Nghe Dương Khai nói vậy, dẫu tính tình Khang Trảm vốn không tệ cũng phải hừ lạnh một tiếng:
- Nói khoác không biết ngượng!
Hắn đồng ý đề nghị của Dương Khai vốn chỉ vì không muốn chọc giận y. Khang Trảm tự thấy mình đã nể mặt đối phương, nào ngờ y lại còn nói là muốn tốt cho phe mình.
Kiểu nói chuyện vừa được lợi lại còn ra vẻ ban ơn này đương nhiên khiến hắn tức tối.
Cũng không so đo thêm, Khang Trảm phất tay:
- Hướng huynh, Nam huynh, để người của các ngươi xuất thủ đi.
Hướng Sở và Nam Sênh gật đầu, ngay sau đó, hai bóng người một xanh một đỏ từ trong đám người bắn ra.
Tốc độ của hai luồng sáng cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã vọt tới trước mặt đám người Dương Khai. Hai người này một đến từ Hướng gia, một đến từ Nam gia, đều là cao thủ đạt tới Thần Du Cảnh đỉnh phong.
Nếu không phải Hướng Sở và Nam Sênh hết lời cầu viện gia tộc, Hướng gia và Nam gia cũng chẳng muốn phái họ tham gia vào Đoạt Đích Chi Chiến.
Bọn họ cũng không khách khí, vừa đến nơi liền ra tay đánh tới Ảnh Cửu.
Chiêu thức hung mãnh, phô thiên cái địa ập tới, mang theo thế muốn một đòn đánh trọng thương Ảnh Cửu.
Hai vị cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong ra tay quả nhiên khác hẳn người thường, chỉ trong khoảnh khắc đã khiến đám người Lăng Tiêu Các có cảm giác như trời long đất lở.
Lực lượng vô song kia bộc phát, tựa hồ tạo ra một cơn lốc xoáy muốn nuốt chửng tất cả.
Mọi người đều kinh hãi, sắc mặt trắng bệch. Dưới sức mạnh này, đám người Lăng Tiêu Các thậm chí còn không nảy ra nổi ý niệm phản kháng.
Nam Sênh và Hướng Sở đắc ý cười lạnh nhìn sang, trong lòng âm thầm chờ mong khoảnh khắc Ảnh Cửu bị buộc phải thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật.
Ảnh Cửu thần sắc lạnh lùng, ngay khoảnh khắc công kích cuồng bạo sắp đánh trúng người, thân hình hắn bỗng nhiên biến mất không thấy tăm hơi.
Cường giả của hai nhà Hướng Nam đều sững sờ. Mục tiêu công kích đột ngột biến mất khiến trong lòng họ dâng lên một cảm giác chẳng lành.
Họ vội vàng lui về phía sau, nhưng sau lưng lại có một luồng sát khí lặng lẽ ập tới.
Một bóng người nhanh đến mắt thường không thể thấy rõ đang vung lên hai thanh chủy thủ lóe hàn quang, từ phía sau đánh đến.
Ảnh Vũ Sát!
Trong hư không tràn ngập năng lượng cuồng bạo, dao động như gợn sóng lan trên mặt nước, từng vòng từng vòng khuếch tán ra bốn phía.
Nụ cười đắc ý trên mặt Hướng Sở và Nam Sênh lập tức cứng đờ, đôi mắt run rẩy kịch liệt, không thể tin nổi nhìn lên không trung.
Khang Trảm và Thu Tự Nhược cũng thất thần.
Tất cả mọi người đều run rẩy vì thực lực cường hãn mà Ảnh Cửu thể hiện!
Dương Khai khẽ cười, thản nhiên nói:
- Các vị sư thúc, xin hãy dẫn các sư huynh đệ lui ra xa một chút.
- Ồ.
Mấy vị sư thúc kia như vừa tỉnh mộng, nhìn cuộc giao chiến của ba vị cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong. Họ hiểu rằng dù tất cả mọi người có xông lên, e rằng ngoài việc tăng thêm thương vong thì cũng chẳng có tác dụng gì, bèn thức thời dẫn mọi người vội vàng lùi lại.
Chỉ còn lại Dương Khai và Tô Nhan sóng vai đứng tại chỗ.
Gió lướt qua, cuốn mái tóc Tô Nhan che đi nửa khuôn mặt nàng. Nàng và Dương Khai nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý mà mỉm cười.
Xoát xoát xoát…
Trên bầu trời, ba người đang chiến đấu kịch liệt đã tách ra, đứng đối diện nhau.
Ảnh Cửu vẫn như lúc đầu, thần sắc lạnh lùng, trên người không một vết thương.
Ngược lại, cao thủ hai nhà Hướng Nam sắc mặt xanh mét, quần áo trên người có nhiều chỗ rách toạc. Tuy không có dấu vết bị thương, nhưng một phen giao thủ này đã khiến tất cả mọi người ý thức được, Ảnh Cửu đã không còn là Ảnh Cửu của ngày trước!
Và cũng làm họ ý thức được sức chiến đấu của Huyết Vệ Dương gia khủng bố đến mức nào!
Cùng giai vô địch, vượt cấp tác chiến cũng là chuyện thường tình, đó chính là Huyết Vệ Dương gia!
- Hai người, không đủ!
Ảnh Cửu hai tay nắm chặt chủy thủ, thản nhiên nhìn cao thủ hai nhà Hướng Nam rồi lắc đầu, từng chữ như kim châm, vô cùng tàn nhẫn.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt hai người kia liền trở nên cực kỳ khó coi!
- Khang huynh, Ảnh Cửu dường như đã đạt tới Thần Du Cảnh cửu tầng!
Thu Tự Nhược cũng nhìn ra điều bất ổn. Trước đó, họ tính toán dùng hai vị Thần Du Cảnh đỉnh phong để cầm chân Ảnh Cửu, chỉ cần thiếu đi sự trợ lực cường đại này, đám người còn lại thế nào cũng bắt được Dương Khai. Chỉ là hiện tại Ảnh Cửu cũng là Thần Du Cảnh cửu tầng đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của họ.
- Hai người không đủ, vậy thì phái thêm người lên.
Khang Trảm cũng hơi choáng váng, sau khi phản ứng lại liền lạnh lùng nói.
Thu Tự Nhược gật đầu, ra hiệu cho mấy vị cường giả trong trận doanh. Những người đó lập tức phi thân lên, đứng sau lưng cao thủ hai nhà Hướng Nam.
Hai vị Thần Du Cảnh bát tầng, hai vị Thần Du Cảnh thất tầng!
Cộng thêm hai vị Thần Du Cảnh cửu tầng phía trước, tổng cộng có sáu người đối đầu với một mình Ảnh Cửu, nhưng sắc mặt Ảnh Cửu vẫn không đổi. Ngược lại, bốn người vừa mới lên lại có vẻ bất an.
- Vẫn không đủ!
Ảnh Cửu lắc đầu:
- Nếu muốn kiềm chế ta, vậy thì phái thêm nhiều người một chút.
Khang Trảm và Thu Tự Nhược sắc mặt lạnh lùng, thầm nghĩ Ảnh Cửu này cũng quá cuồng vọng. Dù ngươi là Huyết Vệ Dương gia, dù ngươi là Thần Du Cảnh cửu tầng, thì chung quy ngươi cũng chỉ có một mình.
- Bá Huyết Cuồng Thuật!
Ảnh Cửu bỗng nhiên trầm giọng quát lên, khí huyết toàn thân điên cuồng dâng trào, chân nguyên cũng ba động kịch liệt.
Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, vạn lần không ngờ Ảnh Cửu lại quyết đoán thi triển cấm thuật của Huyết Vệ như vậy.
Đây là bí pháp dùng chính sinh mệnh lực của bản thân làm giá để cưỡng ép tăng cường khí huyết! Mỗi lần thi triển, Huyết Vệ đều sẽ giảm đi rất nhiều thọ mệnh.
Cho nên dù thực lực Huyết Vệ Dương gia có cao đến đâu, thường cũng không sống thọ.
Chỉ trong nháy mắt, khí tức của Ảnh Cửu đã thay đổi, khí chất lạnh nhạt lúc trước trở nên cuồng bạo vô cùng, da thịt lộ ra bên ngoài đều đỏ rực như con tôm luộc, trông vô cùng đáng sợ.
Xoát…
Ảnh Cửu dường như đã động, lại dường như vẫn đứng yên tại chỗ. Mấy vị cao thủ đang cùng hắn giằng co cũng đồng loạt biến sắc, tất cả đều không khỏi lui về sau vài bước.
Phụt…
Một tiếng máu tươi bắn tung tóe truyền ra, một vị Thần Du Cảnh thất tầng vừa mới lên không lâu, thậm chí còn chưa kịp so chiêu với Ảnh Cửu, bỗng nhiên sắc mặt đờ đẫn, một cái đầu người từ trên không trung rơi xuống.
Máu tươi từ cổ họng y phun ra như suối, thân thể còn chưa rơi xuống đất đã nổ tung thành một đám huyết vụ, thi cốt vô tồn!
Một cảm giác lạnh buốt từ đáy lòng mọi người dâng lên, khiến họ toàn thân rét run.
- Các ngươi cảm thấy đã đủ chưa?
Hai thanh chủy thủ trên tay Ảnh Cửu xoay một vòng, linh động trong lòng bàn tay như bướm lượn, tao nhã mà mang theo hơi thở tử vong khiến người ta tuyệt vọng:
- Nếu các ngươi cảm thấy đã đủ, vậy ta sẽ đại khai sát giới!
Lời vừa dứt, cường giả Thần Du Cảnh cửu tầng của hai nhà Hướng Nam liền gầm lên:
- Cẩn thận!
Đồng thời, cả hai cùng bước lên một bước, tế ra bí bảo đắc ý nhất của mình, thi triển thủ đoạn sở trường nhất, lực lượng cuồng bạo bắn ra.
Thân ảnh Ảnh Cửu luồn lách giữa luồng sức mạnh đó, tựa như một chiếc lá giữa cuồng phong bão táp, trồi sụt bất định nhưng vĩnh viễn không chìm.
- Tất cả Thần Du Cảnh bát tầng đều lên!
Khang Trảm cũng không dám khinh thường Ảnh Cửu chút nào nữa. Thực lực của Ảnh Cửu đã đạt tới Thần Du Cảnh cửu tầng, lại thêm việc thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, hắn đã có thể so chiêu với cường giả Thần Du Chi Thượng.
Mấy người chắn trước mặt hắn quả thật không đủ để kiềm chế! Hắn lập tức hạ lệnh tiếp viện.
Xoát xoát xoát…
Bên trong đám người liên tiếp bay ra bốn năm bóng người, tất cả đều là võ giả Thần Du Cảnh bát tầng, cũng là toàn bộ nhân số cấp bậc này mà bảy thế lực xuất động.
Có những người này gia nhập, cuối cùng cũng khiến Ảnh Cửu đình trệ một chút, nhưng vẫn không thể ngăn cản bộ pháp quỷ dị của hắn.
Hắn như một thanh thần binh vô kiên bất tồi, hai thanh chủy thủ vung lên khiến lòng người hoảng sợ.
Ảnh Cửu tinh thông ẩn nấp ám sát, trong cục diện lấy một địch nhiều lại có thể hoàn toàn chiếm thế chủ động, thân ảnh mờ ảo như ẩn như hiện, khiến trong lòng mỗi người như đeo một tảng đá lớn, không dám có chút lơ là.
- Vẫn là không đủ!
Trong mắt Khang Trảm lộ ra vẻ tuyệt vọng. Lời này vừa mới nói xong, vị cường giả Thần Du Cảnh thất tầng còn lại trên bầu trời liền kêu thảm một tiếng rồi rơi xuống.
- Trưởng lão!
Có người bên dưới kinh hô.
Người đó là một vị trưởng lão trong bảy thế lực, thế lực của y không tính là mạnh, tổn thất một vị Thần Du Cảnh thất tầng đối với cả thế lực chính là một đả kích không nhỏ.
Nhìn lại, vị cường giả Thần Du Cảnh thất tầng kia trong khi rơi xuống, hai cánh tay bỗng nhiên tách khỏi thân thể, vết cắt phẳng lìa, phun ra từng dòng máu đỏ tươi.
- Tiếp tục lên!
Khang Trảm sắc mặt xanh mét, tiếp tục hạ lệnh.
Mấy cường giả Thần Du Cảnh thất tầng trong đám người nhìn nhau, bất đắc dĩ đến cực điểm mà xông lên.
Có những người này gia nhập mới chính thức chế trụ được hành động của Ảnh Cửu, khiến hắn không thể tùy ý phát huy như vừa rồi.
Lấy sức một mình kiềm chế hai vị Thần Du Cảnh cửu tầng, sáu vị Thần Du Cảnh bát tầng, năm vị Thần Du Cảnh thất tầng, sự mạnh mẽ của Huyết Vệ Dương gia đã vượt xa dự kiến của mọi người.
Thậm chí ngay cả bản thân Ảnh Cửu cũng cảm thấy kinh ngạc.
Trước khi tấn thăng, hắn đã nhiều lần tưởng tượng sau khi mình tấn thăng thì thực lực sẽ tăng lên bao nhiêu. Hắn cũng từng có nhận định, sau khi tấn thăng mà thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật có lẽ có thể kiềm chế một vài cao thủ, nhưng tuyệt đối không thể nhiều đến vậy.
Có thể chống lại nhiều cao thủ như vậy đã vượt xa nhận định của Ảnh Cửu lúc trước.
Hắn không rõ vì sao, chỉ biết là mình quả thật đã làm được. Tuy rằng ứng phó có chút gian khổ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng sẽ không lo lắng về tính mạng!
Lẽ nào là do công hiệu của những viên huyền đan được luyện chế trong đan phòng? Ảnh Cửu cũng không thể hiểu hết, việc hắn có thể làm hiện tại chính là phát huy ra thực lực lớn nhất của bản thân, tranh thủ giảm bớt gánh nặng cho Dương Khai.
Nhìn Ảnh Cửu trên bầu trời có vẻ đã hơi khó khăn, Khang Trảm và Thu Tự Nhược mới không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cục diện thế này là điều bọn họ chưa từng tưởng tượng tới. Họ thầm thấy may mắn vì Nhị công tử đã phòng xa, lệnh cho hai người dẫn theo nhiều nhân mã như thế xuất thủ.
Nếu làm theo đề nghị của hai người lúc đó, chỉ sợ một mình Ảnh Cửu họ cũng không chặn được, lại càng đừng nói đến việc đi bắt Dương Khai.
Nhị công tử thật sự là nhìn xa trông rộng! Giờ khắc này, Khang Trảm và Thu Tự Nhược không khỏi sinh ra một chút kính nể đối với Dương Chiếu.
- Đến lượt chúng ta!
Khang Trảm hít sâu một hơi, liếc mắt nhìn về phía Dương Khai đang đứng bất động.
Ảnh Cửu đã bị kiềm chế, chuyện còn lại chỉ là bắt lấy Dương Khai. Tuy rằng đại đa số cường giả đều bị phái ra, nhưng đối với việc truy bắt Dương Khai, Khang Trảm vẫn có mười phần tin tưởng.
Dù sao bên cạnh hắn và Thu Tự Nhược cũng còn lại hai vị cao thủ Thần Du Cảnh ngũ tầng xuất thân từ Bát Đại Gia, các thế lực khác cũng còn không ít người.
Đội hình như vậy, Khang Trảm không tin vẫn không bắt được Dương Khai!
Sư thúc hiển nhiên không muốn giao chiến.
- Bọn họ đã có chuẩn bị, muốn trốn cũng không được.
Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng cũng dâng lên một trận tức tối.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn