Một lát sau, Dương Khai trở lại, trên tay bưng một bát cơm trắng đưa cho Triệu Nhã.
Triệu Nhã nhận lấy, ngẩng đầu hỏi: "Chỉ có một bát thôi ạ?"
Dương Khai nhíu mày: "Không đủ sao?"
"Nhưng còn có cả Dạ Bạch ca ca nữa mà!"
Triệu Dạ Bạch vội lắc đầu: "Không sao đâu, ta không đói."
Triệu Nhã đáng thương nhìn Dương Khai: "Sư phụ, có thể cho thêm một bát được không?"
"Không thể!" Dương Khai dứt lời liền thoáng cái đã biến mất.
"Đồ quỷ keo kiệt!" Triệu Nhã tức muốn chết, sư phụ mình chẳng những vô nhân tính lại còn keo kiệt đến cùng cực. Nếu biết trước như vậy thì nàng đã không bái sư phụ rồi, một người lớn lại đi bắt nạt hai đứa trẻ con, thật quá đáng.
Hai đứa trẻ nhường nhau một hồi, rồi ăn bát cơm trắng ngấu nghiến như hổ đói. Dù ăn xong vẫn chưa no, nhưng ít nhất cũng có chút sức lực.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Hư Không Đại Lục trải qua xuân hạ thu đông, năm tháng cứ thế luân chuyển.
Triệu Nhã tư chất giáp thượng phi phàm, đám cao tầng Thất Tinh Phường vốn dĩ kỳ vọng rất lớn vào nàng, cảm thấy với tư chất như vậy, con đường tu hành của nàng chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ dễ dàng đột phá Đế Tôn.
Nhưng mười năm trôi qua, Triệu Nhã mới chỉ đạt tới cảnh giới Chân Nguyên.
Con đường võ đạo, từ dưới lên trên, phân chia thành Tôi Thể, Khai Nguyên, Khí Động, Ly Hợp, Chân Nguyên, Thần Du, Siêu Phàm, Nhập Thánh, Thánh Vương, Phản Hư, Hư Vương, Đạo Nguyên, Đế Tôn, tổng cộng mười ba đại cấp độ.
Tuy nói mười năm đạt tới Chân Nguyên cũng không chậm, nhưng vẫn phụ sự kỳ vọng vào tư chất giáp thượng của Triệu Nhã.
Phải biết rằng, đám người cùng bái nhập Thất Tinh Phường như Miêu Phi Bình giờ đã là Siêu Phàm Cảnh, so với Triệu Nhã đã vượt trước hai đại cảnh giới.
Tin tức truyền đến, thế nhân đều cho rằng vị Thái Thượng Trưởng Lão của Thất Tinh Phường trên Thanh Ngọc Phong kia chỉ là dạy hư học trò, bản thân tu vi cao thâm nhưng lại không biết cách dạy dỗ đồ đệ. Trên đời này đâu thiếu những người như vậy, bản thân hiểu tu luyện nhưng chưa chắc đã là một người thầy giỏi, một khối ngọc thô tốt đẹp lại bị hắn mài giũa đến biến dạng, khiến người ta tiếc nuối cho tài năng của Triệu Nhã bị chôn vùi.
Về phần Triệu Dạ Bạch, tên tạp dịch cùng Triệu Nhã tiến vào Thanh Ngọc Phong, đã sớm bị người ta lãng quên, chỉ có đệ tử Thất Tinh Phường thỉnh thoảng thấy Triệu Dạ Bạch bận rộn khắp Thanh Ngọc Phong.
Mười năm trôi qua, đứa trẻ bảy, tám tuổi năm nào giờ đã là thiếu niên mười bảy, mười tám, hơn mười năm làm tạp dịch khiến Triệu Dạ Bạch thân hình cường tráng, hai mắt có thần.
Dưới Thanh Ngọc Phong, bên bờ đầm nước, Triệu Dạ Bạch xách hai thùng nước lớn đi tới, đổ đầy nước vào hai thùng. Chưa kịp rời đi thì gặp một đám người ồn ào đi tới.
Những người này đều là đệ tử Thất Tinh Phường, ở giữa có một người dung mạo tuấn tú, được đám người vây quanh như quần tinh vây quanh mặt trăng, lớn hơn Triệu Dạ Bạch vài tuổi, tay phe phẩy quạt giấy, ra vẻ phong lưu phóng khoáng, tiến thẳng về phía này.
Nghe thấy động tĩnh, Triệu Dạ Bạch ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt cứng đờ.
Đám người kia đi tới chỗ Triệu Dạ Bạch, vô tình hay cố ý vây hắn vào giữa. Thiếu niên cầm quạt "xoạch" một tiếng gấp quạt lại, dắt sau lưng, hờ hững nhìn Triệu Dạ Bạch hỏi: "Mấy hôm trước bảo ngươi đưa đồ cho sư muội Tiểu Nhã, ngươi đưa chưa?"
Triệu Dạ Bạch gãi đầu: "Đưa rồi ạ."
Thiếu niên nhíu mày: "Đưa tận tay cho nàng?"
"Ừm." Triệu Dạ Bạch gật đầu.
Thiếu niên kích động hỏi: "Sư muội Tiểu Nhã nói gì không?"
Triệu Dạ Bạch đáp: "Không nói gì cả."
Thiếu niên lộ vẻ ngạc nhiên, lại hỏi: "Vậy sư muội có nhìn không?"
"Nói thật hay nói dối đây?" Triệu Dạ Bạch cẩn thận hỏi.
Thiếu niên trừng mắt: "Đương nhiên là nói thật!"
Triệu Dạ Bạch thản nhiên đáp: "Không thèm nhìn, xé luôn, còn bảo ta lần sau đừng để ý đến huynh nữa!"
Vẻ mặt mong đợi của thiếu niên lập tức biến thành thất vọng vô hạn, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, phảng phất bị trọng thương.
"Lưu sư huynh." Triệu Dạ Bạch khẽ gọi, "Ta còn phải gánh nước, đi trước đây."
Thiếu niên họ Lưu hoàn hồn, nghiến răng nói: "Chắc chắn là ngươi nói xấu ta, nếu không sư muội sao lại không thèm nhìn mà xé thư ngay!"
Rõ ràng lần trước gặp sư muội, nàng còn cười với mình, nếu không có ý với mình thì sao lại cười tươi như vậy?
Triệu Dạ Bạch vội xua tay: "Ta không hề nói xấu! Ta không nói gì cả, ta chỉ nói đây là Lưu sư huynh gửi, sau đó Tiểu Nhã hỏi về Ngưu sư huynh, Cẩu sư huynh..."
"Ngươi còn cãi!" Lưu sư huynh giận dữ, vung tay: "Đánh hắn cho ta!"
Triệu Dạ Bạch lập tức nhanh như chớp ôm đầu ngồi xuống, thân thể co rúm lại: "Đừng đánh vào mặt!"
Động tác thành thục như vậy, hiển nhiên là đã trải qua nhiều trận.
Những năm gần đây, Triệu Nhã càng lớn càng xinh đẹp, đám sư huynh đệ trong tông môn hễ ai may mắn gặp được nàng đều động tâm.
Chỉ tiếc Triệu Nhã ngày thường ở ẩn trên Thanh Ngọc Phong, ít khi xuống núi, khiến nhiều sư huynh đệ muốn gặp mặt một lần cũng là hy vọng xa vời. Vì vậy, Triệu Dạ Bạch, người ngày ngày bôn ba lên núi xuống núi, trở thành người đưa tin tốt nhất.
Những bức thư tình ẩn ý, Triệu Dạ Bạch không biết đã chuyển bao nhiêu, nhưng lần nào cũng bị Triệu Nhã xé nát.
Thời gian đầu, các sư huynh đệ còn cố kỵ uy nghiêm của vị Thái Thượng Trưởng Lão trên Thanh Ngọc Phong, không dám làm gì Triệu Dạ Bạch. Dù sao tiểu tử này là tạp dịch của Thanh Ngọc Phong, đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ.
Nhưng sau đó mọi người phát hiện, vị Thái Thượng Trưởng Lão kia thật sự không quan tâm đến sống chết của Triệu Dạ Bạch, nên cũng yên tâm hơn. Triệu Dạ Bạch vì thế cũng chịu không ít đau khổ.
Cũng may người ra tay cũng có chừng mực, không ai đánh nặng tay, đều biết Triệu Dạ Bạch chỉ là một phàm phu tục tử chưa từng tu hành, nên khi đánh hắn cũng chỉ dùng chút quyền cước thông thường, chưa từng vận dụng lực lượng của võ giả.
"Bốp bốp" một trận, bụi đất tung bay, Triệu Dạ Bạch bị đánh bầm dập mặt mày.
"Các ngươi đang làm gì!" Một tiếng quát lớn vang lên, một thiếu niên thân hình vạm vỡ từ trong rừng cây lao ra, mang theo lực lượng cuồng bạo, xông thẳng vào đám sư huynh đệ đang vây quanh Triệu Dạ Bạch, khiến bọn họ tản ra bốn phía, không ít người né tránh không kịp, ngã nhào xuống đất.
Lưu sư huynh trừng mắt nhìn lại, thấp giọng kêu lên: "Miêu Phi Bình!"
Người tới chính là Miêu Phi Bình, cùng Triệu Nhã bái nhập sơn môn cùng khóa, cũng xuất thân từ Thất Tinh Tập. Hắn hiện giờ đã có tu vi Siêu Phàm Cảnh, trong đám đồng môn cùng tuổi, tu vi vượt xa, được cao tầng tông môn kỳ vọng, vật tư tu hành được cung ứng đầy đủ. Ngay cả nhiều sư huynh lớn tuổi hơn hắn cũng không có tu vi bằng hắn.
Miêu Phi Bình đưa tay kéo Triệu Dạ Bạch dậy, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, hỏi: "Không sao chứ?"
Triệu Dạ Bạch nhếch miệng cười: "Không sao, các sư huynh đệ đùa với ta thôi mà."
Miêu Phi Bình tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Bị đánh thành như vậy rồi mà còn đùa với ngươi? Ngươi cũng cười được."
"Vậy còn có thể khóc sao?" Triệu Dạ Bạch giật giật khóe miệng.
Miêu Phi Bình hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Lưu sư huynh: "Dù sao cũng đều là đệ tử tinh nhuệ của Thất Tinh Phường, nhiều người như vậy bắt nạt một người bình thường chưa từng tu hành, có vẻ vang lắm sao?"
Lưu sư huynh và những người khác câm như hến, không dám trả lời. Tu vi của bọn họ không cao bằng Miêu Phi Bình, địa vị trong tông môn cũng không sánh được với Miêu Phi Bình, người được các trưởng lão kỳ vọng, nào dám cãi lại. Nếu chọc giận hắn, bị đánh một trận cũng là đánh không công, sư trưởng của bọn họ tuyệt đối sẽ không bênh vực.
"Một đám lấn yếu sợ mạnh, đánh nhau với các ngươi ta còn ngại bẩn tay, nhưng ta không dạy dỗ các ngươi thì sẽ có người khác dạy dỗ."
Lưu sư huynh nghe vậy, không những không sợ hãi mà còn lộ vẻ vui mừng.
Miêu Phi Bình thấy phiền chán, xua tay: "Cút hết đi!"
Một đám người vội vàng bỏ chạy.
Đợi đám người biến mất, Miêu Phi Bình mới quay đầu liếc Triệu Dạ Bạch, chỉ tay vào hắn: "Ta đã bảo ngươi đừng làm tạp dịch trên Thanh Ngọc Phong rồi mà ngươi không nghe, thường xuyên bị người ta đánh cho một trận, dễ chịu lắm à?"
Triệu Dạ Bạch ngây ngô cười.
"Cầm lấy." Miêu Phi Bình ném cho một bình sứ, "Bôi vào chỗ bầm tím, có thể lưu thông máu, tan máu ứ."
"Ừm." Triệu Dạ Bạch cũng không khách khí, nhận lấy bình sứ mở ra bôi lên.
Miêu Phi Bình thở dài: "Năm đó chúng ta còn nhỏ, ngươi vì để muội muội Tiểu Nhã an tâm bái sư, chủ động lên Thanh Ngọc Phong làm tạp dịch. Mấy năm nay trôi qua, Tiểu Nhã đã là Chân Nguyên Cảnh, con đường của nàng sau này sẽ càng rộng mở, còn ngươi có thể bảo vệ nàng được bao lâu? Vài chục năm nữa, Tiểu Nhã vẫn là Tiểu Nhã, còn ngươi đến lúc đó sợ rằng đã thành một ông già lụ khụ. Ngươi muốn Tiểu Nhã cả ngày phải đối mặt với một ông già lụ khụ như vậy, lấy nước mắt rửa mặt sao?"
Triệu Dạ Bạch im lặng không nói.
Miêu Phi Bình vỗ vai hắn: "Đau dài không bằng đau ngắn, tự ngươi suy nghĩ kỹ đi."
"Ừm." Triệu Dạ Bạch khẽ đáp.
"Mấy hôm trước ta về Thất Tinh Tập một chuyến, gặp Lộ di và bà ngoại." Miêu Phi Bình lại nói.
Triệu Dạ Bạch ngẩng đầu: "Mẹ ta và bà ngoại khỏe không?"
Miêu Phi Bình cười: "Rất khỏe, ngươi đừng lo. Mà cũng lạ, bà ngoại lớn tuổi như vậy rồi mà càng sống càng trẻ, nếp nhăn trên mặt cũng ít hơn lần trước một chút. Mẹ ngươi thì không thay đổi, nhìn vẫn trẻ trung như vậy, khiến ta không khỏi kinh ngạc. Thật kỳ lạ, các bà cũng không tu hành, sao lại có thể giữ được dung nhan như vậy?"
"Còn Dương đại thúc thì sao?" Triệu Dạ Bạch hỏi.
Miêu Phi Bình nói: "Dương đại thúc mất hai năm trước rồi. Trước khi đi, ông ấy dặn mẹ ngươi chuyển lời cho ngươi, bảo ngươi ở Thất Tinh Phường cho tốt, nếu có gì không vừa ý thì về nhà đi."
"Dương đại thúc đi rồi sao..." Triệu Dạ Bạch ảm đạm, từ nhỏ hắn đã không có cha, Dương đại thúc mang đến cho hắn cảm giác như một người cha. Lúc nhỏ, hắn không biết bao nhiêu lần mong ông ấy có thể ở bên mẹ mình, như vậy hắn có thể gọi một tiếng "cha".
Chỉ là mỗi lần nói vậy đều bị mẹ gõ vào đầu.
Nghe bà ngoại nói, Dương đại thúc có mấy người vợ, cứ phiêu bạt bên ngoài mãi không ổn định cũng không phải là chuyện hay, sớm muộn gì cũng phải về.
"Dương đại thúc nói, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ đến thăm ngươi và Tiểu Nhã." Miêu Phi Bình nói thêm.
Lúc này Triệu Dạ Bạch mới nở nụ cười: "Ta biết rồi."
"Về đi." Miêu Phi Bình phất tay.
"Ta đi đây." Triệu Dạ Bạch nói một tiếng, hai tay nhấc hai thùng gỗ đầy nước, bước đi như bay.
Miêu Phi Bình khẽ giật khóe mắt, thầm cảm khái tiểu tử này tuy không tu hành nhưng sức lực thật lớn, người bình thường sao có thể xách hai thùng nước như vậy mà chạy còn nhanh hơn thỏ.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn