Gã mập họ Đổng híp mắt nhìn gã thanh niên mặt trắng đang chắn trước mặt mình, hừ lạnh một tiếng rồi cũng chẳng buồn đôi co, thân hình khẽ nhoáng lên, định lách qua người y. Lúc này, đoạt lấy bí bảo vẫn quan trọng hơn.
Nào ngờ đối phương lại không buông tha, bước chân ngang ra, tiếp tục chặn đường.
Đổng Khinh Hàn cười khẩy, thần sắc lãnh đạm, nhưng khí tức trên người lại dần trở nên nguy hiểm.
- Đã là đồng minh của Dương Khai thì đừng hòng qua được đây!
Gã thanh niên kia khẽ ngẩng đầu, thái độ có phần ngạo mạn.
- Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Lã gia thiếu gia.
Đổng Khinh Hàn bĩu môi, y đã từng gặp kẻ trước mặt này, chính là Lã Tống, kẻ từng mang vật tư đến tìm Dương Khai.
Chẳng qua kẻ này có mắt không tròng, bị Thu Ức Mộng xúi giục vài câu đã chọc giận Dương Khai, cuối cùng bị đuổi ra ngoài, kết quả còn bị Hoắc Tinh Thần dẫn người đánh cho một trận.
Mối thù đó khiến Lã Tống hận Dương Khai thấu xương, sau khi dưỡng thương xong liền tìm đến Dương Kháng trong Chiến Thành làm chỗ dựa, muốn đuổi Dương Khai ra khỏi đây.
Trong tất cả các công tử tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, có ba người căm hận Dương Khai nhất. Một là Hướng Sở của Hướng gia, hai là Nam Sênh của Nam gia, và người còn lại chính là Lã Tống trước mặt.
Ba người này vì đủ mọi lý do mà đều muốn Dương Khai chết không có chỗ chôn. Vừa rồi khi tranh đoạt bí bảo, người của ba nhà này đều đặc biệt nhắm vào phe của Dương Khai.
Lã Tống cười lạnh:
- Đổng thiếu, ta với ngươi vốn không thù không oán, nhưng ngươi lại chọn phe Dương Khai, điều đó khiến ta rất khó chịu. Bản thiếu gia đã khó chịu thì ngươi cũng đừng hòng được thoải mái. Ta khuyên ngươi mau chóng rời khỏi Dương Khai để tránh họa sát thân.
- Ngươi cứ việc thử xem!
Đổng Khinh Hàn biết y đang muốn trì hoãn mình nên cũng chẳng buồn nói nhảm, dứt lời, thân hình mập mạp của y bỗng chuyển động một cách nhanh nhẹn, mạnh mẽ và dứt khoát.
Phong Vân song vệ lập tức hộ vệ hai bên, không rời một tấc.
Lã Tống sắc mặt lạnh đi, quát lớn:
- Còn muốn chạy? Không có cửa đâu, ngăn bọn họ lại!
Hai vị cao thủ Thần Du Cảnh tầng bảy bên cạnh Lã Tống lập tức lao về phía Phong Vân song vệ.
Cùng lúc đó, trên hai tay Lã Tống chợt phóng ra vô số hắc quang, sắc mặt cũng trở nên dữ tợn.
Thứ hắc quang đó khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, một luồng sức mạnh dày đặc rót vào lòng bàn tay, khí thế ngút trời.
Trong nháy mắt, hai bàn tay y đã ngưng tụ thành một quả cầu hắc quang lớn như chậu rửa mặt, sát khí đằng đằng.
Y giơ tay lên, quả cầu năng lượng xoay tròn, vẽ một đường cong trên không trung, bao phủ lấy Đổng Khinh Hàn.
Lã Tống tuy không có tầm nhìn gì đáng kể, nhưng dù sao cũng là công tử của nhất đẳng thế gia, tu luyện nhiều năm như vậy cũng có chút thủ đoạn.
Với tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng bảy, phối hợp với bí bảo, y đủ sức khiến rất nhiều người phải sứt đầu mẻ trán.
Một khi bị chiêu này bao phủ, sẽ như sa vào vũng lầy, khó lòng thoát thân.
Tu vi của Đổng Khinh Hàn tuy cao hơn Lã Tống, nhưng nếu tính thêm bí bảo của hai bên thì chênh lệch đó không còn đáng kể. Nếu thật sự giao đấu, dù có thể thắng được Lã Tống, Đổng Khinh Hàn cũng chắc chắn phải tốn không ít thời gian.
Mà hiện tại, thứ không thể lãng phí nhất chính là thời gian.
Nhìn hai quả cầu năng lượng đang đánh tới, gã mập họ Đổng hít một hơi thật sâu, thân hình mập mạp của y hơi co rụt lại, rồi đột nhiên trở nên phong thái phiêu dật, tuấn tú lạ thường. Thần sắc y nghiêm nghị, trong miệng khẽ quát một tiếng như sấm mùa xuân vang dội, từng luồng gió lốc hình trăng khuyết bỗng nhiên xuất hiện, đón lấy hai quả cầu kia.
Năng lượng kịch liệt va chạm, triệt tiêu lẫn nhau.
Lã Tống lộ vẻ kinh ngạc, chỉ trong thoáng chốc ngây người, Đổng Khinh Hàn đã như một tia chớp lướt qua y. Thân thể không còn vẻ mập mạp kia được bao bọc bởi sức mạnh của gió, di chuyển huyền ảo, tốc độ tăng đến cực hạn.
Không ai biết Đổng Khinh Hàn lại tu luyện công pháp hệ Phong. Thân hình mập mạp thường khiến người ta nghĩ đến sự chậm chạp, nhưng Đổng Khinh Hàn lúc này lại linh hoạt đến cực điểm, như vượn chuyền cành trong rừng sâu.
Đến khi Lã Tống hoàn hồn thì đã không kịp ngăn cản.
Nhưng bị Lã Tống trì hoãn như vậy, món bí bảo kia đã bị kẻ khác đoạt mất. May mà người này chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng tám, cũng không biết là con cháu nhà nào, bị Đổng Khinh Hàn tung một đòn mạnh khiến đầu óc choáng váng.
Ý thức được mình và đối phương dù cảnh giới tương đương nhưng thực lực lại một trời một vực, kẻ này liền nảy ra ý độc, lập tức ném thần hồn bí bảo trong tay ra ngoài.
Cũng không biết là cố ý hay vô tình, hướng y ném tới lại là một đám đông đang hóng chuyện.
Lã Tống cười lớn, quay người đuổi theo món bí bảo kia.
Gã mập họ Đổng oán hận trừng mắt nhìn kẻ nọ, cũng không tiếp tục dây dưa với y mà vội vàng đuổi theo.
Bí bảo vẽ một vệt sáng lộng lẫy trên không trung, rơi xuống phía trên đám đông. Sau khi đã có kinh nghiệm từ những người trước, đám người này đâu còn dám tùy tiện ra tay? Tất cả đều vội vàng tản ra, không ai muốn dính vào của nợ này.
Chỉ có một nam hai nữ vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Một thanh niên khoảng hai bảy, hai tám tuổi và một đôi tỷ muội song sinh, tất cả đều chăm chú nhìn món bí bảo đang bay tới, trong lòng không ngừng cười khổ.
Theo quỹ đạo bay của món bí bảo này, nếu không có ai ngăn lại, nó chắc chắn sẽ rơi trúng đầu ba người họ.
Ba người thần sắc có chút do dự, nhưng lại không giống những người khác vội vàng né tránh.
Rất nhanh, bí bảo đã rơi xuống ngay trên đỉnh đầu ba người. Một trong hai tỷ muội song sinh giơ tay lên, nhẹ nhàng bắt lấy.
- Ngươi cũng to gan thật!
Gã thanh niên kia kinh hô một tiếng, sắc mặt đột nhiên có chút trắng bệch. Những kẻ muốn đoạt bí bảo vừa rồi đều đã chết một cách vô thanh vô tức. Vết xe đổ còn đó, dù không né tránh thì cũng không nên đưa tay ra đỡ lấy.
Những người xem náo nhiệt xung quanh đều lộ vẻ tiếc nuối. Đôi tỷ muội này xinh đẹp trẻ trung như vậy, nếu vì chuyện này mà bỏ mạng thì thật quá đáng tiếc.
Hành động can đảm của nàng đều bị Lã Tống và Đổng Khinh Hàn thu vào mắt. Lã Tống lại cười lớn một cách càn rỡ, vươn tay ra nói:
- Cô nương, đưa nó đây, bằng không ngươi chắc chắn phải chết!
Đổng Khinh Hàn sắc mặt lạnh lùng, trong lòng tuy lo lắng nhưng cũng đành bất lực. Người xem náo nhiệt sẽ chẳng cần biết là Đổng gia hay Lã gia, để tránh họa sát thân, họ đương nhiên sẽ đưa bí bảo cho kẻ nào đến trước.
Nếu bí bảo thật sự bị Lã Tống cướp đi, sẽ rất khó để lấy lại.
Quả nhiên, nàng kia liếc nhìn Lã Tống một cái, rồi nhoẻn miệng cười:
- Được thôi.
Nụ cười quyến rũ ma mị ấy khiến Lã Tống có chút xao động, khí huyết dâng trào.
Trong lúc y còn đang thất thần, nàng kia đã ném món bí bảo trong tay ra, tốc độ nhanh như sao băng, trực tiếp lướt qua đỉnh đầu Lã Tống bay về phía Đổng Khinh Hàn.
Gã mập họ Đổng đang lo lắng, bất ngờ không kịp chuẩn bị, suýt nữa bị nện trúng, theo bản năng giơ tay bắt lấy, không khỏi có chút kinh ngạc nhìn về phía nàng, rồi chợt nhíu mày.
Y cảm thấy... dường như mình đã gặp nữ tử này ở đâu đó rồi.
Lã Tống sắc mặt đột nhiên âm trầm, bàn tay to duỗi ra giữa không trung nhưng lại không bắt được gì. Hành động xấu hổ này khiến y thẹn quá hóa giận, hét lớn một tiếng:
- Muốn chết sao!
Chân nguyên trong cơ thể đột nhiên bùng nổ, y giơ tay tung một chưởng về phía nàng, trên mặt sát khí đằng đằng, không chút lưu tình.
Nàng kia vẻ mặt vẫn thản nhiên, nhẹ nhàng đánh ra một chưởng đáp trả.
Một chưởng tung ra, phong vân biến sắc, một luồng sức mạnh quỷ dị đan xen dày đặc, không một kẽ hở, không chỉ hóa giải chiêu thức của Lã Tống mà còn đánh cho y lảo đảo lăn vài vòng trông vô cùng chật vật.
Tiếng kinh hô vang lên bốn phía, Đổng Khinh Hàn cũng trợn tròn mắt.
Không ai ngờ nữ tử quyến rũ, thoạt nhìn có vẻ yếu đuối này lại có thực lực mạnh mẽ đến vậy.
Tuổi còn trẻ như thế mà một chiêu đã có thể đẩy lui công tử của nhất đẳng thế gia, bản lĩnh này không phải ai cũng có.
- Hừ!
Nàng kia trên mặt lộ ra một tia khinh thường và chán ghét, hừ nhẹ một tiếng, rồi xoay người đi vào đám đông. Nữ tử còn lại và gã thanh niên kia cũng đành bất đắc dĩ đuổi theo.
Lã Tống tâm thần chấn động, thậm chí ngay cả ý định gây sự cũng không còn. Giao đấu với Đổng Khinh Hàn, y dù có rơi vào thế hạ phong cũng không đến mức bất lực như vậy. Nữ tử kia rõ ràng không phải người tầm thường, nàng ta mạnh hơn cả y và Đổng Khinh Hàn.
Ánh mắt phức tạp, sắc mặt Lã Tống lúc xanh lúc trắng, chân nguyên trong cơ thể dao động kịch liệt.
So chiêu với một người cùng xuất thân thế gia, tài nghệ không bằng người thì thôi đi, đằng này lại không bằng một kẻ vô danh tiểu tốt, mặt mũi cũng mất sạch.
Sau một hồi kinh hãi, y đang định nổi giận ra lệnh cho thuộc hạ bắt nữ tử kia lại để tra tấn thì đã không còn thấy bóng dáng nàng đâu, cảm giác bất lực lập tức dâng lên trong lòng.
- Lã Tống, món bí bảo này thiếu gia ta nhận.
Đổng Khinh Hàn giơ thần hồn bí bảo trên tay lên, vẻ mặt đắc ý.
Phong Vân song vệ cũng không đuổi theo đối thủ nữa mà lập tức lui về bên cạnh Đổng Khinh Hàn.
- Ngươi cứ chờ đấy!
Lã Tống tức tối gầm lên.
Đổng Khinh Hàn thu lại nụ cười, điềm nhiên nói:
- Lã công tử, ta khuyên ngươi nên rời khỏi Trung Đô đi, bằng không sớm muộn gì cũng chết. Đắc tội với biểu đệ của ta, sẽ không có kết cục tốt đâu!
- Vậy ngươi cứ chờ xem, là hắn chết trước hay ta chết trước.
Lã Tống không hề có ý định nghe theo.
Đổng Khinh Hàn khẽ lắc đầu, không muốn phí lời với y nữa, xoay người bay về phía Dương Khai.
Cuộc giao tranh bên này chỉ là một góc nhỏ của chiến trường, màn thể hiện hùng mạnh của nữ tử thần bí kia cũng chỉ có ít người nhìn thấy. Nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng bị lãng quên trong sự khốc liệt của cuộc chiến.
Chỉ có Đổng Khinh Hàn, trên đường trở về vẫn cau mày suy nghĩ, nghĩ mãi cũng không nhớ ra đã gặp đôi tỷ muội song sinh xinh đẹp kia ở đâu. Trong ấn tượng của y, dường như có hình bóng của hai người này, nhưng lại vô cùng xa lạ, khiến y cảm thấy có chút mơ hồ.
Điều khiến y càng để tâm hơn là thực lực của nữ tử kia còn cường đại hơn cả mình.
Nhóm Thiên cấp bí bảo thứ chín xuất hiện đã kích thích tất cả võ giả, cuộc tranh cướp trở nên vô cùng kịch liệt. Mới chỉ có vài món bảo vật có chủ, số còn lại vẫn đang bị tranh đoạt điên cuồng. Một khi có người đoạt được sẽ lập tức bị vô số người tấn công, bất đắc dĩ phải buông tay để chuyển dời sự chú ý của kẻ địch, bảo toàn tính mạng. Vì vậy, các món bí bảo liên tục đổi chủ.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay