Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 479: CHƯƠNG 478: NÀNG LÀ NỮ TỬ

Địa Ma không rõ lai lịch cao thủ thần bí, lập tức tò mò hỏi han.

Dương Khai kể sơ lược về hai lần chạm mặt và giao đấu.

Nghe xong, Địa Ma lấy làm lạ, nhìn sang Mộng Vô Nhai:

- Ngay cả ngươi cũng không nhìn thấu người đó?

Mộng chưởng quỹ chậm rãi lắc đầu:

- Trên người y có một loại khí tức đặc biệt, ngăn chặn mọi sự dò xét từ bên ngoài. Ta nghĩ ngay cả cường giả Thần Du Chi Thượng muốn theo dõi cũng không dễ dàng, nếu người này muốn che giấu bản thân, sẽ không ai có thể tìm ra.

- Thật lợi hại!

Địa Ma khen ngợi, rồi lại cười khẽ đầy ẩn ý:

- Nhưng mà từ tình huống người này giao thủ với Ảnh Cửu và thiếu chủ có thể thấy, thực lực của y dường như không quá xuất sắc.

Ở gần Luyện Đan Phòng, người kia đã trúng một chiêu Ảnh Vũ Sát của Ảnh Cửu, bị thương nhẹ. Trên Phá Kính Hồ, Dương Khai một kiếm đánh tới, người đó không thể né tránh hoàn toàn. Nếu thực lực thật sự cao thâm như Mộng Vô Nhai và Địa Ma, thì không thể có chuyện như vậy.

Dương Khai khẽ vuốt cằm:

- Nhưng cũng không kém, chắc chắn là một cao thủ.

- Thiếu chủ muốn làm thế nào?

Thần sắc Địa Ma phấn chấn, nhe răng cười độc địa.

- Ta nói trước, chuyện này đừng hy vọng lão phu nhúng tay vào.

Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai:

- Lão phu ở đây, hoàn toàn là vì phải bảo vệ nha đầu Ngưng Thường kia, những chuyện lộn xộn ở Chiến Thành, lão phu không bận tâm.

Nói xong, lại nói thầm một câu:

- Lão phu đã lớn tuổi, lại không tiện nhúng tay vào chuyện của lớp trẻ.

- Không cần lão nhúng tay.

Dương Khai cười nhẹ:

- Ta chỉ là muốn hỏi hai vị, có phương pháp nào hay để bắt được người đó không.

Mộng Vô Nhai khẽ lắc đầu, Địa Ma cũng lập tức im bặt. Ngay đến Mộng Vô Nhai cũng không có cách với người kia, Địa Ma cũng không dám bảo đảm gì, trừ phi người đó xuất hiện trong phủ Dương Khai một lần nữa, mới có cơ hội. Nhưng lần trước đã rút dây động rừng, chỉ cần người đó đầu óc còn bình thường, trong thời gian ngắn chắc sẽ không có hành động nữa.

- Thiếu chủ không có chút tin tức nào về người đó, lão nô cũng không bột thì khó lòng gột nên hồ đâu.

Địa Ma cười mỉa.

- Tin tức… thực ra là có một.

Dương Khai trầm ngâm một hồi, chợt lên tiếng.

- Cái gì?

Mộng Vô Nhai và Địa Ma cùng lúc nhìn sang.

- Nàng là nữ nhân!

Ánh mắt Dương Khai thâm thúy.

- Làm sao ngươi biết?

Mộng chưởng quỹ nhíu mày.

Dương Khai mỉm cười lấy từ trong ngực ra một nhúm tóc xanh lam. Đặt trước mặt hai người, nói:

- Đây là ta cắt từ trên người nàng ở Phá Kính Hồ.

Dừng một chút, lại nói:

- Nhưng mà ta không biết tóc của nàng, tại sao lại như vậy. Hai vị kiến thức uyên thâm, đã từng thấy qua màu tóc này chưa?

Mộng Vô Nhai và Địa Ma nhìn nhúm tóc xanh lam, kinh ngạc.

Bởi vì nhúm tóc xanh lam này, hoàn toàn không giống với tóc của nữ tử bình thường. Người bình thường, cho dù là nam hay nữ, tất cả đều là màu tóc đen, nhưng nhúm tóc này lại là màu xanh lam biếc.

Giống như hồ nước trong suốt, mềm mại bóng mượt, duy chỉ có màu tóc là khác biệt.

Sau khoảnh khắc kinh ngạc, Mộng Vô Nhai và Địa Ma lại liếc nhau một cái, trên mặt hiện ra thần sắc quái dị.

Dương Khai quan sát, thầm suy đoán e là bọn họ đã nghĩ ra điều gì.

Trầm ngâm một hồi, Mộng Vô Nhai nói:

- Ta không biết cô nương này là ai, cũng chưa từng nghe qua người nào có tóc màu này, nhưng ta đoán có liên quan đến thể chất và công pháp nàng tu luyện. Dương Khai đừng coi thường người này, nữ tử này khả năng lai lịch bất phàm.

Mộng Vô Nhai nói ẩn ý. Tuy không nói rõ, nhưng Dương Khai vẫn nghiêm nghị gật đầu.

Hắn không hề có ý xem nhẹ đối phương.

Địa Ma bỗng nhiên cười ha hả:

- Thiếu chủ, nếu sợi tóc này thật sự là cắt từ trên người đó xuống, lão nô có thể có cách tìm được nàng ta!

- Hả?

Dương Khai nghe vậy mừng rỡ:

- Thật sao?

- Khụ khụ… Truy hồn đoạt mệnh chính là sở trường của lão nô! Có chỗ tóc này lấy từ trên người nàng xuống, trước mặt lão nô, nàng không thể che giấu được nữa!

Địa Ma tin tưởng tuyệt đối.

- Tà pháp ma tu!

Mộng Vô Nhai hừ một tiếng.

Địa Ma không những không để bụng, ngược lại còn tỏ vẻ vui sướng hơn.

Dương Khai cũng không quan tâm y dùng cách gì, chỉ cần có thể tìm ra nữ tử thần bí kia là được, liền hỏi:

- Mất bao lâu?

- Khoảng mười ngày, nhưng còn phải xem cơ duyên. Nếu nữ tử đó không tới gần lão nô, lão nô cũng không thể tìm được tung tích của nàng!

- Vậy mau đi chuẩn bị đi!

Dương Khai trầm giọng nói.

Cho dù nữ nhân kia đến gần Luyện Đan Phòng nhằm mục đích gì, đã một lần không thành công, chắc chắn sẽ có lần sau. Hơn nữa suy đoán từ chuyện nàng xuất hiện ở Phá Kính Hồ, người này chắc chắn to gan làm loạn, không xem anh hùng trong thiên hạ ra gì. Người tự tin, tự đại như vậy, sẽ không vì một chút trắc trở này mà rút lui. Đợi nàng ta sau khi nghĩ ra cách che giấu khí tức của mình rồi, nhất định sẽ lại đến.

Đợi lần sau nàng đến, sẽ là lúc chui đầu vào lưới!

Giao sợi tóc màu lam cho Địa Ma, Dương Khai nhanh chóng rời khỏi.

Ở gần Luyện Khí Phòng tìm được Thu Ức Mộng đang bận rộn, lặng lẽ trao đổi với nàng vài câu. Không ai biết Dương Khai đã nói gì với nàng, chỉ thấy thần sắc Thu Ức Mộng kích động không thôi, thái độ kiên quyết, thậm chí còn hai tay nắm chặt tay Dương Khai, nhất quyết không buông.

Thu đại tiểu thư rất ít khi làm ra chuyện thất lễ như vậy. Xuất thân cao quý và gia giáo khiến nàng có thể vượt lên trên sự giáo dưỡng thông thường. Trước mặt mọi người lôi kéo Dương Khai, cứ như thể Dương Khai bội tình bạc nghĩa với nàng, khiến đám người luyện võ không ngừng liếc nhìn, âm thầm phỏng đoán.

Cuối cùng, Dương Khai cũng thoát khỏi sự trói buộc của Thu Ức Mộng, vội bước rời đi, để lại một mình Thu đại tiểu thư, mặt đầy phẫn nộ không ngừng dậm chân.

- Thu tiểu thư, sư đệ ta sao vậy?

Lam Sơ Điệp vừa luyện hóa xong một kiện bí bảo, ra ngoài hít thở không khí, vừa thấy cảnh tượng này, không khỏi tò mò.

- Không có gì.

Thu Ức Mộng rất nhanh thu lại vẻ mặt, chậm rãi lắc đầu.

Lam Sơ Điệp khẽ mỉm cười, cũng không hỏi nhiều, biết với thân phận mình hiện giờ không có tư cách tiếp xúc với quá nhiều bí mật cấp cao.

Chỗ khác, tỷ muội Hồ gia qua cửa sổ nhìn về nơi xa, cũng nhìn thấy cảnh tượng này.

- Thấy không, tên nam nhân đáng ghét này đúng là một tên du côn, trước mắt bao nhiêu người lại có thể liếc mắt đưa tình với Thu đại tiểu thư, thật không biết xấu hổ. Tiểu muội phải cẩn thận, đừng nghe hắn nói linh tinh!

Hồ Kiều Nhi vừa nghiến răng nghiến lợi, vừa nhắc nhở muội muội của mình.

Hồ Mị Nhi tay đỡ má, như lạc vào cõi mộng, dường như không nghe thấy gì.

Nhìn thấy vẻ mặt si mê của muội muội, Hồ Kiều Nhi lắc đầu thở dài, đưa bàn tay trắng như ngọc, nắm lấy chiếc mũi nhỏ nhắn của muội muội, lắc qua lắc lại:

- Tu luyện thôi!

- Á.

Hồ Mị Nhi lúc này mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.

Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu tuy đến nhờ cậy Dương Khai phủ, nhưng về mặt cung cấp đan dược, Thu Ức Mộng không hề bạc đãi họ. Nhờ có Huyền đan do Luyện Đan Phòng cung cấp, tốc độ tu vi của tỷ muội Hồ gia tiến triển thần tốc hơn trước rất nhiều. Chưa đầy mấy ngày, Đồng Khí Liên Chi Thần Công đã có đột phá đáng kể.

Hơn nữa sau khi dùng những đan dược kia, tỷ muội Hồ gia cảm nhận được rõ ràng, trong cơ thể mình dường như có chút biến hóa, hấp thụ thiên địa linh khí dễ dàng hơn trước rất nhiều, kinh mạch cũng ổn định hơn, công pháp vận chuyển cũng nhanh hơn trước.

Tư chất và sức mạnh của Dương Khai khiến họ cảm thấy áp lực, biết nếu không nỗ lực sẽ bị ném lại phía sau, trên con đường tu vi không dám lơi lỏng chút nào… Đêm xuống, phía đông Chiến Thành, tại Dương Uy phủ.

Đang luyện hóa kiện Huyền cấp bí bảo mới đoạt được mấy ngày trước, Dương Uy bỗng nhiên nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, nhíu mày, cất cao giọng hỏi:

- Chuyện gì?

- Đại thiếu, có người tới thăm.

Tiếng của Mạnh Thiện Y từ Mạnh gia truyền đến, trong giọng nói pha lẫn cảm giác kỳ quái.

- Ai?

Ánh mắt Dương Uy lóe lên. Mình đang luyện hóa Huyền cấp bí bảo, Mạnh Thiện Y không phải là không biết, nếu không phải thân phận của người đến tìm không tầm thường, y tuyệt đối sẽ không đến quấy rầy mình.

Rốt cuộc là ai, có thể khiến giọng điệu Mạnh Thiện Y trở nên kỳ quái như vậy?

- Ta nghĩ, chắc là Dương Khai!

- Lão Cửu?

Giọng Dương Uy đột nhiên cao lên mấy phần, pha chút không thể tin được.

Rất nhanh, cửa phòng được mở ra, Dương Uy với vẻ mặt nghiêm túc xuất hiện trước Mạnh Thiện Y, hai tay chắp sau lưng, hỏi:

- Thật sự là Lão Cửu đến?

Mạnh Thiện Y cười khổ:

- Ta không nhìn rõ, nhưng bên cạnh hắn là Ảnh Cửu tiền bối. Ta nghĩ, ngoài Dương Khai, Ảnh Cửu không thể đi theo bất kỳ ai khác.

Dương Uy biến sắc, khẽ gật đầu:

- Nếu Ảnh Cửu tới, vậy chắc là Lão Cửu rồi.

Dừng một chút, khẽ cười rồi nói:

- To gan làm càn như vậy, Lão Cửu thật khiến người khác khó mà nhìn thấu.

Tuy nói mình có thể hiện thiện ý trong cuộc chiến đoạt bảo ở Phá Kính Hồ, nhưng nói cho cùng, hai người vẫn là đối thủ. Dương Khai dám chỉ đưa mỗi Ảnh Cửu tới phủ đệ của mình, lá gan không phải lớn bình thường chút nào.

- Đại thiếu, đây là một cơ hội!

Mạnh Thiện Y hạ giọng, nét mặt đầy vẻ bồn chồn:

- Với biểu hiện của Dương Khai từ khi bắt đầu Đoạt Đích Chi Chiến đến bây giờ, tương lai hắn nhất định là đối thủ còn mạnh hơn cả Nhị Thiếu gia. Sao không thừa dịp hắn đêm nay đơn độc mà triệt tiêu hắn…

Nói xong, trên tay nắm thành quyền, thủ thế.

Dương Uy cười lạnh một tiếng, chậm rãi lắc đầu.

- Đại thiếu!

Ngữ khí của Mạnh Thiện Y trở nên dồn dập hẳn, rõ ràng không hiểu vì sao Dương Uy lại không nắm lấy một cơ hội tốt như vậy:

- Kẻ thành đại sự không câu nệ tiểu tiết! Bây giờ không loại bỏ hắn, e là sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Từ khi mới bắt đầu không được ai xem trọng, bây giờ danh vọng như vầng thái dương giữa trưa, tiếng hô đoạt thắng ngày càng tăng cao. Sự thay đổi và phát triển của Dương Khai phủ dường như khiến người ta kinh ngạc tột độ.

Ưu thế của hắn, từng bước từng bước ngày càng được mở rộng. Cùng với thời gian, ưu thế này sẽ càng ngày càng lớn, cho đến khi chiếm đoạt tất cả, tiêu diệt mọi địch thủ, trở thành người thắng cuộc sau cùng.

Mạnh Thiện Y dường như đã thấy được ngày đó, hắn là đồng minh của Dương Uy, lẽ nào không lo lắng sao?

Nhưng Đại Thiếu lại bỏ qua cơ hội tốt trước mắt không tận dụng, dường như còn nghĩ đến tình huynh đệ, quả thực là ngu muội đến cực điểm.

- Ta tự có tính toán, không cần ngươi nhiều lời!

Dương Uy phất tay, cất bước rời đi.

Mạnh Thiện Y sầu não, không ngừng cười khổ, nghĩ một chút, thần sắc bỗng nhiên trở nên kiên nghị, xoay người, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!