Chuyến này bọn họ từ nội địa Mặc tộc mở đường máu trở về, mang theo hơn ba trăm người, những người này vốn đều là Mặc đồ. Ba trăm người không tính là nhiều, nhưng nếu dựa theo biên chế của Bích Lạc quan, đây chính là nhân thủ của tam vệ, cũng thực sự không ít.
Mà năm trăm người có thể lập thành một trấn, nhân thủ của tam vệ có thể nói là chiếm hơn phân nửa lực lượng của một trấn. Đương nhiên, trong số Mặc đồ mang về, số lượng Thất phẩm Khai Thiên không nhiều, phần lớn là Ngũ phẩm, Lục phẩm.
Hai người đang nói chuyện thì có hai đạo lưu quang từ một hướng xé gió bay tới. Dương Khai ngẩng đầu nhìn, thấy một người trong đó trên thân ẩn hiện dấu hiệu Mặc chi lực đang cuộn trào, còn người kia thì ở bên cạnh hộ pháp, đề phòng.
Có kinh nghiệm từ trước, Dương Khai biết ngay một trong hai người này đã bị Mặc chi lực ăn mòn, còn người kia là đồng bạn hộ tống hắn đến.
Người tới đảo mắt nhìn một lượt, lập tức đáp xuống chỗ Dương Khai, vội vàng hỏi: "Có phải là Dương Khai?"
Dương Khai gật đầu, hai tay nở rộ quang hoa hai màu, cất bước đi về phía người bị Mặc chi lực ăn mòn: "Giao cho ta đi."
Người tới nhìn Phùng Anh một cái, Phùng Anh khẽ gật đầu, hắn lúc này mới lui ra.
Bạch quang bao phủ lấy người kia, tiếng xèo xèo vang lên, Mặc chi lực bị xua tan tịnh hóa, chỉ trong chốc lát đã xử lý xong xuôi.
Hai người cẩn thận kiểm tra tình hình bên trong Tiểu Càn Khôn, có thể nói là vừa mừng vừa sợ, giống như những người đến đầu tiên, cảm động đến rơi nước mắt, nói lời cảm tạ rồi lại quay về chiến trường.
Liên tục có những Khai Thiên Cảnh của Nhân tộc bị Mặc chi lực ăn mòn, được đồng bạn hộ tống đến trước cao đài này. Dương Khai được sắp xếp tọa trấn nơi đây, vốn là để giúp xua tan Mặc chi lực, tự nhiên là ai đến cũng không cự tuyệt.
Hơn nữa thủ đoạn Tịnh Hóa Chi Quang cũng không phức tạp, càng không cần tiêu hao nhiều lực lượng, cơ bản là người vừa đưa đến, chỉ mấy hơi thở là Dương Khai có thể giúp bọn họ sửa đổi tận gốc, khôi phục bản tính.
Ban đầu người đến còn ít, hơn nữa ai nấy đều lòng đầy lo lắng, vừa chờ mong vừa khẩn trương, dù sao trước đó chưa ai trải qua chuyện này. Mặc dù các Bát phẩm Tổng trấn của mỗi trấn đều đã nói rõ tình hình, sẽ không thể nào sai được, nhưng chưa tận mắt nhìn thấy thì ai cũng không yên tâm.
Lần này tận mắt thấy rồi mới hoàn toàn an tâm.
Nhưng thời gian trôi qua, mấy ngày sau, số người tìm đến Dương Khai cứu chữa bỗng nhiên nhiều hơn hẳn, hơn nữa ai đến cũng không còn lo lắng như ban đầu, người hộ tống đồng bạn đến đây chỉ tò mò đánh giá Dương Khai.
Dương Khai bận rộn không ngơi tay, một ngày ít nhất phải cứu hơn vài chục người, nhiều thì có lẽ hơn trăm người.
Nửa tháng sau, Dương Khai khó khăn lắm mới có lúc rảnh rỗi, không hiểu nhìn Phùng Anh nói: "Tộc nhân bên này bị Mặc hóa nghiêm trọng vậy sao? Không phải nói có Hành cung Bí bảo phòng hộ ư?"
Nếu đúng là như vậy, thì trước khi có hắn, Nhân tộc hao tổn lực lượng sau mỗi trận đại chiến quá lớn. Hắn ước chừng đoán một chút, số người mình cứu chữa trong hơn nửa tháng này có lẽ đã mấy trăm, đây vẫn chỉ là những người bị Mặc chi lực ăn mòn, chưa tính những người vẫn lạc trên chiến trường.
Phùng Anh cũng nhận ra sự bất thường, nàng vừa liên lạc với bên ngoài, nghe vậy lắc đầu nói: "Trước kia không phải vậy, dù cũng có người bị Mặc chi lực ăn mòn trên chiến trường, nhưng không đến mức tới tấp như thế. Bây giờ như vậy là vì có ngươi."
"Vì ta?" Dương Khai vô cùng ngạc nhiên, chuyện này có liên quan gì đến mình? Chợt nhớ ra điều gì, hắn như có điều suy nghĩ nói: "Chẳng lẽ nói..."
Phùng Anh gật đầu: "Chuyện của ngươi ở đây đã lan truyền khắp chiến trường, mọi người đều biết trong quan có một người như ngươi, có thể thi triển thủ đoạn thần kỳ xua tan tịnh hóa Mặc chi lực, nên khi giao tranh với Mặc tộc không còn bó tay bó chân như trước, đều đã bung hết sức ra rồi."
Trước kia bị Mặc chi lực ăn mòn là không có cách nào hóa giải, nên trên chiến trường mọi người đều rất cẩn thận, có thể tránh thì tận lực phòng ngừa, lấy bảo toàn tự thân làm chủ.
Còn bây giờ, sự xuất hiện của Dương Khai đã khiến cục diện chiến trường có chút thay đổi.
Mặc dù các Bát phẩm Tổng trấn đã nói rõ về sự tồn tại của Dương Khai và thủ đoạn Tịnh Hóa Chi Quang, nhưng dù sao không ai thấy tận mắt, cũng không ai tự mình nghiệm chứng, nên không biết thật giả.
Không phải không tin các Bát phẩm Tổng trấn, chỉ là chuyện này quá mức ly kỳ, khiến người ta khó tin.
Nhưng sau khi những người được cứu chữa đầu tiên trở về chiến trường, tin tức này dần dần được chứng thực và lan rộng ra. Càng có nhiều người được Dương Khai cứu chữa, tin tức càng lan nhanh hơn.
Những người đó đều đến từ các quân, các trấn của Bích Lạc quan, đồng bạn của họ tận mắt thấy họ bị Mặc chi lực ăn mòn, trở về quan nội, không lâu sau lại sinh long hoạt hổ xuất hiện trên chiến trường, hỏi thăm một chút thì biết được tình hình cứu chữa bên trong quan.
Trong quan thật sự có người có thể dùng thủ đoạn thần kỳ xua tan Mặc chi lực ăn mòn vào cơ thể, các Bát phẩm Tổng trấn nói không sai. Trong lúc nhất thời, sĩ khí đại chấn, Nhân tộc ở phương hướng Tây quân còn cố kỵ gì nữa, hoàn toàn buông tay đánh một trận với Mặc tộc, kể từ đó, số người bị Mặc hóa tự nhiên cũng nhiều hơn.
Trước kia Nhân tộc và Mặc tộc tranh đấu, dù có Hành cung Bí bảo làm chỗ dựa, cũng chỉ có cảm giác bó tay bó chân, bây giờ không còn cố kỵ, chẳng những sĩ khí đại chấn mà ngay cả thực lực cũng đột nhiên tăng lên không ít.
Biết được chân tướng, Dương Khai dở khóc dở cười, nhưng hắn có thể nói gì đây? Chỉ có thể an tâm tọa trấn nơi này, tịnh hóa sạch sẽ Mặc chi lực trong thân thể từng người được đưa đến, để họ lại trở lại chiến trường.
Sự thay đổi của Nhân tộc, Mặc tộc cảm nhận sâu sắc.
Không biết vì sao, Nhân tộc bên này đột nhiên như uống phải thuốc kích thích, ý chí chiến đấu sục sôi. Trên chiến trường, vô số mây đen lớn nhỏ do Mặc tộc vẫn lạc tạo thành, những đám mây này thường trở thành thủ đoạn mà Mặc tộc có thể mượn dùng, Nhân tộc đều sẽ tránh xa chúng.
Nhưng bây giờ đã khác, mây đen không còn cách nào uy hiếp được Nhân tộc. Trước kia Mặc tộc bị thương, trốn vào mây đen thì có khả năng rất lớn thoát khỏi truy binh, từ đó bảo toàn tính mạng.
Hiện tại thì sao? Đám Nhân tộc này như phát điên, ngươi trốn vào mây đen bọn họ cũng dám lao vào truy sát, không giết chết ngươi thề không bỏ qua.
Mặc tộc bên này đều bị đánh choáng váng, kinh nghiệm tác chiến tích lũy bao năm bỗng nhiên không còn hữu dụng, do ứng phó không kịp, Mặc tộc tổn thất nặng nề.
Nhất là điều khiến Mặc tộc cảm thấy khó hiểu chính là thái độ của Nhân tộc đối với Mặc đồ.
Trước kia Nhân tộc gặp Mặc đồ đều dùng hết khả năng đuổi tận giết tuyệt, bây giờ họ lại bắt đầu bắt sống Mặc đồ nếu điều kiện cho phép!
Rất nhiều Mặc tộc nhất thời không để ý, tổn thất thủ hạ, trơ mắt nhìn Mặc đồ của mình bị bắt đi, đau lòng khôn xiết.
Trên chiến trường, thế cục của Nhân tộc tốt đẹp.
Phùng Anh vẫn luôn liên hệ với chiến trường, biết được những tin tình báo này là điều đương nhiên.
"Cứ theo xu thế này, không đến mấy năm Mặc tộc sẽ bị đánh lui." Phùng Anh phấn chấn nói.
"Mấy năm..." Dương Khai líu lưỡi, một trận chiến đánh mấy năm, thời gian này chẳng phải là quá dài rồi sao.
"Mấy năm coi như ngắn, đại quân Mặc tộc vây công quan ải của Nhân tộc, lần nào không đánh mấy năm, mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm đều có." Phùng Anh khẽ thở dài, "Không có cách nào trảm thảo trừ căn, mỗi lần đại quân Mặc tộc bị đánh lui, chúng đều trốn vào nội địa Mặc tộc nghỉ ngơi dưỡng sức, sau khi tích lũy đủ lực lượng lại ngóc đầu trở lại. Vô số năm qua, chuyện này tái diễn ở mỗi một quan ải của Nhân tộc trên Mặc Chi Chiến Trường."
Dương Khai nghe mà đau cả đầu, nếu một trận chiến này phải đánh mấy năm, vậy chẳng phải hắn phải ở trên quảng trường này mấy năm liền sao?
Chuyện này không giống với những gì hắn nghĩ trước đó...
Hắn vốn cho rằng mình đến đây là để cùng đại quân Nhân tộc xông pha diệt địch trên chiến trường, nhưng hôm nay vì hắn có thể thi triển thủ đoạn Tịnh Hóa Chi Quang, lại bị sắp xếp ở hậu phương cứu chữa tộc nhân.
Không phải nói chuyện này không quan trọng, Dương Khai cũng biết tầm quan trọng của nhiệm vụ của mình. Hậu phương an ổn có thể chi phối thắng bại của một trận chiến, huống chi chuyện hắn làm đã tăng lên sĩ khí của đại quân Nhân tộc, thay đổi cục diện chiến trường.
Nhưng cứ mãi thủ ở chỗ này... Vậy thì quá nhàm chán. Hắn muốn chém giết Mặc tộc trên chiến trường, vì Nhân tộc hiệu lực hơn.
Như thể nhìn thấu suy nghĩ của Dương Khai, Phùng Anh cười nói: "Nhịn một chút đi, thủ đoạn này của ngươi không có cách nào truyền thụ ra ngoài, Chung sư thúc sẽ không để ngươi đi nơi khác đâu."
Dương Khai đau răng, đau dạ dày, chỗ nào cũng đau.
Vừa nhắc đến Chung sư thúc thì Chung sư thúc đến.
Hai tay ông ta xách theo hai người sắc mặt dữ tợn, hai mắt bị màu mực chiếm cứ, đột nhiên hiện thân bên cạnh hai người, ném thẳng hai người kia xuống trước mặt Dương Khai, tươi cười nói: "Dương tiểu tử, có gặp phiền toái gì không?"
Nào có phiền phức gì? Ban đầu những người đến nhờ hắn cứu chữa còn hơi nghi ngờ bản lĩnh của hắn, nhưng khi tin tức lan ra thì ai đến tìm kiếm trợ giúp cũng cười theo, ai nấy đều nhiệt tình với Dương Khai, thậm chí còn muốn kết bái tại chỗ.
Trước khi đi, ai cũng nói nếu trận chiến này có thể sống sót trở về thì sẽ mời hắn uống rượu.
Nếu những lời hứa này đều thành hiện thực, Dương Khai chỉ riêng dự tiệc cũng phải tốn cả năm trời.
Dương Khai lắc đầu, nhìn hai người bị ném xuống, nhíu mày nói: "Mặc đồ?"
Mặc đồ thật sự đã đánh mất bản tính, khác với cường giả Nhân tộc bị Mặc chi lực ăn mòn nhưng vẫn còn chút lý trí. Trong khoảng thời gian này, Dương Khai cũng cứu chữa không ít Mặc đồ được mang về từ chiến trường.
Chung Lương gật đầu: "Bắt về từ chiến trường đấy, không có vấn đề gì chứ?"
Dương Khai nói: "Không có vấn đề."
Hắn bước lên trước, thi triển thủ đoạn Tịnh Hóa Chi Quang với hai Mặc đồ kia.
Phùng Anh tiến lên một bước thì thầm với Chung Lương, Chung Lương gật đầu, tỏ ý đã biết.
Chốc lát, Mặc chi lực bị xua tan, hai Mặc đồ khôi phục bản tính, vẻ mặt mờ mịt hổ thẹn.
Mỗi Mặc đồ đều nhớ rõ mình đã từng làm gì, cũng chính vì nhớ rõ nên mới hổ thẹn vạn phần. Trong số họ có lẽ có người từng giết tộc nhân của mình trên chiến trường.
Chung Lương phất tay ra hiệu cho họ lui sang một bên. Hai người dù có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng Bát phẩm Thái thượng đã lên tiếng thì chỉ có thể ngoan ngoãn lui ra.
Chung Lương đi đến bên cạnh Dương Khai, vỗ vai hắn, giọng đầy thấm thía nói: "Tiểu tử, chuyện của ngươi ở đây cực kỳ quan trọng với Bích Lạc quan. Tuy có hơi nhàm chán buồn tẻ, nhưng cứ nhịn một chút, đợi chiến sự kết thúc, ta sẽ tự mình xin công cho ngươi."