Ý nghĩa của ba mươi hai chữ này rất dễ lý giải, Dương Khai đương nhiên hiểu rõ.
Nhưng nguồn gốc của Hắc Thư không rõ ràng, cũng khiến Dương Khai không khỏi kiêng dè, ngộ nhỡ đây là một cạm bẫy nào đó thì sao? Nghĩ đến đây, Dương Khai lại tự giễu một hồi. Hiện tại hắn chẳng qua chỉ là một đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu Các, ai lại lãng phí tâm tư đối phó với mình chứ?
Tuy nhiên, dựa vào ý nghĩa ẩn chứa đằng sau những dòng chữ, có thể thấy sở dĩ chiếc gối Hắc Thạch có thể biến thành Hắc Thư, e rằng có liên quan đến giấc mơ của hắn hôm nay.
Hắn đã gối lên nó hơn một năm mà không hề có bất kỳ thay đổi nào, hôm nay lại biến thành Hắc Thư, hẳn là có liên quan đến sự chuyển biến trong tâm cảnh của hắn sau giấc mơ.
Chính vì sự chuyển biến của hắn mới dẫn đến sự thay đổi của chiếc gối Hắc Thạch.
Nếu hắn đã thúc đẩy sự xuất hiện của Hắc Thư, vậy Hắc Thư này chính là vì hắn mà hiện thế! Hắn chính là chủ nhân của cuốn Hắc Thư này!
Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai không còn chần chừ nữa. Chữ trên Hắc Thư ghi rõ ràng rằng muốn hắn lấy máu làm dẫn. Trong lòng muốn thử xem sao nên Dương Khai đưa tay vào miệng, cắn mạnh một cái, sau đó đưa ngón tay đến trang đầu tiên của Hắc Thư.
Máu tươi nhỏ giọt rơi xuống. Lúc đầu vẫn không có động tĩnh gì. Thời gian trôi đi, trên trang Hắc Thư, từng tầng hắc quang bắt đầu tỏa ra. Cơ thể của Dương Khai vốn không tốt, hôm nay lại bị thương, sau một phen giày vò, hắn cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Nhưng Dương Khai cắn răng chịu đựng, máu tươi vẫn đang chảy, hắc quang trên trang sách cũng càng lúc càng rực rỡ.
Thời gian kéo dài chừng một chén trà, Dương Khai suýt chút nữa thì ngất xỉu, trang sách mới có sự thay đổi rõ ràng. Hắc quang dâng lên chập chờn một hồi rồi lại thu lại, nhưng ở vị trí chính giữa trang sách lại xuất hiện một vòng xoáy nhỏ.
Ngay sau đó, trong vòng xoáy hiện ra một chút kim quang. Dương Khai cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhìn chăm chú vào động tĩnh trước mắt.
Trong vòng xoáy màu đen, một vật thể hình cầu sáng chói, kim quang lập lòe từ từ nhô lên.
Dương Khai kinh hãi, trong trang sách này quả thật là có thứ gì đó. Tuy lúc quyết định lấy máu, Dương Khai cũng có chút kỳ vọng, nhưng không ngờ lại thực sự thành công.
Nhưng lúc này, tất cả những gì trước mắt đều chứng minh ba mươi hai chữ trên trang sách không phải là giả.
Tích huyết vi dẫn, Kim Thân hàng lâm!
Rốt cuộc Kim Thân là cái gì? Gương mặt tái nhợt của Dương Khai tràn đầy kỳ vọng.
Lát sau, khi vật thể hình cầu sáng chói kia hoàn toàn hiện ra trước mắt Dương Khai, hắn không khỏi nuốt nước bọt. Dù hắn có tưởng tượng phong phú đến đâu đi chăng nữa, cũng không ngờ Kim Thân lại có hình dạng như vậy.
Đây là một bộ cốt vàng kim cao chỉ chừng nửa thước, mà vật thể hình cầu sáng chói xuất hiện lúc trước chính là cái đầu của bộ cốt này. Bộ cốt vàng kim cứ như vậy lơ lửng giữa không trung trên trang Hắc Thư, khoanh chân mà ngồi, rõ ràng là tư thế tọa thiền. Mỗi khúc xương của nó đều tỏa ra kim quang, chiếu vào căn phòng nhỏ của Dương Khai khiến nó trở nên bừng sáng rực rỡ.
Vòng xoáy màu đen trên trang Hắc Thư dần dần biến mất, hết thảy quay về bình thường.
Dương Khai thấy sự xuất hiện ly kỳ của bộ cốt vàng kim, nhất thời cũng không biết phải làm thế nào mới đúng. Trên trang sách chỉ nói làm thế nào để Kim Thân xuất hiện, chứ không nói sau khi xuất hiện nên xử lý ra sao.
Nhìn đi nhìn lại, Dương Khai lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng là bộ cốt vàng kim trước mặt không có mắt nhưng Dương Khai lại cảm thấy nó dường như đang đánh giá mình, rõ ràng nó cũng không có miệng, nhưng lại như đang cười nhạo mình yếu đuối.
Nhận ra điều này, Dương Khai tức giận vươn tay tóm lấy bộ cốt vàng kim.
Một bộ cốt khô hèn mọn, lại dám kiêu ngạo đến thế!
Nào ngờ hắn vừa mới động thủ, bộ cốt vàng kim liền bay thẳng tới đối diện, trực tiếp xuyên qua tay của Dương Khai, đâm thẳng vào ngực hắn.
Đây là một cảnh tượng cực kỳ kinh hãi, một bộ cốt khô đâm vào người Dương Khai. Ngay sau đó kim quang mạnh lên, bộ cốt vàng kim trực tiếp hóa thành vô số điểm sáng li ti, xâm nhập vào các lỗ chân lông trên toàn bộ tứ chi bách hài của Dương Khai.
Trong chốc lát, toàn thân đau đớn. Cảm giác đau đớn này không phải là đau đớn bình thường, mà là cơn đau đến từ sâu trong xương tủy! Dương Khai kêu lên thảm thiết rồi ngã thẳng xuống đất, cả thân co quắp như con tôm, co rút từng đợt.
Trong khoảnh khắc này, xương cốt toàn thân đều như vỡ vụn. Dương Khai ngay cả sức lực cử động một ngón tay cũng không có. Đây không phải là ảo giác, nếu Dương Khai có thể quan sát nội thể, thì có thể nhìn thấy xương cốt của mình đã hoàn toàn bị vỡ vụn. Nhưng bên cạnh mỗi phần xương vỡ vụn ấy, đều có một tầng kim quang bao bọc, không ngừng tái tạo những mảnh xương đã vụn. Nhưng tốc độ tái tạo kém xa tốc độ phá hủy, vừa hoàn thành tu bổ, lại lập tức bị nghiền nát.
Xương cốt của con người bao bọc tủy cốt bên trong, trong xương tủy có dây thần kinh, dù chỉ một va chạm nhỏ cũng có thể gây ra tổn thương nghiêm trọng. Có thể tưởng tượng được, giờ phút này, Dương Khai cảm thấy đau đớn biết bao.
Không phải trên người hắn không một khúc xương nào đứt gãy, mà toàn thân từ trên xuống dưới không một khúc xương nào là nguyên vẹn cả.
Nếu là người khác, cho dù thực lực có cao hơn Dương Khai gấp trăm lần, giờ phút này e rằng cũng đã hôn mê, nhưng Dương Khai thì không. Ngược lại, đau đớn mãnh liệt lại làm đầu óc hắn tỉnh táo hơn. Đổi lại, hắn phải gánh chịu cơn đau đớn lớn hơn gấp trăm lần.
Tiếng kêu cực kỳ bi thảm từ trong phòng nhỏ truyền ra, các đệ tử Lăng Tiêu Các đang đi lại cách đó không xa kinh hãi tột độ, vội vàng chạy tán loạn.
Trong bóng tối mịt mùng, Dương Khai dường như cảm ứng được một điều mà Kim Thân muốn truyền đạt: tiêu diệt ý thức của Dương Khai, chiếm lấy thân xác này!
Dương Khai nào chịu đồng ý? Dù không thể nhúc nhích, hắn cũng cố gắng duy trì ý thức tỉnh táo, tuyệt không để Kim Thân chiếm lĩnh thân thể. Kim Thân cũng không hề sợ hãi, lần lượt phá nát xương cốt của Dương Khai, tra tấn thần kinh của hắn, buộc hắn phải ngất đi.
Một là Ngạo Cốt Kim Thân, một là linh hồn không chịu khuất phục, ai thắng ai thua, chưa đến giây phút cuối cùng thì căn bản không cách nào nhìn ra.
Dương Khai biết, thời khắc này là sinh tử tồn vong, không giống với những lần tỷ thí khiêu chiến với các sư huynh đệ trong tông môn. Nếu không vượt qua được thì trên đời này cũng không còn sự tồn tại của Dương Khai nữa. Cho nên nhất định phải vượt qua, cho dù đau đớn đến nhường nào cũng phải cố gắng chịu đựng.
Ý thức của Dương Khai và sức phá hoại của Kim Thân, giữa hai bên diễn ra một trận chiến đấu gian khổ, mà chiến trường chính là thân thể Dương Khai. Kẻ tới người qua, đôi bên hoàn toàn không lui bước, tuyệt không nhượng bộ.
Thời gian trôi qua, Dương Khai bất ngờ phát hiện cơn đau không thể chịu đựng nổi đó lại từ từ giảm bớt, tâm thần không khỏi chấn động, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Điều này cũng khó trách, sau khi Kim Thân phá hủy xương cốt của Dương Khai lại dần dần tái tạo. Trong quá trình phá đi rồi tu bổ lại đã khiến cho thân thể của Dương Khai dần dung hợp với yếu tố của Kim Thân. Xương cốt của Dương Khai càng ngày càng mạnh mẽ, mà năng lượng của Kim Thân lại càng ngày càng yếu. So sánh đôi bên, đau đớn tự nhiên giảm đi rất nhiều. Một khi Kim Thân hoàn toàn dung nhập vào nội thể Dương Khai, trận chiến kia sẽ kết thúc.
Cán cân chiến thắng dần dần cũng nghiêng về phía Dương Khai, cơn đau không thể chịu đựng nổi từ từ chuyển thành có thể chịu được, lại chuyển thành cơn ngứa ngáy khó tả, rồi lại chuyển thành khoái cảm tột độ. Loại cảm giác đó như là đột nhiên được khai thông, khiến cho vô số lỗ chân lông khắp người đều như không kìm được mà giãn nở, thư thái.
Cảm nhận được trong cơ thể, Kim Thân vẫn còn một tia phản kháng, Dương Khai thầm mắng một tiếng. Tinh thần hăng hái trong ý thức đã dồn ép nó xuống.
Cơ thể cuối cùng bình thường lại.
Bên tai dường như vang lên tiếng thở dài. Trong tiếng cảm thán này chứa đựng một sự thanh thản, còn ẩn chứa một chút gánh nặng.