Phủ đệ Dương Khai, tiếng cười quái dị và tiếng kêu la của Địa Ma phát ra động tĩnh lớn, khiến mọi người xung quanh đều cảnh giác.
Khi Dương Khai đuổi tới nơi, hắn phát hiện đám người đang vây quanh cách phòng luyện võ không xa, Chân Nguyên trong cơ thể họ đều vận chuyển, vẻ mặt kiêng kị đề phòng nhìn vào trung tâm. Thấy Dương Khai chạy đến, mọi người lập tức nhường lối, cung kính vấn an.
Dương Khai thản nhiên gật đầu, thần sắc thong dong đi vào bên trong.
Ở nơi trung tâm, đám người Thu Ức Mộng vây bên cạnh Địa Ma, vẻ mặt tò mò kinh sợ nhìn vào phía trước.
“Thiếu chủ, người đó đến!”
Địa Ma thần sắc có chút hưng phấn nói với Dương Khai, một tay chỉ về phía trước.
Đồng tử Dương Khai hơi co lại. Hắn thấy phía trước chừng năm trượng, những luồng hồng quang thông thiên như những cây thiết trụ. Trong vòng vây đó, dường như có một bóng dáng đang giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc của quang mang.
Đám người nhìn xem tấm tắc kêu kỳ lạ, đến đám người Thu Ức Mộng cũng kinh ngạc đến cực điểm.
Bóng dáng ấy bị Hồng Quang bao quanh, gần như vô hình. Nếu không nhìn kỹ, căn bản không thể nhận ra sự hiện hữu của nó. Thân ảnh ấy như dòng nước chảy xuôi trong không khí, khiến tầm nhìn bị khúc xạ, có chút vặn vẹo.
Cho đến bây giờ, mọi người vẫn chưa nhìn thấy bộ dạng thật sự của thân ảnh này.
Bản lĩnh như vậy đã vượt qua phạm trù hiểu biết và lý giải của mọi người.
Ảnh Cửu cũng là cao thủ tinh thông ẩn nấp ám sát, y cũng có thể làm thân hình mình hòa tan vào không khí, nhưng đó là dùng một loại kỹ xảo đặc biệt và phương thức vận chuyển Chân Nguyên, để người khác không chú ý đến sự hiện hữu của mình.
Nhưng người thần bí trước mắt lại không như vậy. Nàng rõ ràng đang ở chỗ này, lại có thể khiến tất cả mọi người đều nhìn không thấy.
Dương Khai biến sắc, biết mình đã coi thường bản lĩnh của cao thủ này.
Cao thủ này trước sau hai lần hiện thân trước mặt Dương Khai, nhưng đều có thể an toàn thoát đi. Lần trước ở Phá Kính Hồ, Dương Khai chém rơi một nhúm tóc của nàng giao cho Địa Ma tìm cách truy ra tung tích.
Thật không phụ lòng người, tới hôm nay Địa Ma mới phát hiện ra tung tích cao thủ thần bí này, lúc này mới dùng đại thần thông vây khốn nàng.
Mặc dù bị nhốt, nàng dường như tuyệt không lo lắng, chỉ tạm thời bị bao vây bởi những luồng Hồng Quang, mơ hồ có thể thấy nàng đang quan sát mọi người.
“A... Là nữ tử?”
Thu Ức Mộng kinh ngạc đến cực điểm. Vừa rồi một cái chớp mắt, nàng rõ ràng là nhìn thấy hai vật căng tròn trước ngực thân ảnh này, dù chỉ trong nháy mắt cũng khiến nàng phát hiện ra giới tính.
“Cô nương, lộ hình đi.” Dương Khai thần sắc lạnh lùng, thản nhiên chỉ bảo.
Đối phương không ý kiến cũng không trả lời, cũng không hiện thân, chỉ lẳng lặng đứng yên. Dương Khai cảm giác ánh mắt đó đang nhìn mình.
“Ta chỉ là có chút vấn đề muốn thỉnh giáo, kính xin cô nương phối hợp.” Dương Khai nhíu mày.
Vẫn không trả lời.
Thần sắc Dương Khai dần dần mất hết kiên nhẫn. Hắn không biết người này nhiều lần lẻn vào khu vực xung quanh Đan Phòng rốt cuộc muốn làm gì? Càng không biết người này là thủ hạ của ai, nhưng nếu để mặc một người như vậy sẽ khiến cả phủ hoảng loạn. Hơn nữa, thái độ cự tuyệt phối hợp của nàng khiến Dương Khai cảm thấy có nói nữa cũng vô dụng.
“Ta cho ngươi thời gian mười tức!” Thần sắc Dương Khai trầm xuống, rồi yên lặng đợi.
Rất nhanh, mười hơi thở đã qua.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, dừng ánh mắt ở vị trí thân ảnh, thản nhiên nói:
“Động thủ đi. Nếu nàng phản kháng, cứ giết.”
Địa Ma “khặc khặc” cười quái dị một tiếng, cất bước tiến lên. Bóng người bị Hồng Quang trói buộc dường như không ngờ Dương Khai lại tàn nhẫn như vậy, thân ảnh ngưng lại chớp mắt nhưng lại nhạt đi trong tầm mắt mọi người.
“Thu!” Địa Ma quát chói tai, Hồng Quang hướng vào trung tâm mang theo hơi thở quái dị.
“Hừ, chỉ vậy thôi mà muốn bắt ta.” Đang lúc sắp bị Hồng Quang trói buộc, nàng bỗng cất tiếng nói.
Thanh âm lọt vào tai, mọi người đều ngẩn ra.
Thanh âm này không phải rất êm tai, cũng không phải rất khó nghe, mà là vì nó mang lại một loại cảm giác... rất non nớt.
Âm thanh theo độ tuổi cũng có sự biến đổi, đương nhiên độ tuổi khác nhau thanh âm cũng khác nhau.
Cao thủ thần bí có thanh âm non nớt, mọi người sẽ nghĩ nàng là thiếu nữ tuổi đôi mươi.
Nhưng mọi người lại thầm lắc đầu.
Thiếu nữ đôi mươi làm sao lại có tu vi và kỹ năng như vậy? Thu Ức Mộng cũng hai hai, hai ba mới chỉ có Thần Du Cảnh nhất tầng mà thôi.
Liễu Khinh Diêu tuổi cũng lớn hơn chút.
Tư chất của nữ tử này không thể nào hơn cả Thu Ức Mộng và Liễu Khinh Diêu chứ? Có thể là do âm sắc thiên bẩm non nớt, mọi người trong lòng thầm đoán.
Nữ tử thần bí vừa dứt lời, thần sắc Địa Ma bỗng nhiên rùng mình, không do dự chút nào, vội vàng lấy từ trong ngực ra một vật.
Cùng lúc đó, theo tiếng cười khanh khách của nàng, Hồng Quang trói buộc nàng chợt nổ tung.
Dương Khai nhảy tới một bước, hướng trảo tới. Lần thứ hai trong trường hợp này, nữ tử đó vẫn trốn thoát!
Thủ ấn đánh tới, chỉ quơ được một mảnh hơi nước, nàng kia đã biến mất trước mặt bao nhiêu người.
Mọi người ở đây không ai không biến sắc.
Nơi này chẳng những hội tụ những người luyện võ trẻ tuổi, lại có rất nhiều Thần Du Cảnh, mấy vị cao thủ Huyết Thị Dương gia cũng đều ở đây. Nhưng không ai phát hiện ra, rốt cuộc cũng không biết làm thế nào nàng lại chạy thoát được.
Thần sắc Địa Ma phấn khởi, trên tay vừa nắm thứ gì đó rót Chân Nguyên vào, tạo hình cổ quái liền sáng lên.
“Câu!” Địa Ma khẽ quát một tiếng, vật trên tay hóa thành một luồng sáng như chớp biến mất trước mắt mọi người. Tốc độ không thể tưởng tượng nổi, Lưu Quang liền bay đi.
“Khặc khặc, lão phu biết nàng sẽ dùng chiêu thức này!” Địa Ma đắc ý cười, nhìn theo Lưu Quang biến mất.
“Có chắc không?” Dương Khai hỏi một tiếng. Lúc nãy Địa Ma lấy gì đó, hắn cũng liếc mắt nhìn qua, chính là sợi tóc lam nhạt hắn giao cho chế tác mà thành.
“Lão phu ra tay, Thiếu chủ ngài cứ chờ xem.” Địa Ma tin tưởng tràn đầy.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu. Vài Huyết Thị thần sắc cổ quái nhìn Địa Ma. Kiến thức của bọn họ cũng không hề thiển cận, nhưng thủ đoạn Địa Ma thi triển, họ chưa nhìn thấy bao giờ, bọn họ không khỏi thấy có hứng thú với Địa Ma.
*
Chiến Thành, nhà trọ Như Phong. Trong một gian phòng hảo hạng, một thiếu nữ chậm rãi mở đôi mắt đẹp ra, bĩu chiếc miệng nhỏ nhắn:
“Thật đáng giận, lại ôm cây đợi thỏ! Ta chẳng qua chỉ muốn tìm người thôi, đâu muốn làm chuyện xấu.”
Trước sau đều gặp phải nam nhân còn nhỏ tuổi hơn cả mình, nhưng hai lần trước bị hắn nhìn thấy nơi ẩn nấp của mình, thiếu nữ có phần không phục.
“Đất man di này sao lại có kẻ lợi hại như vậy? Chỉ là thực lực có hơi thấp. Nếu hắn không xuất thân ở đó mà xuất thân tại nơi nàng ở thì thực lực còn lớn đến mức nào? Có điều nếu xuất thân tại nơi này, thực lực của hắn cũng hữu hạn rồi.”
Nghĩ như vậy, lòng của thiếu nữ bỗng nhiên vui vẻ, dường như bởi vì Dương Khai xuất thân hèn mọn mà thấy vui vẻ.
Xoạt xoạt...
Bên tai truyền đến tiếng xé gió, khắp người nàng căng lên. Cảm giác nguy hiểm ập đến khiến nàng lạnh toát và bất an.
Nàng không hiểu sao lại có luồng sáng bay vào từ ngoài cửa sổ.
Luồng sáng như sét đánh ngay tai, trực tiếp đánh vào thân thể nàng.
“Á...” Thiếu nữ vội vàng không kịp chuẩn bị, ngồi bịch xuống đất. Lúc bò dậy, luồng sáng liền biến mất.
Toàn thân nàng không có dấu vết bị thương, nhưng cảm giác kỹ lại dường như thiếu cái gì đó.
Thiếu cái gì? Thiếu nữ xem xét nhiều lần, cũng không phát hiện ra điều gì, không khỏi lắc đầu mím môi nghi ngờ.
*
Phủ Dương Khai, mọi người tản đi theo mệnh lệnh của Dương Khai. Duy chỉ Địa Ma ở lại.
Chủ tớ hai người đang lẳng lặng chờ đợi.
Thật lâu sau khi Lưu Quang vụt qua, Địa Ma giơ tay lên mừng rỡ, hơi chút dò xét một phen, mừng rỡ nói:
“Thiếu chủ, thành công!” Vừa nói vừa đem đến một vật.
Dương Khai cầm lấy nhìn kỹ, mỉm cười.
Hắn vừa rồi nhìn thoáng qua cũng không biết Địa Ma dùng sợi tóc kia làm gì, đến giờ xem ra đúng là một tiểu nhân!
Địa Ma rõ ràng là có kỹ năng. Dùng sợi tóc chế tác thành tiểu nhân, ngũ quan mơ hồ, nhưng tứ chi kiện toàn, chỉ là một mô hình thô ráp. Giờ phút này, tiểu nhân tỏa ra hào quang nhàn nhạt, năng lượng trong đó bắt đầu khởi động.
“Thiếu chủ, đây là Câu Hồn Chú lão phu chế tác. Tiểu nhân này đã liên kết với nàng kia, chỉ cần tiểu nhân có chút động tay động chân, dù nàng kia ở xa ngàn dặm cũng cảm nhận được.”
“Ta muốn vặt cổ nó thì sao?” Dương Khai liếc nhìn Địa Ma.
“Nàng ta nhất định sẽ chết.” Địa Ma cười ha hả: “Có thể nói nàng ta bây giờ hoàn toàn bị Thiếu chủ khống chế.”
“Tốt lắm.” Dương Khai mỉm cười, rất vừa lòng.
Địa Ma “ha hả” cười gượng: “Đây là lúc trước lão nô muốn khống chế thủ hạ của mình, nghiên cứu pháp ấn, lúc đó cũng là linh hoạt liền nghĩ ra.”
“Nói như vậy không phải cuộc sống trước đây của ngươi rất tốt? Có phương pháp này, ai không cam tâm tình nguyện đi theo ngươi?”
“Đúng, lão nô cũng là bất đắc dĩ.”
Dương Khai lắc đầu không muốn thảo luận sâu vấn đề này, chỉ vươn tay ra búng nhẹ lên tiểu nhân một cái.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn