Thấy vẻ mặt này của Dương Khai, Thu Ức Mộng thầm đoán hắn đã gặp phải chuyện không hay ở Dương gia. Nàng không dám hỏi ngay mà chỉ lặng lẽ đón hắn vào phủ.
Trong Thiên Điện, những người đứng đầu các thế lực đều đã tề tựu.
Bọn họ đều hay tin Dương Khai bị gia tộc triệu về, nên đương nhiên muốn biết rõ ngọn ngành.
Hơn mười cặp mắt đổ dồn về phía Dương Khai, chờ đợi hắn lên tiếng. Cả đại điện tĩnh lặng như tờ.
- Một tin tốt, một tin xấu.
Dương Khai hít sâu một hơi, nhìn một vòng rồi cất tiếng:
- Các vị muốn nghe tin nào trước?
- Lại có cả tốt lẫn xấu à?
Hoắc Tinh Thần cười lắc đầu:
- Vậy nghe tin xấu trước đi, dù sao cũng chẳng thể tệ hơn tin tức sáng nay được nữa.
Ánh mắt Dương Khai khẽ động. Tuy không biết y đang nói gì nhưng hắn cũng không hỏi vội. Nếu trong Chiến Thành có tin tức gì, chắc chắn Thu Ức Mộng sẽ báo cho hắn.
- Tin xấu là, phủ của ta chỉ có hai vị Huyết Thị được phép tham gia Đoạt Đích Chi Chiến. Những người còn lại không được xuất lực.
- Cái gì?
Tất cả mọi người đều kinh ngạc. Thu Ức Mộng cũng nhíu mày, hỏi dồn:
- Ý ngươi là sao?
Dương Khai bèn tóm tắt lại quyết định của gia tộc.
Sau khi hiểu rõ thâm ý bên trong, ai nấy đều phẫn nộ, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Dựa vào đâu chứ? – Hoắc Tinh Thần bất bình. – Dương gia các ngươi cũng quá tùy tiện rồi! Quy tắc của Đoạt Đích Chi Chiến mà nói đổi là đổi sao?
- Đúng vậy, sao lại có thể như thế?
- Cứ thế này, khoảng cách thực lực giữa chúng ta và các phủ khác chẳng phải đã bị rút ngắn trong chốc lát sao?
Mọi người nhao nhao chỉ trích Trưởng Lão Điện của Dương gia hành xử không đúng, ngay cả nữ tử lạnh lùng như Hàn Tiểu Thất cũng lộ vẻ tức giận.
Thế cục vốn đang vô cùng tốt đẹp, phủ Dương Khai có tới bảy vị Huyết Thị, đủ sức quét ngang mọi kẻ địch. Nhưng bây giờ, kế hoạch đó chắc chắn không thể thực hiện được nữa rồi.
- Dương Khai, ngươi không tranh luận với Trưởng Lão Điện Dương gia một chút sao? Những Huyết Thị này đều đã đầu quân cho chúng ta, sao lại có thể vô duyên vô cớ cắt giảm họ đi? – Hoắc Tinh Thần vô cùng phẫn uất.
- Đừng ồn!
Thu Ức Mộng hít sâu một hơi, khẽ quát. Vừa nghe tin này, nàng cũng thấy nghẹn một cục tức trong lòng. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, nàng phát hiện ra dù Dương Khai nói vậy nhưng trên mặt lại chẳng hề có chút gì là không vui.
Nàng lập tức hiểu ra, hắn thực ra không hề để tâm đến kết quả này.
- Còn tin tốt thì sao? Là gì vậy? – Thu Ức Mộng nhìn Dương Khai hỏi. – Nói ra nghe thử xem.
Mọi người lập tức im lặng, cùng nhìn về phía Dương Khai.
Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, hắn nói:
- Tin tốt không liên quan đến mọi người, cũng không liên quan đến Đoạt Đích Chi Chiến, mà chỉ liên quan đến ta thôi.
- Tất cả Huyết Thị hiện tại và những người đầu quân sau này, toàn bộ đều sẽ quy về dưới trướng ta, chỉ trung thành với một mình ta!
Mọi người nghe vậy liền sáng mắt, suy nghĩ kỹ lại lập tức nhận ra lợi ích to lớn ẩn sau đó.
- Không thể nào? – Đổng Khinh Hàn lộ vẻ không thể tin nổi.
- Dương gia các ngươi lại đồng ý với yêu cầu này của ngươi sao?
- Đúng vậy.
- Trời đất! – Hoắc Tinh Thần cũng ngây người.
Thu Ức Mộng bật cười, chậm rãi lắc đầu:
- Dương Khai, lần này ngươi thật sự đã kiếm được một món hời lớn.
Tất cả Huyết Thị hiện tại và sau này đều trung thành với một mình Dương Khai. Điều này có nghĩa là, bất luận hắn có giành được thắng lợi cuối cùng trong Đoạt Đích Chi Chiến hay không, địa vị của hắn ở Dương gia sau này chắc chắn sẽ không thấp!
Có nhiều Huyết Thị làm tùy tùng như vậy, ít nhất cũng là chức vị Trưởng lão!
Trưởng lão của Dương gia, đó là nhân vật có địa vị sánh ngang với gia chủ của các thế lực nhất đẳng!
- Có lẽ cũng vì lần này gia tộc làm hơi quá nên mới đáp ứng điều kiện này của ta. – Dương Khai cười khẽ. – Nếu không phải họ tự gây khó dễ, ta cũng chẳng thể nào giành được lợi ích lớn đến vậy.
Thu Ức Mộng khẽ gật đầu:
- Nhìn trong ngắn hạn, đây đúng là một tin tức bất lợi cho Đoạt Đích Chi Chiến. Nhưng đối với sự phát triển lâu dài của cá nhân ngươi thì lại vô cùng có lợi. Dù sao đi nữa, cũng chúc mừng ngươi.
Một tràng chúc mừng vang lên.
Dương Khai mỉm cười, nhưng trong lúc nói chuyện lại phát hiện nét lo âu ẩn hiện trên mày của mọi người, không khỏi ngạc nhiên hỏi:
- Đêm qua đã xảy ra chuyện gì sao?
Mình chỉ mới rời đi một đêm mà sắc mặt họ đã thay đổi thế này. Chắc chắn đêm qua đã có đại sự xảy ra.
Mọi người bất giác ho khan một tiếng, ngồi thẳng người lại.
Thu Ức Mộng cười gượng:
- Không giấu gì ngươi, ta cũng đang định nói với ngươi đây.
Nàng thở dài:
- Cũng giống như ngươi, bọn ta cũng có một tin tốt, một tin xấu. Ngươi muốn nghe tin nào trước?
- Tin xấu! – Dương Khai nghiêm mặt.
- Dương Ảnh… đã rút lui rồi!
- Cái gì? – Dương Khai đột nhiên biến sắc.
- Ngươi không nghe nhầm đâu, thất ca của ngươi, Dương Ảnh, đã rút lui vào tối hôm qua!
- Rốt cuộc là chuyện gì? – Dương Khai chau mày. Đây là chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Đoạt Đích Chi Chiến diễn ra đến hôm nay, tám vị công tử chỉ còn lại bốn người.
Dương Uy, Dương Chiếu, Dương Khai, Dương Ảnh! Trong bốn người, phủ Dương Khai quy tụ nhiều cao thủ nhất. Chỉ riêng bảy vị Huyết Thị đã đủ để áp đảo tất cả, chưa kể đến Địa Ma và Mộng Vô Nhai.
Ngoài hắn ra, người có trợ lực hùng hậu nhất, nhân số đông đảo nhất chính là Dương Ảnh. Về điểm này, ba người còn lại không ai sánh bằng.
Dù sao thì đêm đó, sau khi Dương Khai đột kích phủ Dương Thận và đoạt được lệnh kỳ, ngoài hai vị Huyết Thị, toàn bộ người ngựa dưới trướng Dương Thận đều đã quy về phủ Dương Ảnh.
Thủ hạ của Dương Ảnh tương đương với trợ lực của hai vị công tử cộng lại!
Dù thế nào đi nữa, trong bốn người còn lại, Dương Ảnh tuyệt đối không phải là kẻ yếu nhất.
Vậy mà y lại chủ động rút lui! Điều này quả thực vượt quá dự liệu của tất cả mọi người, hơn nữa nó lại xảy ra đúng vào đêm qua, khi Dương Khai vừa rời khỏi Chiến Thành.
- Tình hình cụ thể thế nào, ta cũng không rõ lắm. – Thu Ức Mộng lắc đầu, nàng cũng chỉ mới biết tin vào sáng nay. – Nghe nói, nhị ca ngươi đã đơn thương độc mã đến phủ Dương Ảnh, bàn bạc với y suốt nửa đêm. Cũng không biết đã hứa hẹn lợi ích và điều kiện gì mà Dương Ảnh lại chủ động rút lui.
Dương Khai nheo mắt, trầm giọng nói:
- Nói như vậy, đám thủ hạ của thất ca…
- Đã quy về phủ của nhị ca ngươi rồi. – Thu Ức Mộng cười khổ lắc đầu.
Sau khi thu nạp toàn bộ người ngựa của phủ Dương Ảnh, thực lực của phủ Dương Chiếu hiện tại có thể nói là lớn mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi! So với tình hình của Dương Khai lúc này, y mới là người có binh hùng tướng mạnh nhất.
- Đêm qua quả thật là phong vân biến ảo. – Dương Khai khẽ cười lạnh, vẻ mặt có chút lo lắng.
Mình vừa rời đi một đêm, Chiến Thành đã xảy ra chuyện lớn như vậy, nhị ca đúng là biết chớp thời cơ!
Nếu không bị Trưởng Lão Điện triệu đi, có lẽ đêm qua Dương Khai đã dẫn bảy vị Huyết Thị đi chinh nam phạt bắc rồi.
Nhưng bây giờ, Dương Khai đã hoàn toàn mất đi ưu thế tích lũy được, ngược lại còn phải cẩn thận đề phòng động thái từ phía nhị ca.
Thế cục xoay chuyển, sự chênh lệch này khiến người ta có phần khó chấp nhận.
Chập tối hôm qua mình bị Trưởng Lão Điện triệu đi, tối đó nhị ca liền hành động. Đây là trùng hợp hay có sắp đặt, Dương Khai không rõ.
Nhưng hiện tại, cục diện của Đoạt Đích Chi Chiến đã trở nên khó lường. Ít nhất thì bên Dương Chiếu đã trở thành một khúc xương khó gặm, mà bên lão đại chắc chắn cũng không phải dạng dễ đối phó!
Ba huynh đệ còn lại, rốt cuộc ai sẽ là người chiến thắng? Đây là chuyện mà cả thiên hạ đều đang dõi theo.
- Còn tin tốt thì sao? – Dương Khai trấn tĩnh lại, cất tiếng hỏi.
- Tin tốt này, đối với ngươi bây giờ mà nói, e rằng cũng không tốt cho lắm. – Thu Ức Mộng lộ vẻ bất đắc dĩ, vỗ tay ra hiệu. – Vào đi.
Hai người từ ngoài cửa bước vào.
Dương Khai chỉ liếc nhìn họ một cái đã lập tức hiểu ý của Thu Ức Mộng.
Đây là hai vị Huyết Thị từng đi theo thất ca!
Hôm nay Dương Ảnh chủ động rút lui, họ lại có cơ hội lựa chọn. Cũng giống như những Huyết Thị khác, hai người này đã đến đầu quân cho Dương Khai.
Nhưng Dương Khai đã đồng ý với yêu cầu của Trưởng Lão Điện, hai vị Huyết Thị này sẽ không thể xuất lực trong Đoạt Đích Chi Chiến.
- Ngô Câu, Phó Thông bái kiến tiểu công tử!
Dương Khai khẽ gật đầu:
- Những lời vừa rồi các ngươi đã nghe cả rồi chứ?
- Đã nghe rồi. – Hai người cùng gật đầu, cười nói: – Vậy sau này mong tiểu công tử chiếu cố nhiều hơn.
- Như nhau cả thôi!
- Thuộc hạ cáo lui!
Hai người chỉ xuất hiện ra mắt Dương Khai rồi lập tức lui ra.
- Bây giờ ngươi có dự định gì không? – Đợi hai vị Huyết Thị lui ra, Thu Ức Mộng mới khẽ hỏi.
- Tùy cơ ứng biến thôi. – Dương Khai cũng có chút bất đắc dĩ. Tuy thế lực trong tay hắn hiện tại không tệ, nhưng thiếu đi nhiều Huyết Thị như vậy, hắn không thể ngạo nghễ như dự tính ban đầu. Hơn nữa, Dương Chiếu bây giờ binh hùng tướng mạnh, không thể không phòng.
Biến hóa chỉ trong một đêm lại lớn đến vậy, quả thực thế sự vô thường.
Tuy mọi người đều cảm thấy bất bình thay cho Dương Khai, nhưng nghĩ lại việc hắn nghiễm nhiên có được nhiều Huyết Thị như vậy, bọn họ lại cảm thấy cũng không có gì đáng lo.
Sau khi giải tán, ai nấy đều trở về tu luyện.
Dương Khai triệu tập tất cả các Huyết Thị lại.
Tính cả hai vị vừa gia nhập sáng nay, trong phủ đã quy tụ chín vị Huyết Thị! Con số này quả thực kinh người.
Ý của Trưởng Lão Điện, rất nhiều cao thủ của Huyết Thị Đường đã nghe Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên kể lại.
Nhìn các vị cường giả trước mặt, Dương Khai nói:
- Chín vị, ta chỉ có thể chọn hai người tham gia Đoạt Đích Chi Chiến. Ảnh Cửu trước nay vẫn luôn phụ trách an toàn cho ta, giỏi ẩn nấp ám sát, không ai trong các vị sánh bằng, nên ta chọn y. Còn Vũ Tiên, nàng tinh thông Thần Hồn Kỹ, lại là nữ nhân duy nhất trong các vị, nên ta cũng chọn nàng. Hy vọng mọi người không có gì oán trách.
- Thuộc hạ không dám! – Mọi người đồng thanh nói.
- Ta biết các ngươi sẽ không như vậy. – Dương Khai gật đầu. – Thực ra chọn Đường Vũ Tiên còn có một nguyên nhân khác…
Mọi người không khỏi tò mò.
Dương Khai cười hì hì:
- Ta cũng muốn kề cận mỹ nhân mà.
Dù tâm tính Đường Vũ Tiên trầm ổn, kinh nghiệm phong phú, cũng không khỏi đỏ mặt, xấu hổ nói:
- Tiểu công tử…
Vẻ mặt của đám người lập tức trở nên mờ ám.
Dương Khai nghiêm mặt lại, không đùa nữa, cất tiếng:
- Tuy bảy người còn lại không thể xuất lực trong Đoạt Đích Chi Chiến, nhưng lúc rảnh rỗi, các vị có thể chỉ dạy cho các võ giả trong phủ về đường tu luyện.
- Chuyện này không thành vấn đề. – Đồ Phong gật đầu.
Họ đều là cao thủ của Huyết Thị Đường ở Dương gia, ai nấy đều có tu vi Thần Du Cảnh thất, bát tầng, việc chỉ dẫn cho những người trong phủ quả thực chỉ là chuyện nhỏ.
Chắc hẳn các võ giả trong phủ cũng sẽ mừng rỡ như điên. Có thể được Huyết Thị của Dương gia chỉ dạy, đây không phải là cơ duyên mà người bình thường có thể có được.