Ngay lúc Dương Chiếu đang răn dạy Hướng Sở và Nam Sênh, bỗng một tiếng gầm từ xa truyền tới:
- Hướng Sở, Nam Sênh, ngày chết của các ngươi tới rồi!
Thanh âm không lớn nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi người.
Nam Sênh và Hướng Sở vốn đang xấu hổ và tức giận, nghe thấy câu này, sắc mặt không khỏi đại biến, kinh hãi tột độ.
Sắc mặt Dương Chiếu lập tức trở nên quái dị, hắn nheo mắt nhìn hai người Hướng Sở và Nam Sênh, cười lạnh ha hả:
- Ý gì đây? Lão Cửu sao lại chạy tới tận đây rồi?
Nam Sênh ngậm miệng không dám nói lời nào.
Hướng Sở vẫn cố gượng nói:
- Dương Khai dường như đã truy sát một mạch tới đây…
- Phí lời!
Dương Chiếu nghiến răng gầm nhẹ.
- Đương nhiên ta biết hắn truy sát tới, nhưng vì sao hắn lại làm vậy? Có phải các ngươi còn che giấu ta chuyện gì không?
Vừa rồi lúc kể lại trận đại chiến với Dương Khai, Hướng Sở đã không nói kỹ chuyện về đám người Lăng Tiêu Các, chính là vì sợ Dương Chiếu nghĩ nhiều.
Nhưng hiện tại, Dương Khai đã truy sát đến tận ngoài phủ, Hướng Sở lập tức hiểu ra sự việc không thể giấu giếm được nữa.
- Nói đi, rốt cuộc các ngươi đã làm gì khiến hắn nổi giận như vậy?
Dương Chiếu hít sâu một hơi, cố giữ giọng điệu bình tĩnh.
- Là người của Lăng Tiêu Các… Nam đại ca đã đánh bị thương một vị đệ tử Lăng Tiêu Các.
- Lăng Tiêu Các? Là tông môn xuất thân của hắn?
Dương Chiếu nhướng mày, tiếp tục ép hỏi:
- Không chỉ đơn giản như vậy chứ?
- Nhị công tử bớt giận…
Hướng Sở nhíu mày bối rối, bất đắc dĩ đến tột cùng, đành kể rõ ngọn ngành.
Sau khi nghe xong, Dương Chiếu nhẹ nhàng gật đầu:
- Hai bên đối địch, sử dụng thủ đoạn nào cũng không có gì là sai.
Hướng Sở nghe vậy mừng rỡ, còn tưởng rằng Dương Chiếu sẽ không truy cứu trách nhiệm của bọn họ, nhưng nụ cười chỉ vừa chớm nở, sắc mặt Dương Chiếu đã lại lạnh như băng, nhìn y nói:
- Nếu các ngươi có bản lĩnh chịu đựng sự trả thù của hắn thì làm vậy ta chỉ biết vỗ tay khen hay. Nhưng các ngươi có bản lĩnh đó không? Không có năng lực lại còn làm chuyện ngu xuẩn, ta chỉ có thể nói là hai tên ngu các ngươi đã bị thù hận làm cho mờ mắt rồi.
Hướng Sở lập tức câm như hến.
Nam Sênh ngẩng đầu nói:
- Tạm thời không bàn đến chuyện chúng ta đúng sai, hiện tại Dương Khai đang ở ngoài phủ gào thét như vậy, nếu Nhị công tử không để ý tới, chỉ e sẽ bị người đời coi thường.
- Dùng kế khích tướng với ta?
Dương Chiếu mỉm cười.
- Nam Sênh, ngươi quá coi thường Dương Chiếu ta rồi. Chẳng trách hai người các ngươi lại chịu thiệt thòi dưới tay lão Cửu của ta.
Nam Sênh không khỏi sợ hãi, run giọng nói:
- Nam mỗ không có ý đó, Nhị công tử xin thứ tội.
Lạnh lùng nhìn y, Dương Chiếu nói:
- Tuy nhiên, ngươi nói cũng không sai. Lão Cửu dám giữa ban ngày ban mặt đến ngoài phủ của ta khiêu khích gây sự, ta quả thực không thể mặc kệ.
Hướng Sở và Nam Sênh nghe vậy không khỏi vui mừng quá đỗi, vội vàng nói:
- Đa tạ Nhị công tử!
- Không cần.
Dương Chiếu chậm rãi lắc đầu, thần sắc bình thản nói:
- Lần này ta sẽ bảo vệ các ngươi, bởi vì các ngươi vẫn còn là đồng minh của ta. Nhưng từ hôm nay trở đi, các ngươi hãy tự trở về gia tộc đi, Chiến Thành không cần các ngươi, Dương gia đoạt đích chi chiến cũng không cần đến các ngươi nữa.
Hừ lạnh một tiếng, Dương Chiếu xoay người, cầm lấy y phục của mình rồi sải bước đi ra ngoài.
Sau lưng, Nam Sênh và Hướng Sở mặt không còn chút máu, hồn bay phách lạc. Bọn họ không thể ngờ rằng chỉ vì chuyện này mà Dương Chiếu lại có ý định đuổi họ đi.
Hướng gia và Nam gia bọn họ thế lực không tệ, lần đoạt đích chi chiến này đã sớm dựa vào cây đại thụ Dương Chiếu, suốt thời gian dài dãi nắng dầm mưa, trải qua bao phen sinh tử, kề vai chiến đấu cùng Dương Chiếu.
Vì đoạt đích chi chiến, hai nhà bọn họ cũng đã trả giá không ít, cả về nhân lực lẫn vật lực…
Vậy mà khi sắp đến giai đoạn cuối cùng, lại bị loại ra khỏi cuộc chơi, lại còn bị chính chủ nhà đuổi đi.
Việc này nếu lan truyền ra ngoài, hai đại thế gia chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Trả một cái giá lớn như vậy mà chưa nhận được gì, chỉ có vinh dự của hai gia tộc bị tổn hại nghiêm trọng.
Đắc tội với Dương Khai lại không được Dương Chiếu che chở, sau này muốn tạo quan hệ với Dương gia e rằng là điều không thể.
Những thế lực khác trong thiên hạ có khả năng cũng vì chuyện này mà xa lánh hai nhà Hướng, Nam. Đến lúc đó, sự phát triển của gia tộc chắc chắn sẽ gặp nguy nan.
Thậm chí, vị trí người kế vị của hai người bọn họ cũng có thể vì vậy mà bị phế truất.
Nghĩ tới đây, Hướng Sở và Nam Sênh không khỏi mồ hôi chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy.
Trong mắt họ chợt tràn đầy thù hận và oán độc, hai tay bất giác siết chặt, nghiến răng nghiến lợi.
Nếu không phải vì Dương Khai… nếu không phải vì có hắn, mình tại sao lại khốn đốn đến mức này?
- Hai vị công tử…
Một thanh âm nũng nịu từ bên cạnh bỗng truyền đến. Hướng Sở và Nam Sênh thất thần ngẩng đầu nhìn lại, thấy Diệp Tân Nhu đang cười một tiếng quyến rũ, tay kéo tấm chăn mỏng che trước ngực, để lộ bờ vai trắng nõn như ngọc, óng ả mê người.
Nếu là bình thường, Hướng Sở và Nam Sênh nhất định sẽ thu trọn cảnh đẹp này vào đáy mắt, nhưng hiện tại bọn họ nào còn tâm trí đâu nữa.
Diệp Tân Nhu cười khanh khách một tiếng, hồn nhiên không để ý đến thân thể mình đang lấp ló, giơ tay kéo chăn, cảnh xuân trước ngực như ẩn như hiện, hạ giọng nói:
- Các vị cứ đứng ở đây, người ta không tiện mặc quần áo. Còn nữa, Nhị công tử đi rồi, các ngươi không định đuổi theo sao?
Hướng Sở và Nam Sênh lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng chạy ra ngoài. Tuy Dương Chiếu nói lần này sẽ bảo vệ bọn họ, nhưng ai biết y có nói thật hay không?
Đợi hai người rời đi, Diệp Tân Nhu mới bĩu môi, bất mãn nói:
- Cũng không giúp người ta đóng cửa lại, đúng là…
Nói rồi, thần thái nàng lại trở nên hưng phấn, hai má ửng hồng, lẩm bẩm:
- Tên Dương Khai này cũng thật thú vị, đến cả Khang Trảm cũng dám đâm, thật là to gan…
Tuy đã tiếp xúc vài lần với Dương Khai, nhưng nàng và vị công tử nhỏ tuổi nhất này của Dương gia chưa từng nói chuyện với nhau, cũng không biết tính cách hắn thế nào. Thế nhưng hôm nay được lĩnh giáo một phen, nàng không khỏi cảm thấy hứng thú, ngầm để ý tới, trong lòng thầm suy đoán rốt cuộc hắn và Nhị công tử Dương Chiếu, ai sẽ là người chiến thắng trong đoạt đích chi chiến này.
Bên ngoài phủ Dương Chiếu, Dương Khai đơn độc một mình, sát khí ngút trời, lẳng lặng đứng đó. Thần thức khổng lồ của hắn bao trọn cả phủ đệ, len lỏi vào từng ngóc ngách.
Không ngừng có người hướng về phía phủ Dương Chiếu, dần dần tụ tập lại thành đám đông. Những người này đều bị tiếng gầm của Dương Khai thu hút tới, ai nấy đều không biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong Chiến Thành, gió nổi mây phun.
Trong một lầu trà cách đó hơn trăm trượng, có hai người đang ngồi bên cửa sổ. Dương Uy khẽ nheo mắt nhìn Dương Khai, không khỏi kinh ngạc và kích động đến cực điểm. Y phát hiện Dương Khai lúc này tuy vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng kỳ thực một cỗ sát khí ngùn ngụt đã khóa chặt vào một vài vị trí trong phủ Dương Chiếu. Vẻ mặt hắn vô cùng kiên nghị, một vẻ mặt kiên định, không giết được mục tiêu quyết không bỏ cuộc, cứng rắn và mạnh mẽ đến tột cùng.
- Cửu đệ muốn làm gì?
Dương Uy bối rối. Chiến Thành khó khăn lắm mới yên tĩnh được hơn hai tháng, mọi người đều đang cố gắng phát triển sức mạnh bản thân để áp chế kẻ địch. Cửu đệ bỗng nhiên lại làm ra chuyện này khiến Dương Uy có phần không hiểu nổi.
Nhưng mơ hồ, Dương Uy cảm thấy mình đã bỏ lỡ một màn kịch hay.
Giữa Cửu đệ và Nhị đệ chắc chắn đã có xung đột gì đó mà bản thân mình không biết, nếu không thì không thể nào có chuyện lớn như vậy giữa ban ngày.
Một đạo huyết quang từ xa vọt tới, mang theo tà khí hung thần không gì sánh kịp. Hơi thở Dương Uy ngưng lại, y dồn thần nhìn về phía huyết quang kia.
Trong chốc lát, huyết quang dừng lại bên cạnh Dương Khai, chính là cao thủ Địa Ma đã xuất hiện trong phủ Dương Khai hơn hai tháng trước.
- Thiếu chủ!
Địa Ma vừa hiện thân đã đến gần Dương Khai, cảnh giác quan sát động tĩnh bốn phương.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, dường như đã sớm biết lão sẽ tới.
- Người này rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Dương Uy khổ sở suy tư, thật sự không rõ lai lịch của Địa Ma.
Khóe mắt y quét qua, bỗng thấy một bóng người quen thuộc thong dong ngồi xuống chiếc ghế đối diện mình.
Nghiêng đầu nhìn lại, y phát hiện đó chính là Liễu Khinh Diêu của Liễu gia.
Dương Uy khẽ gật đầu ra hiệu, đưa tay rót cho y một chén trà.
- Người nọ rốt cuộc lai lịch thế nào, tất cả mọi người đều không biết.
Liễu Khinh Diêu bỗng mở miệng.
- Người này xuất hiện như từ không khí vậy, chỉ biết hơn nửa năm trước y từng sống một thời gian ở Thương Vân Tà Địa, cũng đã giết không ít người.
- Hả?
Dương Uy nhíu mày:
- Nói như vậy, y chính là người của tà địa?
- Không giống lắm. Dưới trướng Lục Đại Tà Vương của Thương Vân Tà Địa không có người này.
Liễu Khinh Diêu lắc đầu. Thủ đoạn kinh thiên mà Địa Ma biểu hiện hai tháng trước, Liễu Khinh Diêu đương nhiên cũng để ý tới lão, đã vận dụng lực lượng của Liễu gia tìm hiểu hồi lâu mà vẫn không có manh mối.
- Tuy nhiên, nhìn bộ dạng y lại có vẻ rất cung kính với lão Cửu. Vì sao lại ngoan ngoãn trước mặt lão Cửu như vậy?
Dương Uy nhẹ nhàng hít một hơi, suy nghĩ mãi cũng không có lời đáp.
Một cao thủ chỉ thiếu chút nữa là có thể đạt tới Thần Du Chi Thượng, kể cả Trung Đô Bát đại gia cũng không có bao nhiêu người. Những người này, địa vị dù không bằng các cường giả Thần Du Cảnh nhưng cũng không kém bao xa, một khi thăng tiến sẽ có được sự kính trọng và ngưỡng mộ của vạn người.
- Không nói đến y, lão Cửu nhà ngươi cũng không phải nhân vật tầm thường.
Liễu Khinh Diêu thần sắc ngưng trọng, hướng mắt nhìn về phía xa, ánh mắt dán chặt trên người Dương Khai.
Dương Uy nhìn y mỉm cười:
- Không ngờ Liễu công tử cũng có lúc khen người như vậy. Cửu đệ nếu biết chắc sẽ cảm thấy rất vinh dự.
Liễu Khinh Diêu lắc đầu.
- Ta không có tư cách đánh giá hắn, thành tựu tương lai của hắn sẽ còn cao hơn ta.
- Hắn của hiện tại đã cao hơn ngươi rồi.
Dương Uy cười đầy thâm ý.
Dương Khai hiện tại khí huyết cực kỳ thịnh vượng, tuy rằng chỉ có Chân Nguyên Cảnh cửu tầng nhưng dù khoảng cách xa như vậy, Dương Uy vẫn có thể cảm nhận được một cỗ áp lực rất lớn từ người hắn truyền đến.
Y phỏng chừng, nếu hiện tại mình giao đấu với Dương Khai, sẽ bị đánh bại trong chưa đầy mười hơi thở.
Liễu Khinh Diêu cho dù có lợi hại hơn mình, cũng không phải là đối thủ của Cửu đệ.
Dương Uy có thể nhìn ra điểm này, Liễu Khinh Diêu tự nhiên cũng có thể nhìn ra, ánh mắt không khỏi phức tạp, nhưng không hề phản bác, gật đầu nói:
- Nhưng nếu cứ như vậy, sớm muộn gì hắn cũng sẽ sa vào ma đạo. Đến lúc đó, cho dù thực lực có mạnh hơn nữa, tư chất có tốt hơn nữa cũng chẳng làm nên chuyện gì. Chân nguyên trong cơ thể hắn đã tràn ngập sát khí và tà khí quá nặng rồi, đây không phải là điều hắn có thể khống chế.
Nghe vậy, sắc mặt Dương Uy hơi khổ sở, biết Liễu Khinh Diêu không phải nói chuyện giật gân. Trong lòng y cũng không ngừng nghi hoặc, không biết vì sao Dương Khai lại trở nên như vậy.
Chẳng lẽ chỉ mới hơn hai tháng, Cửu đệ đã tu luyện tà công gì sao? Dương Uy thầm đoán.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn