác dụng với thương thế của người.
- Mộng chưởng quầy bị thương ư?
Dương Khai sửng sốt.
- Sao lại bị thương?
Tiểu sư tỷ khẽ nghiêng đầu, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, nói:
- Ta cũng không rõ, sư phụ chưa bao giờ kể chi tiết cho ta nghe. Ta chỉ biết trên người sư phụ có mang thương tích, nên cần ta cố gắng tu luyện mới có thể giúp người chữa trị.
Vẻ mặt Dương Khai chợt trở nên cổ quái.
Cao nhân như Mộng Vô Nhai mà cũng bị thương. Sự lợi hại của lão, Dương Khai đã từng tận mắt chứng kiến, mạnh hơn rất nhiều so với Thần Du Cảnh đỉnh phong thông thường, có lẽ chỉ có cường giả cấp bậc Thần Du Chi Thượng mới có thể đánh bại lão.
Hơn nữa, nhìn bề ngoài của lão đâu có dấu hiệu gì là bị thương, lẽ nào là vết thương cũ?
Nhưng nếu là vết thương cũ, Vạn Dược Linh Nhũ hẳn phải có hiệu quả chứ! Dương Khai thầm nghĩ, quyết định khi nào có thời gian sẽ tìm Mộng Vô Nhai hỏi cho rõ ngọn ngành.
Tuy Mộng chưởng quầy không thích hắn và tiểu sư tỷ ở bên nhau, nhưng đó cũng là xuất phát từ lòng yêu thương đồ đệ. Thực ra, Mộng chưởng quầy cũng rất quan tâm đến hắn, nhất là khi còn ở Lăng Tiêu Các, điểm này Dương Khai vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
- Sư đệ, đệ có tin tức của Tô Nhan không?
Hạ Ngưng Thường đột nhiên hỏi.
Dương Khai không khỏi thoáng buồn, chậm rãi lắc đầu:
- Ta đã phái người đi tìm, nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Ta không biết nàng và các đệ tử khác của Lăng Tiêu Các đã đi đâu.
- Đừng lo, tỷ ấy nhất định sẽ bình an vô sự.
Hạ Ngưng Thường dịu dàng an ủi, nàng vươn tay, mạnh dạn vuốt nhẹ mái tóc Dương Khai.
- Nếu tỷ ấy biết tin đệ ở đây, chắc chắn sẽ đến tìm đệ.
- Mong là vậy.
Dương Khai hít một hơi thật sâu, tâm trạng rối bời dần lắng lại, hắn đổi chủ đề:
- Tiểu sư tỷ, thứ mà ban ngày tỷ sử dụng là gì vậy? Chỉ một chiêu đã có thể đẩy lùi nhiều cao thủ Thần Du Cảnh như thế.
Hạ Ngưng Thường tủm tỉm cười, khẽ khua ngón tay, chiếc vòng sao kia lại hiện ra cùng một vầng hào quang.
- Đây là Tàng Tinh Hoàn, là bí bảo Huyền cấp trung phẩm sư phụ tặng ta sau khi đột phá Thần Du Cảnh. Người nói bên trong có lưu trữ ba đạo võ kỹ của người, ta chỉ cần dùng một ít chân nguyên và thần thức là có thể kích phát.
Biểu cảm trên mặt Dương Khai bất giác thay đổi, đồng thời lộ vẻ đã hiểu ra.
Hắn vốn vẫn luôn nghi hoặc. Cho dù Hạ Ngưng Thường sở hữu thể chất đặc thù, lại đã đột phá đến Thần Du Cảnh, cũng không thể nào chỉ dựa vào một món bí bảo mà phát huy được uy lực kinh người đến thế, cho dù đó là bí bảo Huyền cấp cũng không thể.
Uy lực của bí bảo, suy cho cùng vẫn phải phụ thuộc vào thực lực của võ giả sử dụng.
Giờ nghe nàng giải thích, mọi thắc mắc đều được giải đáp.
Uy lực đó chẳng khác nào một đòn toàn lực của Mộng Vô Nhai, đám võ giả Thần Du Cảnh tầng bảy, tầng tám kia làm sao chống đỡ nổi?
- Mộng chưởng quầy lợi hại thật.
Khóe miệng Dương Khai từ từ nhếch lên, hắn lại nghĩ, liệu có nên mượn một món bí bảo Huyền cấp từ chỗ Mộng Vô Nhai hay không.
Nhưng với tính cách keo kiệt của Mộng Vô Nhai, e là việc này hơi khó. Bảo bối của lão trước nay chỉ dành cho Hạ Ngưng Thường, người khác, kể cả Dương Khai cũng đừng hòng kiếm được chút lợi lộc nào từ tay lão.
- Khoan hãy nói chuyện này.
Dương Khai hoàn hồn, nghiêm mặt nói:
- Tiểu sư tỷ, mọi người đã đến đây, sau này chắc chắn sẽ rất bận rộn. Việc luyện đan phải giao cho tỷ làm chủ, ta cần nâng cao thực lực của mọi người nhanh nhất có thể.
- Ta thích luyện đan mà.
Đôi mắt Hạ Ngưng Thường cong thành vầng trăng khuyết.
- Với ta, luyện đan chính là tu luyện, hơn nữa còn có thể giúp được đệ.
- Giúp thì giúp, nhưng tỷ cũng đừng gắng sức quá, nếu không Mộng chưởng quầy sẽ không để yên đâu.
Dương Khai cười đùa, rồi lại trầm giọng xuống:
- Tiểu sư tỷ, mở thức hải của tỷ ra đi.
- Hả?
Hạ Ngưng Thường nghi hoặc nhìn Dương Khai, không hiểu tại sao hắn lại yêu cầu như vậy.
- Có vài thứ liên quan đến luyện đan, ta cần truyền thụ lại cho tỷ.
Đôi mắt Hạ Ngưng Thường tức thì sáng rỡ:
- Có phải là những thứ liên quan đến hai linh trận kia không?
Dương Khai gật đầu.
Hạ Ngưng Thường lập tức mở rộng lớp phòng ngự của thức hải. Ngay sau đó, nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh thần thức to lớn đến kinh hoàng nhanh chóng xâm nhập vào.
Luồng thần thức này vô cùng hùng hậu, mang theo khí thế sắc bén, tựa như một thanh thần binh cứng cáp, xen lẫn đâu đó là một chút thuộc tính âm hàn tà ác. May mà luồng thần thức này không có ý tấn công, nếu không Hạ Ngưng Thường cũng phải kinh hãi một phen.
Bên trong thức hải, thần thức của Hạ Ngưng Thường ngưng tụ thành một hư ảnh, lên tiếng hỏi:
- Sư đệ?
- Ừm.
Hư ảnh của Dương Khai gật đầu.
- Làm sao mà đệ...
Hạ Ngưng Thường kinh ngạc nhìn vào hư ảnh thần thức mạnh hơn mình gấp vạn lần, nàng không thể hiểu nổi tại sao Dương Khai chỉ ở cảnh giới Chân Nguyên Cảnh tầng tám lại có thể sở hữu thần thức hùng hậu đến vậy.
- Ta cũng không giải thích rõ được, nhưng không phải chuyện xấu đâu.
Dương Khai nhếch miệng cười, quay ra quan sát xung quanh, chợt phát hiện thức hải của tiểu sư tỷ mang lại một cảm giác tĩnh lặng, trong sáng, hệt như chính con người nàng vậy.
Bên dưới là đại dương mênh mông vô tận, được hội tụ từ vô số sợi thần thức. Mỗi võ giả khi bước lên Thần Du Cảnh đều sẽ khai mở đại dương thần thức thuộc về riêng mình. Công lực và sức mạnh thần thức càng cao, đại dương này sẽ càng rộng lớn, năng lượng ẩn chứa cũng sẽ càng mạnh mẽ.
Dương Khai đã từng thấy thức hải của Phiến Khinh La, nếu so sánh với thức hải của Hạ Ngưng Thường sẽ thấy rõ sự khác biệt.
Thức hải của Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La toát lên khí tức mê hoặc quyến rũ, nhưng ở trong thức hải của tiểu sư tỷ, Dương Khai chỉ cảm nhận được sự tĩnh lặng từ tận đáy lòng.
Tựa hồ như thức hải của Hạ Ngưng Thường có thể thanh tẩy mọi tà niệm trong lòng người.
Phía trên đại dương thức hải, hai hư ảnh đang đứng đối diện nhau.
- Hiện tại ta vẫn chưa quen với việc vận dụng thức hải, chỉ có thể nói từng chút một những gì ta biết cho tỷ nghe. Tỷ hãy ghi nhớ, không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi ta.
Dương Khai dặn dò.
Về việc vận dụng thần thức, Dương Khai chỉ biết mỗi chiêu Thần Hồn Kỹ. Nếu hắn thông thạo, hoàn toàn có thể dùng thần thức gói gọn toàn bộ tri thức trong suy nghĩ rồi truyền thẳng cho tiểu sư tỷ, chứ không cần phiền phức đến vậy.
Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu.
Thứ Dương Khai cần truyền thụ cho Hạ Ngưng Thường, dĩ nhiên là Luyện Đan Chân Quyết.
Luyện Đan Chân Quyết, Dương Khai chỉ mới khám phá được một phần nhỏ tri thức trong đó, nhưng những tri thức này lại bao gồm vô số linh trận thần kỳ và kinh nghiệm xương máu của nhiều đời đại sư luyện đan.
Những thứ này không có chút giá trị gì với người thường, thậm chí đối với luyện đan sư bình thường cũng không có gì huyền diệu. Nhưng với một luyện đan sư thiên tài như Hạ Ngưng Thường, đó lại là kho báu tuyệt thế.
Nắm vững những tri thức này, Dương Khai tin rằng tiểu sư tỷ sẽ nhận được thành quả gấp bội khi luyện đan, thậm chí có thể đạt đến trình độ cao siêu hơn hẳn.
Thời gian dần trôi, nhật nguyệt luân phiên. Bên trong thức hải, hai hư ảnh vẫn lặng yên đứng đó, một người nói, một người nghe, chăm chú vô cùng.
Hạ Ngưng Thường sở hữu khả năng lĩnh ngộ hơn người. Có nhiều chỗ trong Luyện Đan Chân Quyết mà Dương Khai tự mình tìm tòi vẫn chưa hiểu rõ, nhưng chỉ cần qua lời giải thích của Hạ Ngưng Thường, hắn liền lập tức thông suốt.
Dần dần, từ việc truyền thụ kiến thức đơn thuần, hai người chuyển sang cùng nhau luận đàm, mỗi người đều đưa ra kiến giải của riêng mình. Cứ như thế, những ảo diệu của Luyện Đan Chân Quyết từng chút một khắc sâu vào tâm hải của cả hai.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang