Mộng Vô Nhai hùng mạnh và quỷ dị, khiến ba vị huyết thị đều cảm nhận được áp lực khổng lồ. Bọn họ thật không ngờ thiên hạ này lại có cao thủ như vậy.
Đây không phải là Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường. Đây là một tuyệt đỉnh cao nhân, chỉ kém một chút là có thể đột phá lên Thần Du Chi Thượng.
Ba vị huyết thị tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng mỗi người đều đoán thân phận của Mộng Vô Nhai có chút mù mờ.
Thấy Dương Khai dẫn mình đến đây, trong lòng Ảnh Cửu có chút suy đoán nhưng không biểu lộ ra mặt.
Bản thân y trúng phải Phong Nguyên Chú là do Dương gia Thái thượng trưởng lão Hoàng Cửu Châu giở trò. Cho dù Mộng Vô Nhai có hùng mạnh đến đâu, e rằng cũng không có cách nào.
Dù sao Hoàng Cửu Châu cũng đã là cường giả Thần Du Chi Thượng, còn Mộng Vô Nhai chỉ là Thần Du Cảnh đỉnh phong, chênh lệch một trời một vực.
- Mộng chưởng quầy.
Dương Khai cất tiếng gọi, Mộng Vô Nhai chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt hồ nghi nhìn Ảnh Cửu một cái, không khỏi khẽ hừ một tiếng.
- Bị cấm chế rồi à?
Mộng Vô Nhai mỉm cười nhìn Ảnh Cửu hỏi.
Ảnh Cửu chỉ hờ hững gật đầu.
- Mộng chưởng quầy, lão có cách nào giải trừ cấm chế trên người y không?
Dương Khai ngồi xuống, rót một chén nước thấm giọng.
- Để ta xem thử.
Mộng Vô Nhai cũng không từ chối, nhìn Ảnh Cửu nói:
- Ngươi lại đây!
Ảnh Cửu liếc nhìn Dương Khai, được hắn cho phép mới đi đến bên cạnh Mộng Vô Nhai.
Dường như nhận ra y có chút không thoải mái, Mộng Vô Nhai khẽ cười nói:
- Thả lỏng đi, ta biết tiểu tử ngươi có chút bản lĩnh, nhưng bây giờ ngươi cũng chỉ là một phế nhân, cảnh giác lão phu làm gì?
Vừa nói, lão vừa đưa tay đặt lên cổ tay Ảnh Cửu.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, Dương Khai bưng chén trà, đặt bên miệng mà lòng lại có chút sốt ruột, hắn không chắc Mộng Vô Nhai có cách hay không.
Ảnh Cửu lại tỏ ra thản nhiên, trông y có vẻ không đặt chút hy vọng nào vào Mộng Vô Nhai.
- Ha hả.
Một lúc lâu sau, Mộng Vô Nhai bỗng phát ra hai tiếng cười quái dị.
- Có chút thú vị, kẻ hạ thủ cấm chế này đúng là có chút trình độ.
Ảnh Cửu trầm giọng nói:
- Đó là Dương gia Thái thượng trưởng lão Hoàng Cửu Châu!
- Lão phu mặc kệ y là Hoàng Cửu Châu hay Hoàng Bát Châu.
Mộng Vô Nhai bĩu môi, vẻ mặt như chưa từng nghe qua cái tên này.
Ảnh Cửu còn muốn mở miệng tranh luận vài câu, lại bị Dương Khai giơ tay ngăn lại.
Ảnh Cửu trước nay vốn trầm mặc, nay lại muốn tranh cãi, hiển nhiên là vì trong lòng y cực kỳ sùng bái vị Hoàng Cửu Châu này, không cho phép người khác xem thường lão.
Dù sao, Hoàng Cửu Châu cũng là người duy nhất từ thân phận huyết thị tấn thăng lên làm Thái thượng trưởng lão, trở thành tấm gương và mục tiêu phấn đấu cả đời của tất cả huyết thị.
Lời của Mộng Vô Nhai tuy khen ngợi thủ đoạn cấm chế của Hoàng Cửu Châu, nhưng lão già này cũng quá càn rỡ rồi, người ta đã là cường giả Thần Du Chi Thượng, một Thần Du Cảnh đỉnh phong như lão có tư cách gì mà đánh giá Hoàng trưởng lão?
- Mộng chưởng quầy, lão chỉ cần nói có thể hay không thôi?
Dương Khai hơi nghiêng người về phía trước, trầm giọng hỏi.
- Có thể.
Mộng Vô Nhai đáp với vẻ mặt tùy ý.
Con ngươi Ảnh Cửu co rụt lại, kinh ngạc và khiếp sợ nhìn về phía Mộng Vô Nhai, dường như không ngờ lão sẽ trả lời như vậy.
Dương Khai cũng âm thầm thở phào một hơi. Nói thật thì hắn cũng không chắc Mộng Vô Nhai rốt cuộc có thủ đoạn thần kỳ gì, nhưng Mộng chưởng quầy vẫn luôn để lại cho hắn ấn tượng thần bí quỷ dị. Thần Du Chi Thượng, Dương Khai đã gặp qua Lã Tư, Dương Ứng Hào, mấy vị trưởng lão Dương gia đều là cường giả cấp bậc này.
Nhưng cảm giác họ mang lại không mãnh liệt bằng Mộng Vô Nhai.
Trong tiềm thức, Dương Khai nhận thấy Mộng lão đầu có chút sâu không lường được, có lẽ còn khủng bố hơn cả Thần Du Chi Thượng vài phần.
Có được câu trả lời như vậy, lòng Dương Khai lập tức yên ổn. Lão đã nói có thể, vậy nhất định là có thể, không cần phải hỏi nhiều nữa.
- Ngươi có thể giải trừ?
Ảnh Cửu run giọng hỏi, y có chút không dám tin, cho rằng Mộng Vô Nhai đang khoác lác.
Mộng Vô Nhai liếc y một cái, khẽ gật đầu vuốt cằm.
- Mất bao lâu?
Ảnh Cửu lại hỏi.
Phong Nguyên Chú này, không phải y không thể giải trừ được, nhưng ít nhất phải mất hai tháng kiên trì bền bỉ, không ngừng nỗ lực mới có thể thành công.
Nếu Mộng Vô Nhai cũng cần thời gian dài như vậy, chi bằng y tự mình tìm cách phá giải cấm chế, cũng không phiền phức lắm.
Ảnh Cửu đối với lão già ăn nói ngông cuồng, không coi Hoàng Cửu Châu ra gì này cũng chẳng có cảm tình, tự nhiên không muốn nhận ân tình của lão.
Mộng Vô Nhai dựng thẳng hai ngón tay.
Dương Khai nhíu mày, khẽ cười nói:
- Đây là hai tháng, hay là hai mươi ngày?
Tuy hỏi vậy, nhưng trong lòng Dương Khai vẫn nghiêng về khả năng thứ hai. Trong tiềm thức của hắn, Mộng Vô Nhai dùng hai mươi ngày để hóa giải cấm chế cũng là điều hợp lý.
Ảnh Cửu cũng hồ nghi nhìn Mộng Vô Nhai, vẻ mặt khó hiểu.
- Hai ngày!
Mộng Vô Nhai thản nhiên nói.
Dương Khai và Ảnh Cửu đồng loạt biến sắc, đều không thể tin nổi.
Dương Khai chợt phát hiện, dường như mình đã đánh giá thấp bản lĩnh của Mộng Vô Nhai. Mộng chưởng quầy, tuyệt đối không đơn giản như mình tưởng tượng.
- Tiền bối.
Ảnh Cửu hít sâu một hơi, thần sắc cổ quái nói:
- Không phải Ảnh Cửu coi thường lão, chỉ là lời này của lão nói ra không khỏi có chút...
- Kiêu ngạo, ngông cuồng?
Mộng Vô Nhai khẽ cười một tiếng, bĩu môi nói:
- Nếu cấm chế này đặt trên người lão phu, trong nháy mắt có thể phá vỡ, nhưng vì nó ở trên người ngươi nên mới cần hai ngày. Lão phu cũng có nghiên cứu về phương pháp phong ấn, cái mánh khóe này đối với ta chẳng là gì cả.
- Mánh khóe?
Dương Khai quan sát sắc mặt, rõ ràng phát hiện da mặt Ảnh Cửu hơi co giật, trong lòng có chút buồn cười nhưng không thể không nghiêm mặt lại, ho nhẹ một tiếng hỏi:
- Mộng chưởng quầy, lão thật sự có nắm chắc...
- Tin hay không thì tùy, lão phu không rảnh đôi co với ngươi. Cửa chính ở bên kia, không tiễn.
Mộng Vô Nhai hừ nhẹ một tiếng, liếc qua Ảnh Cửu nói:
- Với bản lĩnh của ngươi, tối thiểu cũng cần hai tháng mới phá vỡ được cấm chế này, lại còn phải nỗ lực rất nhiều.
Ảnh Cửu lại biến sắc.
Thời gian hai tháng để phá giải Phong Nguyên Chú là do chính y tự ước lượng, nhưng Mộng Vô Nhai chỉ liếc qua một cái đã biết. Vị cao thủ này nhãn lực thật quá sắc bén.
Nhíu mày một lúc, Ảnh Cửu mới nghiêm mặt lại, ôm quyền nói:
- Kính xin tiền bối ra tay, vừa rồi vãn bối có chỗ đắc tội, xin tiền bối bao dung.
Dù sao cũng chỉ có hai ngày, sau hai ngày mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Ảnh Cửu thật ra cũng rất tò mò, Mộng Vô Nhai rốt cuộc có lợi hại như lời lão nói không?
- Mộng chưởng quầy, vậy ngài xem...
Dương Khai mỉm cười nhìn Mộng Vô Nhai.
Mộng lão đầu không kiên nhẫn khoát tay:
- Được rồi, ngươi đi đi, hai ngày sau y sẽ đến tìm ngươi.
Dương Khai lúc này mới hài lòng gật đầu, dặn dò Ảnh Cửu cứ yên tâm rồi xoay người đi ra ngoài.
Trở lại căn phòng cách vách, Hạ Ngưng Thường đã không biết đi đâu, hẳn là lại về đan phòng luyện đan rồi.
Khoanh chân ngồi trên giường, Dương Khai từ trong ngực lấy ra một vật.
Đó là một lọn tóc đen!
Là lọn tóc chém được từ người cao thủ đã cướp đoạt bộ bí bảo Huyền cấp trong Phá Kính Hồ.
Chẳng ai ngờ rằng, vị cao thủ xuất quỷ nhập thần, thủ đoạn thông thiên ấy lại là một nữ tử!
Rõ ràng đã giao đấu với nàng hai lần nhưng vẫn chưa biết mặt mũi nàng ra sao, không khỏi có chút bực bội.
Nữ tử này tốc độ quá nhanh, hơn nữa thủ đoạn lẻn vào cũng xuất thần nhập hóa. Trước mắt bao người, đoạt đi bí bảo Huyền cấp thứ tám, Dương Khai thật không biết rốt cuộc nàng đã làm thế nào, nhất là làm sao có thể chịu được cấm chế của bí bảo và Phong Nguyên Chú của Hoàng Cửu Châu mà an toàn thoát thân.
Liễu Khinh Diêu phải hiến tế một bộ bí bảo Huyền cấp mới phá giải được Phong Nguyên Chú, nữ tử kia sao lại có thể?
Điều càng khiến Dương Khai để ý hơn là, nữ tử này rốt cuộc là thủ hạ do ai mời đến. Thần sắc của Dương Uy, Dương Chiếu, Dương Kháng, Dương Thận, Dương Ảnh đều kinh ngạc tựa hồ không biết thân phận nữ tử kia, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng có người trong số họ đang diễn kịch.
Suy nghĩ hồi lâu, Dương Khai cũng không nghĩ ra manh mối gì, đành tạm gác chuyện đó sang một bên.
Lật tay một cái, ba bộ bí bảo xuất hiện trước mặt, đây mới là thu hoạch lớn nhất của Dương Khai ngày hôm nay.
Tuy rằng giành được gần hai trăm bộ bí bảo, nhưng tất cả cộng lại cũng không bằng ba kiện trước mắt.
Thanh tiểu kiếm dài bằng bàn tay, cầm vào thấy lạnh buốt, là một kiện thần hồn bí bảo Thiên cấp.
Dương Khai tỉ mỉ cảm nhận một phen, rõ ràng phát hiện bộ thần hồn bí bảo này có cấp bậc Thiên cấp thượng phẩm, khiến hắn vô cùng vui mừng.
Thần hồn bí bảo vốn đã tương đối quý giá, so với những loại bí bảo khác cũng khó luyện chế hơn nhiều.
Một kiện thần hồn bí bảo Thiên cấp thượng phẩm, luận về giá trị đã không kém hơn một kiện Huyền cấp bí bảo bình thường.
Tuy nhiên, thần hồn bí bảo luyện hóa tương đối khó khăn, nhất là khi hắn chưa có thức hải. Dương Khai ngắm nghía một hồi rồi đặt nó qua một bên, tiếp tục xem xét hai bộ còn lại.
Trong hai bộ bí bảo đó, có một chiếc gương mà hắn đã để mắt tới, băng hàn thấu xương, nhưng cảm giác không giống với thần hồn bí bảo lúc nãy. Cái lạnh của thanh tiểu kiếm kia là một loại lạnh thấu linh hồn, còn cái lạnh của chiếc gương này lại là cái lạnh tê cóng thấu xương, đủ để đóng băng vạn vật.
Truyền chân nguyên vào trong gương, hoa quang trên mặt gương chợt lóe lên. Dương Khai lập tức phát hiện một cảnh tượng kỳ lạ.
Xuyên qua mặt gương, hắn nhìn thấy từng ngọn tuyết sơn nguy nga hùng vĩ, tuyết bay đầy trời bao phủ lấy những ngọn núi, gió lạnh thấu xương gào thét, trong tầm mắt là một mảnh trắng xóa.
Răng rắc rắc...
Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, hơi thở băng hàn lan tỏa khiến Chân Dương Nguyên Khí trong cơ thể Dương Khai tự động vận chuyển để chống lại.
Bí bảo Huyền cấp trung phẩm!
Dương Khai trong phút chốc nhận ra, không khỏi chấn động!
Hắn không biết cấp bậc của bảy bộ bí bảo Huyền cấp kia là gì, nhưng có thể khẳng định số lượng Huyền cấp trung phẩm tuyệt đối không nhiều, nhiều lắm cũng chỉ có một hai bộ mà thôi. Mà chiếc gương hắn để mắt tới đầu tiên này, không ngờ lại chính là bí bảo Huyền cấp trung phẩm.
Một bộ bí bảo Huyền cấp trung phẩm có giá trị đủ để sánh với mười món Huyền cấp hạ phẩm.
Lần này đúng là lời to rồi!
Lòng Dương Khai dâng trào cảm xúc, hắn thu lại chân nguyên, hoa quang trên gương lập tức biến mất, cảnh tượng tuyết sơn cũng tan biến.
Trước khi luyện hóa nó, Dương Khai cũng không biết chiếc gương này có tác dụng gì.
Buông gương xuống, Dương Khai dồn ánh mắt vào món bí bảo cuối cùng.
Đây là bộ bí bảo mà Liễu Khinh Diêu đã ném tới.
Một chiếc cốt thuẫn!
Trong bóng đêm, một bóng người gầy yếu bước ra, ngay cả khi chân nguyên hoàn toàn biến mất, ẩn nấp đối với Ảnh Cửu cũng đã là một loại bản năng.
- Ngươi đi theo ta.
Ảnh Cửu khẽ gật đầu, không nói một lời.
Đi đến căn phòng cách vách, nhẹ nhàng gõ cửa, trong phòng truyền đến thanh âm của Mộng Vô Nhai:
- Vào đi.
Dương Khai đẩy cửa bước vào.
Mộng chưởng quầy đang khoanh chân ngồi trên giường, lặng lẽ vận chuyển huyền công.
Khi Ảnh Cửu nhìn thấy lão, vẻ mặt luôn tĩnh lặng như nước, dường như không có chuyện gì có thể khiến hắn biến sắc, lại có chút thay đổi. Kể từ khi Mộng Vô Nhai đến phủ, Ảnh Cửu đã đặc biệt để ý đến người này.
Chẳng những Ảnh Cửu, mà Khúc Cao Nghĩa và Tiêu Thuận cũng có cùng suy nghĩ như vậy.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn