Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 457: CHƯƠNG 456: NGƯỜI DƯƠNG GIA TỚI

– Không có tổn thất.

Sắc mặt Thu Ức Mộng khó coi đôi chút, mặc dù không có tổn thất, tin tức này thật đáng mừng, thế nhưng kẻ đó đột nhập bằng cách nào mà không ai hay biết?

Không loại trừ khả năng có nội gián, nhưng khả năng này rất thấp. Ít nhất, nhìn sắc mặt Dương Khai, hắn cũng không hề nghi ngờ có nội gián bên trong.

Nói như vậy, vừa rồi kẻ kia đã dựa vào bản lĩnh của mình đột nhập vào khu vực đan phòng. Nghĩ đến đây, Thu Ức Mộng khẽ biến sắc.

Hiện tại, phủ đệ của Dương Khai hội tụ không ít cao thủ, không thiếu cao thủ Thần Du Cảnh Bát Tầng. Việc bảo vệ đan phòng lại càng đặc biệt được chú trọng, vậy mà suýt chút nữa đã bị cao thủ kia đắc thủ. Thực lực của kẻ đó rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Nhưng nếu hắn đã lẻn vào thành công, tại sao lại bị người khác phát hiện tung tích chứ? Thu Ức Mộng có chút không hiểu rõ.

– Ảnh Cửu có thấy rõ hình dạng người đó ra sao không?

Dương Khai khẽ nhíu mày hỏi.

Từ trong bóng tối, giọng Ảnh Cửu vọng tới:

– Không có, thuộc hạ thậm chí không rõ hắn là nam hay nữ, tu vi ra sao.

Mọi người không khỏi kinh hãi. Bàn về thuật ám sát hay ẩn nấp, Ảnh Cửu là một cao thủ lão luyện, mà ngay cả khi giao thủ một chiêu với đối phương rồi mà gã cũng không dò xét được chút tin tức nào. Người này quả thật thần bí.

– Tuy nhiên theo thuộc hạ nhìn, tu vi kẻ này cũng không quá cao. Bằng không cũng không thể nào thua dưới một chiêu Ảnh Vũ Sát của thuộc hạ.

Ảnh Cửu trầm giọng suy đoán.

Kẻ đó mặc dù bỏ chạy thành công, nhưng vẫn bị thương, vết máu trên mặt đất chính là của hắn.

Dương Khai khẽ vuốt cằm, trầm ngâm một lát rồi nói:

– Vậy hắn hoặc là mượn uy lực của bí bảo, hoặc tự mình tu luyện công pháp đặc biệt! Thú vị, kẻ nào lại có thể chiêu mộ được cao thủ như vậy?

Lần này nếu không phải là mình và Mộng chưởng quỹ đồng thời cảnh giác, e rằng kẻ đó thật sự sẽ đắc thủ.

Hắn lẻn vào đan phòng, dụng ý rất rõ ràng, nhất định là muốn gây bất lợi cho những Luyện Đan sư của Dược Vương Cốc chúng ta. Nếu quả thật ở quý phủ của Dương Khai xảy ra chuyện, đây sẽ là một phiền toái lớn.

– Dương sư đệ, không có chuyện gì. Ta đi về luyện đan trước đây thôi.

Sắc mặt Tần Trạch bình tĩnh, dường như không có cả một chút vui mừng vì thoát chết, lại càng không có vẻ sợ hãi như suýt nữa gặp phải họa sát thân.

– Dạ.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Chờ sau khi Tần Trạch rời đi, Dương Khai lúc này mới quát lạnh một tiếng:

– Tiêu Thuận!

– Có thuộc hạ!

Một người cúi thấp đầu, bước ra từ đám Thần Du Cảnh Bát Tầng.

Huyết thị của Dương gia, cũng chính là sau khi Dương Tuyền, lão Bát, bị loại, đã chủ động tới cậy nhờ Dương Khai. Bản thân lão bị trọng thương, nhờ Dương Khai điều trị, chỉ một hai ngày liền đã khỏi hẳn.

– Về sau ngươi sẽ thường trực ở đan phòng!

Tiêu Thuận cười dữ tợn:

– Tiểu công tử yên tâm, chỉ cần ta Tiêu Thuận còn sống, thì không người nào có thể tiếp cận đan phòng!

Dương Khai khẽ gật đầu, ánh mắt thâm thúy, nhìn về hướng vị cao thủ thần bí bỏ chạy, không khỏi cười lạnh một tiếng.

Xem ra Dược Vương Cốc vẫn khiến mấy vị huynh trưởng của hắn có phần kiêng kị, bằng không bọn họ cũng không có khả năng phái người để đối phó người của Dược Vương Cốc. Chỉ có điều người này rốt cuộc là thủ hạ của ai, quả là to gan.

Một vầng sáng le lói nơi phương Đông, trời sắp sáng.

Sau khi sự việc đó xảy ra, bất kể là ai cũng không thể an lòng. Thu Ức Mộng lại lập tức bố trí toàn bộ phòng ngự phủ đệ, bận rộn tối tăm mặt mũi.

Dương Khai đứng nguyên tại chỗ. Nhìn vết máu trên mặt đất kia, nhớ lại cảnh tượng thần thức bí mật dò xét được vừa rồi, không khỏi chậm rãi lắc đầu. Hắn cũng không nhìn ra người đó có tu vi gì, cũng không biết là nam hay là nữ.

Cao thủ thần bí rất dựa vào công pháp hoặc bí bảo, quả nhiên có chút thần kỳ.

Bên ngoài truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập. Dương Khai quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một võ giả của Thu gia, Thu Vũ Đường, vội vã đi tới. Dương Khai đợi hắn đến trước mặt, mới chắp tay làm lễ nói:

– Khai công tử, người của Dương gia đã tới!

– Người của Dương gia tới?

Dương Khai biến sắc.

– Đã đến đại điện, cầm trong tay lệnh của Trưởng lão Dương gia, nói là mời Khai công tử đến đại điện.

– Ta biết rồi.

Vẫy tay ra hiệu cho hắn lui xuống, khẽ nhíu mày suy nghĩ một lát, Dương Khai đột nhiên cất cao giọng nói:

– Các vị đều chuẩn bị một chút, e rằng hôm nay sẽ có việc phải làm rồi.

– Ha ha, cuối cùng có động tĩnh!

– Đúng vậy, đúng vậy, mấy ngày nay, ngoài tu luyện ra thì vẫn là tu luyện, ta sắp chán chết rồi.

– Dương Khai, lần này mặc kệ ngươi muốn đi làm gì, nhưng phải mang theo chúng ta đấy.

Một đám nam nữ trẻ tuổi, tất cả đều xắn tay áo lên, phấn chấn không ngừng, như thể sợ thiên hạ không đủ loạn.

– Rồi nói sau đi, ta còn không biết tình hình cụ thể đâu, các vị nên chuẩn bị một chút.

Dương Khai khẽ mỉm cười, quay người bước về phía đại điện.

Thu Ức Mộng bước nhanh đuổi kịp, nghi hoặc hỏi:

– Làm sao ngươi biết sẽ có động tĩnh?

Dương Khai khẽ cười một tiếng:

– Nếu ta không đoán sai, gia tộc hẳn là muốn tăng tốc tiến độ Đoạt Đích Chi Chiến rồi. Từ khi Bát ca bị loại bỏ, sáu người chúng ta còn lại vẫn luôn án binh bất động, tự thân phát triển đã một tháng rồi. Cứ bình lặng kéo dài như vậy cũng không phải là cách.

– Chẳng lẽ Dương gia các ngươi… có thể ra lệnh cho các ngươi chủ động xuất kích?

– Không phải là dùng thủ đoạn thấp kém như vậy, nhất định là có biện pháp khác.

Dương Khai khẽ nhíu mày, chính hắn cũng đang suy đoán, gia tộc sẽ làm cụ thể như thế nào, hắn không rõ lắm, chỉ có thể chờ gặp mặt người đến mới biết.

Đang khi nói chuyện, cả hai đã đến đại điện.

Trong điện, có người hai tay chắp sau lưng đang đứng chờ ở đó.

Nhìn lướt qua, Dương Khai thần sắc kinh ngạc, vội vàng bước tới đón:

– Cha?

Dương Tứ gia quay đầu lại, thấy nhi tử bước nhanh mà đến, không khỏi khẽ mỉm cười, khẽ gật đầu.

Thu Ức Mộng cũng tỏ ra khéo léo, nhẹ nhàng thi lễ một cái, dịu dàng nói:

– Thu gia Thu Ức Mộng bái kiến Dương Tứ gia.

Dương Tứ gia thâm ý nhìn Thu Ức Mộng liếc mắt một cái, mỉm cười nói:

– Thu tiểu thư, khách sáo. Nàng giúp đỡ Khai nhi, chính là người một nhà rồi.

Dừng một chút, lại nói:

– Khai nhi ở nơi này, đã khiến nàng chịu khổ.

– Bá phụ khách sáo. Đến giúp Dương Khai là chất nữ tự nguyện, cũng không hề chịu khổ.

Dương Tứ gia lại càng hài lòng, cười nói:

– Khai nhi còn nhỏ, nếu có chỗ đắc tội, chất nữ phải thông cảm nhiều hơn. Nàng nếu ở chỗ này bị uỷ khuất gì, thì nói thẳng cho ta biết, ta sẽ thu thập hắn!

– Cảm ơn bá phụ!

Thu Ức Mộng ngon ngọt cười.

– Vậy sau này xin bá phụ làm chỗ dựa cho chất nữ rồi.

Nói xong, đôi mắt đáng yêu tràn đầy vẻ thị uy mà nhìn Dương Khai liếc mắt một cái, như thể nếu Dương Khai còn dám bắt nạt nàng, nàng sẽ lập tức tố cáo vậy.

Dương Khai nghe một già một trẻ trò chuyện, thay đổi cách xưng hô, sắc mặt không khỏi tối sầm. Vội vàng lảng chuyện:

– Cha, sao người lại tới đây?

– Gia tộc truyền chỉ lệnh!

Nói đến chính sự, Dương Tứ gia thần sắc nghiêm túc, trên tay giơ ra Dương gia Trưởng lão Lệnh, trầm giọng nói:

– Hai canh giờ về sau, phía đông Chiến Thành, cách năm mươi dặm, tại Phá Kính Hồ, sẽ có một nhóm bí bảo xuất hiện! Những ai muốn cướp lấy, hãy nhanh chóng tới đó!

Dương Khai nghe thấy hai mắt sáng rực, trong lòng chấn động mạnh. Thu Ức Mộng nghe thấy cũng hai mắt lấp lánh.

Căn cơ hùng mạnh nhất của người luyện võ chính là bản thân tu luyện. Nhưng ngoài ra, còn có thể mượn dùng ngoại lực.

Ngoại lực đơn giản có ba loại: một loại là đan dược, loại thứ hai là bí bảo, loại thứ ba là bí pháp nâng cao sức chiến đấu.

Về khoản đan dược này, Dương Khai đã không cần lo lắng nhiều rồi. Có Hạ Ngưng Thường và đám người Dược Vương Cốc cung cấp đan dược, Dương Khai đang chiếm ưu thế hơn bất cứ ai.

Bí pháp là thứ có thể gặp nhưng khó cầu. Dương Khai hiện tại đang thiếu thốn bí bảo!

Một người luyện võ nếu có những món bí bảo xa hoa bên mình, cũng có thể nâng cao sức chiến đấu của mình.

Hơn nữa, so với những thứ khác, bí bảo mang lại hiệu quả trực tiếp hơn, càng hữu hiệu, càng đơn giản.

Về phương diện này, hiện tại là điểm yếu của phủ đệ Dương Khai. Bí bảo mà các võ giả của các thế lực lớn đang sử dụng tại phủ đệ, đều là tự mang đến. Mỗi người nhiều lắm cũng chỉ có một hai kiện. Nếu có thể có thêm nhiều bí bảo, sức mạnh sẽ trực tiếp nâng cao lên một cấp bậc.

Cùng Thu Ức Mộng liếc mắt nhìn nhau, cũng nhìn thấu ý định trong lòng đối phương.

– Chỉ lệnh ta đã truyền đạt. Đi hay không đi, là các ngươi lựa chọn!

Dương Tứ gia khẽ mỉm cười.

– Sao lại không đi!

Dương Khai nhíu mày.

– Nhóm này là bí bảo do gia tộc đóng góp sao?

– Không chỉ riêng Dương gia, trong Bát Đại Gia đều có phần. Bất quá Dương gia chúng ta đứng ra chủ trì, bảy đại gia tộc còn lại chỉ là làm theo lệ mà thôi.

– Có bao nhiêu kiện?

– Một ngàn kiện!

Dương Tứ gia giơ lên một ngón tay.

Dù là Dương Khai và Thu Ức Mộng thân phận không thấp, kiến thức không cạn, cũng không khỏi có phần hô hấp dồn dập.

Một ngàn kiện bí bảo! Hiện tại trên phủ đệ hội tụ đội ngũ, nhiều lắm cũng chỉ có ba trăm người mà thôi. Nếu như có thể thu vào tay toàn bộ số bí bảo này, tương đương mỗi người có thể có ba bốn kiện bí bảo rồi, tuy nhiên, đây chắc chắn là một ý tưởng không thực tế.

– Trong đó tám phần mười là Địa cấp bí bảo, hai phần còn lại, tuyệt đại đa số đều là Thiên cấp… trong đó, còn có vài món Huyền cấp bí bảo!

– Vậy thì phải đi cướp lấy rồi!

Dương Khai hắc hắc cười.

Huyền cấp bí bảo, có thể phát huy được tác dụng quá lớn. Nếu như không đi đoạt, chỉ làm lợi cho người ngoài mà thôi.

Tuy nhiên, vừa ra tay đã là ngàn kiện bí bảo, nội tình của Bát Đại Gia quả nhiên phi phàm. Tuy rằng bí bảo này đại đa số có cấp bậc không cao, nhưng số lượng này thật sự đủ để khiến người ta kinh hãi.

– Bá phụ còn có tin tức hữu dụng nào không?

Thu Ức Mộng mỉm cười hỏi, hiển nhiên là muốn thăm dò thêm chút tình báo để chiếm lấy tiên cơ.

Ví dụ như, nhóm bí bảo này sẽ xuất hiện bằng cách nào, và sẽ xuất hiện ở vị trí nào? Nếu có được những tin tình báo này, tác dụng sẽ vô cùng lớn.

– Không cần hỏi, nếu gia tộc yên tâm để phụ thân đến truyền đạt chỉ lệnh cho ta, hiển nhiên chỉ nói cho người những tin tức có thể tiết lộ.

Dương Khai khoát tay.

Dương Tứ gia nhìn con trai liếc mắt một cái, rồi âm thầm gật đầu:

– Đúng vậy, những gì ta biết đều là những tin tức nhỏ nhặt, không ảnh hưởng đến toàn cục. Những người khác cũng vậy. Đám trẻ các ngươi đều xuất phát từ cùng một điểm, cuối cùng có thể thu được bao nhiêu, đều phải dựa vào thủ đoạn của chính mình.

– Thuận miệng hỏi một chút thôi!

Thu Ức Mộng cũng không để tâm, ở trước mặt Dương Tứ gia giả bộ đặc biệt ngoan ngoãn, khéo léo, cũng không biết là xuất phát từ loại dụng ý nào.

– Một khi đã như vậy, vậy thì nên chuẩn bị thật tốt.

Mặt Dương Khai rạng rỡ, trong mắt như có ánh lửa hừng hực cháy, ha hả cười nhẹ.

– Cha, nếu người không có việc gì, hãy ở lại đây thêm mấy ngày.

Dương Khai bỗng nhiên quay đầu nói với Dương Tứ gia.

Dương Tứ gia lắc đầu:

– Mẫu thân con nhớ con, ta còn phải nhanh đi về báo cáo tình hình của con với nàng ấy.

– Vậy tùy cha.

– Đi đi!

Dương Tứ gia phất phất tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!