Có được bảy vị cường giả Thần Du Cảnh yểm hộ như vậy, cho dù Dương Khai có lợi hại đến mấy cũng không thể tiếp tục truy kích.
Hơn nữa, Chiến Thành đã ở đằng xa, chỉ còn trăm dặm nữa là tới. Hướng Sở tuy rằng bất đắc dĩ, cũng chỉ nghĩ ra cách này để cầm chân Dương Khai.
Bảy người kia nghe Hướng Sở nói vậy, miệng đều đắng lưỡi khô, tuy nhiên rất nhanh đã kiên định trở lại, gật đầu nói:
- Công tử yên tâm, đám lão phu đây dù phải liều mạng cũng sẽ chặn hắn lại.
Hướng Sở trầm trọng gật đầu:
- Được, các vị hãy cẩn thận, tuyệt đối không thể sơ suất.
- Hiểu rồi.
Vừa dứt lời, bảy vị cường giả Thần Du Cảnh hai nhà Hướng Nam bỗng dừng bước, đồng loạt quay người, đứng nguyên tại chỗ nhìn về phía sau.
Hướng Sở và Nam Sênh dẫn đầu đám người còn lại cũng không quay đầu mà tiếp tục chạy trốn.
Nhìn thấy bảy người kia dừng lại, Dương Khai thần sắc lạnh lẽo, Thần Thức quét qua một vòng, lập tức hiểu rõ nỗi lo sợ về tu vi và thực lực của bọn họ, trên mặt hắn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
- Cửu công tử, muốn truy đuổi thiếu gia nhà chúng ta, trước tiên hãy vượt qua cửa ải của đám lão phu đây đã rồi hãy tính.
Một người trong đó nói, bảy người đồng thời vận chuyển Chân Nguyên, Vũ Kỹ hào quang rực rỡ bùng nổ, hung hãn đánh tới đón đầu Dương Khai.
Bọn họ cũng không có ý định nói gì với Dương Khai, tình thế đã phát triển đến mức này, mọi chuyện đã định rõ rồi.
- Chỉ dựa vào các ngươi?
Dương Khai ngạo nghễ cười lớn, Cốt Thuẫn Huyền cấp hạ phẩm hiện ra trên tay, chắn trước mặt, đón nhận công kích như vũ bão ập tới.
Ầm ầm ầm…
Từng tiếng nổ vang vọng, mỗi lần năng lượng cuồng bạo va đập đều khiến bước tiến của Dương Khai khựng lại đôi chút. Nhưng từ miệng thú của Cốt Thuẫn lại há to, nuốt chửng từng luồng năng lượng, từ đó, diện mạo tấm chắn cũng biến đổi rõ rệt, lớn hơn trông thấy bằng mắt thường.
Dưới những đợt công kích liên miên, Dương Khai không hề hấn gì, nhưng tốc độ của hắn cũng bị chậm lại.
- Tan ra!
Những kẻ biết rõ sự thần bí của Cốt Thuẫn nào dám tụ tập tại chỗ cũ nữa, sau một tiếng quát, mọi người đều tản ra tứ phía.
Từ miệng thú của Cốt Thuẫn phát ra một tia sáng, xung quanh Cốt Thuẫn, từng chiếc gai xương sắc nhọn cũng đang rung động.
Một tiếng “xoạt” vang lên, toàn bộ năng lượng vừa bị nuốt chửng liền phản phệ trở lại.
Xẹt xẹt xẹt…
Gai xương bên cạnh Cốt Thuẫn cũng theo từng luồng hào quang phóng ra ngoài, hướng tới công kích bảy người kia.
Bảy người sớm đã có sự chuẩn bị, đều xuất ra phòng ngự Bí Bảo, bao bọc quanh thân, vội vàng trốn tránh.
Một phen giao phong, bảy người tránh được công kích của Cốt Thuẫn, những chiếc gai xương kia cũng bị bọn họ thi triển công pháp chặn lại, dù chật vật nhưng không hề hấn gì.
Cốt Thuẫn quả thực hùng mạnh, Võ giả chưa đạt Thần Du Cảnh Bát Tầng, căn bản không thể phá vỡ phòng ngự của nó. Nhưng nếu cố tình nhắm vào đặc tính của Cốt Thuẫn, sẽ rất khó phát huy hết tác dụng của nó. Bí Bảo dù sao cũng là vật vô tri, chỉ có con người mới là sinh linh.
Hơn nữa bảy người này cũng không định liều mạng với Dương Khai. Bọn họ chỉ có ý định kéo dài thời gian cầm chân Dương Khai trong chốc lát, như vậy với tốc độ của Nam Sênh và Hướng Sở, hai người họ có thể an toàn trở về Chiến Thành, về Dương Chiếu Phủ.
Thấy kế sách thành công, thần sắc bảy người phấn chấn hẳn lên, đột nhiên cảm thấy Dương Khai cũng không đáng sợ như họ vẫn nghĩ.
Có lẽ hắn thực sự vô địch trong số các võ giả đồng cấp, thậm chí có thể đối đầu với cường giả Thần Du Cảnh, nhưng hắn chỉ nhờ ngoại lực mới có thể một lần đồ sát hơn trăm người.
Một khi không có ngoại lực hỗ trợ, cho dù thực lực bản thân hắn có lợi hại đến mấy, cũng vẫn là có hạn độ.
Có lẽ lần này chẳng những có thể cản bước, kéo dài thời gian của hắn, mà còn có thể thừa dịp bên cạnh hắn không có cao thủ hộ vệ, tước đoạt tính mạng hắn. Ý niệm này vừa lóe lên, bảy người đều phấn chấn hẳn lên, chút lòng tin vốn có trong chốc lát đã được thay thế bằng chiến ý bừng bừng.
Không nói một lời, từng đạo Thần Hồn Kỹ hướng về phía Dương Khai đánh tới, sức mạnh Thần Thức từ bốn phương tám hướng đan xen, tạo thành một tấm lưới vô hình bao vây Dương Khai.
Ngay tại vị trí Thần Thức hội tụ, Dương Khai chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt khinh thường.
Từ sau khi luyện được Bổn Nguyên Hồn Tà Linh trong Hung Sát Tà Động, điều hắn không sợ nhất chính là công kích Thần Thức. Sức mạnh Thần Thức của bảy người trước mặt hắn, so với hắn, chẳng khác nào đại dương mênh mông và dòng suối nhỏ, căn bản không thể lay chuyển tinh thần hắn mảy may.
Ngược lại, từ Dương Khai lại bạo phát ra sức mạnh Thần Thức, điều này khiến Thức Hải của những người kia chợt lạnh giá, trên mặt đều hiện lên cảm giác bị đóng băng.
Lập tức kinh hãi tột độ, không biết trên người Dương Khai rốt cuộc có bao nhiêu Thần Hồn Bí Bảo, không ngờ có thể đạt tới trình độ này.
- Hướng Sở để các ngươi lại cũng chỉ là để các ngươi chết thay mà thôi, làm gì mà phải ra sức đến vậy?
Dương Khai lắc đầu không muốn cùng bọn họ tiếp tục giằng co nữa.
- Cho dù y có trốn được về Chiến Thành, ta cũng vẫn phải lấy mạng y, các ngươi cũng chỉ chết một cách vô giá trị mà thôi.
Sắc mặt bảy người trầm xuống, một người trong số đó nói:
- Cửu công tử, không cần phải ly gián, ta sinh là người của Hướng Nam gia, chết là ma của Hướng Nam gia, bảo vệ an nguy cho công tử là trách nhiệm của chúng ta. Cửu công tử nếu đã có lòng tin như vậy, sao không để cho bọn ta được diện kiến thủ đoạn thông thiên triệt địa của người?
- Vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi vậy.
Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc bỗng trở nên tĩnh lặng, Cốt Thuẫn trong tay cũng đã biến mất không dấu vết, tay phải chậm rãi giơ lên.
Theo cánh tay hắn nâng lên, bảy người bỗng có một cảm giác bất an, dường như trong trời đất này tất cả đều đã dừng lại, bảy cặp mắt không tự chủ được trợn trừng, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi nhìn chằm chằm Dương Khai, có ý định công kích nhưng lại không thể động đậy chân tay.
Trong khoảnh khắc này, người duy nhất có thể cử động chính là Dương Khai.
Ngón giữa bàn tay phải đặt trên trán, như mộng ảo thì thầm, rồi đột nhiên bùng nổ.
- Nhập Ma!
Không trung run rẩy, mặt đất rung chuyển, cảm giác trời nghiêng đất sụp nảy sinh trong lòng mỗi người.
Một luồng hắc quang có thể nuốt chửng vạn vật bỗng từ người Dương Khai tuôn ra, hắc ám năng lượng nồng đậm, khát máu, tàn bạo, tà ác tràn ngập không gian, khiến bảy người trong lòng đều hoảng sợ.
Theo khí tức của Dương Khai tăng vọt, cảm giác bất lực trong lòng mỗi người cũng dâng cao.
Sức mạnh mà Dương Khai thể hiện ra đã hoàn toàn chấn động bọn họ.
Tà ác năng lượng của Ngao Cốt Kim Thân đã lâu không được sử dụng, Dương Khai cũng e dè mối quan hệ như nước với lửa giữa Bát Đại Gia và Thương Vân Tà Địa, cho nên vẫn không dám bộc lộ mặt tà ác của mình.
Nhưng hiện tại, vì muốn đánh chết Hướng Sở và Nam Sênh, hắn sẽ không hề băn khoăn hay hối tiếc.
Luồng hắc ám năng lượng tà ác kia chỉ chợt lóe lên rồi bị thân thể Dương Khai nuốt chửng hoàn toàn.
Đưa mắt nhìn lại, Dương Khai vẫn là Dương Khai, nhưng cảm giác lại không giống với lúc trước.
Trong chốc lát, bảy người kia còn ảo tưởng liên thủ tiêu diệt Dương Khai, lập chút công lao cho Nam Sênh và Hướng Sở, nhưng hiện tại không ai dám nghĩ như vậy nữa.
Không biết vì sao, đối mặt với Dương Khai giờ phút này, bảy người không khỏi sinh ra một cảm giác tuyệt vọng, không lối thoát.
Ánh mắt bảy người như bị mây đen che phủ, hắc ám bao trùm, không nhìn thấy một tia sáng, không tìm thấy phương hướng.
Ánh mắt lạnh lẽo tàn nhẫn quét tới, bảy người không khỏi hoảng sợ, vô thức lùi lại mấy bước.
Dương Khai hơi giơ tay, từng luồng hắc ám năng lượng nhỏ như những con linh xà, phát ra hơi thở xì xì, lao về phía một người.
Người này sắc mặt đại biến, vội vàng tránh né, nhưng vừa làm ra động tác này thì thân thể đã chấn động mạnh, toàn bộ da thịt lộ ra ngoài trong chốc lát bị hắc ám bao phủ, ngửa mặt ngã vật xuống đất.
Một kích, một cường giả Thần Du Cảnh Tam Tầng đã mất mạng, không một chút khả năng chống cự.
Sáu người còn lại sắc mặt trắng bệch, câm như hến.
Bọn họ thậm chí không thấy được người này rốt cuộc trúng chiêu như thế nào, cũng không ngờ đến giờ phút này, Dương Khai đã mạnh đến mức này.
Ngày đó dưới Thái Phòng Sơn, Dương Khai dựa vào Chân Nguyên Cảnh Ngũ Tầng đã có thể đánh chết hai cường giả Thần Du Cảnh Nhị Tầng, đến hôm nay hắn chỉ còn cách Thần Du Cảnh một bước, năng lực phát huy đương nhiên mạnh hơn gấp bội so với ngày đó.
Những kẻ Thần Du Cảnh Tam, Tứ Tầng này quả thật không đáng nhắc tới trong mắt hắn.
- Kẻ nào cản đường… chết!
Thanh âm âm trầm của Dương Khai vang lên, bầu trời bỗng chốc u ám, một thủ ấn khổng lồ như mây đen cuồn cuộn, ập xuống đầu sáu người, như bàn tay che trời, càng lúc càng lớn, khiến bọn họ nảy sinh ý niệm muốn tránh cũng không thể tránh được.
Sáu người không ngừng kinh hãi kêu la, điên cuồng vận chuyển Chân Nguyên, mong thoát khỏi nơi đó, nhưng mặc cho bọn họ cố gắng thế nào, cũng không thể thoát khỏi thủ ấn kia.
Một tiếng va chạm long trời lở đất vang lên.
Thủ ấn bao trùm xuống, đào thành một vết sâu trên mặt đất, tiếng xương cốt gãy vụn liên tục, dày đặc như tiếng xay đậu truyền tới.
Sáu người kẻ nằm ngửa, người bò sấp, tất cả đều ngã vật vào hố sâu do thủ ấn tạo thành, dù không chết người, nhưng luồng tà ác năng lượng này lại ăn mòn tâm linh và thể xác bọn họ, khiến ý thức trong nháy mắt trở nên mơ hồ.
Toàn thân xương cốt gãy nát vô số, e rằng cả đời này cũng không thể khôi phục.
- Ta đã nói các ngươi chỉ là kẻ thế mạng, sao còn cố chấp không chịu tỉnh ngộ?
Dương Khai lắc lắc đầu. Nam Sênh và Hướng Sở biết rõ sức mạnh của mình đã tăng lên đáng kể, nhưng có vẻ như họ đã không tiết lộ điều này cho ai.
Nếu bảy người ở lại chặn Dương Khai biết được tin này, e rằng họ đã không ôm hy vọng đoạt mạng hắn, cũng sẽ không bị hắn đánh cho thê thảm đến vậy.
Không màng đến sống chết của sáu người kia, Dương Khai nhìn Chiến Thành cách đó chừng trăm dặm, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục truy đuổi.
Cho dù Hướng Sở và Nam Sênh thật sự trốn vào Dương Chiếu Phủ, thì cái chết của bọn họ ngày hôm nay cũng là điều không thể nghi ngờ.
Chiến Thành.
Nam Sênh và Hướng Sở hai người thần sắc hoảng loạn, cùng một đám võ giả kinh hãi xông vào. Đám đông người đi đường nhìn thấy cảnh tượng đó, không khỏi kinh ngạc, không biết những kẻ này đã bị ai truy sát mà thảm hại đến vậy.
Cả đám, người nào người nấy mồ hôi đầm đìa, Chân Nguyên hao tổn, vừa la hét người đi đường nhường lối, vừa lao thẳng về Dương Chiếu Phủ.
Tin tức rất nhanh truyền đến Dương Uy Phủ và Dương Khai Phủ.
Dương Uy chau mày, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng ý thức được sắp có đại biến cố xảy ra, lúc này đã cùng Huyết Thị thân cận lặng lẽ rời phủ, hướng về Dương Chiếu Phủ.
Tại Dương Khai Phủ, khi Thu Ức Mộng biết được tin tức này, không khỏi dung nhan thất sắc, vội vàng hạ lệnh cho các thế lực lớn trong phủ xuất phát ra ngoài Chiến Thành, chuẩn bị nghênh đón Dương Khai trở về.
Nàng không xác định Nam Sênh và Hướng Sở rốt cuộc gặp phải chuyện gì, nhưng cũng mơ hồ cảm thấy việc này có liên quan đến Dương Khai.