Nhận ra điểm này, khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên một đường cong, hắn cũng không có động tác thừa thãi nào, trong lòng tự biết là đủ.
Thời gian ước định rất nhanh đã đến, tất cả mọi người đều tụ tập ven Phá Kính Hồ, ai nấy đều âm thầm ngưng tụ lực lượng, tùy thời chuẩn bị xuất kích. Bọn họ mắt nhìn bốn phía, tai nghe tám hướng, không chỉ tìm kiếm vị trí bí bảo sắp xuất hiện, mà còn cảnh giác động tĩnh của địch nhân.
Tranh đoạt bí bảo, tất sẽ phát sinh chiến đấu, Dương gia rõ ràng muốn dùng phương pháp này để thúc đẩy tiến độ của Đoạt Đích Chi Chiến.
Khác với cảm ứng của Dương Khai, năm vị đệ tử Dương gia còn lại đều dựa vào suy đoán của mình, ánh mắt thường xuyên hướng về Phá Kính Hồ, xem mặt hồ này là khu vực trọng điểm cần trông coi. Khi rảnh rỗi, họ còn thì thầm vài câu với Huyết Thị hộ vệ bên cạnh để tham khảo ý kiến.
Không khí ngày càng căng thẳng.
Bỗng nhiên, từ đáy Phá Kính Hồ truyền ra một vầng hào quang ngút trời, dao động năng lượng mãnh liệt chợt bùng nổ. Mắt thường có thể thấy rõ, trên mặt hồ lấp lánh từng đạo hoa văn sáng rực, hội tụ thành một trận pháp thần bí bao trùm toàn bộ đáy hồ.
Thiên địa linh khí đột nhiên ngưng trệ.
- Xuất hiện rồi!
Vô số tiếng kinh hô vang lên từ trong đám người xem náo nhiệt, ai nấy đều nghển cổ nhìn về phía Phá Kính Hồ.
Vút vút vút...
Từng đạo quang mang bỗng nhiên từ đáy Phá Kính Hồ bắn vọt lên, bay thẳng đến tận trời cao. Bao bọc bên trong những tia sáng đó là từng kiện bí bảo với hình dáng khác nhau, muôn màu muôn vẻ, khiến người ta không khỏi thèm thuồng, tham niệm trỗi dậy.
Trong nháy mắt, đã có gần một trăm đạo quang mang bay lên không trung, mang theo bọt nước rơi xuống như mưa rào.
Ánh mắt của tất cả mọi người tựa như bị nam châm hút chặt, gắt gao khóa lấy trăm đạo quang mang kia, nóng bỏng đến cực điểm.
Bay lên độ cao chừng ba mươi trượng, thế lao lên của trăm đạo quang mang kia dần chậm lại, rồi theo một tiếng nổ vang, chúng bắn ra bốn phương tám hướng một cách vô quy tắc, tốc độ nhanh như sao băng!
- Khai thiếu!
Hoắc Tinh Thần quay đầu nhìn Dương Khai, lo lắng thúc giục.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Ngay sau đó, trong trận doanh của hắn, liền có năm thành người bay vút ra ngoài, nhắm đến những bí bảo gần nhất mà thi triển thủ đoạn. Tiếng cười vui sướng vang lên khi họ tóm gọn từng kiện bí bảo vào tay.
Thế hệ trẻ lĩnh quân vẫn chưa động thủ, đại đa số Thần Du Cảnh cũng án binh bất động. Những người xuất kích đều là võ giả từ Chân Nguyên Cảnh và Thần Du Cảnh tầng ba trở xuống.
Không chỉ phe Dương Khai, mà các phe khác cũng có tình huống tương tự.
Bởi vì ai cũng biết, lô bí bảo đầu tiên này chắc chắn cấp bậc sẽ không quá cao, vì chúng mà làm rối loạn đội hình thì thật không đáng.
Hơn nữa, vì lô bí bảo đầu tiên này bắn ra tứ phía, chẳng khác nào đưa đến tận cửa, sẽ không bị địch nhân cướp đoạt hay quấy nhiễu, nên tự nhiên không xảy ra cảnh tranh giành chém giết.
Ngược lại, đám người xem náo nhiệt thì ai nấy mắt nóng như lửa, không ngừng nuốt nước bọt.
Đã đến xem náo nhiệt thì thực lực của những người này chắc chắn không cao, chợt thấy nhiều bí bảo như vậy đồng thời xuất hiện, khó tránh khỏi động lòng.
Sáu huynh đệ tổng cộng mang đến gần tám trăm người, dù chỉ xuất động một nửa, nhưng đối mặt với hàng trăm kiện bí bảo, thực tế phân chia xuống vẫn là cung không đủ cầu.
Không một kiện bí bảo nào bay ra khỏi phạm vi Phá Kính Hồ, tất cả đều bị các võ giả chặn lại giữa đường.
Sau khi các võ giả đoạt được bí bảo trở về trận doanh, mỗi phe đều vang lên tiếng cười rạng rỡ.
Lô bí bảo đầu tiên gần như được sáu phe phân chia trong hòa bình, không hề bùng nổ chiến đấu. Số lượng thu hoạch của mỗi phe cũng tương đương nhau.
- Toàn là Địa cấp trung hạ phẩm.
Hoắc Tinh Thần liếc qua những bí bảo được mang về, không khỏi bĩu môi, thầm nói:
- Bát đại gia tộc đúng là keo kiệt thật.
Hàn Tiểu Thất thần sắc lãnh đạm, vuốt lọn tóc bên tai, nói:
- Hoắc công tử, ngài xuất thân từ siêu cấp thế gia, không hiểu được nỗi gian khổ của võ giả tầng dưới. Những bí bảo này đối với ngài có thể không đáng vào đâu, nhưng đối với những người khác, chúng có thể tăng cường không ít thực lực.
Hoắc Tinh Thần cười ha hả:
- Mỹ nữ nói vậy là khách sáo rồi. Tuy ta là người của Hoắc gia, nhưng chúng ta hiện tại cũng là đồng minh mà. Vấn đề này đáng để chúng ta nghiên cứu sâu hơn, đợi xong chuyện lần này, chúng ta hãy tâm sự kỹ hơn nhé.
Hàn Tiểu Thất lập tức im bặt, đưa mắt cầu cứu nhìn Dương Khai, hy vọng hắn có thể nói một câu để Hoắc Tinh Thần đừng quấy rầy mình nữa.
Dương Khai lại đang chau mày, dường như đang trầm tư, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trận pháp thần bí dưới đáy Phá Kính Hồ.
Những hoa văn lấp lánh vẫn liên tục tỏa ra hào quang, soi rọi đáy hồ Phá Kính Hồ sóng sánh ánh sáng. Gần như cùng lúc Hoắc Tinh Thần dứt lời, lại có gần trăm đạo hào quang từ đáy hồ bắn vọt lên.
Hoắc Tinh Thần liếc nhìn Dương Khai, thấy thần sắc hắn không đổi, liền vội vàng quát khẽ:
- Đoạt!
Đám người vừa mới có thu hoạch kia lại một lần nữa bay vút ra ngoài.
- Tất cả cẩn thận một chút!
Dương Khai bỗng nhiên dặn dò một tiếng.
Mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui đoạt được bí bảo, có chút không hiểu vì sao hắn lại nói vậy. Nhưng khi thấy rõ quỹ đạo bay của những bí bảo lần này, họ lập tức cảnh giác.
Lô bí bảo thứ hai không giống lô trước, chúng không bắn ra tứ phía mà lại tụ tập dày đặc ở ngay trên không trung trung tâm Phá Kính Hồ.
Chân nguyên của tất cả mọi người đều ngưng tụ, toàn thân lực lượng được thôi động, ánh sáng từ vũ kỹ và bí bảo bung tỏa, đội ngũ sáu phe trong chốc lát đã lao vào nhau.
Một trận đại chiến bùng nổ trong nháy mắt!
Sáu phe, không sai biệt lắm có bốn trăm người tụ lại một chỗ, trong đó dù chín thành là võ giả Chân Nguyên Cảnh, nhưng vẫn có một số Thần Du Cảnh cấp bậc không cao.
Nhiều người như vậy tràn lên không trung Phá Kính Hồ, khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.
Có người tay mắt lanh lẹ, đoạt được một kiện bí bảo, ngay sau đó liền bị bốn năm địch nhân nhắm tới. Bí bảo còn chưa kịp ấm tay, người đó đã kinh hãi và hối hận tột cùng mà bị địch nhân giết chết. Thi thể nát bươm từ trên không trung rơi xuống như diều đứt dây, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt hồ trong vắt.
Trong đám người xem náo nhiệt, liên tục vang lên những tiếng kinh hô và gào thét.
Loại hỗn chiến này mới chính là thứ mà những kẻ rỗi việc như họ thích xem nhất.
Chưa đầy mười hơi thở, đã có hơn hai mươi người lần lượt bỏ mạng, và con số thương vong vẫn đang tiếp tục tăng lên.
Tất cả các thế lực gần như đều bị cuốn vào, sắc mặt của mỗi nhân vật lĩnh quân thế hệ trẻ đều vô cùng khó coi, họ nghiến chặt răng, hận không thể lập tức xông lên trợ giúp.
Nhưng sáu vị công tử Dương gia chưa ra lệnh, dù cho họ có nhiệt huyết sôi trào, lòng đầy căm phẫn, cũng chỉ có thể án binh bất động.
Tất cả mọi người đều biết, đây chỉ là món khai vị! Lúc này mà loạn, kế tiếp sẽ vĩnh viễn rơi vào thế bị động.
Thời gian dần trôi, trăm kiện bí bảo đều đã có chủ, nhưng những người cầm bí bảo trong tay lại trở thành mục tiêu công kích. Các đồng minh phải che chở cho người của mình, vừa đánh vừa lui, để lại từng cỗ thi thể rơi xuống từ không trung.
Cũng có kẻ thông minh, ngay khi đoạt được bí bảo liền dùng hết toàn lực ném nó về phía trận doanh của mình, rồi xoay người đi cướp bí bảo của người khác.
Cuộc hỗn chiến dần lắng xuống, nhân mã sáu phe dần kéo giãn khoảng cách, ai nấy đều cảnh giác lui về.
Bên nào cũng có thu hoạch, và cũng đều có tổn thất!
Nước Phá Kính Hồ đã nhuốm một màu đỏ sẫm, trên mặt hồ nổi lềnh bềnh gần năm mươi cỗ thi thể!
- Dương gia các ngươi, thủ đoạn quả nhiên cao minh!
Đổng mập mạp hít sâu một hơi, nhìn thảm kịch trước mắt, chậm rãi lắc đầu.
Gần một tháng không có chiến sự, một mảnh yên bình, nhưng chỉ vì một đạo Trưởng Lão Lệnh của Dương gia mà bầu không khí tĩnh lặng đã bị phá vỡ, khiến sáu phe không thể không công phạt lẫn nhau.
- Người chết vì tiền, chim chết vì mồi!
Hoắc Tinh Thần cười lạnh một tiếng.
- Dương gia đã nhìn thấu điểm này.
- Quá thảm khốc.
Trần Học Thư thổn thức không ngừng. Từ khi vào chiến thành đến nay, đây là lần đầu hắn tham dự loại chiến đấu này. Mắt thấy chỉ trong nửa chén trà đã có gần năm mươi người chết, Ánh Nguyệt Môn của hắn cũng có tổn thất, trong lòng tự nhiên không khỏi ưu tư.
- Quá đơn giản!
Dương Khai con ngươi thâm thúy, bỗng nhiên lên tiếng.
- Đơn giản?
Liễu Phi Sinh kinh ngạc nhìn hắn, những người khác cũng đầy vẻ hồ nghi.
Dương Khai không trả lời, chỉ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Dương Uy và Dương Chiếu. Hắn phát hiện hai người kia cũng đang chau mày trầm tư. Cảm nhận được ánh mắt của Dương Khai, cả Dương Uy và Dương Chiếu đều nhìn lại.
Ánh mắt giao nhau, Dương Khai biết trong lòng họ cũng tồn tại nghi hoặc.
Nếu quá trình tranh đoạt bí bảo lần này thật sự chỉ đơn giản như vậy, thì cũng quá dễ dàng rồi. Dương gia không thể nào làm như vậy, cao tầng Dương gia hiện tại càng mong có nhiều người chết càng tốt, làm sao có thể rập khuôn để một ngàn kiện bí bảo xuất hiện theo cùng một cách?
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ cần sáu phe đạt được nhận thức chung, hoàn toàn có thể phân chia lô bí bảo này trong hòa bình.
Đương nhiên, khả năng đó không lớn.
Điểm này, Dương Khai nghĩ tới, Dương Uy và Dương Chiếu cũng đều nghĩ tới, cho nên cả ba người đều đang lo lắng tình huống kế tiếp sẽ ra sao.
Đoạt Đích Chi Chiến là đấu trí đấu dũng, một kẻ hữu dũng vô mưu không thể nào thành công được.
Bởi vì đã có người chết, nên bầu không khí trong trận doanh sáu phe lúc này có chút mùi thuốc súng, ai nấy đều lạnh lùng nhìn nhau từ xa, chỉ chờ cuộc giao tranh tiếp theo để tính cả thù mới hận cũ.
- Lô này cấp bậc có cao hơn một chút, nhưng có lẽ vẫn không tốt lắm.
Hoắc Tinh Thần kiểm tra lô bí bảo mà người của mình cướp về, không ngừng lắc đầu.
Trong mắt Hoắc đại công tử, ngoài Thiên cấp và Huyền cấp ra, những bí bảo khác đều là rác rưởi. Mà cho dù là Thiên cấp, cũng phải tối thiểu là Thiên cấp trung phẩm mới lọt vào mắt xanh của hắn.
- Lô tiếp theo, chúng ta không đoạt!
Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng.
- Cái gì?
Hoắc Tinh Thần ngạc nhiên.
- Không đoạt?
Dương Khai quay đầu nhìn hắn một cái:
- Ngươi cứ lớn tiếng thêm chút nữa, bọn họ sẽ nghe thấy hết đấy.
Hoắc Tinh Thần không khỏi ngượng ngùng, hạ thấp giọng nói:
- Vì sao không đoạt? Ngươi không đoạt, chẳng phải là làm lợi cho kẻ khác sao?
Không chỉ Hoắc Tinh Thần nghi hoặc, mà ngay cả bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung cũng không ngừng hồ nghi. Vừa rồi trong một phen giao tranh, Vạn Hoa Cung cũng đã chết một nữ đệ tử, tất cả mọi người đều đang nén một ngọn lửa giận chuẩn bị báo thù rửa hận. Lúc này Dương Khai đột nhiên nói không đoạt, tự nhiên khiến họ có chút khó hiểu.
- Cứ xem tình hình đã.
Dương Khai lắc đầu.
- Nếu ta không đoán sai, lô bí bảo tiếp theo xuất hiện hẳn là Địa cấp thượng phẩm. Không đoạt thì tổn thất cũng không lớn, nhưng nếu đoạt, chỉ sợ sẽ có biến số.
Nghe hắn nói vậy, mọi người tuy vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Chỉ là trong lòng đều thầm cảm thấy Dương Khai có chút quá cẩn thận rồi