Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 4696: CHƯƠNG 4694: TRÙNG HỢP

"Thuốc tốt nhất đã dùng, vết thương cũng đã băng bó. Nhìn dáng vẻ nàng cũng là người tu hành, chỉ cần cẩn thận tĩnh dưỡng thì chắc không sao đâu." Phụ nhân lên tiếng.

"Đa tạ phu nhân!" Triệu Dạ Bạch liền ôm quyền, nhẹ nhàng thở ra.

Phụ nhân híp mắt quan sát hắn một lúc, dường như bâng quơ hỏi: "Hai người là huynh muội à? Nhìn tướng mạo không giống nhau lắm."

Triệu Dạ Bạch đáp: "Ta và Tiểu Nhã không phải huynh muội ruột thịt, có điều từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, còn thân hơn cả ruột thịt."

Phụ nhân khẽ run hàng mi dài, cúi đầu nhìn Triệu Nhã: "Hai người trêu chọc phải ai vậy?"

Triệu Dạ Bạch lắc đầu: "Ta cũng không biết nữa. Hôm nay ta cùng Tiểu Nhã đến đây vốn là để tìm một người thân, đáng tiếc không thành. Trên đường về thì đột nhiên gặp cường địch, Tiểu Nhã vì cứu ta nên mới bị thương."

Phụ nhân gật đầu: "Nếu là vậy thì không nên ở lại đây lâu. Ai biết được hung thủ kia đang ẩn nấp ở đâu? Muội muội ngươi đang bị thương, nếu bị hắn phát hiện thì nguy hiểm lắm."

Triệu Dạ Bạch nói: "Ta sẽ đưa nàng về Thanh Phong trấn."

"Từ đây đến Thanh Phong trấn cũng phải mấy chục dặm đường. Ngươi cứ thế đưa muội ấy đi một quãng đường dài, lỡ như làm vết thương nặng thêm thì phải làm sao? Nếu ngươi không chê thì cứ đến nhà ta ở tạm một thời gian đi. Nhà ta ở ngay dưới chân núi, cách đây không xa."

Triệu Dạ Bạch lộ vẻ khó xử: "Như vậy có phiền phu nhân quá không?" Hắn lo sợ nhỡ đâu kẻ địch kia tìm tới tận nhà thì không hay.

Phụ nhân cười: "Không đến mức đó đâu. Ta không giấu gì ngươi, khuyển tử nhà ta trước kia bái nhập Linh Hải Điện tu hành, bây giờ cũng có chút bản lĩnh. Hung thủ kia chắc chắn không dám đến nhà ta gây sự đâu."

Triệu Dạ Bạch ngớ ra: "Phu nhân là người nhà thôn trưởng?"

Vừa nãy nàng nói nhà ở dưới chân núi, hẳn là thôn trang nhỏ kia. Một thôn trang nhỏ bé chắc không thể có hai người bái nhập Linh Hải Điện được. Nếu không có gì bất ngờ thì phụ nhân này hẳn là phu nhân của thôn trưởng.

"Đúng vậy!" Quả nhiên, phụ nhân gật đầu.

Triệu Dạ Bạch đứng dậy ôm quyền: "Phu nhân cao thượng, Triệu Dạ Bạch vô cùng cảm kích!"

"Không cần khách khí vậy đâu. Ta cũng có một đứa con gái, tuổi tác xấp xỉ muội muội ngươi. Nếu không chê thì cứ gọi ta một tiếng Mai di đi."

Triệu Dạ Bạch ngoan ngoãn gọi một tiếng Mai di.

Phụ nhân lúc này mới mỉm cười gật đầu, đứng lên nói: "Trời sắp tối rồi, về trước rồi nói chuyện sau."

Triệu Dạ Bạch đáp một tiếng, bèn bế xốc Triệu Nhã đang hôn mê lên, đi theo sau lưng Chân Tuyết Mai. Chân Tuyết Mai không ngừng dặn dò hắn phải cẩn thận, đừng làm động đến vết thương của Triệu Nhã, còn lo lắng hơn cả hắn.

Trên đường đi, Chân Tuyết Mai hỏi Triệu Dạ Bạch vài chuyện, Triệu Dạ Bạch đều nhất nhất đáp lại. Khi biết Thất Tinh Cốc cách nơi này những hơn nửa năm đường, Chân Tuyết Mai kinh ngạc vô cùng.

Rất nhanh, mấy người đã tới trước trang viên nằm ở đầu thôn. Chân Tuyết Mai đẩy cửa vào, tự mình sắp xếp cho Triệu Dạ Bạch và Triệu Nhã ở trong một gian sân, lại sai hai nha hoàn nhu thuận lanh lợi đến hầu hạ, lúc này mới cẩn thận từng bước trở về phòng nghỉ ngơi.

Trong sương phòng, dưới ánh nến, Chân Tuyết Mai ngồi trước bàn trang điểm, hốc mắt đỏ hoe, lặng lẽ rơi lệ.

Một người đàn ông trung niên mặc viên ngoại phục đẩy cửa bước vào, chính là thôn trưởng Hứa Lương Tài mà Triệu Dạ Bạch và Triệu Nhã đã hỏi thăm trước đó.

Sắc mặt Hứa Lương Tài có chút khó chịu, ngồi xuống ghế, rót cho mình một ấm trà, uống xong mới mở miệng: "Nghe hạ nhân nói, nàng dẫn hai người về?"

Chân Tuyết Mai im lặng.

Hứa Lương Tài vỗ bàn một cái, giận dữ quát: "Thật hồ đồ! Hai người kia rõ ràng là có thù oán với người khác, nàng dẫn họ về chẳng khác nào rước họa vào thân? Nếu kẻ thù của họ tìm đến tận cửa thì sao? Trong nhà tuy có hộ vệ, nhưng thực lực cũng chỉ có vậy, làm sao ngăn cản được? Nàng muốn hại cả nhà tan nát mới chịu à?"

Chân Tuyết Mai xuyên qua gương đồng nhìn chằm chằm Hứa Lương Tài, mở miệng: "Lão gia còn nhớ Đông nhi không?"

Hứa Lương Tài đang hừng hực khí thế bỗng khựng lại, cau mày: "Đang yên đang lành nhắc đến chuyện này làm gì?"

Chân Tuyết Mai thê lương cười một tiếng: "Đứa bé mới năm ngày tuổi, giữa trời tuyết lớn đã bị ném vào rừng. Ta vội vàng đi tìm, nhưng chẳng tìm được gì cả, không biết bị chó sói tha đi đâu rồi."

Lần này đến lượt Hứa Lương Tài im lặng.

Chân Tuyết Mai nước mắt rơi như mưa: "Con cái là khúc ruột của mẹ. Ta mang thai mười tháng, khổ cực trăm bề mới sinh ra nó, vậy mà ngươi lại lén lút đem nó vứt bỏ. Ngươi thật ác độc!"

Hứa Lương Tài thở dài: "Năm đó chẳng phải cũng là bất đắc dĩ sao? Nhà mình nghèo khó, thêm một miệng ăn thì càng thêm gánh nặng, làm sao nuôi nổi? Ta làm vậy cũng là vì bất đắc dĩ thôi. Đổi lại bây giờ, đừng nói một đứa, mười đứa tám đứa ta cũng nuôi được!"

Chân Tuyết Mai cười lạnh: "Một đứa bé thì ăn hết của ngươi bao nhiêu chứ? Bất đắc dĩ? Nếu là con trai, ngươi có cam lòng vứt bỏ không?"

Hứa Lương Tài mất kiên nhẫn: "Chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, nàng nên buông bỏ đi. Với lại, những năm này ta không phải không đi tìm, chỉ là biển người mênh mông, làm sao tìm được? Nàng cũng nói rồi đấy, năm đó tuyết lớn đầy trời, đứa bé mới năm ngày tuổi, không bị dã thú tha đi thì cũng chết cóng rồi."

"Ta không buông được!" Chân Tuyết Mai nghiến răng quát, "Đó là con của ta!"

"Hạo nhi cũng là con của nàng! Những năm này nàng có quan tâm đến nó bao nhiêu đâu? Sao cứ mãi nhớ thương một người đã chết?"

"Nó chưa chết!"

"Đủ rồi!" Hứa Lương Tài vỗ bàn một cái, giận dữ đứng lên, "Ta thấy nàng điên thật rồi. Những năm này thỉnh thoảng lại chạy lên núi, trên núi có cái gì chứ, nàng tìm được cái gì chứ? Ta hổ thẹn trong lòng nên lười quản nàng, ai ngờ càng dung túng thì nàng càng làm càn! Sáng mai trời sáng, nàng phải bảo hai người kia cút đi, bằng không ta tự mình đuổi chúng ra ngoài!"

Hai người đang cãi nhau thì bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.

"Chuyện gì?" Hứa Lương Tài uy nghiêm quát.

Ngoài cửa, gã sai vặt đáp: "Lão gia, phu nhân, thiếu gia đã về, còn mang theo mấy sư huynh đệ đồng môn."

Hứa Lương Tài nghe vậy thì mừng rỡ, vội vàng đứng lên.

Ông còn chưa kịp bước ra ngoài thì bên ngoài đã vọng vào một giọng nói tràn đầy khí lực: "Cha mẹ, con về rồi!"

Ngay sau đó, một thiếu niên thân hình cường tráng bước vào.

Hứa Lương Tài kích động nắm lấy cánh tay của thiếu niên: "Hạo nhi, thật là con!"

Hứa Hạo cao hứng gọi: "Cha!"

"Tốt, tốt, tốt, về là tốt rồi!" Hứa Lương Tài nhìn con từ trên xuống dưới: "Ba năm không về, lại vạm vỡ hơn nhiều. Ở Linh Hải Điện sống thế nào?"

Hứa Hạo cười nói: "Cha yên tâm, sư phụ và các sư huynh đối với con rất tốt."

Hứa Lương Tài tuổi già an lòng.

Chân Tuyết Mai lau khô nước mắt cũng bước ra, hòa ái cười nói: "Hạo nhi về rồi."

"Mẹ!" Hứa Hạo kích động gọi một tiếng, hai mẹ con nói với nhau vài câu, cười nói vui vẻ.

"Nghe hạ nhân nói, con có đồng môn đến cùng?" Hứa Lương Tài sợ con trai phát hiện ra sự khác thường của Chân Tuyết Mai, bèn lên tiếng ngắt lời hai người.

Hứa Hạo gật đầu: "Vâng, con đã bảo phòng bếp chuẩn bị tiệc rồi, ở ngay ngoài đại sảnh đây ạ."

"Con phải tiếp đãi họ thật chu đáo. Ta phải đến cảm ơn họ mới được. Con đi cùng ta, giới thiệu họ cho ta làm quen."

"Vâng." Hứa Hạo nghe vậy gật đầu, quay sang nói với Chân Tuyết Mai: "Nương, người nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai con lại đến thỉnh an."

"Đi đi." Chân Tuyết Mai mỉm cười nhìn con.

Một lát sau, tại đại sảnh phía trước, Hứa Hạo giới thiệu từng người sư huynh cho Hứa Lương Tài. Mọi người chào hỏi rồi lại ngồi xuống.

Hứa Lương Tài thấy sư huynh cầm đầu kia để trước mặt một cái bọc, bọc căng phồng không biết đựng cái gì.

Vừa nãy Hứa Hạo giới thiệu mọi người cũng đặc biệt nhấn mạnh người này. Hứa Lương Tài nhờ vậy biết được trong đám người này, vị sư huynh tên Hồ Huân này có tu vi cao nhất, mọi người đều nghe theo hắn răm rắp.

Hứa Lương Tài biết Hồ Huân, chỉ là đây là lần đầu gặp mặt. Bởi vì Hứa Hạo trong thư gửi về nhà thường xuyên nhắc đến vị sư huynh này, nói hắn ở Linh Hải Điện rất quan tâm đến mình, hai người lại bái cùng một sư phụ, coi như là sư huynh đệ đồng môn.

Vì yêu quý con trai nên Hứa Lương Tài cũng đối đãi với Hồ Huân vô cùng nhiệt tình.

"Hồ hiền chất, đây là vật gì vậy?" Hứa Lương Tài nhìn cái bọc kia, hiếu kỳ hỏi.

Biểu lộ của mọi người trên bàn lập tức trở nên cổ quái.

Hồ Huân cười mỉm nhìn Hứa Hạo, Hứa Hạo nói: "Cha, nói ra cha đừng sợ, đây là một cái đầu lâu."

Hứa Lương Tài giật mình: "Đầu lâu? Đầu lâu của ai?"

"Đầu lâu của một tên tặc tử!" Hồ Huân giải thích: "Lần này chúng ta xuống núi là vì người này. Hắn gây nhiều tội ác ở nhiều nơi, sư môn giao nhiệm vụ phải lấy mạng hắn. Chúng ta nhận nhiệm vụ xuống núi, trước đây đã từng chạm mặt hắn, có điều tu vi của hắn không tầm thường, tuy trọng thương hắn nhưng lại để hắn trốn thoát. Chúng ta truy tung mấy ngày liền, bặt vô âm tín. Hứa sư đệ nói nhà ở gần đây, muốn chúng ta nghỉ ngơi một đêm rồi xuất phát tiếp. Ai ngờ trên đường tới lại thấy hắn phơi xác ở giữa núi rừng, coi như vớ được món hời. Hứa sư đệ đúng là phúc tinh của chúng ta!"

Hứa Hạo cười: "Con cũng không ngờ lại trùng hợp đến vậy."

Trước đó bọn họ còn không thể tin được, mục tiêu nhiệm vụ mà họ khổ sở truy tìm mấy ngày không có kết quả lại đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt, hơn nữa còn đã chết!

"Thì ra là thế!" Hứa Lương Tài tuy có chút kinh hồn bạt vía, nhưng cũng không muốn mất phong độ trước mặt đồng môn của con trai, làm con mất mặt, nên sắc mặt vẫn coi như bình thường.

Hồ Huân nói: "Chỉ tiếc là không biết ai đã giết hắn. Nếu biết thì nên đến nói lời cảm tạ một phen mới phải."

Hứa Lương Tài nói: "Có lẽ là Hồ hiền chất trước đó đã trọng thương hắn, vết thương quá nặng nên hắn không qua khỏi."

Hồ Huân lắc đầu: "Không phải vậy đâu. Ta đã kiểm tra vết thương của hắn rồi. Hắn bị một cây trường thương đâm xuyên người mà chết. Trước đó chúng ta giao đấu với hắn không gây ra vết thương như vậy. Người ra tay thực lực chưa chắc đã mạnh, nhưng thời cơ lại nắm bắt vô cùng tốt. Có điều người giết tên tặc tử này chắc cũng không dễ dàng gì, e là cũng bị thương."

Hứa Lương Tài nghe vậy ngẩn người: "Chẳng lẽ là bọn họ?"

Hứa Hạo ngạc nhiên: "Cha nói ai vậy?"

Hứa Lương Tài suy nghĩ một chút rồi kể lại vắn tắt chuyện Chân Tuyết Mai mang hai người từ trên núi về. Ông biết chuyện này là do nghe được từ miệng hộ vệ trong nhà. Hơn nữa, Triệu Dạ Bạch trước đó nói chuyện với Chân Tuyết Mai có nhắc đến trận chiến trước đó, nếu không thì Hứa Lương Tài cũng không liên tưởng đến vậy.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!