Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 508: CHƯƠNG 507: TUYỆT ĐỐI KHÔNG HỐI HẬN

Dưới sự dẫn dắt của Dương Khai, hơn trăm người của Lăng Tiêu Các đang cấp tốc tiến về Chiến Thành.

Lúc đến đây, Dương Khai và Ảnh Cửu chỉ mất chưa đầy hai ngày, đó là còn tính cả thời gian tìm kiếm. Nhưng hiện tại trở về, Dương Khai ước tính phải mất ít nhất bốn năm ngày, dù sao thực lực của đám đồng môn cũng không đồng đều. Dù có không ít người đã tấn thăng Chân Nguyên Cảnh, nhưng vẫn còn nhiều người ở Ly Hợp Cảnh và Khí Động Cảnh.

Dương Khai cũng không vội, hắn cùng Tô Nhan vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ ở phía trước dẫn đường, tận hưởng khoảng thời gian thảnh thơi hiếm có này.

Đã hơn một năm không gặp Tô Nhan, sự gắn kết về thể xác lẫn tinh thần giữa hai người chẳng những không phai nhạt mà ngược lại còn thêm phần khăng khít.

Sóng vai cùng nàng, Dương Khai thậm chí có thể cảm nhận được chân nguyên trong cơ thể cả hai đang giao hòa một cách kỳ diệu. Đôi khi, một ý niệm vừa nảy ra trong đầu người này, người kia đã có thể mơ hồ đoán được. Cảm giác này thật sự vô cùng huyền diệu.

Đồng tâm đồng thể, ý hợp tâm đầu, có lẽ chính là cảnh giới này.

*

Giờ này khắc này, cách Chiến Thành gần hai ngàn dặm.

Một đám người đang ẩn mình trong một bụi cỏ rậm rạp, lẳng lặng chờ đợi.

Kẻ cầm đầu là Thu Tự Nhược của Thu gia ở Trung Đô, y là đệ đệ cùng cha khác mẹ với Thu Ức Mộng. Thu Tự Nhược vốn là đồng minh của Dương gia Lục công tử Dương Thận. Nhưng đêm đó, phủ Dương Thận bị Dương Khai đột kích cướp mất lệnh kỳ, buộc phải rời khỏi cuộc chiến. Thế lực dưới trướng Dương Thận liền chuyển sang cho Thất công tử Dương Ảnh, Thu Tự Nhược cũng theo đó mà đi.

Chẳng được mấy ngày, Dương Ảnh lại chủ động từ bỏ, võ giả dưới trướng lại quy tụ về phủ Dương Chiếu.

Tính ra, Thu Tự Nhược đã ba lần đổi chủ, trong lòng không khỏi phiền muộn khôn nguôi. Tuy những thay đổi này đều là bất đắc dĩ, nhưng đối với y, đó cũng là một sự tổn hại về mặt thể diện. Ít nhất, nó cũng cho thấy mắt nhìn người của y có vấn đề, cứ theo vị Dương gia công tử nào là vị đó bị loại.

Trước khi đoạt đích chi chiến bắt đầu, y cùng Thu Ức Mộng và Thu gia gia chủ Thu Thủ Thành đã từng bàn luận về thế cục. Thu Ức Mộng coi trọng Dương Khai, không tiếc tạm thời thoát ly gia tộc, mang theo một đám tàn binh yếu tướng của Thu Vũ Đường đi nương tựa.

Sự thật đã chứng minh, Thu Ức Mộng đã tìm được một đồng minh sáng giá!

Còn Dương Thận, người mà Thu Tự Nhược và Thu Thủ Thành xem trọng, lại chẳng thể trụ được đến cuối cùng.

Thu Tự Nhược hiện tại cũng ôm một bụng tức, thề phải phò tá Dương Chiếu giành thắng lợi trong đoạt đích chi chiến, qua đó củng cố vị trí người thừa kế gia tộc của mình.

Ngoài Thu Tự Nhược, Khang Trảm của Khang gia cũng có mặt ở đây.

Cả hai đều là công tử của Bát Đại Gia tộc ở Trung Đô, cũng là gia chủ tương lai của gia tộc mình.

Muốn đối phó Dương Khai mà không có người của Bát Đại Gia tộc ra mặt thì không được, vì vậy cả hai đã được Dương Chiếu phái đi.

Về phần Dương Chiếu, y cần phải ở lại trấn thủ Chiến Thành, nếu y rời đi, không chừng sẽ giẫm phải vết xe đổ của Dương Thận.

Bên cạnh hai người còn có Hướng Sở của Hướng gia và Nam Sanh của Nam gia. Ân oán giữa hai nhà này và Dương Khai không sao kể xiết. Biết được lần này phải xuất binh đối phó Dương Khai, họ tự nhiên chủ động xin đi theo để rửa hận.

Dương Chiếu liền vui vẻ đồng ý.

Ngoài ra, còn có ba bốn thế lực khác thực lực không hề yếu cũng hội tụ tại đây!

- Khang huynh, tin tức của Nhị công tử có chính xác không? Dương Khai kia không đến mức hành sự lỗ mãng như vậy chứ?

Chờ đợi hơn một ngày mà không thấy động tĩnh gì, Thu Tự Nhược không khỏi có chút mất kiên nhẫn.

Khang Trảm nghe vậy, khẽ cười nói:

- Thu huynh cứ kiên nhẫn chờ đi, Nhị công tử đã nói vậy thì chắc chắn không có vấn đề gì đâu.

Thu Tự Nhược không khỏi nghi hoặc liếc nhìn Khang Trảm:

- Khang huynh có vẻ rất tin tưởng Nhị công tử nhỉ.

Khang Trảm điềm nhiên cười:

- Không sợ Thu huynh chê cười, thật ra ngay từ khi đoạt đích chi chiến bắt đầu, ta đã muốn kết minh với Nhị công tử rồi. Bởi vì ta cảm thấy với thủ đoạn của Nhị công tử, nhất định có thể làm nên đại sự.

- Ồ? Vậy sao ngươi lại đi theo Thất công tử? - Thu Tự Nhược nhướng mày, có chút không hiểu. Khang Trảm ban đầu là đồng minh của Thất công tử Dương Ảnh, nhưng từ khi Dương Ảnh bỏ cuộc cũng đã đầu quân cho Dương Chiếu.

- Hết cách rồi. - Khang Trảm cười khổ lắc đầu. - Nhị công tử đã chọn Diệp Tân Nhu của Diệp gia, ta cũng chỉ có thể đi theo người khác thôi.

Ánh mắt Thu Tự Nhược thoáng hiện lên vẻ đã hiểu cùng chút u ám, gật đầu nói:

- Mỹ nhân luôn có ưu thế hơn.

- Đúng vậy, đàn ông ai chẳng mê mỹ nhân, nhất là vẻ õng ẹo của Diệp Tân Nhu. - Khang Trảm liếm môi nói.

Thu Tự Nhược cũng cười hắc hắc. Đều là công tử tiểu thư của Bát Đại Gia tộc ở Trung Đô, cả hai đều hiểu rõ tính cách của Diệp Tân Nhu, tự nhiên biết mối quan hệ giữa nữ nhân này và Dương Chiếu không hề bình thường.

Cũng chính vì vậy, hiện tại Diệp Tân Nhu rất được trọng dụng trong phủ Dương Chiếu. Dù đều là đồng minh của Dương Chiếu, nhưng sau khi đầu quân, địa vị của Thu Tự Nhược và Khang Trảm cũng không bằng Diệp Tân Nhu.

Bất quá bọn họ cũng không để tâm, vì địa vị của bản thân họ vốn cũng không thấp.

- Nghe nói tin tức lần này chính là do nữ nhân đó tự mình đến Trung Đô tìm hiểu. - Khang Trảm nở nụ cười khinh miệt. - Diệp gia Đại tiểu thư thân chinh, đối phó với một Phó bang chủ của thế lực nhỏ, chẳng lẽ còn sợ không xong sao? Chỉ e rằng dỗ dành ngon ngọt một chút là bọn họ đã ngoan ngoãn khai ra tất cả.

- Cũng phải. - Thu Tự Nhược gật đầu, thầm nghĩ nếu Diệp Tân Nhu dùng mỹ nhân kế với mình, liệu mình có giữ được bí mật hay không, nhất là trong tình huống tính mạng bị đe dọa.

- Dương Khai dù có thông minh tuyệt đỉnh thế nào, e rằng cũng không thể ngờ được chỉ dựa vào một chút manh mối, Nhị công tử đã có thể suy ra được hành tung của hắn! - Khang Trảm nhẹ nhàng cười. - Hắn tưởng mình hành động kín kẽ, nhưng thực ra vẫn còn sơ hở.

- Nhân vô thập toàn mà! - Thu Tự Nhược khẽ lắc đầu. - Dương Khai cũng trạc tuổi chúng ta, nếu hắn hành động hoàn hảo không chút tì vết thì chúng ta còn mặt mũi nào mà sống nữa!

- Đúng vậy. - Khang Trảm ha hả gật đầu.

- Tuy nói vậy, nhưng vẫn không thể phủ nhận thủ đoạn của Dương Khai rất cao minh. Nếu không phải Nhị công tử cẩn trọng, e rằng cũng không nắm được cơ hội lần này.

- Hướng thiếu, Nam thiếu, Ảnh Cửu bên cạnh Dương Khai sẽ nhờ hai vị cao thủ của các ngươi kiềm chế. - Khang Trảm bỗng quay đầu nhìn Hướng Sở và Nam Sanh.

Hướng Sở gật đầu, thản nhiên nói:

- Nghĩa bất dung từ!

Trên mặt Nam Sanh cũng hiện lên vẻ hung hiểm và ngoan độc, bàn tay vuốt ve ngón tay cụt của mình, lạnh lùng nói:

- Lần này hai nhà chúng ta xuất động hai vị Thần Du Cảnh đỉnh phong chính là để kiềm chế tên Ảnh Cửu kia. Chỉ cần báo được mối thù chặt ngón tay này, toàn bộ người của Nam gia sẽ mặc cho hai vị công tử điều khiển!

Khang Trảm liếc nhìn y một cái, khẽ gật đầu, không nói thêm gì.

Trong phủ Dương Khai có một cao thủ ma đạo đạt đến Thần Du Cảnh đỉnh phong. Chính vì để đề phòng cao thủ ma đạo kia gây rối, Dương Chiếu mới yêu cầu Hướng gia và Nam gia mỗi nhà cử một cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong đến trợ trận.

Cao thủ cấp bậc này thường rất ít khi xuất hiện trong đoạt đích chi chiến.

Cho dù là thế lực nhất đẳng cũng không có nhiều Thần Du Cảnh đỉnh phong, nếu bị tổn thất trong đoạt đích chi chiến thì đối với thế lực đó cũng là một tổn thất không nhỏ.

Nhưng Hướng Sở và Nam Sanh hiển nhiên hận Dương Khai đến tận xương tủy nên đã đồng ý yêu cầu của Dương Chiếu.

Hai vị cường giả kia đến phủ Dương Chiếu mới được một tháng, vốn là để phòng ngừa và áp chế cao thủ ma đạo trong phủ Dương Khai, không ngờ lần này lại có tác dụng khác.

Ảnh Cửu tuy là Huyết Thị của Dương gia, thực lực cũng là Thần Du Cảnh bát tầng, nhưng hai cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong hẳn là đủ sức kiềm chế y!

Đối với trận chiến này, bất luận là ai, cũng đều tràn đầy tự tin.

Bọn họ nào hay biết, Ảnh Cửu lúc này đã đột phá đến Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Liên tục có người được phái ra ngoài dò la động tĩnh bốn phía. Tất cả mọi người đều nín thở, thu liễm khí tức, lẳng lặng chờ đợi.

Một ngày sau, cuối cùng cũng có tin tức truyền đến. Một đoàn hơn trăm người đang tiến về phía này, ước chừng nửa canh giờ nữa sẽ đến nơi.

Khang Trảm thần sắc chấn động, quát lên:

- Chư vị, thành bại là ở trận này. Nếu có thể loại Dương Khai ngay tại đây, sau khi trở về, Nhị công tử nhất định sẽ càng thêm coi trọng chúng ta. Mong chư vị dốc hết toàn lực, tuyệt đối không được khinh địch!

Mọi người đồng thanh gật đầu.

- Đánh lén sao? - Thu Tự Nhược vẻ mặt phấn chấn, hỏi.

Khang Trảm liếc y một cái, nhíu mày lắc đầu:

- Thám tử của chúng ta phát hiện được họ, thì chắc chắn họ cũng đã phát hiện ra chúng ta, không thể đánh lén được.

- Cứ quang minh chính đại mà đánh! Ta muốn Dương Khai phải hối hận vì đã đắc tội với Nam Sanh này! - Nam Sanh nhe răng cười, chân nguyên trong người cuộn trào dữ dội.

- Không sai, chúng ta cứ quang minh chính đại mà đánh! Sau ngày hôm nay, đoạt đích chi chiến sẽ không còn cái tên Dương Khai nữa! - Khang Trảm quát lớn. - Xuất phát!

*

Cách đó ba mươi dặm, Dương Khai thần sắc có chút lo lắng, nghĩ mãi cũng không ra mình đã sơ suất ở đâu.

Chỉ dựa vào một vài động thái của Bàng Trì, bang chủ Trúc Tiết Bang, mà Dương Chiếu đã có thể suy ra hành tung của hắn. Dương Khai làm sao có thể ngờ tới?

Vừa rồi, khi phát hiện có người từ xa theo dõi, hắn đã lập tức ý thức được có điều không ổn.

Đối phương có thể nắm rõ hướng đi của mình như vậy, hiển nhiên là biết mình đi đâu! Bàng Trì không thể nào bán đứng mình, y hẳn vẫn đang bị Thu Ức Mộng giam trong phủ, mà Thu Ức Mộng cũng sẽ không tiết lộ tin tức ra ngoài.

Vậy vấn đề nằm ở những người khác của Trúc Tiết Bang!

Trong nháy mắt, Dương Khai đã có kết luận.

Xem ra, sau khi trở về phải thanh lý một phen.

Nhưng dù vậy, Dương Khai cũng không hối hận! Nếu cho hắn chọn lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ tự mình đi nghênh đón những người của Lăng Tiêu Các.

Chỉ vì muốn sớm một ngày được gặp lại Tô Nhan!

Nhận thấy sắc mặt Dương Khai thay đổi, Tô Nhan không khỏi hỏi:

- Sao vậy?

Dương Khai mỉm cười, lắc đầu:

- Không có gì, chỉ là phía trước có người chặn đường thôi.

Sắc mặt Tô Nhan lập tức trở nên lạnh lẽo.

Lần trước, nàng và Dương Khai hẹn ước nắm tay nhau du ngoạn thiên hạ lại bị Thu Ức Mộng phá đám. Một lần chia xa là hơn một năm. Lần này vừa gặp lại Dương Khai chưa được bao lâu, lại gặp phải phiền toái. Đối với những kẻ dám quấy rầy thời gian riêng tư của nàng và Dương Khai, Tô Nhan có thể nói là hận thấu xương.

- Là ai chặn đường? - Các vị sư thúc của Lăng Tiêu Các phía sau lập tức căng thẳng.

- Có lẽ là người của Nhị ca ta. - Dương Khai nhẹ nhàng hít một hơi. Dương Uy hẳn sẽ không làm những chuyện này, cũng không có bản lĩnh này, vậy thì người chặn đường phía trước, chắc chắn là thủ hạ của Dương Chiếu.

- Các vị sư thúc, lát nữa có thể sẽ phải chiến đấu, các người không cần tham gia, chỉ cần bảo vệ tốt các đệ tử là được.

- Không thể tránh bọn họ sao? - Thực lực của đám người Lăng Tiêu Các hiện tại quá yếu, các vị sư thúc hiển nhiên không muốn xảy ra chiến đấu.

- Bọn họ đã có chuẩn bị, muốn tránh cũng không được. - Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng cũng dâng lên một trận tức giận.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!