Hai vị huyết thị lãnh đạm nhìn nhau, bỗng nhiên, chân nguyên trong cơ thể đồng loạt sôi sục kinh người.
Rất nhanh, cả Đường Vũ Tiên và Ảnh Cửu, khí huyết trong cơ thể lần lượt dâng cao, khí thế và chân nguyên đều đột phá từng tầng xiềng xích, vươn tới một cảnh giới mới.
Bá Huyết Cuồng Thuật!
Lúc này, hai người họ đã có tu vi ngang với Thần Du Cảnh đỉnh phong.
Vù vù...
Hai người biến mất cùng một lúc, chỉ thấy hai luồng hồng quang không ngừng giao thoa, va chạm kịch liệt giữa bầu trời đêm.
Đang tung hoành giữa đám đông, cảm nhận được chấn động này, Địa Ma không khỏi ngẩng đầu lên nhìn chăm chú:
- Quả nhiên là có chút bản lĩnh.
Với Bá Huyết Cuồng Thuật, Địa Ma cho rằng dù hai người họ chiến đấu riêng lẻ, cũng không phải đối thủ của lão, nhưng để thắng được họ, lão chắc chắn phải tốn một khoảng thời gian không hề ngắn.
Đường Vũ Tiên đã bị Ảnh Cửu kìm chân, Đồ Phong thì bị trúng Phong Nguyên chú, không thể ra trận, bên cạnh Dương Kháng lúc này đã chẳng còn ai bảo vệ.
- Ngũ ca, xin mời!
Dương Khai bình thản nhìn thẳng vào y.
Dương Kháng liền nghiêm mặt, khẽ hít sâu một hơi, từng tia hàn quang lóe lên trong ánh mắt, khí tức trên người dần trở nên nguy hiểm, nhưng vẻ mặt lại càng thêm phần bình tĩnh.
“Không tồi nhỉ.”
Dương Khai nghĩ bụng.
Hắn chợt nhận ra, xét về tâm tính, vị ngũ ca này cũng không đến nỗi ấu trĩ. Trong số những người có tu vi đồng đẳng, có lẽ y cũng được xem là thuộc hàng cao thủ.
Trong chiến đấu, càng điên cuồng, càng dễ rơi vào thế bị động.
Võ giả tương tranh, không chỉ so khí thế, tu vi, thủ đoạn, kinh nghiệm, mà càng phải so tâm tính.
Trong lúc giao chiến, nếu như để nhân tố bên ngoài ảnh hưởng đến tâm tính, thì sẽ khó mà phát huy toàn bộ sức mạnh, thậm chí còn có thể để lộ những sơ hở chí mạng.
Một võ giả với lửa nộ sôi sục trong đầu rất khó ra tay một cách lý trí trong lúc chiến đấu, dần dà sẽ bị khống chế, thậm chí đánh mất tính mạng.
Dương Kháng vừa chuẩn bị chiến đấu, lập tức trở nên bình tĩnh, hiển nhiên đã có đủ phong thái của cao thủ. Nếu cho y thêm hai mươi năm, y nhất định có thể trưởng thành đến một mức độ kinh khủng. Có điều ở hiện tại, y còn quá trẻ.
Dương Khai nhỏ tuổi hơn y, nhưng những gì mỗi người từng trải qua lại không giống nhau. Trải nghiệm khác biệt, ắt sẽ dẫn đến góc độ nhìn nhận vấn đề cũng khác biệt.
- Lão cửu, ngươi có thể giao thủ với Liễu Khinh Diêu, vậy có nghĩa là ngũ ca ta tuyệt đối không phải đối thủ của ngươi.
Dương Kháng vẫn bình tĩnh, nói ra những lời này, y không hề cảm thấy mất mặt chút nào:
- Nhưng nếu muốn thắng ta, ngươi cũng phải trả giá!
Đang nói, y bỗng lật cổ tay, một vật trông giống la bàn chợt xuất hiện.
Dương Khai khẽ biến sắc, ngạc nhiên nhìn Dương Kháng, nhíu mày nói:
- Cần gì phải vậy?
- Ta là người Dương gia, tính khí người Dương gia, ngươi hiểu rõ mà!
Dương Kháng cười gằn, nhưng vẻ mặt lại rất lãnh đạm.
Từng tia hồ quang đột nhiên bắn ra từ la bàn, không gian xung quanh Dương Kháng như sắp sụp đổ, khí tức nguy hiểm vô tận ùa đến từ đó.
Dương Khai lướt đi như tia chớp, nhanh như chớp, dứt khoát vô cùng. Hắn tung một chưởng về phía Dương Kháng, bàn tay hắn đỏ rực, chân nguyên dương khí tựa lưỡi linh hoạt, thoắt ẩn thoắt hiện.
Dương Kháng chỉ bình tĩnh nhìn chưởng ấn sắp ập đến, thậm chí không có ý định tránh né.
Ầm...
Dương Kháng kêu lên một tiếng trầm đục, bay ngược ra ngoài, nhưng y vẫn cứ cười dài:
- Lão cửu, hãy nếm thử uy lực Huyền cấp bí bảo này của ngũ ca!
La bàn trên tay nuốt trọn chân nguyên toàn thân y chỉ trong chớp mắt, hào quang tỏa sáng, một luồng sóng năng lượng vô cùng khủng khiếp chợt truyền đến trong không trung.
Xoẹt xoẹt...
Từng tia chớp thô ráp như cánh tay người bỗng nhiên bắn ra từ la bàn. Những tia chớp này hệt như giao long xuất hải, hình dáng uy nghi, đầu có hai sừng, thân hình dài đến mười mấy trượng uốn lượn, sống động như thật, há to cái miệng khát máu, hung hãn lao về phía Dương Khai.
Dương Khai khựng bước, bóng dáng hắn chợt lóe lên, lùi xa cả trăm trượng.
Đòn tấn công tựa điện long tan biến vào trời đêm, nhưng Dương Khai lại có cảm giác ớn lạnh sống lưng. Không chút chần chừ, Thiên Nhị Huyết Hải Đường lập tức được phát tán. Nghìn cánh hoa vần vũ quanh hắn, tạo thành lớp lưới phòng ngự kín kẽ, không chút kẽ hở.
Bỗng nhiên, bầy điện long vừa biến mất chợt xuất hiện trở lại xung quanh Dương Khai, ập đến dữ dội thêm một lần nữa.
Những cánh hoa vần vũ, bầy điện long chao động, hai bên va chạm vào nhau, từng tiếng nổ kịch liệt vang rền.
Nhìn Dương Khai bị vây giữa bầy điện long, Dương Kháng nhếch mép cười tàn ác. Y căn bản không có bất kỳ đòn đánh thăm dò nào, cũng không chút do dự, hễ xuất thủ là phải dùng đòn mạnh nhất, vì y biết, với tu vi của lão cửu, y chỉ có một cơ hội ra chiêu duy nhất.
Song thật đáng tiếc... Bí bảo này y chỉ mới luyện hóa được một nửa.
Bất quá, chỉ có thể dùng một nửa thành phẩm làm đòn đánh cuối cùng.
Và cái giá phải trả cũng vô cùng đắt.
Bí bảo vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, Dương Kháng căn bản không thể chế ngự nó, ngay lúc điện long bắn ra ngoài, chính y cũng đã trúng phải đòn phản phệ cực lớn. Hơn nữa điện long phóng thích được, nhưng không thể thu hồi lại. La bàn này đã vô dụng, trừ phi để luyện khí đại sư trùng tu lại, thu thập thêm sức mạnh sấm sét, mới có thể khôi phục như cũ.
Với người và với bí bảo, cách làm này đều có tác hại cực kỳ lớn. Do đó, trước khi bí bảo chưa được luyện hóa hoàn toàn, không một võ giả nào dám khinh suất sử dụng.
Việc này khác với việc Liễu Khinh Diêu hiến tế Thủy Nguyệt Ba Đào Giáp trước đây. Thủy Nguyệt Ba Đào Giáp, món Huyền cấp bí bảo này đã tan biến hoàn toàn, đến cơ hội tu bổ còn chẳng có, song nó không gây hại gì đến Liễu Khinh Diêu.
Nhưng... Dương Kháng đã thỏa mãn rồi.
Lão cửu có mạnh đến đâu, chắc cũng không thể chống đỡ nổi Huyền cấp bí bảo đâu nhỉ? Chỉ cần đả thương hắn, Dương Kháng đã đạt được mục đích của mình: Ta có bại, thì ngươi cũng đừng hòng toàn thây thoát thân!
Thu Ức Mộng lo lắng nhìn Dương Khai bị vây giữa bầy điện long, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, dĩ nhiên nàng đã cảm nhận được sức mạnh của bầy điện long, không biết Dương Khai rốt cuộc có thể chống đỡ nổi không.
Nhưng vừa thấy Tiêu Thuận vẫn đứng bên cạnh, vẻ mặt thản nhiên, Thu Ức Mộng bất giác thấy yên tâm trở lại.
Nếu Dương Khai thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, Tiêu Thuận không thể bàng quan, nếu y đã không ra tay, thì tức là tính mạng Dương Khai không đáng lo.
Soạt...
Bầu trời bỗng tràn ngập cánh hoa đỏ thắm, những cánh hoa này lượn bay, triền miên bất tuyệt, mang đến hương thơm nồng nàn xộc sâu vào sống mũi.
Lớp phòng ngự của Thiên Nhị Huyết Hải Đường... đã bị phá vỡ!
Thu Ức Mộng không kìm được kinh hô một tiếng, còn chưa kịp hít thở, thì từ vị trí của Dương Khai, chợt truyền đến một lực hút mạnh mẽ.
Cứ như có lốc xoáy đang hung hãn lôi kéo bầy điện long, mặc cho chúng giãy dụa phản kháng đến đâu, cũng không cưỡng lại được lực hút của lốc xoáy.
Rất nhanh, bầy điện long dập dờn như ánh chớp biến mất tăm, Dương Khai hiện ra nguyên vẹn giữa tầm mắt mọi người. Và lúc này, trên tay hắn là một tấm khiên xương to cỡ mặt bàn, tấm khiên này có một cái miệng thú dữ tợn há rộng.
Giữa miệng thú, dường như còn có thể thoáng thấy ánh chớp lóe lên.
- Huyền cấp bí bảo, quả nhiên lợi hại.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Thiên Nhị Huyết Hải Đường căn bản không thể chống đỡ nổi sức tấn công của Huyền cấp la bàn, bất đắc dĩ hắn mới phải dùng Cốt Thuẫn để nuốt hết bầy điện long.
- Chết tiệt!
Nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Kháng không kìm được buột miệng chửi thề. Liền sau đó, y bỗng chao đảo, thân người bổ nhào xuống từ trên không trung.
La bàn đã hút cạn chân nguyên của y, y đã hết sức để chiến đấu, tất cả vì mục đích rằng đòn mạnh nhất của mình có thể gây chút phiền nhiễu cho Dương Khai, tốt nhất là khiến hắn bị thương.
Về việc giết chết Dương Khai, Dương Kháng lại chưa nghĩ đến. Chưa nói đến việc tu vi của Dương Khai rất tinh thâm, Dương Kháng cũng không có khả năng giết được hắn, kể cả có đi nữa, Dương Kháng cũng không dám có ý nghĩ này, bởi dù gì hai người họ vẫn là huynh đệ.
Thế mà không ngờ hắn lại lôi Cốt Thuẫn ra dùng, khiến tâm trạng Dương Kháng chợt trở nên phức tạp, khó mà chấp nhận được.
Tiêu Thuận liếc nhìn Dương Khai, thấy hắn gật đầu ra hiệu, liền lướt nhanh đến, bắt lấy Dương Kháng đang rơi từ trên trời xuống, đặt y xuống đất, cười hề hề:
- Ngũ công tử, đã nhường rồi.
- Đắc ý cái gì.
Dương Kháng hừ lạnh một tiếng, sắc mặt khó coi:
- Có phải ngươi đánh thắng ta đâu.
Mặt y đen kịt, tóc tai dựng đứng. Vừa rồi lúc phóng thích điện long, y đã bị sét đánh thê thảm, thân thể bị thương cộng thêm kỳ vọng bị chệch hướng, sắc mặt y mà dễ coi mới là lạ.
Tiêu Thuận cố nhịn cười, gật đầu nói:
- Ngũ công tử chớ nên nóng giận, mau chóng trở về Trung Đô dưỡng thương thì hơn.
- Liên quan gì đến ngươi!
Tâm trạng Dương Kháng khó chịu rõ ràng, Tiêu Thuận cũng không quản y nữa, vội vàng quay lại chỗ cũ.
Trận chiến giữa hai vị công tử Dương gia đã phân thắng bại chỉ trong một chiêu, đám võ giả bên dưới cũng dần dần ngừng tay, không phản kháng nữa.
Dù gì thì Dương Kháng cũng đã đến nước gần như chịu thua rồi, trong đoạt đích chiến, y đã bại, có phản kháng tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Ở một nơi khác, Cao Nhượng Phong ngạc nhiên nhìn Hoắc Tinh Thần, lắc đầu cười khổ:
- Hoắc công tử, thôi thế này đi, ngũ công tử đã bại rồi, chúng ta cũng không cần phải đánh nữa.
- Vẫn chưa phân thắng bại mà, huynh vội gì? Họ là họ, chúng ta là chúng ta, nào, đánh tiếp đi.
Hoắc Tinh Thần cười vừa bỉ ổi vừa nhiệt tình.
Cao Nhượng Phong bất lực nói:
- Cao mỗ thừa nhận Hoắc công tử tài cao hơn người, ta không phải đối thủ của huynh.
Y cũng không biết nói gì, căn bản không ngờ được tên công tử bột phóng đãng, ăn không ngồi rồi này lại có tu vi cao hơn cả mình.
Đó là chuyện không thể, Hoắc Tinh Thần lợi hại như vậy từ bao giờ chứ?
- Nói sớm có phải hơn không?
Hoắc Tinh Thần cười ha hả, được nghe Cao Nhượng Phong chịu thua, tâm trạng hắn phấn chấn hẳn:
- Cao huynh à, đánh thì đánh, chứ giao tình giữa chúng ta vẫn còn đấy chứ?
- Vâng vâng.
Cao Nhượng Phong dần mất kiên nhẫn với Hoắc Tinh Thần. Y có phần hổ thẹn vì cùng tầng lớp với hắn, ngoài miệng thì đáp vậy, chứ thực bụng lại đang nghĩ hình như giữa hai người họ cũng đâu có giao tình gì.
- Hôm nào ta mời huynh đi chơi kỹ nữ!
Hoắc Tinh Thần nói năng không chút giữ kẽ, khiến người khác phải giật mình.
Cao Nhượng Phong tối sầm cả mặt, ấp a ấp úng, không dám trả lời.
- Nam nhân cả mà, ta hiểu chứ.
Hoắc đại công tử hất mày một cách dung tục.
Nhưng giờ xem ra, y đã quá đa nghi rồi. Vào thời khắc quan trọng này, Đường Vũ Tiên vẫn thực hiện trách nhiệm của một huyết thị.
- Để thuộc hạ giao thủ với Vũ Tiên!
Ảnh Cửu bỗng nhiên hiện thân.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa