Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 524: CHƯƠNG 523: HAI CHÚNG TA ĐÃ HẾT NỢ

Thu Ức Mộng cùng mọi người nhất thời lộ ra thần sắc khẩn trương, bởi lẽ họ đều nhận thấy Dương Chiếu đang rục rịch động thủ.

Hơn nữa, khi Dương Khai đang chịu ảnh hưởng của cỗ tà ác năng lượng trong cơ thể, Dương Chiếu khó lòng che giấu tâm tư, khó có thể xử lý thỏa đáng cục diện trước mắt.

Y cũng bị ảnh hưởng rồi.

Đều là con cháu Dương gia, lại là Nhị công tử trong thế hệ trẻ, giờ phút này nhận ra thành tựu của bản thân đã cách quá xa so với Dương Khai, trong lòng y không khỏi nảy sinh cảm xúc ghen tị. Loại cảm xúc tiêu cực này bị tà khí phóng đại, khiến tròng mắt Dương Chiếu đã có chút ửng đỏ.

"-Nhị công tử, không nên chần chừ, nếu không sau này tất sẽ chịu họa!"

Hướng Sở quát lớn, ý muốn thừa thắng xông lên, rèn sắt khi còn nóng.

Dương Chiếu rốt cục cũng hạ quyết tâm, gật đầu thật mạnh, phất tay về phía bầu trời, quát lớn:

"-Bằng bất cứ giá nào, ngăn cản hắn!"

Hai vị Huyết Thị bên cạnh Dương Chiếu nghe vậy đều giật mình, lộ ra vẻ mặt khó xử.

Đúng như lời một người trong số họ đã nói trước đó, tất cả thành viên Huyết Thị Đường đều kính nể và cảm kích Dương Khai. Nhưng giờ phút này, Dương Chiếu lại hạ lệnh ngăn cản Dương Khai tấn thăng, khiến họ lập tức không biết phải làm sao.

Đây là thời điểm cực kỳ mấu chốt. Trong quá trình tấn thăng, nếu bị người khác quấy nhiễu mà thất bại, rất có khả năng sẽ thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán. Cho dù không xảy ra kết quả ác liệt như vậy, thì thành tựu tu luyện cũng có thể mãi mãi dừng lại ở Chân Nguyên Cảnh tầng chín.

Hai vị Huyết Thị làm sao nhẫn tâm hạ độc thủ được?

Trong lòng họ không khỏi có chút phản cảm. Nhưng Dương Chiếu nói cho cùng vẫn là chủ nhân của họ, đã đi theo công tử thì phải tuân lệnh thực thi.

"-Coi như Lão phu không tồn tại sao?"

Địa Ma cười khặc khặc quái dị. Đã đứng bên cạnh xem cuộc vui nãy giờ, huyết mạch của Địa Ma đã sớm sôi trào, sát khí đằng đằng. Giờ phút này, thấy Dương Chiếu bất chấp hậu quả mà truyền ra mệnh lệnh như vậy, gã quát lớn một tiếng, cùng với Đường Vũ Tiên chặn đứng hai vị Huyết Thị kia.

"-Dương Chiếu, ngươi phát rồ rồi!"

Thu Ức Mộng cũng nổi giận, khẽ quát một tiếng, dẫn tất cả võ giả trong quý phủ bay lên trời cao, vây quanh Dương Khai, thề sẽ thủ hộ an nguy cho hắn.

"-Kẻ nào dám cản ta, kẻ đó chết!"

Thần sắc Dương Chiếu dữ tợn, nhìn đám võ giả trong quý phủ của mình mà phát ra mệnh lệnh. Sau khi tà niệm trong lòng bị phóng đại, Dương Chiếu đã không còn từ thủ đoạn nào nữa.

Phía sau đám người, Hướng Sở nhe răng cười âm độc, thấp giọng nhìn về phía Dương Khai đang ở trên không trung, dường như không thể nhúc nhích, chỉ có thể cảm nhận năng lượng thiên địa tẩy lễ, trên mặt y hiện rõ vẻ khoái ý.

Dương Khai mặt lạnh như băng liếc nhìn y một cái, thản nhiên nói:

"-Nam Sênh đã chết, hôm nay ngươi cũng đừng hòng chạy thoát!"

Nghe vậy, Hướng Sở không khỏi lùi về sau mấy bước, rồi chợt ổn định bước chân, vẻ mặt dữ tợn quát:

"-Dương Khai, ngươi muốn dùng lời nói hù dọa ta ư? Trước mắt ngươi hãy vượt qua cửa ải khó khăn này rồi nói sau!"

Võ giả hai bên đã giao chiến. Địa Ma và Đường Vũ Tiên liên thủ, không chỉ ngăn chặn được hai vị Huyết Thị đi theo Dương Chiếu, mà còn kiềm chế hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh trong phủ của y.

Đám người Thu Ức Mộng tuy nhân số ít, nhưng vây quanh Dương Khai cùng nhau trông coi, tạm thời vẫn chưa bị địch nhân đột phá phòng ngự. Quang hoa của các loại Bí Bảo và Vũ Kỹ nở rộ, chiếu sáng Chiến Thành vốn đang âm u.

Năng lượng cuồng bạo thỏa sức bùng nổ, trong nháy mắt công thủ chiến đã khai hỏa!

Trong trà lâu kia, Dương Uy có chút đau lòng lắc đầu:

"-Lão Nhị làm quá mức rồi."

Liễu Khinh Diêu cũng nhẹ nhàng gật đầu. Tuy nói Đoạt Đích Chi Chiến có thể không từ thủ đoạn, nhưng đây lại là thời khắc khẩn yếu nhất của Dương Khai. Nếu thật sự có điều gì bất trắc xảy ra, đây chính là sự tình ảnh hưởng cả đời.

Khi nói chuyện, Dương Uy chậm rãi đứng lên, xóa bỏ lớp ngụy trang, lộ ra diện mạo như cũ.

"-Đại thiếu gia muốn xuất thủ sao?"

Liễu Khinh Diêu lay động cặp mắt liếc nhìn y, thản nhiên hỏi một tiếng.

"-Ừ."

Dương Uy gật đầu rồi vuốt cằm,

"-Lấy thân phận của Đại thiếu gia Dương gia để ra tay!"

Nói xong, thân hình y nhoáng lên một cái, mang theo Huyết Thị bên cạnh mình lao thẳng vào chiến trường.

Liễu Khinh Diêu sửng sốt rồi bỗng nhiên mỉm cười:

"-Đại thiếu gia quả nhiên là chân quân tử!"

Dương Uy nói là mình lấy thân phận Đại thiếu gia của Dương gia để ra tay, chứ không phải là lấy thân phận công tử trong Đoạt Đích Chi Chiến để ra tay. Điều này cũng có nghĩa là lần hành động này chỉ đại biểu cho chính y.

Y hoàn toàn có thể điều động binh mã của quý phủ, nhân cơ hội đánh lén Dương Khai phủ hoặc liên kết võ giả của Dương Khai phủ để tấn công Dương Chiếu.

Nhưng y đã không làm như vậy, hiển nhiên không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để vụ lợi, khiến Liễu Khinh Diêu phải khen ngợi.

Một lát sau, Dương Uy đã đến bên cạnh Dương Khai. Khi y hiện thân tại đây, Thu Ức Mộng lập tức cảnh giác vạn phần, quát lên:

"-Đại thiếu gia đã tới rồi sao?"

Dương Uy nhìn ra tâm tư ngờ vực và kiêng kị của nàng, cũng không trả lời, chỉ có điều vị Huyết Thị đang theo bên cạnh y thản nhiên gật đầu. Người này cũng có tu vi Thần Du Cảnh tầng tám, y lặng lẽ cúi người lao xuống, tiến vào chiến trường đang hỗn loạn.

Sắc mặt Thu Ức Mộng không khỏi ngập ngừng, ửng đỏ nói:

"-Đa tạ Đại thiếu gia đã xuất thủ tương trợ!"

Dương Uy thản nhiên gật đầu, cũng không có ý kể công.

Cảnh tượng này Dương Khai cũng thấy được, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp. Hắn thoáng nhìn Đại ca rồi gật đầu, huynh đệ hai người liếc nhau, mọi chuyện đều không cần nói thành lời.

Phía dưới, Hướng Sở luôn nhìn về phía Dương Khai, nói năng lỗ mãng, khiêu khích gây chuyện, ý đồ dùng ngôn ngữ để quấy nhiễu tâm cảnh của hắn lúc này.

Y không có can đảm xông lên, chỉ có thể dùng loại phương thức đê tiện này để giải phóng sự bất an và phẫn nộ trong lòng, tốt nhất là khiến tâm cảnh Dương Khai bất ổn, tấn thăng cảnh giới thất bại. Đó mới là khát vọng lớn nhất của y.

Ở bên này, tất cả mọi người trong Dương Khai phủ bị ô ngôn uế ngữ của y làm cho sắc mặt khó coi, nhưng cũng không ai có thể ra tay công kích y, càng khiến cho Hướng Sở càng thêm kiêu ngạo, hung hăng ngang ngược, không coi ai ra gì.

Dương Khai chán ghét nhìn y một cái, bỗng nhiên giơ tay xuất ra một tiểu nhân được chế tác từ sợi tóc màu lam nhạt, bấm quyết vài cái rồi búng.

Ở nơi xa, trong đám người đang đứng bên ngoài quan sát, một người mặc hắc y bào, thân hình nhìn như nữ tử nhỏ nhắn xinh xắn bỗng nhiên hét rầm lên, vươn hai cánh tay ôm lấy trán mình, ủy khuất lại không có cách nào, đành nhìn về phía bầu trời.

Ở giữa không trung, Dương Khai lại cong ngón tay.

Nữ tử này cũng không dám chậm trễ, khẩn trương phóng về phía trước, vừa xông đến vừa lớn tiếng reo lên:

"-Đến thì cũng đến rồi, đừng búng nữa!"

Nghe thanh âm của nàng có chút hổn hển, động tác của Dương Khai cũng ngừng lại.

Thấy hắn không tiếp tục búng, Thủy Linh mới mở to miệng thở dốc một chốc, trong mắt toát ra thần sắc phẫn hận, cắn răng nói:

"-Tên khốn khiếp này, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

"-Lần này hãy giúp ta, thứ này sẽ trả lại cho ngươi!"

Dương Khai chịu đựng đau đớn cùng cực, vừa nói vừa giơ tiểu nhân trên tay lên.

"-Thật sao?"

Thủy Linh vui mừng quá đỗi, có chút hưng phấn xen lẫn chờ mong nhìn hắn.

Dương Khai giơ tay lên, trực tiếp ném tiểu nhân chế tác từ tóc của nàng ra ngoài. Thủy Linh chộp được, kiểm tra thấy báu vật vẫn bình thường thì cất ngay vào trong ngực, không kìm nổi bật cười ha hả.

Từ lần trước bị Câu Hồn Chú tra tấn vài lần, Thủy Linh hận thấu xương món đồ chơi này, vẫn luôn ảo tưởng một ngày kia có thể trộm nó từ tay Dương Khai, đoạt lại tự do cho bản thân.

Cho nên nàng vẫn còn lưu lại ở Chiến Thành, ngấm ngầm tìm cơ hội.

Nhưng qua một thời gian dài như vậy, nàng vẫn không thể tìm được cơ hội thích hợp, thậm chí ngay cả Dương Khai phủ cũng không dám dễ dàng đặt chân đến. Lại không ngờ biến cố ngày hôm nay, khiến nàng dễ dàng đạt được ước nguyện.

Thủy Linh bỗng nhiên cảm giác, tầng gông xiềng trói buộc trên người mình kia, từ khi tiểu nhân vào tay đã biến mất không thấy gì nữa, một lần nữa nàng lại khôi phục được thân phận tự do!

Trịnh trọng đem tiểu nhân thu vào trong áo ngực, còn giơ tay vỗ vỗ. Lúc này Thủy Linh mới cảm thấy an tâm, nghiêng cái đầu nhỏ, tò mò nhìn Dương Khai, cười ha hả nói:

"-Ngươi không sợ ta lấy được đồ vật này rồi sẽ cúp đuôi chạy trốn sao?"

"-Tùy ngươi! Không có ngươi hỗ trợ, ta cũng sẽ không gặp chuyện gì. Tuy nhiên, kẻ dám lừa gạt ta, từ trước đến nay luôn không có kết cục tốt đẹp cho lắm."

Dương Khai hừ lạnh.

Thủy Linh bĩu môi:

"-Đã đến lúc này rồi, mà vẫn còn tâm tư mạnh miệng, hừ!"

Dừng một chút, nàng lại nói:

"-Tuy nhiên, coi như ngươi rất may mắn, ngươi không nhìn lầm người. Bản cô nương không phải loại người nói không giữ lời."

Dương Khai tuy đã tra tấn nàng không ít lần, nhưng mỗi lần ra tay đều rất có chừng mực, chỉ làm nàng cảm giác được một ít thống khổ, cũng chưa từng làm nàng bị thương. Huống chi, tiểu nhân bị Dương Khai nắm giữ thời gian dài như vậy, nếu Dương Khai muốn nàng làm gì, Thủy Linh cũng vô lực phản kháng.

Chính vì duyên cớ đó nên Thủy Linh mới ý thức được, nam nhân này cũng không phải quá đáng giận. Hắn khống chế nàng, cũng chỉ vì kiêng kị nàng mà thôi.

"-Nói đi, muốn ta làm gì."

Thủy Linh dò hỏi.

"-Bắt kẻ đó lại cho ta."

Dương Khai liếc mắt nhìn Hướng Sở một cái.

"-Việc nhỏ thôi."

Thủy Linh mỉm cười hì hì, vung tay lên, một dòng nước gần như trong suốt bỗng nhiên bắn ra. Dòng nước kia giống như một dây thừng có linh tính, vượt qua đám người hỗn loạn, chuẩn xác vô cùng, trực tiếp quấn quanh người Hướng Sở vẫn đang chửi mắng không ngớt.

Hướng Sở quá sợ hãi, vận khởi Chân Nguyên phản kháng, nhưng đây là thủ đoạn do võ giả Thần Du Cảnh tầng tám thi triển, loại người như Hướng Sở có thể ngăn cản được sao?

Bất kể y dùng sức như thế nào, cũng không thể chém đứt dòng nước đang quấn quanh người.

"-Lại đây!"

Thủy Linh khẽ quát một tiếng, bàn tay nhỏ bé vẫy vẫy trở về. Hướng Sở đang còn kinh hoảng kêu to, nhanh chóng bị xách tới bên người Thủy Linh.

"-Ngoan nào, đừng nhúc nhích, bằng không sẽ cho ngươi thấy hậu quả."

Thủy Linh kéo y lại rồi nắm lấy bả vai Hướng Sở, tùy tiện quăng y về phía Dương Khai. Động tác nhẹ nhàng thoải mái, dường như đang làm một chuyện bé nhỏ không đáng nhắc đến.

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Dương Khai, sắc mặt Hướng Sở lập tức tái nhợt, ở giữa không trung giãy giụa, vội vàng kêu to:

"-Cửu công tử tha mạng!"

Dương Khai cười lạnh:

"-Bây giờ hối hận rồi sao? Muộn rồi!"

Phải...

Từ trong tầng mây đen trên bầu trời lại phát ra một đạo năng lượng tối đen, đánh vào trong cơ thể Dương Khai. Đạo năng lượng kia cuồng bạo tàn sát bừa bãi khắp nơi. Vừa mới tiếp cận Dương Khai, Hướng Sở đã bị ảnh hưởng, làn da lộ ra bên ngoài nhanh chóng lan tràn một tầng hắc khí, hai mắt lồi ra, dường như trong cơ thể y có một cỗ năng lượng cực lớn sắp nổ tung.

Rầm...

Một âm thanh truyền ra, cả người Hướng Sở bị bạo nổ thành một đám sương máu, ngay cả hài cốt cũng không còn.

Chiến trường đang diễn ra hết sức kịch liệt đột nhiên đình trệ trong một cái chớp mắt. Mọi người dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía bầu trời đang tỏa ra huyết quang, tựa hồ không nghĩ tới vị công tử Hướng gia này lại chết thê lương như vậy.

Trước đã có Nam Sênh bị giết, hiện tại Hướng Sở hài cốt cũng không còn. Dương Khai thật sự đã làm được điều mình nói.

Cho dù là Dương Chiếu cũng không thể bảo vệ hai người kia.

"-Hai chúng ta đã hết nợ nhau."

Thủy Linh đắc ý nhìn Dương Khai nói. Dương Khai gật đầu, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Tấn thăng sắp tới, hắn không còn hơi sức để ý tới chuyện bên ngoài. Giờ phút này, hắn chỉ có thể toàn lực chịu đựng uy năng thiên địa để tẩy lễ, chờ đợi cơ hội Thức Hải mở ra, đột phá đến Thần Du Cảnh.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!